Nhạc nềnLost_Place6

Thuật Toán Định Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Căn hộ Penthouse tầng 40 tòa nhà Eco-Smart l lửng giữa tầng mây của thành phố như một chiếc lồng kính khổng lồ được dệt bằng ánh sáng và công nghệ. Từ độ cao này, qua hệ thống kính một chiều sát đất, Đặng Mỹ Dung có thể nhìn thấy toàn cảnh Sài Gòn rực rỡ bên dưới, nhưng tiếng ồn ào của xe cộ, mùi khói bụi và nhịp sống hỗn loạn của đô thị hoàn toàn bị chặn đứng bởi lớp kính cách âm dày ba lớp. Bên trong căn hộ, không khí luôn giữ ở mức hai mươi tư độ C, độ ẩm ổn định ở mức năm mươi lăm phần trăm, và thoang thoảng mùi gỗ đàn hương được khuếch tán tự động từ hệ thống điều hòa trung tâm.


Mọi thứ đều hoàn hảo. Hoàn hảo đến mức đôi khi Dung cảm thấy mình đang sống trong một mô hình giả lập lập trình sẵn.


"Dung ơi, rửa tay rồi vào ăn tối thôi em. Hôm nay anh nấu món em thích nhất đấy."


Giọng nói trầm ấm, ngọt ngào của Trần Thế Vinh vang lên từ phía gian bếp không gian mở. Vinh bước ra, tay bưng một bát canh khoai mỡ nấu tôm nghi ngút khói. Anh vẫn mặc chiếc quần tây công sở phẳng phiu, chỉ cởi bỏ áo vest và khoác thêm chiếc tạp dề lụa màu xám chuột. Nụ cười của Vinh luôn mang một tỷ lệ chuẩn xác: khóe môi cong lên vừa đủ để lộ hàm răng trắng đều, ánh mắt lấp lánh sự dịu dàng che chở. Anh là Phó Chủ tịch phụ trách R&D của Tập đoàn Công nghệ V-Tech, một ngôi sao đang lên trong giới tinh hoa công nghệ, và cũng là người chồng hoàn hảo mà bất kỳ cô gái nào cũng mơ ước.


Dung mỉm cười, bước đến bàn ăn được làm bằng đá cẩm thạch nguyên khối. Cô khẽ vuốt nếp áo đầm tối màu của mình, ngồi xuống chiếc ghế da được thiết kế công thái học tự động điều chỉnh theo dáng ngồi của người dùng.


"Hôm nay anh lại xuống bếp sao? Dự án Soulmate-AI ở công ty không bận à anh?" Dung hỏi nhẹ, mắt nhìn bát canh khoai mỡ nấu tôm thịt băm. Sắc tím của khoai mỡ quyện với màu đỏ gạch của tôm, rắc lên trên là vài cọng ngò gai xắt nhuyễn và một chút tiêu đen.


"Bận chứ. Nhưng không có dự án nào quan trọng bằng bữa tối với vợ cả," Vinh kéo ghế ngồi xuống đối diện cô, múc một bát canh nhỏ đưa cho Dung. "Em nếm thử xem. Khoai mỡ anh phải nhờ người quen gửi từ dưới quê lên, giã nhuyễn bằng chày gỗ chứ không dùng máy xay để giữ đúng độ nhớt tự nhiên. Ngò gai cũng phải xắt nhuyễn bằng dao bén để không bị dập, giữ nguyên mùi tinh dầu đặc trưng."


Dung đưa thìa canh lên miệng. Vị ngọt đậm đà của tôm đất, vị bùi béo của khoai mỡ hòa quyện cùng mùi thơm nồng nàn của ngò gai lập tức đánh thức vị giác của cô. Nó giống hệt vị canh khoai mỡ mà bà ngoại cô hay nấu ở quê ngày xưa, thời cô còn là một đứa trẻ tóc khét nắng chạy nhảy khắp các bờ kênh.


"Ngon quá anh," Dung khẽ gật đầu, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. "Giống hệt vị ngày xưa ngoại nấu cho em."


Vinh mỉm cười, ánh mắt tràn ngập vẻ tự mãn kín đáo. Anh gắp một miếng thịt kho tộ bỏ vào bát của cô, giọng nói đều đều như một dải lụa mềm: "Anh biết mà. Em luôn nhạy cảm với những hương vị mang tính hoài niệm. Giống như hồi nhỏ em hay ôm con búp bê vải rách tai tên là Bé Na mà ba Trí tự tay khâu cho em vậy. Những ký ức đó tạo nên cấu trúc tâm lý đặc thù của em ngày hôm nay."


Thìa canh trên tay Mỹ Dung đột ngột khựng lại giữa chừng.


Một tia lạnh buốt chạy dọc sống lưng cô, nhanh và buốt nhói như một dòng điện rò rỉ. Dung từ từ đặt thìa xuống bát sứ, tiếng gốm chạm vào mặt đá cẩm thạch vang lên một tiếng "cạch" khô khốc.


Bé Na.


Đó là một con búp bê được khâu bằng những mảnh vải vụn, tai trái bị rách một đường dài và được khâu lại bằng chỉ đỏ. Người cha quá cố của cô, ông Đặng Minh Trí, một kỹ sư cơ khí chính trực, đã tự tay làm nó cho cô vào sinh nhật năm cô tám tuổi. Con búp bê đó đã bị thất lạc trong trận lụt lịch sử năm cô mười tuổi ở quê nhà miền Tây. Khi ba cô qua đời năm cô mười hai tuổi, ký ức về con búp bê Bé Na đã trở thành một vết thương lòng sâu kín mà cô chưa từng chia sẻ với bất kỳ ai. Ngay cả mẹ ruột cô, bà Lê Thị Sâm, cũng đã quên bẵng sự tồn tại của con búp bê vải rách tai đó từ lâu.


Làm sao Vinh biết?


Làm sao anh biết chính xác cái tên "Bé Na"? Làm sao anh biết nó bị rách tai và do chính ba Trí khâu?


Dung cố gắng giữ cho cơ mặt không bị biến đổi. Là một kỹ sư trưởng dự án dữ liệu lớn, cô đã quen với việc phân tích các biến số và tính toán xác suất. Xác suất để một người ngoài đoán trúng tên của một con búp bê độc bản từ thời bao cấp, bị thất lạc cách đây mười tám năm, là bằng không.


"Sao thế em? Canh nóng quá à?" Vinh nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt chứa đựng sự quan tâm hoàn hảo, nhưng trong chiều sâu của đồng tử đen nhánh kia, Dung chợt nhìn thấy một sự lạnh lẽo đến gai người.


"À... không có gì," Dung cố nở một nụ cười tự nhiên nhất có thể. "Chỉ là em hơi ngạc nhiên thôi. Em chưa từng nhớ là mình đã kể với anh về con búp bê đó. Em nghĩ mình đã chôn giấu ký ức đó rất kỹ rồi chứ."


Vinh bật cười nhẹ, tiếng cười trầm thấp và tự nhiên đến mức hoàn hảo. Anh với tay qua bàn, khẽ vuốt mu bàn tay Dung: "Em quên rồi sao? Đêm tân hôn của tụi mình, em bị sốt nhẹ rồi lầm bầm nói mớ trong mơ. Em cứ gọi 'Bé Na, ba Trí khâu tai cho con'. Anh nghe thấy nên ghi nhớ lại thôi. Đối với anh, mọi chi tiết nhỏ nhất liên quan đến em đều là vô giá."


Lời giải thích ngọt ngào, hợp lý đến mức không thể bắt bẻ.


Dung nhìn vào mắt Vinh, cố tìm kiếm một sự dao động nhỏ nhất trên cơ mặt của anh bằng kỹ năng quan sát biểu cảm vi mô mà cô từng học. Nhưng không có gì cả. Gương mặt của Vinh tĩnh lặng như một hồ nước không một gợn sóng. Anh tin vào lời nói dối của chính mình, hoặc anh đã luyện tập kịch bản này quá nhiều lần.


Dung khẽ rút tay lại, giả vờ cầm ly nước lọc lên uống một ngụm nhỏ để che giấu sự bất an đang dâng trào trong lòng. Trí óc logic của cô bắt đầu chạy các thuật toán phân tích ngược. Đêm tân hôn của họ diễn ra cách đây hai năm. Khi đó, cô hoàn toàn khỏe mạnh, không hề bị sốt. Cô cũng chưa bao giờ có thói quen nói mớ khi ngủ—đây là đặc điểm sinh học mà cô biết rõ vì cô luôn đeo vòng đeo tay theo dõi sức khỏe thông minh.


Vinh đang nói dối.


Nhưng nếu anh nói dối, thì nguồn thông tin của anh từ đâu ra? Làm sao anh có thể biết được một chi tiết riêng tư và cổ xưa đến thế trong cuộc đời cô?


Bữa tối tiếp tục trôi qua trong bầu không khí ngọt ngào giả tạo. Vinh vẫn dịu dàng gắp thức ăn cho cô, kể về những tiến triển mới của dự án AI tại V-Tech, về việc anh định mua một căn biệt thự ngoại ô để hai vợ chồng có không gian yên tĩnh nghỉ ngơi cuối tuần. Dung gật đầu, mỉm cười, đóng vai một người vợ hạnh phúc trọn vẹn, nhưng bên trong lồng ngực cô, nhịp tim đã tăng lên mức chín mươi nhịp một phút.


Sau bữa tối, Vinh xung phong dọn dẹp bát đĩa và rửa dọn bếp. Dung lấy cớ mệt mỏi do áp lực công việc tại công ty, xin phép vào phòng làm việc riêng của mình.


Ngay khi cánh cửa gỗ sồi của phòng làm việc khép lại, nụ cười trên môi Mỹ Dung lập tức biến mất. Cô đứng tựa lưng vào cửa, lồng ngực phập phồng thở dốc. Ánh sáng xanh neon từ màn hình máy tính cá nhân hắt lên gương mặt nhợt nhạt của cô, phản chiếu qua gọng kính bạc mỏng mảnh.


Dung bước nhanh đến bàn làm việc. Cô không bật máy tính. Cô biết mọi thiết bị kết nối mạng trong căn hộ này đều nằm dưới quyền quản trị tối cao của Vinh. Hệ thống IoT kết nối toàn bộ camera, loa thông minh, tivi và ngay cả tủ lạnh đều có thể là tai mắt của anh.


Dung kéo ngăn kéo bàn làm việc sâu nhất ra. Bên dưới xấp tài liệu kỹ thuật in sẵn, cô lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ khóa bằng khóa cơ học truyền thống. Chỉ có một chiếc chìa khóa vật lý duy nhất được cô giấu trong kẽ hở phía sau khung ảnh cưới treo trên tường.


Cô mở hộp gỗ. Bên trong là hai kỷ vật thiêng liêng nhất mà cô mang theo từ ngôi nhà cũ của cha: Cuốn sổ tay da và bút máy Pilot mực xanh sờn cũ, và chiếc Đồng hồ cơ cổ của bố Dung—chiếc Omega bằng vàng lên dây cót bằng tay, hoạt động hoàn toàn bằng các bánh răng cơ học, không có bất kỳ một vi mạch hay chip kết nối điện tử nào.


Dung đeo chiếc đồng hồ cơ cổ vào tay trái. Tiếng tích tắc đều đặn, khô khốc của các bánh răng kim loại vang lên giòn giã bên tai cô. Đối với Dung lúc này, tiếng tích tắc ấy không chỉ là âm thanh của thời gian, mà là mỏ neo duy nhất kết nối cô với thế giới thực tại vật lý—một thế giới không thể bị hack, không thể bị chỉnh sửa bởi bất kỳ thuật toán nào.


Cô mở cuốn sổ tay da. Những trang giấy đã ngả màu vàng ố, mang theo mùi thơm dịu nhẹ của thời gian và mực giấy cũ. Dung cầm chiếc bút máy Pilot, đặt ngòi bút lên trang giấy trắng mới. Cô không viết bằng chữ thường. Cô sử dụng hệ thống mật mã One-time Pad vật lý mà Giáo sư Vũ Đình Toàn—người thầy dạy toán ứng dụng của cô—đã dạy từ thời đại học. Đây là phương pháp mã hóa thủ công tuyệt đối an toàn, sử dụng một bảng số ngẫu nhiên chỉ dùng một lần để mã hóa ký tự chữ viết. Ngay cả những siêu máy tính mạnh nhất của V-Tech cũng không thể bẻ khóa nếu không có bảng số gốc bằng giấy đang được cô giấu dưới đế lót giày.


*"Ngày 23 tháng 5 năm 2026. Trần Thế Vinh biết về Bé Na. Xác suất trùng hợp ngẫu nhiên: 0%. Khả năng rò rỉ thông tin từ người thân: 0% (Mẹ Sâm đã quên, ba Trí đã mất). Giả thuyết: Vinh đã tiếp cận được một nguồn dữ liệu lịch sử cá nhân cực kỳ sâu của mình trước khi hai người quen nhau. Bắt đầu áp dụng Giao thức 3 Không (Zero-Trust) tại nhà."*


Dung viết nhanh, ngòi bút máy sột soạt trên giấy giấy tạo ra những ký tự mật mã phức tạp. Sau khi viết xong, cô lén dùng bật lửa đốt cháy mảnh giấy nháp chứa bảng số ngẫu nhiên dùng để mã hóa trang viết này, thả tro vào chiếc gạt tàn sứ rồi xả sạch trong bồn rửa tay.


Cô khẽ đóng cuốn sổ tay lại, giấu nó trở lại đáy ngăn kéo khóa cơ.


Dung ngồi xuống ghế, hai tay đan vào nhau đặt dưới cằm. Đầu óc cô quay cuồng với những suy đoán. Nếu Vinh thực sự có một tệp dữ liệu đen chứa toàn bộ lịch sử đời tư của cô, thì anh đã lấy nó từ đâu? Ai đã bán nó cho anh? Và quan trọng nhất: Vinh đã lập trình toàn bộ cuộc hôn nhân này dựa trên những điểm yếu, sở thích và nỗi sợ hãi của cô để biến cô thành một con rối ngoan ngoãn trong chiếc lồng kính thông minh này sao?


Nỗi sợ hãi bị tước đoạt sự riêng tư tột cùng khiến cô lạnh toát cả chân tay. Mỗi món ăn anh nấu đúng vị cô thích, mỗi cuốn sách anh vô tình mua tặng đúng chủ đề cô đang quan tâm, mỗi bản nhạc anh mở đúng tâm trạng cô buồn... tất cả những điều cô từng coi là sự đồng điệu tâm hồn kỳ diệu, giờ đây hiện hình như những phép tính toán lạnh lùng và tàn nhẫn của một thuật toán dự đoán hành vi.


Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của cô.


"Dung ơi, anh pha cho em ly sữa ấm đây. Em làm việc muộn thế, nghỉ ngơi chút đi em."


Dung hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại nhịp thở về mức bình thường. Cô đứng dậy, bước ra mở cửa phòng. Vinh đứng đó, tay bưng ly sữa ấm, nụ cười vẫn hoàn hảo và ấm áp như mọi khi. Ánh sáng từ dải đèn LED hành lang hắt lên gương mặt anh, tạo nên một cái bóng dài đổ sụp xuống chân Dung.


"Cảm ơn anh," Dung mỉm cười dịu dàng, nhận lấy ly sữa ấm từ tay chồng. "Em chỉ đang xem lại một số báo cáo phân tích dữ liệu cũ thôi. Em uống xong sẽ đi ngủ ngay."


"Ngoan lắm. Đừng để bản thân bị căng thẳng quá nhé. Có việc gì khó cứ bảo anh, anh luôn ở đây để bảo vệ em mà," Vinh khẽ cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô. Nụ hôn ấm áp nhưng Dung cảm thấy nó như một cái đóng dấu của một chủ sở hữu lên tài sản của mình.


Sau khi Vinh quay bước về phòng ngủ, Dung bưng ly sữa ấm vào nhà tắm riêng. Cô đứng trước bồn rửa mặt, nhìn vào gương. Gương mặt cô nhợt nhạt dưới ánh đèn LED trắng. Không một chút do dự, Dung nghiêng ly sữa, đổ toàn bộ dòng chất lỏng màu trắng xuống cống thoát nước, rồi xả nước mạnh để không để lại bất kỳ dấu vết nào.


Cô không thể tin tưởng bất kỳ thứ gì Vinh đưa cho cô nữa. Giao thức Zero-Trust đã chính thức kích hoạt trong tâm trí cô.


Dung tắt đèn phòng làm việc, bước vào phòng ngủ lớn. Vinh đã nằm trên giường, hơi thở đều đặn như đã ngủ say. Dung lén nằm xuống bên cạnh, giữ một khoảng cách nhỏ giữa hai cơ thể. Cô nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một giấc ngủ để khôi phục thể chất, nhưng tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cơ cổ trên tay trái vẫn vang lên đều đặn, nhắc nhở cô về một cuộc chiến thầm lặng đang bắt đầu dưới mái nhà này.


Nửa đêm.


Căn phòng ngủ chìm vào bóng tối tĩnh mịch, chỉ có ánh sáng xanh nhạt của mặt trăng lọt qua khe rèm cửa kính một chiều. Dung nằm im lặng, đôi mắt mở to nhìn lên trần nhà phẳng lì.


Cô đã chủ động tắt toàn bộ các kết nối trên chiếc điện thoại thông minh của mình trước khi đi ngủ: tắt Wi-Fi, tắt dữ liệu di động, tắt Bluetooth, thậm chí đặt điện thoại ở chế độ máy bay và úp màn hình xuống mặt bàn gỗ cạnh giường.


Đột nhiên, trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của đêm muộn, một tia sáng xanh nhẹ lóe lên.


Chiếc điện thoại thông minh của Dung tự động sáng màn hình.


Dung nín thở, không di chuyển cơ thể để tránh làm Vinh thức giấc. Cô khẽ nghiêng đầu nhìn về phía bàn gỗ. Màn hình điện thoại hiển thị một vòng tròn đồng bộ hóa dữ liệu màu xanh lục nhấp nháy liên tục, dù tất cả các ăng-ten kết nối vật lý đáng lẽ đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn.


*Data Syncing... 45%... 60%... 80%...*


Cùng lúc đó, chiếc loa thông minh đặt ở góc phòng ngủ khẽ phát ra một tiếng "click" cơ học siêu nhỏ, dải đèn LED tròn trên đỉnh loa xoay nhẹ một vòng màu xanh lam nhạt như đang truyền tải một luồng dữ liệu ngầm.


Trong bóng tối, chiếc điện thoại vẫn tiếp tục sáng, tự động đồng bộ hóa toàn bộ dữ liệu cá nhân của cô lên một máy chủ vô hình nào đó ngoài kia. Dung nằm im, bàn tay trái ghì chặt lấy chiếc đồng hồ cơ cổ của bố dưới tấm chăn mỏng. Nhịp tim cô đập dồn dập trong lồng ngực, hòa cùng tiếng tích tắc khô khốc của những bánh răng cơ học đang quay đều trong bóng tối câm lặng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!