Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Đứng Thẳng Trước Thần Quyền

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng sáng vàng nhạt phát ra từ đại kiếm Thánh Uy của Hộ vệ trưởng Mông Khải không chỉ là thứ ánh sáng rực rỡ thông thường. Đó là thứ linh quang mang theo sức nặng của hàng vạn cân đá tảng, gầm rú và giáng xuống từ đỉnh vòm tối tăm của pháp đình sơ cấp. Ngay dưới chân Tống Vô Ưu, những ký tự thánh huy cổ đại khắc sâu trên sàn đá xám đột ngột bừng sáng rực rỡ. Trận pháp Uy áp Thần quyền pháp đình đã được kích hoạt đến mức cực hạn.


Sức ép tinh thần tương đương với tu vi Thiên cảnh nháy mắt hóa thành một bức tường khí vô hình, ép chặt lấy lồng ngực gầy yếu của gã trạng sư phàm nhân.


"Răng rắc..."


Tiếng xương khớp trong cơ thể Vô Ưu khẽ kêu lên những tiếng khô khốc dưới áp lực kinh hoàng. Gương mặt chàng nháy mắt trắng bệch không còn một giọt máu, hai đầu gối run rẩy dữ dội như muốn khuỵu xuống. Một cảm giác đau đớn kịch liệt lan tràn từ đại não đến từng tế bào phàm nhân. Do chấn động sóng âm uy áp quá lớn, các mạch máu nhỏ ở mắt chàng bị vỡ nhẹ, khiến hai khóe mắt vương lên những vệt máu tươi đỏ thẫm, chảy dài xuống má như hai hàng huyết lệ. Nơi khóe môi chàng, một ngụm máu đen nhẹ lại rỉ ra, mang theo vị tanh nồng của buồng phổi vốn đã bị tổn thương nghiêm trọng từ vụ ngạt khói độc đêm trước.


"Vô Ưu! Nằm xuống! Đừng chống cự nữa!"


Lục Hàn Yên gào lên trong vành móng ngựa. Đôi mắt phượng lạnh lùng của đệ nhất thiên tài Kiếm Tông lúc này ngập tràn sự hoảng loạn và đau đớn tột cùng. Nàng điên cuồng vung tay, cố gắng dùng chút sức tàn để kéo căng những sợi Xích sắt Phán Quyết khóa linh đen ngòm. Nhưng lôi điện li ti từ xích sắt lập tức bộc phát, đốt cháy da thịt nàng xèo xèo, tỏa ra mùi khét nhức nhối. Nàng không sợ lôi điện tra tấn, nàng chỉ sợ nhìn thấy gã phàm nhân gầy gò đang đứng kia bị uy áp của Thánh Điện nghiền nát thành một vũng máu thịt.


"Hừ, một gã phàm nhân kiến hôi không có tu vi, dám đứng trước công đường vĩ đại của Thánh Điện kiêu ngạo sao?" Thẩm Vô Song ngồi trên chiếc ghế thẩm phán khổng lồ bằng đá đen, gương mặt tuấn tú vặn vẹo đầy vẻ đắc ý và tàn nhẫn. Hắn chỉ tay xuống, giọng nói vang dội khắp đại điện nhờ linh lực khuếch đại: "Quỳ xuống! Quỳ xuống chịu tội phạm thượng dị giáo, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!"


Mông Khải tiến lên một bước, thanh đại kiếm Thánh Uy gác hờ trước ngực, áp lực từ cơ thể hắn phóng ra như một cơn bão tuyết càn quét qua bàn bào chữa gỗ thô.


Tống Vô Ưu cắn chặt răng, ngón tay phàm nhân bám chặt vào mép bàn gỗ sứt sẹo đến mức các đầu ngón tay trắng bệch, móng tay lún sâu vào thớ gỗ ẩm ướt để mượn lực đứng thẳng. Chàng không quỳ. Trong đầu chàng, kỹ năng "Kháng uy áp tinh thần" đang vận hành đến mức điên cuồng. Chàng không có linh lực để đối kháng, nhưng chàng có một ý chí sắt đá được rèn giũa qua hàng vạn cuốn sách luật cổ đại, và một trái tim công lý thuần khiết không bao giờ biết cúi đầu trước cường quyền giả tạo.


"Tại sao... tôi phải quỳ?" Vô Ưu khàn giọng hỏi, giọng nói tuy yếu ớt nhưng lại rõ ràng, lách qua tiếng gầm rú của trận pháp vang vọng khắp pháp đình.


"Ngươi dám phản kháng thần quyền! Ngươi ngụy tạo chứng cứ, mê hoặc bồi thẩm đoàn!" Cao Tiến – trạng sư đối thủ – đứng đằng xa hét lớn, cố gắng dùng Thánh Âm Quyết để át đi tiếng nói của Vô Ưu.


"Tôi ngụy tạo chứng cứ?" Vô Ưu khẽ cười lạnh, ngẩng đầu lên, mặc cho huyết lệ từ khóe mắt vẫn chảy dài trên gương mặt nho nhã nhợt nhạt. Chàng nhìn thẳng vào mười hai thành viên bồi thẩm đoàn phàm nhân đang co rúm người lại dưới hàng ghế gỗ vì sợ hãi uy áp của Mông Khải. "Hỡi các thành viên bồi thẩm đoàn chính trực... Các vị có sợ hãi không?"


Một phu khuân vác bến tàu lớn tuổi, đôi vai gầy gò quấn áo vải thô cáu bẩn, ngẩng đầu nhìn Vô Ưu. Khi nhìn thấy hai hàng huyết lệ trên mặt gã trạng sư trẻ tuổi và đôi chân đang run rẩy nhưng quyết không khuỵu xuống của chàng, một luồng ánh sáng ấm áp bỗng bùng lên trong đôi mắt già nua đục ngầu của lão.


"Chúng ta... chúng ta sợ! Nhưng chúng ta ghét sự dối trá!" Lão phu khuân vác run rẩy hét lớn, bất chấp áp lực tinh thần đang đè nặng lên ngực.


"Đúng vậy! Trạng sư Tống không có tu vi còn dám đứng thẳng, tại sao chúng ta phải quỳ gối trước lũ tham quan ô lại nhân danh thần linh kia chứ?" Một thương nhân nhỏ đứng bật dậy đằng sau.


"Công lý! Chúng ta đòi công lý cho Lục cô nương! Trả lại sự trong sạch cho người vô tội!"


Một người, mười người, rồi hàng trăm phàm nhân dự khán ngoài cửa đại điện đồng loạt hô vang. Tiếng hô của hàng vạn con người tay không tấc sắt hợp thành một luồng sóng âm khổng lồ, rung chuyển cả những hàng cột đá khổng lồ của Thánh Điện. Sự phẫn nộ và niềm tin mãnh liệt của đại chúng phàm nhân vào công lý lúc này bỗng chốc ngưng tụ thành một nguồn năng lượng vô hình, điên cuồng tràn vào pháp đình.


"Uỳnh!"


Một luồng khí vận màu vàng kim nhạt đột ngột bùng nổ xung quanh cơ thể Tống Vô Ưu. Hệ năng lực "Công Lý Chi Lực (Sơ cấp)" đã được kích hoạt hoàn toàn từ lòng tin của đại chúng. Luồng ánh sáng vàng kim ấm áp như ánh nắng ban mai lập tức bao bọc lấy thân hình gầy yếu của chàng, hóa giải hoàn toàn luồng uy áp Thiên cảnh tàn bạo của đại kiếm Thánh Uy và trận pháp dưới sàn đá.


Lồng ngực Vô Ưu nháy mắt nhẹ bẫng. Chàng đứng thẳng người dậy, phong thái nho nhã điềm tĩnh trở lại, ánh mắt sắc bén như dao cạo hướng thẳng về phía Thẩm Vô Song đang hoảng hốt trên bục cao.


"Thẩm Vô Song đại nhân," Vô Ưu cất giọng dõng dạc, giọng nói nhờ có Công Lý Chi Lực trợ thế vang dội khắp đại điện, đè bẹp hoàn toàn tiếng gầm rú của trận pháp. "Theo luật pháp cổ đại của Thánh Quốc Thiên Khải, phàm nhân có quyền từ chối quỳ gối trước phán quyết giả nếu chứng minh được thẩm phán có hành vi nhận hối lộ và tư lợi cá nhân trong vụ án. Hôm nay, tôi đứng thẳng ở đây là để thực thi quyền hợp pháp đó!"


"Ngươi nói nhảm! Ta là phán quyết giả của Thánh Điện, làm sao có thể tham nhũng!" Thẩm Vô Song hoảng loạn đập bàn đứng dậy, Phán Quyết Trượng trong tay hắn run lên bần bật.


"Vậy xin mời đại nhân và bồi thẩm đoàn nhìn kỹ thứ này!"


Tống Vô Ưu thò tay vào Hộp gỗ trạng sư Tống gia đeo bên hông, chậm rãi rút ra một cuộn giấy tuyên thành cũ kỹ nhưng có đóng dấu triện đỏ sậm của cả Thánh Điện và Kiếm Tông. Chàng giơ cao cuộn giấy trước toàn thể pháp đình:


"Đây chính là 'Khế ước chia chác tài sản' được ký kết bí mật giữa Thẩm Vô Song đại nhân và Đại trưởng lão Kiếm Tông Nhạc Bất Quần trước đêm xảy ra vụ thảm sát ba ngày!"


"Cái gì?!" Cao Tiến và Vương Trạch đồng loạt biến sắc, lùi lại một bước đầy hoảng hốt.


Nhạc Bất Quần ngồi ở hàng ghế danh dự phía sau cũng đột ngột nheo đôi mắt chim ưng lạnh lùng lại, bàn tay lão siết chặt lấy chuôi thanh vương kiếm Thừa Thiên, sát khí Thiên cảnh rò rỉ ra ngoài làm đóng băng một mảng sàn đá xung quanh.


Vô Ưu không hề sợ hãi, chàng dõng dạc đọc to từng điều khoản ghi trên khế ước:


"'Điều thứ nhất: Thẩm Vô Song có trách nhiệm ngụy tạo chứng cứ và tuyên án tử hình Lục Hàn Yên tội dị giáo tàn sát đồng môn tại phiên tòa sơ cấp. Điều thứ hai: Sau khi bản án được thi hành, toàn bộ mỏ kiếm cốt tinh thạch thuộc quyền sở hữu của Lục Hàn Yên tại núi Vạn Kiếm sẽ được tịch thu và chia đôi. Một nửa thuộc về quỹ riêng của Thẩm Vô Song, một nửa thuộc về Trưởng lão viện của Nhạc Bất Quần!'"


Chàng nhìn thẳng vào Thẩm Vô Song, giọng nói đanh thép như búa bổ:


"Bản khế ước này có chữ ký máu và ấn ký linh hồn của chính Thẩm Vô Song đại nhân và Nhạc Bất Quần đại trưởng lão! Kỹ thuật giám định thủ bút của Đại sư Trầm đã xác nhận ấn ký này là thật một trăm phần trăm! Thẩm đại nhân, ông muốn thiêu sống Lục Hàn Yên không phải vì bảo vệ giáo quy Thánh Điện, mà là vì mỏ tinh thạch khổng lồ kia! Ông đã biến công đường phán quyết thành nơi mua bán sinh mạng của người vô tội!"


"Uỳnh!"


Cả pháp đình thực sự nổ tung trong cơn bão phẫn nộ của dân chúng. Mười hai thành viên bồi thẩm đoàn phàm nhân đồng loạt đứng dậy, chỉ tay lên bục phán quyết gào thét:


"Đồ tham quan! Hắn không phải là người phán quyết của Thần, hắn là một con quỷ tham lam!"


"Bác bỏ bản án! Rửa sạch oan khuất cho Lục cô nương!"


"Thẩm Vô Song bước xuống! Ngươi không xứng đáng ngồi trên chiếc ghế đó!"


Sức ép dư luận khổng lồ từ hàng vạn con người khiến Thẩm Vô Song hoàn toàn sụp đổ phòng tuyến tâm lý. Hắn run rẩy ngã quỵ xuống chiếc ghế đá đen khổng lồ, chiếc Phán Quyết Trượng bằng đồng mạ vàng rơi tuột khỏi tay, vang lên những tiếng leng keng thảm hại trên sàn nhà. Sự uy nghiêm và tính hợp pháp của toàn bộ phiên tòa sơ cấp này đã bị Tống Vô Ưu dùng một bản khế ước đập tan nát không còn một mảnh vụn.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc vinh quang của công lý, một bóng đen cẩm y ngồi ở hàng ghế phía sau đột ngột đứng dậy. Đó chính là Nhạc Vô Khuyết – con trai Đại trưởng lão và là kẻ thủ ác thực sự.


Gương mặt tuấn tú của hắn lúc này vặn vẹo đầy vẻ điên cuồng và tàn nhẫn. Hắn biết nếu phiên tòa kết thúc lúc này, cả cha hắn và hắn đều sẽ bị lôi ra ánh sáng. Hắn không thể để điều đó xảy ra.


Bàn tay đeo bao da thú của Nhạc Vô Khuyết lén lút kết ấn dưới tà áo cẩm y rộng rậm rạp. Một luồng tà thuật hắc ám màu xám xịt, bốc mùi hôi thối của độc chất Thất Tình Sát đột ngột phóng ra từ ngón tay hắn, xuyên qua khoảng không và bắn thẳng vào vết sẹo kiếm khí trên vai Lục Hàn Yên đang bị xích.


"Á!!!"


Lục Hàn Yên đột ngột rú lên một tiếng đau đớn kịch liệt. Luồng tà thuật hắc ám nháy mắt kích động toàn bộ sát khí tích lũy trong linh hồn nàng, thổi bùng lên trạng thái "Kiếm khí bạo tẩu" cuồng bạo nhất từ trước đến nay.


Đôi mắt phượng lạnh lùng của nàng nháy mắt hóa thành màu đỏ rực như máu, mái tóc đen tung bay loạn xạ trong không trung. Một luồng hàn băng kiếm ý cuồng bạo bùng nổ dữ dội từ cơ thể nàng, đóng băng lập tức toàn bộ xích sắt khóa linh và lan nhanh ra khắp sàn đá pháp đình, hướng thẳng về phía bục thẩm phán của Thẩm Vô Song với một sát ý hủy diệt không thể ngăn cản.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!