Đột Nhập 5 Phút
Tiếng tích tắc khô khốc từ chiếc đồng hồ cơ cổ của bố đeo bên tay trái khẽ gõ nhịp vào mạch máu của Đặng Mỹ Dung. Một nhịp. Hai nhịp. Ba nhịp. Từng âm thanh cơ học nhỏ bé nhưng đều đặn ấy giống như một sợi dây thừng mỏng manh thả xuống từ thế giới thực, kéo cô giữ vững thăng bằng giữa một vực sâu ảo giác đang bủa vây.
Trên bàn ăn bằng đá cẩm thạch nguyên khối của căn hộ Penthouse tầng 40, cuộc đối chất im lặng vẫn đang tiếp diễn. Bác sĩ tâm thần giả danh Trần Minh khẽ đặt tách trà hoa cúc xuống đĩa sứ, tiếng va chạm thanh mảnh vang lên trong không gian tĩnh mịch. Ánh mắt gã lướt qua Dung, một cái liếc nhìn chuyên nghiệp nhưng đầy dò xét, trước khi dừng lại đúng mười hai giây ở con gấu bông cũ của bé An đặt trên kệ gỗ phía sau. Dung biết, mắt trái của con gấu bông đó là một chiếc camera ẩn hồng ngoại đang hoạt động hết công suất, ghi lại từng dao động nhỏ nhất trên cơ mặt cô để gửi về máy chủ phân tích của Trần Thế Vinh.
"Mỹ Dung dạo này có vẻ mệt mỏi nhiều," Trần Minh cất giọng trầm ấm, một tông giọng được huấn luyện kỹ lưỡng để tạo lòng tin giả. "Những người làm việc với dữ liệu lớn thường bị quá tải thần kinh. Em có bao giờ nhìn thấy những hình ảnh mờ ảo, hay cảm thấy ký ức của mình bị xáo trộn, như thể có ai đó đang di chuyển đồ đạc xung quanh mà em không nhớ không?"
Đòn tấn công tâm lý trực diện. Gã đang cố gài bẫy để cô thừa nhận các triệu chứng hoang tưởng tự phát. Dung khẽ siết chặt bàn tay trái dưới mặt bàn. Móng tay cô bấm mạnh vào vết bầm rớm máu trong lòng bàn tay—vết thương tự tạo từ rạng sáng nay. Cơn đau vật lý sắc lẹm lập tức kích hoạt một luồng adrenaline mạnh mẽ, dập tắt sự mơ màng do dư lượng chất an thần Olanzapine trong tách trà gây ra. Đầu óc cô tỉnh táo trở lại, phẳng lặng và lạnh lùng như một mặt hồ đóng băng.
"Không ạ," Dung trả lời, giọng cô đều đều, mô phỏng hoàn hảo trạng thái đờ đẫn của một bệnh nhân trầm cảm nhưng không để lộ bất kỳ sơ hở logic nào. "Mọi đồ vật trong nhà đều được sắp xếp theo đúng tọa độ tối ưu hóa không gian mà em đã lập trình cho robot hút bụi. Nếu có sự dịch chuyển dù chỉ năm centimet, hệ thống cảm biến LiDAR của robot sẽ báo lỗi kết nối vật lý ngay lập tức trên ứng dụng điện thoại của em. Trí nhớ của em hoàn toàn bình thường, thưa anh Minh."
Trần Minh khẽ biến đổi sắc mặt. Gã liếc nhìn Vinh đứng bên cạnh. Vinh vẫn giữ nụ cười lịch lãm hoàn hảo trên môi, nhưng khóe mắt hắn đã giật nhẹ một nhịp vô thức. Hắn không ngờ Dung lại có thể dùng chính tư duy logic toán học để bẻ gãy câu hỏi gài bẫy của một chuyên gia tâm lý lâm sàng.
"Thôi mà anh Minh," Vinh bước tới, đặt tay lên vai Dung một cách dịu dàng nhưng đầy áp lực khống chế. "Dung dạo này nhạy cảm lắm. Để cô ấy nghỉ ngơi sớm đi anh. Thuốc an thần bác sĩ Phát kê đơn bắt đầu có tác dụng rồi đấy."
Dung khom nhẹ người, giả vờ như không thể chịu đựng nổi cơn buồn ngủ đang ập đến. "Em xin phép... em vào phòng nằm trước. Đầu em đau quá."
"Để anh tiễn anh Minh ra cửa rồi vào với em nhé, tri kỷ của anh," Vinh cúi xuống, hôn nhẹ lên tóc cô. Mùi nước hoa gỗ tuyết tùng trộn lẫn với mùi kim loại nhạt từ người hắn phả vào mũi cô, lạnh lẽo và đáng sợ.
Dung lờ đờ đứng dậy, bước từng bước chậm chạp về phía phòng ngủ master. Nhưng ngay khi cánh cửa phòng tắm khép lại, sự mệt mỏi trên gương mặt cô biến mất hoàn toàn. Cô áp sát tai vào cửa gỗ, nghe tiếng bước chân của Vinh tiễn Trần Minh ra sảnh hành lang. Tiếng khóa từ lách cách đóng sập.
Cô biết, đêm nay là cơ hội duy nhất.
Huy đã cảnh báo cô qua tin nhắn mật mã rằng Vinh đang chuẩn bị đồng bộ hóa toàn bộ tệp dữ liệu 'Mỹ Dung 1.0'—lịch sử số trọn đời của cô—lên máy chủ bảo mật của viện tâm thần Thanh Bình để hợp thức hóa hồ sơ cưỡng chế y tế. Nếu cô không lấy được tệp dữ liệu gốc đó trước khi tiến trình đồng bộ hoàn tất, cô sẽ bị tước đoạt hoàn toàn quyền công dân và bị giam lỏng vĩnh viễn dưới một danh nghĩa điên loạn giả tạo.
Dung quay lại giường, nằm im dưới tấm chăn mỏng, giả vờ thở đều đặn như đã chìm vào giấc ngủ sâu. Mười lăm phút sau, Vinh bước vào phòng ngủ. Hắn đứng im bên mép giường, lặng lẽ quan sát cô trong bóng tối suốt hai phút. Dung không hề di động một sợi mi mắt, nhịp thở của cô được điều khiển chuẩn xác theo tần số sinh học của giấc ngủ giai đoạn ba.
Điện thoại của Vinh trên bàn trang điểm khẽ rung lên một nhịp ngắn. Hắn cầm lên xem, rồi khẽ thở dài mệt mỏi. Một ngày dài đối phó với các lỗ hổng hệ thống và sự biến mất định vị của Dung đã vắt kiệt sức lực của kẻ ái kỷ này. Hắn đặt chiếc điện thoại master—thiết bị nắm giữ mọi quyền quản trị tối cao của Penthouse—lên mặt bàn gỗ cạnh giường, rồi bước vào phòng tắm master để tắm nước nóng giải tỏa căng thẳng.
Tiếng nước xả từ vòi sen vách kính vang lên dồn dập.
Dung mở mắt. Cô liếc nhìn chiếc đồng hồ cơ cổ của bố: đúng 11 giờ 45 phút đêm. Vinh có thói quen tắm nước nóng đúng mười lăm phút sau một ngày làm việc áp lực cao. Cô chỉ có đúng mười lăm phút—không, trừ đi thời gian hắn lau người và mặc quần áo, cô chỉ có tối đa mười phút để hành động. Và trong đó, thời gian đột nhập phòng làm việc và sao chép dữ liệu chỉ được phép diễn ra trong vòng năm phút ngắn ngủi.
Dung nhẹ nhàng ngồi dậy, không phát ra một tiếng động nhỏ nhất trên tấm đệm lò xo túi độc lập. Cô lướt nhanh đến bàn trang điểm. Chiếc điện thoại thông minh của Vinh nằm im lìm dưới ánh sáng mờ nhạt hắt ra từ khe cửa phòng tắm. Để mở khóa chiếc điện thoại này, cô cần dấu vân tay của hắn.
Từ trong túi áo khoác lụa, Dung lôi ra một miếng silicon mỏng màu hồng nhạt—khuôn đất sét tự chế mà cô đã lén đúc lại dấu vân tay cái của Vinh hai đêm trước, khi hắn ngủ say dưới tác dụng của liều thuốc ngủ mà cô lén tráo đổi vào ly rượu vang. Cô đặt miếng silicon lên cảm biến vân tay của điện thoại, khẽ ấn nhẹ với một lực vừa đủ để mô phỏng áp lực của da người.
Màn hình điện thoại sáng lên. *Mở khóa thành công.*
Dung không lãng phí một giây nào. Cô truy cập vào ứng dụng bảo mật nội bộ V-Tech trên điện thoại của Vinh để lấy mã sinh trắc học động (Dynamic Token)—khóa kỹ thuật số thay đổi mỗi sáu mươi giây, dùng để bypass hệ thống quét mống mắt của phòng làm việc khóa mật mã sinh trắc học của Vinh. Cô nhanh chóng ghi nhớ chuỗi tám ký tự số hiển thị trên màn hình: `8492-0175`.
Cô đặt chiếc điện thoại của Vinh về đúng vị trí cũ, lệch chính xác đến từng milimét so với góc nghiêng ban đầu để hắn không mảy may nghi ngờ. Sau đó, cô lướt nhanh ra khỏi phòng ngủ, di chuyển dọc theo hành lang tối tăm của Penthouse. Cô đi sát mép tường, né tránh hoàn toàn các luồng quét hồng ngoại của cảm biến chuyển động mà cô đã ghi nhớ chu kỳ hoạt động trong sổ tay da.
Dung đứng trước cánh cửa thép dày của phòng làm việc riêng của Vinh. Đây là vùng cấm địa lớn nhất trong căn hộ, nơi đặt máy chủ cục bộ chứa toàn bộ bí mật đen tối của cuộc hôn nhân lập trình này.
Cô đưa ngón tay cái lên màn hình quét của cửa. Hệ thống báo đỏ: *Yêu cầu xác thực mống mắt chủ sở hữu.*
Dung nhanh chóng bấm nút chuyển đổi phương thức xác thực khẩn cấp trên bàn phím phụ, nhập chuỗi mã sinh trắc học động̀8492-0175` vừa lấy được, rồi đặt miếng silicon vân tay của Vinh lên cảm biến phụ.
Tiếng chốt cửa sắt khẽ kêu một tiếng "clack" khô khốc, nhẹ đến mức bị tiếng nước chảy trong phòng tắm hoàn toàn át đi. Cửa mở. Dung lách người vào trong và khép hờ cánh cửa lại.
Không gian phòng làm việc tối đen, chỉ được chiếu sáng bởi những dải đèn LED màu xanh lục và đỏ nhấp nháy liên tục từ tủ rack chứa máy chủ cục bộ đặt ở góc phòng. Tiếng quạt gió của máy chủ chạy rầm rì tạo ra một áp lực âm thanh đè nặng lên màng nhĩ của cô.
Dung quỳ xuống trước tủ máy chủ. Cô tháo chiếc giày bên phải của mình, cạy nhẹ lớp lót giày bằng da và lôi ra chiếc USB Kingston bọc cao su chống nước—thiết bị lưu trữ phần cứng duy nhất không kết nối mạng mà cô đã lén mua bằng quỹ đen tiền mặt.
Cô cắm chiếc USB vào cổng vật lý phía sau máy chủ cục bộ.
Màn hình điều khiển trung tâm sáng lên, hiển thị giao diện dòng lệnh bảo mật của V-Tech. Dung gõ nhanh các dòng lệnh shell để truy cập vào phân vùng lưu trữ dữ liệu cá nhân của Vinh.
*Yêu cầu mật mã truy cập thư mục ẩn: 'Project_Soulmate_Dung'.*
Dung khựng lại. Mật mã cũ mà cô từng lén nhìn thấy Vinh gõ tuần trước đã bị thay đổi ký tự cuối. Trán cô bắt đầu rịn ra những giọt mồ hôi lạnh. Tiếng nước chảy trong phòng tắm vẫn vang lên đều đặn, nhưng chiếc đồng hồ cơ cổ trên tay cô đang chỉ mốc 11 giờ 52 phút. Cô chỉ còn đúng ba phút.
Không được phép hoảng loạn. Dung nhắm mắt lại trong một giây, kích hoạt tư duy toán học của một kỹ sư dữ liệu lớn. Cô sử dụng thuật toán Bayes ngược để tính toán xác xuất ký tự thay đổi dựa trên thói quen đặt mật mã theo chu kỳ sinh học và các mốc sự kiện của Vinh. Vinh là một kẻ ái kỷ cực đoan, hắn luôn đặt mật mã liên quan đến các con số biểu thị mức độ kiểm soát của mình đối với nạn nhân.
*Ngày cưới của người vợ thứ hai: 14 tháng 10. Ngày mất tích: 22 tháng 4. Chênh lệch: 190 ngày.*
*Ngày cưới của cô: 18 tháng 11. Hôm nay là ngày 27 tháng 5. Chênh lệch: 190 ngày.*
Ký tự cuối cùng của mật mã cũ là9`. Theo chu kỳ logic ái kỷ của Vinh, ký tự mới phải là số biểu thị giai đoạn tiếp theo của kịch bản thao túng. Giai đoạn cưỡng chế y tế. Số hiệu phòng bệnh dự kiến của cô tại viện Thanh Bình là302`.
Dung mở mắt, ngón tay cô lướt nhanh trên bàn phím cơ, gõ chuỗi ký tự: `MSD_190_302`.
*Xác nhận mật mã chính xác. Quyền truy cập được chấp thuận.*
Màn hình hiển thị thư mục ẩn chứa tệp dữ liệu 'Mỹ Dung 1.0'. Dung khẽ thở phào, nhưng ngay lập tức, tim cô lại đập dồn dập khi nhìn thấy dung lượng của tệp tin: gần 500 Gigabytes. Đây là toàn bộ lịch sử duyệt web, nhật ký cuộc gọi, nội dung email, hình ảnh nhạy cảm và thậm chí cả các phân tích biểu cảm vi mô của cô suốt mười năm qua bị Vinh mua lại từ chợ đen dữ liệu của Lão K.
Cô kéo tệp dữ liệu vào biểu tượng chiếc USB Kingston. Thanh tiến trình sao chép xuất hiện trên màn hình, bắt đầu chạy chậm chạp:
`Copying 'Mỹ_Dung_1.0.dat' to USB... 1%... 5%...`
Tốc độ truyền tải dữ liệu qua cổng vật lý quá chậm do hệ thống tường lửa của Vinh tự động quét mã độc thời gian thực trên mọi thiết bị ngoại vi. Dung cắn chặt môi, vết thương trong lòng bàn tay trái lại rỉ máu khi cô siết chặt tay để nén sự sốt ruột.
`12%... 25%... 38%...`
Tiếng quạt gió của máy chủ đột ngột rú lên mạnh hơn khi CPU phải hoạt động hết công suất để xử lý tiến trình sao chép dữ liệu lớn. Dung nín thở, cô sợ tiếng ồn này sẽ lọt ra ngoài phòng ngủ. Cô lén nhìn qua khe cửa phòng làm việc. Ánh sáng từ phòng tắm vẫn hắt ra, tiếng nước chảy vẫn đều đặn.
Nhưng chiếc đồng hồ cơ cổ của bố cô đã chỉ 11 giờ 54 phút. Thời gian tắm của Vinh sắp hết.
Cô nhớ đến lời của Giáo sư Vũ Đình Toàn: *"Mọi hệ thống số dù hoàn hảo đến đâu luôn để lại một cổng sau cho nhà phát triển."*
Dung nhanh chóng mở một cửa sổ terminal phụ, lén nhập đoạn mã backdoor cổng 8080 mà Nguyễn Minh Huy đã cung cấp cho cô từ hệ thống thử nghiệm của V-Tech. Đoạn mã này cho phép cô tạm thời ngắt tiến trình quét bảo mật thời gian thực của hệ thống tường lửa đối với cổng USB ngoại vi trong vòng ba mươi giây.
`Security scan on Port USB-3.0: DISABLED (Temporary - 30s)`
Ngay lập tức, thanh tiến trình sao chép vọt lên như một mũi tên:
`55%... 70%... 85%... 95%...`
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng bên thái dương Dung, làm mờ đi một bên mắt kính gọng bạc của cô. Cô đưa tay lên quệt nhanh, mắt không rời khỏi con số đang nhảy trên màn hình.
`98%...`
Đột ngột, tiếng nước chảy dồn dập từ vòi sen trong phòng tắm master tắt hẳn.
Không gian căn hộ Penthouse rơi vào một sự im lặng đến rợn người. Chỉ còn tiếng quạt gió rầm rì của máy chủ cục bộ và tiếng tim đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực của Dung.
Dung đứng chôn chân tại chỗ. Cô nghe thấy tiếng kéo cửa kính phòng tắm, tiếng bước chân trần của Vinh đi trên sàn gạch men lạnh lẽo hướng về phía tủ quần áo.
`99%...`
Con số cuối cùng dường như đóng băng trên màn hình. Chiếc USB Kingston bọc cao su chống nước vẫn nhấp nháy đèn đỏ liên tục, báo hiệu luồng dữ liệu cuối cùng đang được ghi vào bộ nhớ flash.
Tiếng bước chân của Vinh dứt khoát di chuyển ra khỏi phòng ngủ. Hắn đang đi dọc hành lang. Tiếng bước chân nặng nề, đều đặn của kẻ săn mồi tiến sát về phía phòng làm việc riêng.
Tay nắm cửa bằng thép của phòng làm việc khẽ động đậy, bắt đầu xoay nhẹ một nhịp vô thức dưới lực vặn của bàn tay Trần Thế Vinh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!