Nhạc nềnLost_Place6

Cơn Giận Của Lồng Kính

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đặng Mỹ Dung khép lại chiếc máy tính xách tay ThinkPad cũ kỹ của Giáo sư Vũ Đình Toàn. Tiếng lách cách của bàn phím cơ vừa dứt, trả lại cho phòng thí nghiệm Toán ứng dụng sự im lặng tịch mịch, chỉ còn tiếng mưa rào mùa hạ quất liên hồi vào những ô kính cửa sổ cũ kỹ bám đầy bụi phấn. Những dòng dữ liệu đen từ tệp 'Mỹ Dung 1.0' và thư mục ẩn 'KN_2022_Active_Script' vẫn như những vệt sáng lân tinh nhảy múa trong võng mạc cô. Chân tướng về cuộc hôn nhân hoàn hảo kéo dài năm năm qua hóa ra chỉ là một phương trình hành vi được lập trình tỉ mỉ. Sự cứu rỗi của Trần Thế Vinh sau cái chết của cha cô, những lần gặp gỡ "ngẫu nhiên" đầy định mệnh, và cả những thói quen nhỏ nhặt nhất của cô... tất cả đều được Vinh mua lại từ gã môi giới dữ liệu đen Lão K để biến cô thành một vật thí nghiệm trong chiếc lồng kính thông minh.


"Em phải quay lại đó, thưa thầy," Dung cất giọng, âm vực phẳng lặng đến đáng sợ. Cô khẽ vuốt lại nếp áo khoác tối màu, che đi vết bầm tím trên bắp tay trái—dấu vết từ lực siết thô bạo của Vinh đêm trước.


Giáo sư Toàn nhìn cô, đôi mắt sau gọng kính tròn cổ điển ngập tràn sự lo âu. "Dung, quay lại đó lúc này là cực kỳ mạo hiểm. Vinh đã bắt đầu nghi ngờ vết xước trên cổng USB máy chủ cục bộ. Hắn là kẻ ái kỷ ác tính, nếu hắn nhận ra em đã biết sự thật, hắn sẽ không dừng lại ở việc dùng thuốc an thần đâu."


"Em biết," Dung đưa tay trái lên, khẽ chạm vào chiếc đồng hồ cơ cổ của cha đeo trên cổ tay. Tiếng tích tắc cơ học khô khốc truyền qua huyết quản, trở thành mỏ neo duy nhất giữ cho nhịp tim cô không rơi vào trạng thái hoảng loạn sinh học. "Nhưng nếu em bỏ trốn ngay bây giờ, thuật toán dự đoán của hắn sẽ lập tức khoanh vùng các mối quan hệ cũ của em. Thầy sẽ gặp nguy hiểm. Nguyễn Minh Huy tại V-Tech cũng vậy. Em phải quay lại chiếc lồng kính đó, đóng vai một người vợ đờ đẫn, phục tùng dưới tác dụng của thuốc an thần để kéo dài thời gian. Em cần tìm ra tung tích của Hứa Kim Ngân."


Dung lấy chiếc USB Kingston bọc cao su chống nước từ cổng máy tính, lách nó vào sâu dưới lớp lót của chiếc giày thể thao bên phải. Cô chào thầy, bước ra hành lang cũ kỹ ngập mùi gỗ mục và bắt một chiếc xe ôm truyền thống để quay về khu đô thị thông minh Eco-Smart Sài Gòn. Cơn mưa tầm tã gột rửa những vệt bùn trên đường phố, nhưng không thể xóa nhòa sự lạnh lẽo đang đóng băng trong lồng ngực cô.


***


Trưa ngày 28 tháng 5 năm 2026.


Khi bước ra khỏi thang máy tầng 40 của tòa nhà Eco-Smart, Dung không đi thẳng vào căn hộ Penthouse 4001. Cô dừng lại trước hộp điện tổng hành lang, khuất sau chiếc tủ cứu hỏa màu đỏ. Bằng một động tác tự nhiên như thể đang vuốt lại mái tóc bết nước mưa, Dung lách tay ra phía sau bình chữa cháy, mở nắp hộp sắt kỹ thuật và nhét chiếc USB chứa toàn bộ dữ liệu giải mã vào khe hẹp giữa các bó cáp quang dày đặc. Đây là góc chết duy nhất không nằm trong tầm quét của hệ thống camera giám sát hành lang công cộng. Xong xuôi, cô mới tiến về phía cửa chính Penthouse, đặt ngón tay trỏ—vết thương nhỏ ở đầu ngón tay đã bắt đầu khô mặt—lên đầu đọc sinh trắc học.


*Cạch.*


Cánh cửa thép chống cháy nặng nề mở ra. Không gian Penthouse ngập tràn thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo phát ra từ hệ thống đèn LED âm trần. Mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc của Vinh thoảng qua, nhưng hôm nay nó mang theo một áp lực ngột ngạt đến kỳ lạ. Căn hộ hoàn toàn im lặng. Bé Mỹ An có lẽ đang ngủ trưa trong phòng riêng cùng gia sư Lê Thị Hoa. Chị Lành giúp việc cũng đã về từ sớm.


Dung bước vào phòng ngủ master. Ánh mắt cô vô thức lướt qua chiếc cảm biến nhiệt độ Nest thông minh gắn trên bức tường đối diện giường ngủ. Đêm qua, cô đã mạo hiểm dùng tuốc nơ vít vật lý để vô hiệu hóa chiếc micro siêu nhỏ được Trần Văn Tèo—gã kỹ thuật viên phản bội—ngụy trang khéo léo bên trong thiết bị này để nghe lén cô 24/7. Cô đã lắp lại thiết bị một cách hoàn hảo, giữ nguyên các thông số nhiệt độ hiển thị để đánh lừa Vinh rằng hệ thống vẫn hoạt động bình thường.


Nhưng Dung đã đánh giá thấp sự nhạy cảm của một kẻ săn mồi công nghệ.


Cô bước vào phòng tắm master để rửa mặt. Căn phòng tắm rộng lớn được lát đá cẩm thạch trắng, ngăn cách với phòng ngủ bằng một bức tường kính một chiều dày hai lớp. Trên mặt bàn đá, hộp trang điểm bằng gỗ của cô vẫn nằm im lìm. Dung mở hộp, lén kiểm tra chiếc tuốc nơ vít cơ học nhỏ được giấu dưới đáy ngăn phấn mắt. Nó vẫn ở đó. Cô thở phào nhẹ nhõm, vốc một vốc nước lạnh lên mặt để xua đi cơn buồn ngủ và ảo giác đang chực chờ ập đến do hội chứng cai thuốc an thần Olanzapine đột ngột.


Đột nhiên, một tiếng động cơ học khô khốc vang lên từ phía cửa phòng tắm.


*Cạch. Xoẹt.*


Cánh cửa kính lùa dày bản tự động trượt sập vào khung thép. Tiếng chốt khóa từ tính ngậm chặt lấy ổ khóa với một lực cơ học cực mạnh. Dung giật mình, quay phắt lại. Cô bước nhanh đến, nắm lấy tay cầm bằng kim loại và dùng lực kéo mạnh. Cánh cửa không hề di chuyển dù chỉ một milimét.


Trên bức tường đá bên cạnh cửa, màn hình cảm ứng điều khiển thông minh đột ngột chuyển từ màu xanh lục sang màu đỏ sẫm. Dòng chữ hệ thống nhấp nháy liên tục: `CẢNH BÁO: HỆ THỐNG AN NINH KÍCH HOẠT. CHẾ ĐỘ TỰ ĐỘNG KHÓA KHẨN CẤP.`


"Vinh?" Dung gọi lớn, giọng cô vang vọng lại từ những bức tường đá cẩm thạch lạnh lẽo. Không có tiếng trả lời. Cô rút chiếc điện thoại thông minh trong túi quần ra, định gọi điện cho hắn. Nhưng ngay khi màn hình sáng lên, vạch sóng di động lập tức tụt về mốc không. Hệ thống Wi-Fi của Penthouse đã bị ngắt kết nối hoàn toàn từ bên ngoài, và một thiết bị gây nhiễu sóng tầm gần đã được kích hoạt trong khu vực phòng tắm.


*Xèo xèo...*


Tiếng động lạ phát ra từ hệ thống vòi sen âm trần và các lỗ thông gió. Dung ngước đầu lên. Những làn hơi nước trắng đục bắt đầu phun ra xối xả từ vòi sen áp lực cao. Nhưng đó không phải là làn nước ấm thông thường. Đó là hơi nước nóng nhiệt độ cực cao, bốc nghi ngụt và nhanh chóng lấp đầy không gian khép kín của phòng tắm.


Nhiệt độ trong phòng tăng vọt một cách bất thường. Chỉ trong vòng chưa đầy hai phút, lớp kính một chiều ngăn cách với phòng ngủ đã bị phủ một lớp sương mù dày đặc. Dung cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Hơi nước nóng bốc cao cướp đi lượng oxy ít ỏi trong phòng tắm windowless. Da mặt cô bắt đầu bỏng rát, mồ hôi vã ra như tắm, hòa cùng những giọt nước ngưng tụ chảy dài trên trán.


Đây không phải là một sự cố kỹ thuật ngẫu nhiên. Đây là *Sự cố ngập nước nóng phòng tắm* được lập trình sẵn. Vinh đã phát hiện ra chiếc cảm biến nhiệt độ Nest trong phòng ngủ bị tháo dỡ vật lý. Hắn biết cô đang âm thầm phản kháng, và đây là lời cảnh cáo tàn nhẫn đầu tiên của hắn: hắn có thể lấy mạng cô bất cứ lúc nào bằng chính hệ thống nhà thông minh mà cô từng tin tưởng.


Dung cố gắng giữ cho đầu óc mình tỉnh táo. Cô biết, trong một không gian kín ngập hơi nước nóng, adrenaline tăng cao sẽ đẩy nhịp tim lên ngưỡng nguy hiểm, dẫn đến ngất lịm do thiếu oxy chỉ trong vòng chưa đầy năm phút. Cô phải hành động.


Cô chạy đến góc phòng tắm, nhặt chiếc bình gốm cắm hoa bằng đất nung nặng nề trên bệ đá, dùng hết sức bình sinh đập mạnh vào bức tường kính một chiều ngăn cách với phòng ngủ.


*Bộp! Bộp!*


Tiếng va chạm khô khốc vang lên. Bức kính cường lực hai lớp dày 12mm không hề xuất hiện dù chỉ một vệt nứt nhỏ. Lực phản chấn từ cú đập cực mạnh dội ngược lại cổ tay trái của Dung. Một tiếng *rắc* nhỏ vang lên kèm theo cơn đau nhói buốt tận xương tủy. Dung rên rỉ, chiếc bình gốm tuột khỏi tay rơi xuống sàn đá vỡ tan tành. Cổ tay trái của cô lập tức sưng đỏ, chấn thương dây chằng nghiêm trọng khiến cô không thể dùng lực từ bàn tay trái được nữa.


Hơi nước nóng vẫn tiếp tục phun ra ngùn ngụt từ trần nhà. Không khí trong phòng tắm đã trở nên loãng đến mức cực hạn. Dung cảm thấy đầu óc mình bắt đầu quay cuồng, võng mạc xuất hiện những vệt đen mờ ảo. Cô quỵ xuống sàn gạch men.


*"Bình tĩnh, Dung. Hãy tư duy như một nhà toán học,"* giọng nói của người cha quá cố đột ngột vang lên trong tiềm thức cô. *"Mọi hệ thống điều khiển số đều phải dựa trên dòng điện vật lý. Cắt đứt dòng điện là cách nhanh nhất để làm sụp đổ hệ thống."*


Đúng vậy. Mọi lệnh khóa từ tính của Vinh đều cần dòng điện để giữ chốt khóa ngậm chặt. Nếu ngắt được nguồn điện của khóa từ cửa phòng tắm, hệ thống sẽ tự động chuyển về chế độ an toàn (fail-safe) và mở chốt.


Dung áp sát mặt xuống sàn gạch men lạnh—nơi luồng không khí mát và oxy ít ỏi còn sót lại sát đất. Cô dùng tay phải kéo lê chiếc hộp trang điểm bằng gỗ đến cạnh mình. Ngón tay cô run rẩy mở ngăn kéo phụ, lôi chiếc tuốc nơ vít cơ học nhỏ xíu ra.


Cô bò về phía tấm gương lớn treo trên bệ lavabo. Phía sau tấm gương lớn này chính là *Hộp kỹ thuật phía sau gương phòng tắm Penthouse*—nơi Trần Văn Tèo đã lắp đặt bộ điều khiển trung tâm của các thiết bị nghe lén và hệ thống van điện từ điều khiển nước nóng của phòng tắm.


Dung dùng tay phải, gồng mình chống chịu cơn đau nhói từ cổ tay trái đang sưng vù, đưa đầu tuốc nơ vít vào khe hở nhỏ dưới khung gương. Cô lách tuốc nơ vít vào, dùng lực đòn bẩy để cạy mạnh tấm gương dịch chuyển.


*Kít... kít...*


Khung gương bằng hợp kim nặng nề dịch chuyển một cách chậm chạp. Hơi nước nóng bám vào cán tuốc nơ vít khiến tay cô liên tục bị trượt. Dung phải cắn chặt môi đến bật máu, dùng vạt áo thể thao lau khô tay rồi tiếp tục xoáy mạnh. Sau ba vòng xoắn cơ học, chiếc ốc vít ẩn cuối cùng rơi ra, rớt xuống bồn rửa mặt với một tiếng *coong* giòn giã.


Dung dùng vai phải ghì chặt tấm gương, dùng tay phải đẩy mạnh nó sang một bên.


Một hộp nhựa kỹ thuật màu xám công nghiệp hiện ra trong hốc tường đá, xung quanh là những bó dây điện chằng chịt và hai ống dẫn nước bằng đồng nóng hổi. Trên mặt hộp kỹ thuật, một chiếc đèn LED màu đỏ của bộ thu phát tín hiệu IoT vẫn nhấp nháy đều đặn dưới sự điều khiển từ xa của Vinh.


Không khí loãng dần, phổi của Dung như bị thiêu đốt bởi hơi nước sôi. Cô chỉ còn chưa đầy một phút trước khi hoàn toàn mất đi nhận thức.


Dung đưa mắt quét nhanh qua sơ đồ dây điện trong hộp kỹ thuật. Bằng kinh nghiệm của một kỹ sư hệ thống, cô nhanh chóng nhận diện được sợi dây nguồn chính màu đen dẫn điện từ bộ chuyển nguồn 12V đến chốt khóa từ tính của cửa và van điện từ vòi sen.


Cô không thể dùng tay không để giật đứt sợi dây điện đang có dòng điện chạy qua. Dung nhanh trí rút chiếc kẹp tóc bằng thép có gắn nam châm nhỏ trên đầu—kỷ vật cô luôn dùng để giữ nếp tóc—ra khỏi búi tóc. Cô dùng đầu nhọn của chiếc kẹp tóc, lách vào khe cắm của cầu chì bảo vệ hệ thống khóa từ tính, dùng lực bẩy mạnh để làm chập mạch dòng điện vật lý.


*Xẹt! Đoành!*


Một tia lửa điện nhỏ bắn ra kèm theo tiếng nổ giòn giã của cầu chì bị cháy đứt. Mùi ozone và nhựa cháy khét lẹt lập tức tỏa ra trong không gian ẩm ướt.


Ngay lập tức, tiếng rít ngùn ngụt của hơi nước nóng từ vòi sen tắt lịm. Chiếc đèn LED màu đỏ trên hộp kỹ thuật tối đen. Và quan trọng nhất, một tiếng *cạch* cơ học vang lên từ phía cánh cửa kính.


Chốt khóa từ tính đã mất điện, tự động nhả ra theo chế độ fail-safe.


Dung dùng hết chút sức tàn cuối cùng, bò đến bên cửa, dùng vai phải đẩy mạnh cánh cửa kính lùa ra.


*Rầm!*


Cánh cửa mở tung. Dung ngã nhào ra sàn gỗ mát lạnh của phòng ngủ master, ho sặc sụa và hít lấy hít để luồng không khí mát mẻ, giàu oxy của phòng ngoài. Da tay cô đỏ ửng, bỏng rát nhẹ do hơi nước nóng, và cổ tay trái sưng vù, đau nhói đến tận xương tủy. Cô nằm im trên sàn gỗ suốt mười phút, lắng nghe tiếng tích tắc đều đặn, chính trực của chiếc đồng hồ cơ cổ trên tay như một lời nhắc nhở rằng cô vừa giành giật lại mạng sống của mình từ tay thần chết.


***


Chiều ngày 28 tháng 5 năm 2026.


Dung gượng dậy, dùng băng gạc y tế trong tủ thuốc tự băng bó chặt cổ tay trái để cố định chấn thương. Cô thay một bộ quần áo khô ráo, cố gắng giữ cho hơi thở của mình ổn định trở lại. Sự cố vừa rồi là một lời khẳng định đanh thép: Vinh đã sẵn sàng sử dụng các biện pháp bạo lực công nghệ tàn nhẫn nhất để tiêu diệt cô nếu cô để lộ bất kỳ sơ hở nào.


Cô phải lắp lại tấm gương phòng tắm về vị trí cũ để Vinh không nhận ra cô đã can thiệp vật lý vào hộp kỹ thuật. Dung dùng tay phải tỉ mỉ xoáy lại từng chiếc ốc vít, lau sạch các vệt nước ngưng tụ trên mặt kính một chiều, xóa sạch mọi dấu vết của cuộc sinh tồn nghẹt thở vừa diễn ra.


Khi bước ra phòng khách để tìm nước uống, Dung đi ngang qua kệ gỗ trang trí—nơi bé Mỹ An thường để đồ chơi. Ánh mắt cô vô thức dừng lại ở con gấu bông cũ của bé An đặt trên kệ.


Đó là con gấu bông mà bé An luôn ôm khư khư bên mình. Nhưng hôm nay, con gấu bông được đặt ở một góc độ rất lạ, hướng thẳng về phía cửa phòng tắm master.


Dung nheo mắt sau gọng kính bạc. Cô tiến lại gần, quỳ xuống ngang tầm mắt với con gấu bông.


Trong ánh sáng trắng lạnh lẽo của phòng khách, cô nhìn thẳng vào mắt trái bằng nhựa đen của con gấu bông. Ở góc nghiêng bốn mươi lăm độ, một vệt sáng phản chiếu hình tròn siêu nhỏ, trong suốt hiện lên dưới lớp nhựa đen đục.


Trái tim Dung lập tức rơi rụng xuống vực sâu lạnh giá.


Đó là một thấu kính camera siêu nhỏ giấu kín trong mắt gấu bông, đang âm thầm chĩa thẳng vào cửa phòng tắm master. Thiết bị này hoàn toàn nằm ngoài sơ đồ mạng IoT gốc của căn hộ mà cô đã phân tích. Vinh đã lén lắp đặt một hệ thống giám sát dự phòng độc lập, chạy bằng pin và thẻ nhớ vật lý không kết nối mạng để ghi lại mọi hành vi thực tế của cô, ngay cả khi cô đã vô hiệu hóa các thiết bị IoT khác trong nhà.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!