Bản Ngã Bị Đánh Cắp
Ánh sáng trắng sắc lẹm từ chiếc đèn pin trên điện thoại của Trần Thế Vinh quét qua hành lang, để lại những vệt bóng dài đổ dốc lên bức tường xám của căn hộ Penthouse. Đặng Mỹ Dung vẫn ngồi im trên chiếc ghế da công thái học ở sảnh hành lang, hai tay cô đan chặt vào nhau, giấu đi ngón tay trỏ vừa bị cạnh sắc của cổng USB cứa rách rớm máu. Lòng bàn tay trái của cô, nơi những vết móng tay cũ ghim sâu vào da thịt, lại một lần nữa nhói lên đau buốt. Cơn đau ấy là mỏ neo duy nhất giúp cô đứng vững giữa ranh giới của sự hoảng loạn sinh học và lý trí lạnh lùng.
"Dung," Vinh bước ra khỏi phòng làm việc, bước chân trần của hắn không phát ra bất kỳ tiếng động nào trên sàn gạch men Tây Ban Nha. Hắn tắt đèn pin, để lại không gian hành lang chìm trong thứ ánh sáng xanh neon nhạt nhẽo phát ra từ hệ thống điều hòa thông minh. "Em ngồi đây làm gì? Cơn đau đầu lại hành hạ em à?"
Giọng nói của hắn vẫn dịu dàng, nhưng Dung nhạy bén nhận ra một luồng áp lực sắc bén ẩn giấu bên dưới. Cô ngước nhìn hắn, đôi mắt cố ý lờ đờ, bờ vai run rẩy nhẹ dưới lớp áo khoác lụa mềm mại.
"Anh... Vinh..." Dung thều thào, giọng cô khản đặc. "Ánh đèn hành lang... nó nhấp nháy dữ quá. Em tỉnh dậy không thấy anh, đầu em như muốn vỡ ra. Em đi tìm thuốc giảm đau... thấy cửa phòng làm việc của anh mở hé, em định vào tìm... nhưng rồi tối sầm lại..."
Cô cố tình đưa bắp tay bị bầm tím—vết bầm do lực siết mạnh của Vinh khi bế cô lúc trước—lộ ra dưới ánh sáng xanh neon. Đó là một mồi nhử thị giác hoàn hảo. Vinh nhìn vết bầm, ánh mắt hắn thoáng dao động. Sự tự phụ của một kẻ ái kỷ ác tính trong hắn lập tức được kích hoạt. Hắn nhìn cô quằn quại, yếu ớt và hoàn toàn phụ thuộc vào mình, lòng nghi ngờ về vết xước trên cổng USB tạm thời bị đẩy lùi bởi bản năng muốn đóng vai kẻ cứu rỗi.
"Anh đã bảo em phải uống thuốc đúng giờ cơ mà. Cơn hoang tưởng lại hành hạ em rồi," Vinh thở dài, cúi xuống bế bổng cô lên.
Dung chủ động vòng hai tay ôm chặt lấy cổ hắn, chôn gương mặt đẫm mồ hôi vào hõm vai Vinh. Động tác này giúp cô che khuất hoàn toàn chiếc túi áo khoác lụa bên phải—nơi chiếc USB Kingston chứa tệp dữ liệu 'Mỹ Dung 1.0' đang nằm im lìm. Cô cảm nhận được nhịp tim của Vinh dưới lồng ngực hắn. Nó đập đều đặn, tự mãn. Hắn tin rằng cô đã bị khuất phục hoàn toàn bởi những liều thuốc an thần Olanzapine hằng đêm.
Khi Vinh đặt cô nằm xuống chiếc giường nệm êm ái trong phòng ngủ master, Dung lập tức nhắm nghiền mắt, giả vờ rơi vào trạng thái hôn mê sâu. Vinh đứng lặng bên giường một lúc lâu, tiếng thở của hắn đều đều trong bóng tối. Sau khi nghe tiếng cửa phòng tắm khép lại và tiếng nước chảy rì rầm, Dung nhanh chóng luồn tay vào túi áo khoác, rút chiếc USB ra và lách nó vào sâu trong lớp lót của chiếc giày thể thao bên phải đặt cạnh tủ đồ. Đó là góc chết duy nhất mà camera giám sát phòng ngủ không thể quét tới.
***
Sáng ngày 28 tháng 5 năm 2026.
Cơn mưa rào mùa hạ trút xuống thành phố từ lúc năm giờ sáng, để lại những vệt nước loang lổ trên lớp kính một chiều của căn hộ Penthouse tầng 40. Trần Thế Vinh đã rời nhà từ sớm. Vết xước kim loại trên cổng USB máy chủ cục bộ đêm qua đã khiến hắn không yên lòng; hắn phải đến trụ sở V-Tech để thực hiện một cuộc kiểm toán an ninh mạng nội bộ khẩn cấp.
Trước khi đi, hắn không quên dặn dò người giúp việc Lành pha cho cô một ly trà ấm. Dung đứng sau bức rèm cửa, nhìn chiếc xe Mercedes của Vinh từ từ lăn bánh ra khỏi hầm tòa nhà Eco-Smart. Cô quay lại bàn ăn, nhìn ly trà hoa cúc nghi ngút khói mà chị Lành vừa mang lên. Mùi đắng kim loại cực nhẹ của hoạt chất Olanzapine thoảng qua khứu giác nhạy cảm của cô.
Không một chút do dự, Dung lén đổ ly trà vào chậu cây cảnh ngoài ban công, rồi tráo vào đó một ly nước ấm pha vitamin bổ mà cô đã giấu sẵn trong hộp trang điểm. Cô cần một sự tỉnh táo tuyệt đối cho ngày hôm nay.
Dung thay một bộ trang phục thể thao tối màu giản dị, búi gọn mái tóc dài và đeo chiếc kính gọng bạc quen thuộc. Cô lấy chiếc USB Kingston từ lót giày bên phải, nhét sâu vào túi quần. Tránh việc đi thang máy chính và xe đưa đón của tài xế Nguyễn Văn Hùng, Dung đi bộ xuống lối cầu thang thoát hiểm một chiều của tòa nhà. Cô bước ra ngoài bằng cổng phụ dành cho nhân viên bảo trì, nhanh chóng vẫy một chiếc xe ôm truyền thống chạy bằng xăng để di chuyển đến Quận 5. Một phương thức di chuyển hoàn toàn phi số hóa, không để lại bất kỳ dấu vết định vị GPS nào trên hệ thống giám sát của Vinh.
***
Phòng thí nghiệm Toán ứng dụng của Đại học Khoa học Tự nhiên nằm sâu trong một dãy nhà cổ kính xây từ thời Pháp. Khác biệt hoàn toàn với chiếc lồng kính thông minh ngột ngạt của Penthouse, căn phòng này ngập tràn mùi giấy cũ, bụi phấn và tiếng xào xạc của những tán lá xà cừ cổ thụ ngoài cửa sổ.
Giáo sư Vũ Đình Toàn đứng đón cô bên cạnh chiếc bảng đen phủ kín các phương trình vi phân phức tạp. Mái tóc ông đã bạc phơ, đôi mắt hiền hậu sau gọng kính tròn cổ điển thoáng hiện vẻ lo âu khi nhìn thấy gương mặt nhợt nhạt, ngón tay trỏ quấn băng gạc và những vết bầm tím trên cánh tay của học trò cưng.
"Dung, em gầy đi nhiều quá," Giáo sư Toàn cất giọng trầm ấm, kéo một chiếc ghế gỗ cũ cho cô ngồi. "Thầy đã nghe về những tin đồn ở V-Tech. Nhưng thầy biết em không bao giờ làm những chuyện vi phạm đạo đức khoa học như vậy."
"Em cảm ơn thầy đã tin em," Dung khẽ cúi đầu, giọng cô nghẹn lại. Cô rút chiếc USB Kingston từ túi quần ra, đặt lên chiếc bàn gỗ loang lổ vết mực. "Chứng cứ nằm ở đây, thưa thầy. Đây là tệp dữ liệu đen mà Vinh đã dùng để kiểm soát cuộc đời em suốt năm năm qua. Em cần giải mã nó ngay lập tức, nhưng Penthouse và điện thoại của em đều đã bị hắn cài keylogger giám sát."
Giáo sư Toàn nhìn chiếc USB, gương mặt ông trở nên nghiêm nghị. Ông gật đầu, đi về phía chiếc tủ sắt khóa cơ ở góc phòng, lôi ra một chiếc máy tính xách tay ThinkPad đời cũ bám đầy bụi.
"Chiếc máy này đã được thầy tháo bỏ hoàn toàn card mạng không dây và cổng kết nối Bluetooth vật lý từ năm ngoái," Giáo sư Toàn giải thích khi đặt chiếc máy lên bàn. "Nó hoạt động trong môi trường cô lập mạng hoàn toàn (air-gapped). Không một hacker hay phần mềm gián điệp nào của V-Tech có thể xâm nhập hoặc phát hiện dữ liệu bị truy cập từ xa ở đây."
Toàn bật máy tính. Hệ điều hành Linux tối giản khởi động trong vòng vài giây. Dung rút từ dưới đế lót giày của mình ra một tờ giấy mỏng gấp tư—Bảng mật mã One-time Pad bằng giấy chứa chuỗi số ngẫu nhiên mà cô và Giáo sư Toàn đã tự tay in bằng máy in nhiệt độc lập.
"Chúng ta sẽ dùng thuật toán cộng modulo thủ công để giải nén phân vùng bảo mật của tệp," Dung nói, những ngón tay thon dài của cô bắt đầu gõ nhanh trên bàn phím cơ của chiếc ThinkPad.
Căn phòng chìm vào sự im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng lách cách đều đặn của bàn phím và tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn ngoài hành lang. Giáo sư Toàn đứng bên cạnh, tay cầm bút chì đối chiếu từng chuỗi ký tự trên bảng giấy One-time Pad với dòng mã hóa hiển thị trên màn hình.
`Enter Decryption Key: `
Dung gõ chuỗi ký tự cuối cùng: `7F9C3E2A1B8D5F...`
*Enter.*
Màn hình đen của hệ điều hành khẽ chớp nhẹ. Một thư mục có dung lượng khổng lồ hiện ra với cái tên lạnh lùng: `PROJECT_DUNG_1.0_ARCHIVÈ.
Trái tim Dung như thắt lại. Cô nhấp chuột mở thư mục. Bên trong là hàng trăm thư mục con được sắp xếp theo dòng thời gian từ năm 2016 đến năm 2026.
"Trời đất ơi..." Giáo sư Toàn vô thức thốt lên, bàn tay ông run rẩy suýt làm rơi chiếc kính gọng tròn.
Trước mắt họ là toàn bộ bản ngã số của Đặng Mỹ Dung suốt mười năm qua. Tất cả lịch sử duyệt web, từng từ khóa cô tìm kiếm khi cô đơn sau cái chết của người cha quá cố, nhật ký cuộc gọi, nội dung từng email cá nhân, cho đến những bức ảnh chụp màn hình các cuộc trò chuyện nhạy cảm thời trẻ của cô với bạn bè. Thậm chí, có cả những báo cáo phân tích tâm lý học lâm sàng chi tiết về điểm yếu tính cách của cô: *"Nhu cầu an toàn cao do sang chấn mất mát cha từ nhỏ; dễ bị thao túng bởi hình mẫu người bảo hộ lý trí; gu thẩm mỹ ưa chuộng sự cổ điển và cơ học vật lý."*
Tất cả đã bị Trần Thế Vinh mua lại từ gã môi giới dữ liệu đen Lão K bằng tiền mã hóa Bitcoin từ ba năm trước khi hắn chính thức tiếp cận cô.
Dung ngồi chết lặng trên ghế, hai bàn tay cô run rẩy dữ dội. Cô cảm thấy một luồng khí lạnh buốt dọc sống lưng, như thể có hàng ngàn con mắt vô hình đang nhìn thấu qua lớp da thịt cô, lột trần mọi bí mật sâu kín nhất mà cô từng giấu kín trong lòng.
"Không phải ngẫu nhiên..." Dung thều thào, nước mắt cô bắt đầu rơi lã chã xuống mặt bàn gỗ. "Tất cả đều là giả..."
Cô nhấp vào một tệp tin có têǹBEHAVIORAL_ALIGNMENT_SCRIPT.jsoǹ (Kịch bản điều chỉnh hành vi). Từng dòng code hiện ra trước mắt cô như những sợi xích vô hình trói chặt cuộc đời cô vào một kịch bản được dàn dựng tỉ mỉ.
*Mốc thời gian: Tháng 9 năm 2023.*
*Dữ liệu đầu vào: Mỹ Dung tìm kiếm thông tin về cuốn sách cơ học cổ của Alan Turing tại các hiệu sách cũ Quận 3.*
*Hành động điều chỉnh: Trần Thế Vinh mua cuốn sách tương tự từ nước ngoài, lén sắp xếp gặp gỡ 'ngẫu nhiên' tại quán cà phê sách, sử dụng cuốn sách làm mồi nhử hội thoại.*
*Mốc thời gian: Tháng 12 năm 2023.*
*Dữ liệu đầu vào: Mỹ Dung trải qua tuần kỷ niệm ngày mất của cha, có xu hướng tìm kiếm các không gian tĩnh lặng, nhạc cổ điển.*
*Hành động điều chỉnh: Vinh lén đặt vé máy bay sát ghế cô trong chuyến đi Đà Lạt, giả vờ vô tình nghe cùng một bản nhạc giao hưởng mà bố cô từng yêu thích.*
Dung sụp đổ hoàn toàn. Cô áp hai tay lên mặt, những tiếng khóc nghẹn ngào vỡ òa giữa không gian phòng thí nghiệm vắng lặng. Toàn bộ tình yêu lý tưởng của đời cô, người chồng hoàn hảo đã cứu rỗi cô khỏi vực sâu của sự cô độc và đau khổ sau cái chết của người cha, thực chất chỉ là một sản phẩm được tối ưu hóa từ thuật toán dữ liệu đen. Vinh chưa từng yêu cô vì cô là chính cô; hắn chỉ yêu một vật thí nghiệm hoàn hảo mà hắn đã dùng hàng triệu dòng code để lập trình nên.
"Dung, em phải bình tĩnh," Giáo sư Toàn đặt bàn tay già nua, ấm áp lên bờ vai đang run rẩy của cô. Giọng ông nghiêm nghị nhưng chứa đựng sự xót xa vô hạn. "Nghe thầy nói đây. Thuật toán của hắn chạy trên dữ liệu quá khứ. Hắn chỉ có thể dự đoán những gì em đã từng làm. Ý chí tự do của con người là biến số duy nhất không một siêu máy tính nào có thể đưa vào phương trình. Nếu bây giờ em hoảng loạn, em sẽ hành động đúng như những gì kịch bản của hắn đã vạch sẵn. Em phải dùng chính logic toán học để vượt qua cái bẫy này."
Lời nói của người thầy như một luồng điện chạy qua tâm trí đang mờ mịt của Dung. Cô hít một hơi thật sâu, dùng tay lau sạch những giọt nước mắt trên gò má nhợt nhạt. Đúng vậy. Khóc lóc không thể cứu mạng cô. Sự sụp đổ niềm tin nội tâm này phải là chất xúc tác để lý trí của cô trỗi dậy phục thù.
"Em hiểu rồi, thưa thầy," Dung cất giọng, ánh mắt cô dần lấy lại sự sắc lạnh của một kỹ sư dữ liệu lớn. "Hắn dùng dữ liệu để giam cầm em, thì em sẽ dùng chính dữ liệu để đánh sập đế chế của hắn."
Cô quay lại màn hình máy tính, cố gắng quét sâu vào các luồng dữ liệu đám mây liên kết được lưu trong tệp để tìm kiếm các giao dịch tài chính đen giữa Vinh và Lão K. Nhưng ngay khi cô vừa thực hiện lệnh truy vấn sâu, màn hình ThinkPad đột ngột xuất hiện dòng chữ đỏ cảnh báo lỗi kết nối:
`Error: Connection Terminated by Remote Security Gateway.`
"Hệ thống tường lửa của V-Tech đã tự động ngắt kết nối khi phát hiện các token truy cập cũ của em bị kích hoạt," Dung tặc lưỡi tiếc nuối, ngón tay cô gõ nhẹ lên mặt bàn phím. "Vinh đã thắt chặt bảo mật mạng nội bộ ngay sau khi phát hiện vết xước trên máy chủ đêm qua. Em chưa có đủ bằng chứng tài chính để tố cáo hắn trước pháp luật."
"Không sao, chúng ta vẫn còn thời gian," Giáo sư Toàn nói, ánh mắt ông lướt qua cấu trúc thư mục phân vùng bảo mật. "Nhìn vào đây đi, Dung."
Ông chỉ ngón tay vào một thư mục ẩn nằm sâu dưới đáy tệp dữ liệu đen mà Vinh đã mua. Thư mục này không mang tên cô. Nó được đặt tên bằng một chuỗi ký tự viết tắt đầy bí ẩn: `KN_2022_Active_Script̀.
Dung nheo mắt, di chuyển con trỏ chuột và nhấp đúp vào thư mục.
Bằng khóa giải mã One-time Pad vật lý, dòng dữ liệu dần hiện ra dưới dạng các cột thông số hành vi và lịch trình điều trị y tế.
Dung bàng hoàng nhận ra cấu trúc kịch bản thao túng hành vi, các thông số điều chỉnh ánh sáng, hạ âm và thậm chí cả liều lượng thuốc an thần Olanzapine trong thư mục này trùng khớp hoàn toàn với những gì cô đang phải chịu đựng tại căn hộ Penthouse.
Nhưng đối tượng của kịch bản này là một cái tên khác: *Hứa Kim Ngân*—người vợ thứ hai đã biến mất một cách bí ẩn của Trần Thế Vinh vào năm 2022.
Trang tài liệu y khoa cuối cùng của thư mục hiện lên một dòng chẩn đoán y tế đóng dấu đỏ của viện tâm thần tư nhân Thanh Bình, do chính bác sĩ Nguyễn Tấn Phát ký nhận:
*"Bệnh nhân Hứa Kim Ngân: Hoang tưởng tự sát nặng, mất khả năng hành vi dân sự. Chuyển giao quyền bảo hộ tài sản và cổ phần công ty cho chồng là Trần Thế Vinh."*
Dung run rẩy nhìn chằm chằm vào màn hình. Bản ngã của người vợ trước cũng đã bị đánh cắp và lập trình y hệt như cô, trước khi bị dán nhãn điên loạn để chiếm đoạt tài sản.
Cô không phải là nạn nhân duy nhất. Cô chỉ là người tiếp theo bước vào chiếc lồng kính thông minh mà Trần Thế Vinh đã thiết kế sẵn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!