Thoát Hiểm Trong Gang Tấc
Tay nắm cửa bằng thép lạnh của phòng làm việc khẽ động đậy, bắt đầu xoay nhẹ một nhịp vô thức dưới lực vặn của bàn tay Trần Thế Vinh. Biến cố ập đến nhanh hơn mọi phép tính xác suất của Đặng Mỹ Dung. Tiếng nước xả trong phòng tắm master đã tắt ngấm từ ba mươi giây trước, và giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng rợn người của căn hộ Penthouse tầng 40 và tiếng bước chân trần của chồng cô đang áp sát.
Trên màn hình máy chủ cục bộ, thanh tiến trình sao chép dữ liệu vẫn đông cứng ở con số 99%. Đèn LED đỏ trên chiếc USB Kingston bọc cao su chống nước nhấp nháy liên tục như một con mắt quỷ đang chế giễu sự bất lực của cô.
*Nhanh lên. Chỉ một phần trăm nữa thôi.*
Dung nín thở, hai tai cô lùng bùng. Tiếng tích tắc khô khốc từ chiếc đồng hồ cơ cổ của bố đeo bên tay trái khẽ gõ nhịp vào mạch máu cô. Mỗi nhịp gõ như một lưỡi dao cứa vào dây thần kinh đang căng ra như dây đàn. Cô không thể rút USB ra lúc này. Nếu ngắt kết nối đột ngột ở mốc 99%, tệp dữ liệu gốc 'Mỹ Dung 1.0' dung lượng 500 Gigabytes sẽ bị lỗi cấu trúc phân vùng (corrupted), và mọi nỗ lực mạo hiểm mạng sống của cô từ đầu chiến dịch sẽ tan thành mây khói. Nhưng nếu cô chần chừ thêm một giây, Vinh sẽ bước vào và bắt quả tang cô tại trận.
*Cạch.*
Cánh cửa thép hé mở một khe nhỏ. Luồng khí mát lạnh từ hành lang phòng ngủ ùa vào, mang theo mùi nước hoa gỗ tuyết tùng quen thuộc của Vinh trộn lẫn với hơi nước nóng ẩm từ phòng tắm.
Trong khoảnh khắc sinh tử chỉ tính bằng mili giây, màn hình máy chủ khẽ chớp nhẹ. Dòng chữ xanh lục xuất hiện: `Transfer Completed. 100%`.
Dung không kịp suy nghĩ bằng lý trí. Bản năng sinh tồn của một kỹ sư dữ liệu lớn buộc cô phải hành động với sự chính xác của một cỗ máy. Cô thò tay ra phía sau tủ rack, dùng lực ngón tay giật mạnh chiếc USB Kingston ra khỏi cổng cắm vật lý. Do quá vội vã và không gian chật hẹp, cạnh sắc của cổng USB bằng kim loại đã cứa mạnh vào đầu ngón tay trỏ của cô, để lại một vết rách nhỏ đau nhói. Cô không thèm bận tâm đến cơn đau, nhanh chóng nhét chiếc USB vào túi áo khoác lụa mềm mại của mình.
Cô định lén rút miếng silicon vân tay đất sét giấu dưới thảm, nhưng tiếng bước chân của Vinh đã đặt định ngay ngưỡng cửa. Không còn thời gian để ngụy trang hiện trường hoàn hảo nữa.
*Bịch.*
Dung chủ động buông lỏng toàn bộ cơ thể, ngã quỵ xuống sàn gạch men tối màu của phòng làm việc. Cô co gập người lại, hai tay ôm chặt lấy đầu, bả vai run rẩy bần bật. Cô cố tình tạo ra tiếng động đủ lớn để thu hút sự chú ý của Vinh vào cơ thể cô, thay vì để mắt hắn quét qua hệ thống máy chủ.
"Dung? Em làm gì ở đây?"
Giọng nói của Trần Thế Vinh vang lên từ phía cửa. Đó là một tông giọng trầm, phẳng lặng, không mang theo sự ấm áp của người chồng thường ngày mà lạnh lẽo, sắc bén như một lưỡi dao giải phẫu. Hắn đứng đó, bóng người cao lớn đổ dài dưới ánh sáng xanh đỏ nhấp nháy từ tủ rack máy chủ. Hắn vừa tắm xong, mái tóc đen hơi ẩm rủ trước trán, mặc chiếc áo choàng tắm màu xám tro tối giản.
Dung không trả lời. Cô rên rỉ một tiếng đau đớn, đầu gối co sát vào ngực. Cô biết chiếc camera ẩn hồng ngoại trong mắt con gấu bông ngoài phòng khách không thể quét tới góc này, nhưng ánh mắt của Vinh lúc này chính là chiếc camera đáng sợ nhất. Để vượt qua sự lục soát bằng ánh mắt của kẻ săn mồi ái kỷ này, cô buộc phải sử dụng kỹ thuật Neo giữ nỗi đau vật lý.
Dung siết chặt bàn tay trái dưới thân người. Móng tay cô bấm thật mạnh, ghim sâu vào vết bầm rớm máu trong lòng bàn tay—vết thương tự tạo từ rạng sáng nay để chống lại tác dụng phụ của thuốc an thần. Cơn đau vật lý nhói buốt lập tức truyền thẳng lên vỏ não, kích hoạt một luồng adrenaline mạnh mẽ. Luồng adrenaline này giúp cô kiểm soát hoàn toàn nhịp tim và hơi thở, giữ cho các chỉ số sinh học của cô không tăng vọt vượt ngưỡng bình thường—điều mà hệ thống cảm biến sức khỏe thông minh của Penthouse có thể ghi nhận và báo cáo đến điện thoại của Vinh.
"Dung!"
Tiếng bước chân của Vinh dồn dập tiến lại gần. Hắn quỳ xuống bên cạnh cô, đôi bàn tay ấm áp nhưng cứng rắn như gọng kìm ôm lấy bả vai cô. Dung cố tình để cơ thể mình mềm nhũn, hơi thở dốc dác, mồ hôi lạnh vã ra đầm đìa bên thái dương.
"Anh... Vinh... đau... đầu quá..." Dung thều thào, giọng cô khản đặc, hai mắt nhắm nghiền để tránh việc Vinh đọc vị sự dao động trong đồng tử.
"Sao em lại vào phòng này? Cửa phòng đã khóa cơ mà?" Giọng Vinh vang lên ngay sát tai cô. Hắn vừa hỏi, bàn tay vừa lướt nhẹ từ vai xuống dọc cánh tay cô, rồi dừng lại ở hông.
Dung cảm nhận được luồng xúc giác dò xét đó. Hắn không chỉ đơn thuần ôm cô; hắn đang lén nắn nhẹ các nếp gấp trên chiếc áo khoác lụa của cô để tìm kiếm vật lạ. Hắn đang nghi ngờ cô mang theo thiết bị phần cứng.
Trái tim Dung nảy lên một nhịp kinh hoàng. Chiếc USB Kingston bọc cao su dày đang nằm ngay trong túi áo khoác bên phải, chỉ cách những ngón tay thon dài của Vinh vài centimet. Nếu hắn thọc tay vào túi áo, mọi chuyện sẽ kết thúc.
Không được để hắn chạm vào túi áo.
Dung chủ động rướn người lên, khóc nấc lên một tiếng đau đớn tột cùng. Cô vòng cả hai tay ôm chặt lấy cổ Vinh, chôn chặt gương mặt đẫm mồ hôi vào hõm vai hắn. Động tác ôm ghì đột ngột này không chỉ che khuất hoàn toàn phần túi áo khoác lụa dưới thân người cô, mà còn ép sát cơ thể cô vào người hắn, triệt tiêu mọi khoảng trống để hắn có thể lục soát vật lý.
"Ánh đèn... ánh đèn hành lang... nó nhấp nháy..." Dung khóc nghẹn, cơ thể cô run rẩy theo từng nhịp thở của hắn. "Em tỉnh dậy... không thấy anh đâu. Đầu em như muốn vỡ ra. Em đi tìm thuốc... em thấy cửa phòng này mở hé... em vào tìm... rồi tối sầm lại..."
Cô gieo rắc những thông tin ngoại phạm một cách tỉ mỉ. Cô lấy cớ hệ thống ánh sáng thông minh của Penthouse—thứ mà Vinh lập trình để gaslight cô—đã kích thích cơn đau nửa đầu dữ dội. Cô đổ lỗi cho việc cửa phòng làm việc mở hé, đánh vào sự tự phụ của Vinh rằng chính hắn đã vô ý để lộ sơ hở khi vội vã đi tắm.
Vinh đứng im trong tư thế bị cô ôm chặt. Dung áp sát tai vào ngực hắn, sử dụng kỹ năng đọc vị biểu cảm vi mô thông qua nhịp đập cơ thể. Cô cảm nhận được sự căng cứng đột ngột của các thớ cơ vai của Vinh. Nhịp tim của hắn ban đầu đập nhanh do cảnh giác, nhưng khi nghe cô khóc lóc yếu ớt và bám lấy hắn như một chiếc phao cứu sinh duy nhất, nhịp tim hắn bắt đầu chậm lại, chuyển sang một tần số đều đặn, tự phụ.
Kẻ ái kỷ ác tính luôn có một điểm yếu chí mạng: hắn không thể cưỡng lại cảm giác được đóng vai người cứu rỗi vĩ đại trước một nạn nhân hoàn toàn suy sụp và phụ thuộc vào mình.
"Ngoan nào, có anh ở đây rồi," Vinh cất giọng, tông giọng dịu dàng quen thuộc đã quay trở lại. Hắn đưa tay vuốt dọc sống lưng cô, nhưng Dung cảm nhận rõ lực tay của hắn ghì chặt đến mức thô bạo, như thể muốn khảm cô vào da thịt hắn để tiện bề cai quản. "Anh đã bảo em phải uống thuốc đúng giờ cơ mà. Cơn hoang tưởng lại hành hạ em rồi. Để anh bế em về giường."
Hắn luồn tay xuống dưới gối ôm, nhấc bổng cơ thể gầy gò của cô lên. Lực ghì mạnh mẽ từ cánh tay rắn chắc của hắn siết chặt vào bắp tay Dung, tạo ra những vết bầm tím đau nhói. Dung khẽ cắn chặt đầu lưỡi để không phát ra tiếng kêu đau thực tế, tiếp tục đóng vai kẻ phê thuốc đờ đẫn, đầu tựa bất lực vào ngực hắn.
Vinh bế cô bước ra khỏi phòng làm việc. Nhưng ngay khi bước đến ngưỡng cửa, bước chân của hắn đột ngột khựng lại.
Dung hé mở một góc mắt ti hí sau làn tóc rối.
Ánh mắt của Trần Thế Vinh không nhìn xuống cô. Hắn đang quay đầu lại, nhìn chằm chằm về phía tủ rack máy chủ cục bộ đặt ở góc tối của căn phòng.
Trong không gian tĩnh mịch, chiếc quạt gió của máy chủ vẫn đang rú lên một tần số cao bất thường—hệ quả của việc CPU vừa phải xử lý tiến trình trích xuất dữ liệu 500GB tốc độ cao. Dưới ánh sáng xanh lét của đèn LED bảo mật, khe cắm USB ở cổng sau của máy chủ trống rỗng.
Nhưng có một thứ gì đó đã thay đổi.
Vinh nheo mắt lại. Hắn đặt Dung ngồi tạm xuống chiếc ghế da công thế học ở sảnh hành lang, nhẹ nhàng nói: "Chờ anh một chút, anh quên chưa tắt nguồn máy chủ dự phòng. Tiếng ồn của nó sẽ làm em khó ngủ."
Hắn quay trở lại phòng làm việc.
Dung ngồi trên ghế, hai tay cô siết chặt lấy vạt áo khoác lụa, nơi chiếc USB Kingston đang nằm im lìm như một quả bom nổ chậm. Cô không thể chạy trốn lúc này. Mọi camera giám sát của Penthouse đang chĩa thẳng vào cô. Cô buộc phải ngồi im, lắng nghe tiếng bước chân của Vinh di chuyển bên trong phòng làm việc.
Vinh bước đến phía sau tủ rack máy chủ. Hắn cúi người xuống, lôi chiếc điện thoại master ra, bật đèn pin led chiếu thẳng vào cổng cắm USB vật lý mà Dung vừa giật thiết bị ra.
Dưới ánh sáng trắng sắc lẹm của đèn pin, trên bề mặt sơn tĩnh điện màu đen mờ của cổng USB máy chủ, xuất hiện một vết xước kim loại siêu nhỏ, mới tinh, để lộ vệt nhôm sáng loáng. Đó là dấu vết để lại do góc nhọn của chiếc USB Kingston bị Dung giật ra quá vội vã trong bóng tối.
Gương mặt hoàn hảo của Trần Thế Vinh đông cứng lại dưới ánh sáng led. Nụ cười dịu dàng biến mất hoàn toàn, thay thế bằng một vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn đến đáng sợ. Hắn đưa ngón tay trỏ lên, khẽ vuốt qua vết xước kim loại mới tinh còn hơi ấm nhiệt lượng.
Hắn biết, hệ thống bảo mật sinh trắc học của mình đã bị xâm nhập vật lý. Và kẻ duy nhất có mặt trong căn hộ này ngoài hắn, chính là người vợ đang ngồi đờ đẫn ở hành lang kia.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!