Sợi Dây Xích Của Mẹ
Tiếng chuông cửa căn hộ Penthouse tầng 40 tòa nhà Eco-Smart vang lên dồn dập, cắt đứt dòng suy nghĩ của Đặng Mỹ Dung trước con gấu bông gián điệp.
Âm thanh kim loại điện tử vang vọng trong không gian tĩnh lặng, sắc lạnh của căn hộ thông minh, đập vào màng nhĩ Dung như một lời cảnh báo. Cô khẽ rùng mình, nhanh chóng đứng bật dậy khỏi kệ gỗ trang trí. Cổ tay trái sưng vù, chấn thương dây chằng nghiêm trọng từ cú đập kính hụt đêm qua lập tức nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy. Dung cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên rỉ, tay phải vội vã kéo tay áo len dài màu xám sẫm xuống, che kín lớp băng gạc y tế quấn quanh cổ tay. Cô đưa tay lên vuốt lại mái tóc bết nước mưa, hít một hơi thật sâu để ổn định lại nhịp tim.
Tiếng chuông cửa vẫn tiếp tục reo thêm một hồi dài, kiên trì và thúc bách. Dung liếc nhìn con gấu bông của bé An. Thấu kính camera ẩn hồng ngoại trong mắt trái của nó vẫn đang âm thầm hoạt động, ghi lại từng cử động nhỏ nhất của cô để truyền về máy chủ của Trần Thế Vinh. Cô biết, bất kỳ biểu cảm hoảng loạn hay hành vi bất thường nào lúc này cũng sẽ bị Vinh dùng làm bằng chứng y khoa để chống lại cô.
Dung bước từng bước chậm rãi ra sảnh chính, cố gắng giả vờ như một người vợ đang mệt mỏi, đờ đẫn dưới tác dụng của thuốc an thần. Cô chạm tay vào màn hình cảm ứng điều khiển cửa. Camera an ninh hiển thị gương mặt quen thuộc của bà Lê Thị Sâm – mẹ ruột cô.
Cánh cửa thép chống cháy nặng nề mở ra. Bà Sâm bước vào, trên tay xách một chiếc giỏ mây đựng đầy các hộp thức ăn hầm sâm và trái cây nhập khẩu. Nhưng điều đập vào mắt Dung đầu tiên không phải là giỏ quà, mà là vẻ ngoài thay đổi đến ngỡ ngàng của mẹ cô. Bà Sâm, 58 tuổi, người phụ nữ vốn cả đời lam lũ với những bộ quần áo sờn vai, nay mặc một chiếc áo bà ba gấm tối màu sang trọng, mái tóc xoăn được nhuộm đen nhánh và chải chuốt kỹ lưỡng. Trên cổ tay bà lấp lánh một chuỗi cẩm thạch xanh ngọc đế vương bóng bẩy, và ngón tay đeo một chiếc nhẫn vàng bản lớn.
"Dung ơi! Con làm cái gì mà mở cửa lâu thế?" Bà Sâm cất giọng oang oang, tông giọng truyền thống đầy vẻ tự hào và phấn khởi, hoàn toàn tương phản với bầu không khí ngột ngạt của căn hộ Penthouse. "Mẹ mang canh gà hầm sâm lên cho con đây. Thằng Vinh nó vừa gọi điện cho mẹ lúc sáng, bảo dạo này con bị suy nhược cơ thể, mất ngủ liên miên nên thần trí hơi bất ổn. Nó lo cho con phát sốt lên được, bảo mẹ phải lên chăm sóc con ngay."
Dung nhìn mẹ, lồng ngực cô thắt lại. Khứu giác cô nhạy bén nhận ra mùi nước sâm ngào ngạt trộn lẫn với mùi nước hoa rẻ tiền mà bà Sâm mới dùng. Cô khẽ tì tay phải lên mép tủ giày để giữ thăng bằng, tiếng tích tắc cơ học của chiếc đồng hồ cơ cổ của bố đeo trên tay trái khẽ rung nhẹ dưới lớp băng gạc, truyền vào mạch máu cô một nhịp đập thực tại đều đặn.
"Mẹ... sao mẹ lại lên giờ này?" Dung hỏi, giọng cô cố ý khàn đặc, giả vờ lờ đờ theo đúng kịch bản phê thuốc an thần mà Vinh mong muốn.
"Ơ hay cái con này! Chồng mày chu đáo thế, nó còn cho tài xế riêng xuống tận Bình Thạnh đón mẹ lên đây, mày còn hỏi thế à?" Bà Sâm vừa cởi giày vừa liếc nhìn quanh căn hộ siêu sang, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ và lóa mắt trước sự xa hoa. "Thằng Vinh đúng là vàng mười không kiếm đâu ra. Nó bận trăm công nghìn việc ở tập đoàn V-Tech mà lúc nào cũng nghĩ đến gia đình vợ. Mẹ nói thật, nhà mình ba đời tích đức mới có được thằng con rể hiếu thảo như nó."
Dung dẫn mẹ vào phòng khách. Khi đi ngang qua kệ gỗ, cô vô thức che chắn góc nhìn của mẹ khỏi con gấu bông gián điệp. Cô biết rõ, từng lời nói, từng cử chỉ của hai mẹ con lúc này đều đang nằm trong tầm kiểm soát của Vinh.
"Mẹ ngồi đi," Dung nói nhẹ, ngồi xuống chiếc ghế sofa da công thái học. Cổ tay trái đau nhói khiến cô phải lén giấu nó dưới một chiếc gối ôm.
Bà Sâm đặt giỏ quà lên bàn đá cẩm thạch, ngồi xuống bên cạnh Dung, nắm lấy bàn tay phải của cô. "Con nhìn lại con xem, mặt mũi nhợt nhạt, người gầy rộc đi thế này. Thằng Vinh bảo dạo này con hay hoang tưởng, đêm đêm cứ hay lảm nhảm rồi đập phá đồ đạc trong nhà. Con có biết mẹ nghe mà rụng rời chân tay không? Con phải biết giữ gìn sức khỏe, lo mà sinh cho nhà họ Trần một đứa con nối dõi đi chứ. Cứ bướng bỉnh lo việc sự nghiệp làm gì, rồi lại đâm ra trầm cảm, khổ thân thằng chồng mày phải gánh vác."
Nỗi đau đớn tinh thần ập đến, bóp nghẹt cuống họng Dung. Người mẹ ruột thịt, người thân duy nhất còn lại của cô trên đời này, lại đang dùng chính những lời lẽ áp đặt đạo đức của Vinh để giáo huấn cô. Dung nhìn sâu vào mắt mẹ, cố gắng tìm kiếm một chút thấu cảm thực sự phía sau vẻ ngoài hào nhoáng mới tinh kia. Nhưng cô chỉ thấy một sự nông cạn, một lòng biết ơn mù quáng đối với những đồng tiền bẩn thỉu của Trần Thế Vinh.
Dung biết mình không thể nói thẳng. Chiếc camera ẩn trong mắt gấu bông đang chĩa thẳng vào họ. Cô khẽ rút tay phải ra, giả vờ với tay lấy Cuốn sổ tay da và bút máy Pilot đặt trên bàn trà. Đây là kỷ vật duy nhất của người cha quá cố Đặng Minh Trí để lại, mỏ neo tinh thần giúp cô giữ vững lòng tin vào thế giới thực lý tính.
Dung mở cuốn sổ tay ra, lật đến một trang giấy trắng. Cô dùng tay phải cầm bút máy, gồng mình chống lại cơn đau nhói từ cổ tay trái đang sưng vù để viết thật nhanh một dòng chữ bằng tiếng Việt thô mộc, không dùng mật mã để mẹ cô có thể đọc ngay lập tức:
*"Mẹ ơi, cứu con. Vinh đang đầu độc con bằng thuốc an thần hằng đêm. Căn hộ này đầy camera và máy nghe lén. Con không hề bị điên. Xin mẹ đừng tin hắn."*
Dung khẽ đẩy cuốn sổ tay về phía bà Sâm, ngón tay trỏ run rẩy chỉ vào dòng chữ, mắt cô nhìn mẹ van nài, tràn ngập sự khẩn thiết của một kẻ đang bị giam cầm trong chiếc lồng kính chết chóc.
Bà Sâm cúi xuống nhìn trang sổ tay. Đôi lông mày xăm hỏng của bà nhíu lại. Bà đọc dòng chữ một cách chậm rãi, rồi gương mặt đột ngột biến đổi. Không phải là sự kinh hoàng hay lo lắng cho con gái, mà là một sự hoảng sợ tột độ trộn lẫn với vẻ tức giận, thất vọng.
*Xoẹt!*
Bà Sâm giật lấy cuốn sổ tay, thẳng tay xé toạc trang giấy chứa dòng chữ cầu cứu của Dung. Bà vò nát tờ giấy trong lòng bàn tay, ném mạnh xuống bàn đá cẩm thạch.
"Mày... mày điên thật rồi Dung ơi!" Bà Sâm khóc rống lên, giọng bà run rẩy vì sợ hãi điều tiếng xã hội. "Mày viết cái thứ nhảm nhí gì thế này? Chồng mày đối xử với mày như bà hoàng, chăm lo cho cả dòng họ nhà mày, thế mà mày lại nghi kỵ, vu khống nó đầu độc mày? Mày dạo này đổi tính đổi nết, hoang tưởng đến mức này rồi sao?"
"Mẹ!" Dung khẽ thốt lên, cô cố gắng ra hiệu bằng mắt hướng về phía con gấu bông trên kệ, tay phải níu chặt lấy vạt áo bà Sâm. Cô không thể nói to, cô phải dùng giọng thì thầm cực nhỏ. "Con xin mẹ, hãy nhìn kỹ đi. Con hoàn toàn tỉnh táo. Con đã lén mang nước trà đi xét nghiệm, trong đó có chất độc Olanzapine gây ảo giác. Vinh đang muốn dán nhãn điên loạn cho con để chiếm đoạt thuật toán Soulmate-AI của con!"
"Olanzapine cái gì? Thuật toán cái gì? Mẹ không cần biết mấy thứ công nghệ điên khùng của mày!" Bà Sâm gạt phắt tay Dung ra, lực gạt mạnh vô tình chạm trúng cổ tay trái đang bị chấn thương của cô khiến Dung đau điếng, mặt cắt không còn giọt máu. Bà Sâm đứng bật dậy, nước mắt giàn giụa trên gương mặt phấn son dày cộm. "Mày có biết thằng Vinh nó vừa làm gì cho cái nhà này không? Nó vừa chi ra hơn hai tỷ đồng tiền mặt để giải chấp toàn bộ khoản nợ nần quá khứ của bố mày, cứu lấy cái sổ đỏ căn nhà ở Bình Thạnh cho mẹ mày đấy! Nếu không có nó, mẹ mày giờ này đã phải ra đứng đường, gầm cầu mà ngủ rồi!"
Dung bàng hoàng đứng chôn chân tại chỗ. Những lời nói của mẹ như những nhát búa nện thẳng vào lồng ngực cô. *Hai tỷ đồng giải chấp nợ nần.* Sổ đỏ căn nhà Bình Thạnh do Vinh đứng tên giải chấp hộ gia đình. Hóa ra, đây chính là lý do bà Sâm đột ngột thay đổi thái độ, khoác lên mình bộ gấm vóc và chuỗi cẩm thạch sang trọng kia. Vinh đã dùng tài chính để mua chuộc hoàn toàn người mẹ ruột của cô, biến bà thành một công cụ thao túng đạo đức đắc lực nhất chống lại chính con gái mình.
"Mẹ... mẹ tin hắn dễ dàng thế sao?" Dung thều thào, nước mắt cô bắt đầu trào ra, làm nhòe đi gọng kính bạc. "Đó là cái bẫy. Hắn tự dàn dựng tất cả để trói buộc gia đình mình..."
"Bẫy cái gì mà bẫy! Tiền tươi thóc thật, ngân hàng người ta đóng dấu đỏ giải chấp sờ sờ ra đấy mà mày bảo là bẫy?" Bà Sâm khóc lóc, chỉ tay thẳng vào mặt Dung, giọng bà nghẹn ngào vì sự dằn vặt đạo đức. "Chưa hết đâu Dung ạ! Thằng Lâm, em trai ruột của mày, nó đang du học tại Singapore. Mày có biết học bổng toàn phần của nó hằng tháng là do quỹ đầu tư của thằng Vinh tài trợ không? Nếu không có anh rể nó chu cấp, thằng Lâm đã bị trục xuất về nước từ lâu rồi! Mày định ly hôn, định phá hoại tương lai của em trai mày, phá hoại cả cái nhà này chỉ vì những suy nghĩ hoang tưởng, ích kỷ của mày sao?"
*Khoản nợ khổng lồ của em trai Mỹ Lâm.*
Dung lùi lại một bước, lưng chạm vào thành ghế sofa lạnh ngắt. Đầu óc cô quay cuồng. Cô đã lén kiểm tra lịch sử giao dịch ngân hàng của Lâm và phát hiện em trai bị vướng vào một vụ lừa đảo tài chính trực tuyến tại Singapore với số nợ lên đến 50.000 USD. Hóa ra, quỹ đầu tư lừa đảo đó chính là do Vinh âm thầm đứng sau dàn dựng, rồi hắn lại đóng vai người anh rể cứu rỗi, dùng tiền cá nhân để bảo lãnh nợ nần cho Lâm. Một kịch bản hoàn hảo, một sợi dây xích tài chính hiểm độc trói chặt cả ba sinh mạng: mẹ cô, em trai cô, và chính bản thân cô.
Dung bàng hoàng nhận ra, cuộc chiến này không chỉ diễn ra trong căn hộ thông minh Eco-Smart này. Vinh đã âm thầm giăng lưới khắp thế giới thực của cô từ nhiều năm trước. Hắn nắm giữ sinh mạng tài chính của cả gia đình cô, biến lòng biết ơn và áp lực hiếu thảo của mẹ cô thành một bức tường lửa chặn đứng mọi nỗ lực cầu cứu của cô.
"Con... con không ích kỷ," Dung khóc nghẹn, cơn đau từ cổ tay trái sưng vù và sự kiệt quệ do thiếu thuốc an thần khiến cơ thể cô run rẩy bần bật. "Con chỉ muốn sống, mẹ ơi... Vinh thực sự rất tàn nhẫn. Người vợ trước của hắn..."
"Mày im ngay đi!" Bà Sâm quát lớn, cắt ngang lời Dung. Bà bước đến giật lấy chiếc giỏ mây, lôi từ dưới đáy giỏ ra một tập hồ sơ giấy khổ A4 được kẹp trong bìa da sang trọng. Bà đặt mạnh tập hồ sơ xuống bàn đá cẩm thạch, đẩy về phía Dung.
"Thằng Vinh nó bảo dạo này đầu óc con không được tỉnh táo, hay quên trước quên sau và có những hành vi tự gây thương tích. Nó đã chuẩn bị sẵn bộ hồ sơ y tế này, dưới danh nghĩa 'Ủy quyền chăm sóc sức khỏe định kỳ'. Nó bảo con ký vào đây, để nó có quyền hợp pháp đưa con đi điều trị tại các cơ sở y tế tốt nhất mà không cần qua các thủ tục hành chính rườm rà." Bà Sâm nhìn Dung bằng ánh mắt vừa ép buộc vừa cầu khẩn. "Mày ký đi Dung. Ký để thằng Vinh nó yên tâm, để nó tiếp tục lo học bổng cho thằng Lâm và giữ lại cái nhà Bình Thạnh cho mẹ. Mày đừng có ích kỷ phá hoại cả gia đình này nữa!"
Dung nhìn tập hồ sơ y tế trên bàn. Chữ *"ỦY QUYỀN CHĂM SÓC SỨC KHỎE ĐỊNH KỲ"* in đậm màu đen nổi bật trên trang giấy trắng. Dưới góc trang là phần ký tên dành cho cô và người bảo hộ hợp pháp—Trần Thế Vinh.
Trái tim Dung như bị một bàn tay vô hình bóp nát. Đây chính là cái bẫy cưỡng chế y tế tối hậu mà Vinh đã chuẩn bị sẵn cùng bác sĩ Nguyễn Tấn Phát. Chỉ cần cô đặt bút ký vào tờ giấy này, cô sẽ tự tay tước đoạt quyền công dân, quyền tự chủ hành vi của chính mình, dâng hiến toàn bộ chất xám và mạng sống cho Vinh quyết định. Hắn sẽ dễ dàng tống cô vào dưỡng trí viện Thanh Bình dưới tên giả, chiếm đoạt thuật toán Soulmate-AI của cô, và trục lợi từ Hợp đồng bảo hiểm nhân thọ triệu đô mà cô chưa hề hay biết.
Sự cô độc tuyệt đối bao trùm lấy Dung. Trước mặt cô là mẹ ruột, bên cạnh cô là camera giấu kín của người chồng hoàn hảo, và dưới chân cô là sợi dây xích tài chính đang thắt chặt quanh cổ em trai cô. Không một ai tin cô. Không một ai đứng về phía cô.
Dung đưa mắt nhìn tập hồ sơ, rồi nhìn sang con gấu bông gián điệp trên kệ gỗ. Cô biết, Vinh đang ngồi ở văn phòng V-Tech, chăm chú theo dõi luồng livestream trực tiếp này qua màn hình máy tính, chờ đợi khoảnh khắc cô khuất phục dưới áp lực đạo đức của mẹ ruột.
*"Không. Mình không được phép gục ngã ở đây,"* tư duy logic lạnh lùng của một kỹ sư dữ liệu lớn trỗi dậy trong tâm trí Dung. Cô phải tìm cách hoãn binh. Cô không thể ký, nhưng cũng không thể đối đầu trực diện khiến Vinh nghi ngờ cô vẫn giữ được sự tỉnh táo hoàn toàn.
Dung đưa tay phải lên ôm lấy đầu, cơ thể cô bắt đầu co giật nhẹ—một phản ứng vật lý giả lập hoàn hảo của một cơn hoảng loạn thần kinh do tác dụng phụ của việc ngắt thuốc Olanzapine đột ngột.
"Đầu con... đầu con đau quá..." Dung rên rỉ, cô chủ động ngã khuỵu xuống sàn gạch men lạnh buốt ngay cạnh bàn đá, tay phải gạt đổ ly trà hoa cúc nguội ngắt trên bàn rơi xuống sàn vỡ tan tành. Cô co người lại, hai tay ôm chặt lấy đầu, giả vờ như đang rơi vào trạng thái ảo giác hoảng loạn cực độ.
"Dung! Con sao thế này?" Bà Sâm hoảng hốt cúi xuống, nhưng sự sợ hãi trước những hành vi "điên loạn" của con gái khiến bà vô thức lùi lại một bước, không dám chạm vào cô.
Dung nằm im trên sàn, mắt nhắm nghiền, miệng lẩm nhẩm những chuỗi số vô nghĩa của thuật toán phân tích Bayes ngược để giữ cho nhịp tim mình không tăng quá ngưỡng báo động thực sự. Cơn đau nhói từ cổ tay trái sưng vù truyền qua huyết quản, trở thành mỏ neo vật lý cuối cùng giúp cô giữ vững cốt lõi nhận thức giữa vực sâu của sự phản bội dòng tộc. Cô sẽ không ký. Cô phải kéo dài thời gian cho đến khi gặp được luật sư Trần Ngọc Lan.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!