Tiếng Nói Của Kẻ Phản Bội
Cánh cửa gỗ sồi đen nặng nề của pháp đình sơ cấp Thánh Điện từ từ khép lại sau lưng Phương Ngọc Chi, cắt đứt chút ánh sáng mờ nhạt cuối cùng của sương mù đông kinh thành.
Không gian bên trong đại điện lập tức rơi vào một sự im lặng chết chóc. Tiếng xích sắt khóa linh đen ngòm trên cổ tay và cổ chân Lục Hàn Yên khẽ vang lên loảng xoảng, những tia lôi điện li ti rò rỉ từ những mắt xích rỉ sét khẽ liếm vào làn da nhợt nhạt của nàng, tạo ra những tiếng xèo xèo nhức nhối. Nhưng đệ nhất thiên tài kiếm thuật của Kiếm Tông lúc này dường như không còn cảm nhận được nỗi đau thể xác. Đôi mắt phượng lạnh lùng vốn như băng tuyết ngàn năm của nàng đang co rụt lại, dán chặt vào bóng dáng nữ tử vừa bước vào.
Phương Ngọc Chi mặc một bộ kiếm phục nội môn màu lam nhạt thêu hoa vân tinh xảo, eo đeo ngọc bội lấp lánh, phong thái kiêu kỳ của một thiên tài được nuông chiều. Nàng ta bước đi uyển chuyển, nhưng mỗi bước chân nện xuống sàn đá xám đều khẽ run rẩy. Đôi mắt sắc sảo của nàng ta cố tình né tránh ánh nhìn của Lục Hàn Yên, chỉ nhìn chăm chằm vào bục phán quyết cao ngất ngưỡng, nơi Thẩm Vô Song đang ngồi với vẻ mặt âm trầm.
Lồng ngực Tống Vô Ưu phập phồng dữ dội. Trận pháp Uy áp Thần quyền pháp đình ẩn dưới sàn nhà đang liên tục tỏa ra áp lực tinh thần nặng nề, đè nặng lên đôi vai phàm nhân gầy yếu của chàng. Vết thương đóng vảy trên trán chàng nhói lên từng cơn, và một ngụm máu đen nhẹ rỉ ra nơi khóe môi, mang theo vị tanh nồng của phổi bị tổn thương do ngạt khói độc đêm trước. Chàng khẽ đưa tay áo vải thô màu xám tro lên lau đi vệt máu, ngón tay bám chặt vào mép bàn gỗ bào chữa để giữ cho cơ thể không ngã quỵ. Chàng nhìn Lục Hàn Yên, thấy đôi vai nàng đang run lên dưới lớp chiến y sờn rách.
Sự phản bội của người bạn thân nhất luôn là lưỡi kiếm sắc bén nhất, đâm thẳng vào nơi mềm yếu nhất trong linh hồn một tu sĩ kiêu ngạo.
"Nhân chứng Phương Ngọc Chi bước lên bục khai báo!" Giọng nói của lục sự trưởng Tào Tiết vang lên, khản đặc và vô hồn.
Phương Ngọc Chi bước lên bục đá nhỏ dành cho nhân chứng, tay nàng ta vô thức siết chặt sợi dây chuyền bạc nạm linh thạch trước ngực.
Cao Tiến – đệ nhất hùng biện của Thánh Điện – khẽ mỉm cười tự tin. Hắn khẽ gõ nhẹ chiếc khánh đồng nhỏ trong tay, âm thanh Thánh Âm Quyết lại một lần nữa lan tỏa, làm dịu đi sự căng thẳng của mười hai thành viên bồi thẩm đoàn phàm nhân, dẫn dắt tâm trí họ trở lại trạng thái phục tùng tôn giáo.
"Phương cô nương," Cao Tiến cất giọng trầm ấm, đầy tính dẫn dắt. "Xin cô hãy nói cho bồi thẩm đoàn chính trực và Thẩm phán đại nhân biết, vào đêm xảy ra vụ thảm sát mười đệ tử nội môn tại phủ Thừa Tướng, cô đã nhìn thấy điều gì? Cô có thể dùng danh dự và tu vi của một kiếm tu để bảo chứng cho lời nói của mình không?"
Phương Ngọc Chi hít một hơi thật sâu, giọng nói của nàng ta tuy có chút run rẩy ban đầu nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ kiêu ngạo, vang dội khắp pháp đình:
"Ta, Phương Ngọc Chi, đệ tử nội môn Kiếm Tông, xin dùng danh dự và linh hồn tu sĩ của mình để thề trước Thánh quang. Đêm xảy ra vụ án, ta có việc đến phủ Thừa Tướng. Ngay khi bước vào hậu viện, chính mắt ta đã nhìn thấy Lục Hàn Yên vung thanh cổ kiếm Sương Hoa, tàn nhẫn đâm xuyên qua ngực của sư đệ Lý Mục và chín đồng môn khác! Nàng ta... nàng ta điên cuồng gào thét về việc muốn độc chiếm bí tịch kiếm quyết của tông môn!"
"Oàng!"
Lời khai vừa dứt, cả pháp đình như nổ tung. Mười hai thành viên bồi thẩm đoàn phàm nhân xôn xao đứng dậy, những phu khuân vác và thương nhân nhỏ nhìn Lục Hàn Yên với ánh mắt đầy sự kinh hãi và oán giận. Sự tin tưởng mà Vô Ưu vừa nhọc nhằn xây dựng được bằng việc bác bỏ bức huyết thư giả mạo ban nãy bỗng chốc bị lung lay dữ dội trước lời chứng sống của một tu sĩ nội môn danh giá.
"Ngươi nói dối..." Lục Hàn Yên khàn giọng nói, xích sắt khóa linh trên người nàng rung lên bần bật, lôi điện li ti bộc phát dữ dội như muốn thiêu rụi da thịt nàng. "Ngọc Chi... chúng ta từng thề sinh tử có nhau dưới chân núi Vạn Kiếm... Tại sao ngươi lại vu oan cho ta?"
"Trật tự! Bị cáo không được tự ý phát biểu!" Thẩm Vô Song gõ mạnh búa phán quyết, ánh mắt hắn ánh lên tia nhìn đắc ý tột cùng. Hắn quay sang nhìn Vô Ưu, cười lạnh: "Trạng sư biện hộ Tống Vô Ưu, nhân chứng sống đã đưa ra lời khai trực tiếp. Ngươi còn lời nào để biện hộ cho tội nhân dị giáo này nữa không?"
Tống Vô Ưu khẽ nhắm mắt lại. Trong đầu chàng, kỹ năng "Đọc vị nói dối qua cơ thể" bắt đầu vận hành với tốc độ tối đa. Chàng nhớ lại từng chi tiết nhỏ nhất trong cử chỉ của Phương Ngọc Chi khi nàng ta phát biểu:
Nhịp thở của nàng ta ngắn và dồn dập, lồng ngực phập phồng không đều đặn dù nàng ta đang cố vận hành Vân Nhạn Kiếm Pháp để giữ bình tĩnh. Ngón tay nàng ta liên tục siết chặt sợi dây chuyền bạc – một hành vi tự vệ vô thức của kẻ đang cực kỳ bất an. Và quan trọng nhất, khi nàng ta nói câu "chính mắt ta đã nhìn thấy", đôi mắt sắc sảo của nàng ta đã khẽ liếc về phía trên bên phải, hướng biểu thị cho việc não bộ đang cố gắng kiến tạo một kịch bản dối trá chứ không phải truy xuất một ký ức có thật.
Chàng mở mắt ra, ánh mắt sâu thẳm như giếng cổ khóa chặt vào gương mặt của Phương Ngọc Chi. Chàng chậm rãi bước ra khỏi bàn bào chữa, tuy bước đi có phần lảo đảo do áp lực trận pháp đè nặng, nhưng lưng chàng vẫn đứng thẳng kiêu hãnh.
"Thẩm phán đại nhân, tôi yêu cầu được đối chất trực tiếp với nhân chứng," Vô Ưu điềm tĩnh nói.
"Cho phép đối chất!" Thẩm Vô Song hất hàm.
Vô Ưu đi từng bước đến gần bục nhân chứng, dừng lại ở khoảng cách đúng năm bước chân. Đây là khoảng cách hoàn hảo để kích hoạt chiếc trâm cài tóc bạc nạm đá lưu âm đang giấu sẵn trong tay áo rộng của chàng.
"Phương cô nương," Vô Ưu ôn tồn cất giọng, nhưng ẩn chứa một sức ép tâm lý vô hình. "Cô nói đêm đó cô bước vào hậu viện phủ Thừa Tướng và nhìn thấy Lục Hàn Yên giết người. Vậy xin hỏi, lúc đó là khoảng mấy giờ?"
"Khoảng... canh ba đêm tối," Phương Ngọc Chi nhíu mày đáp.
"Thời tiết đêm đó thế nào?"
"Mưa bão tầm tã, sương mù dày đặc."
"Ồ, mưa bão tầm tã, sương mù dày đặc," Vô Ưu lặp lại câu nói của nàng ta, giọng nói bỗng nhiên trầm xuống. "Vậy cô đứng ở vị trí nào trong hậu viện để nhìn thấy toàn bộ sự việc?"
"Ta đứng ở hành lang phía Tây, ngay sát cửa ngách dẫn vào thư phòng Thừa Tướng!" Phương Ngọc Chi tự tin đáp, lời khai này đã được Nhạc Bất Quần chuẩn bị kỹ lưỡng cho nàng ta từ trước.
"Tuyệt vời," Vô Ưu khẽ mỉm cười. Chàng rút từ trong Hộp gỗ trạng sư ra một tấm bản đồ da thú cũ kỹ – bản vẽ chi tiết cấu trúc phủ Thừa Tướng mà chàng đã thức trắng đêm để nghiên cứu. Chàng giơ cao tấm bản đồ trước bồi thẩm đoàn và dõng dạc nói:
"Hỡi các thành viên bồi thẩm đoàn chính trực. Hãy nhìn kỹ cấu trúc phủ Thừa Tướng. Hành lang phía Tây cách sảnh chính hậu viện đúng ba mươi trượng. Ngăn cách ở giữa là một bức tường bình phong bằng đá cẩm thạch dày nửa thước, cao hai trượng, cùng với ba hàng cây tùng cổ thụ có tán lá rộng rậm rạp."
Chàng đột ngột quay ngoắt lại phía Phương Ngọc Chi, giọng nói bỗng trở nên đanh thép, dồn dập như sấm sét:
"Một đêm đông canh ba không có trăng sao, mưa bão mịt mù, sương lạnh che khuất tầm nhìn. Một tu sĩ Địa cảnh sơ kỳ như cô, làm sao có thể đứng sau một bức tường đá cẩm thạch cao hai trượng và một rừng cây tùng rậm rạp để nhìn xuyên thấu ba mươi trượng, thấy rõ gương mặt của Lục Hàn Yên đang vung kiếm? Trừ phi... cô sở hữu thần thông nhãn thuật của tu sĩ Vương cấp có thể nhìn xuyên vật thể vật lý! Cô có sở hữu thần thông đó không, Phương cô nương?"
"Ta... ta..." Phương Ngọc Chi lập tức nghẹn giọng, gương mặt kiêu kỳ bỗng chốc trở nên tái mét. Nàng ta hoảng hốt lùi lại một bước, ngón tay run rẩy siết chặt sợi dây chuyền bạc đến mức suýt đứt. Nàng ta không ngờ gã phàm nhân này lại có thể nắm rõ cấu trúc địa hình phủ Thừa Tướng đến từng chi tiết nhỏ như vậy.
Cao Tiến vội vàng bước lên, gõ mạnh chiếc khánh đồng hòng phá vỡ đòn tấn công tâm lý của Vô Ưu:
"Phản đối! Trạng sư biện hộ đang dùng tầm nhìn hạn hẹp của một phàm nhân để áp đặt lên giác quan nhạy bén của một tu sĩ Địa cảnh! Tu sĩ chúng ta có thể dùng linh thức để cảm nhận xung quanh!"
"Cảm nhận linh thức?" Vô Ưu cười lạnh, chàng không hề lùi bước trước Cao Tiến. "Linh thức của tu sĩ Địa cảnh sơ kỳ chỉ có thể bao phủ trong phạm vi mười trượng, và hoàn toàn bị nhiễu loạn dưới thời tiết mưa bão mang theo kiếm khí tự nhiên của Kiếm Tông đêm đó! Điều này bất kỳ kiếm tu nào ở đây cũng biết rõ! Lời khai 'chính mắt nhìn thấy' của Phương cô nương hoàn toàn là một sự dối trá phi vật lý!"
"Ngươi..." Cao Tiến cứng họng, gương mặt béo mập của hắn run lên vì giận dữ.
Phương Ngọc Chi hốt hoảng, nàng ta nhìn về phía Thẩm Vô Song cầu cứu, nhưng Thẩm Vô Song lúc này cũng đang cắn chặt răng, mắt vương đầy tơ máu căm hận. Nàng ta đành phải cãi cối:
"Ta... ta không nhìn rõ mặt, nhưng ta nghe thấy tiếng kiếm của nàng ta! Kiếm ý sương hoa của Lục Hàn Yên là độc nhất vô nhị ở Kiếm Tông, ta làm sao có thể nghe nhầm!"
"Nghe tiếng kiếm?" Vô Ưu tiến thêm một bước, khoảng cách giữa chàng và Phương Ngọc Chi lúc này chỉ còn ba bước chân.
Trong tay áo rộng của chàng, các ngón tay phàm nhân thon dài khẽ lướt nhanh qua một cơ quan cơ học nhỏ xíu trên chiếc trâm cài tóc bạc nạm đá lưu âm đang được giấu kín. Kỹ năng "Kích hoạt đá lưu âm bằng cơ quan" được vận hành hoàn hảo, không hề phát ra bất kỳ một tia linh lực hay dao động ma pháp nào có thể đánh động đến trận pháp của pháp đình hay linh thức của các tu sĩ cấp cao.
"Phương cô nương," Vô Ưu hạ thấp giọng, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực ép buộc của kỹ năng "Thao túng tâm lý nhân chứng" được kích hoạt tối đa. "Cô nói cô nghe thấy tiếng kiếm và biết đó là Lục Hàn Yên. Vậy cô có nghe thấy tiếng nàng ta nói chuyện với ai không? Cô có nghe thấy kẻ thực sự ra tay nói gì không?"
"Ta... ta không nghe thấy! Lúc đó quá hỗn loạn!" Phương Ngọc Chi hét lên, mồ hôi lạnh đã vã ra như tắm trên trán nàng ta.
"Vậy để tôi giúp cô nhớ lại nhé," Vô Ưu cười lạnh. Chàng khẽ búng nhẹ ngón tay vào chuôi chiếc trâm cài tóc bạc.
Một âm thanh rè rè nhỏ vang lên từ trong tay áo chàng, rồi đột ngột khuếch đại khắp phòng xử án trống trải. Đó là một giọng nói quen thuộc, thanh tao nhưng đầy sự tham lam và ích kỷ, không thể lẫn vào đâu được:
"Nhạc trưởng lão... mười vạn tinh thạch hạ phẩm và ba viên Vân Nhạn Đan... ta sẽ làm theo ý ông. Chỉ cần khai rằng chính mắt ta thấy Lục Hàn Yên giết người... Nhưng các ông phải bảo đảm Thánh Điện sẽ thiêu sống nàng ta ngay lập tức, ta không muốn nàng ta có cơ hội sống sót trả thù..."
Giọng nói tiếp theo vang lên, khàn đặc và đầy quyền lực, chính là giọng của thuộc hạ thân cận bên cạnh Đại trưởng lão Nhạc Bất Quần:
"Yên tâm, Thẩm Vô Song đại nhân đã sắp xếp xong xuôi tại tòa án sơ cấp. Lục Hàn Yên chắc chắn phải chết, mỏ kiếm cốt tinh thạch của nàng ta sẽ thuộc về chúng ta, và phần của cô sẽ không thiếu một cắc..."
"Rắc!"
Do biến động linh lực phản phệ mạnh mẽ từ trận pháp Uy áp Thần quyền của pháp đình đột ngột chấn động, chiếc trâm cài tóc bạc nạm đá lưu âm trong tay áo Vô Ưu khẽ nứt nhẹ một đường nhỏ, nhưng âm thanh phát ra đã quá đủ để vang dội đến tai từng người có mặt.
Toàn bộ pháp đình đóng băng trong một tích tắc, trước khi bùng nổ thành một cơn địa chấn phẫn nộ kinh hoàng.
"Trời đất ơi! Lời chứng gian! Nàng ta đã nhận hối lộ để hại bạn thân!"
"Thánh Điện cấu kết với Kiếm Tông để cướp đoạt tài sản và giết người diệt khẩu!"
Mười hai thành viên bồi thẩm đoàn phàm nhân đồng loạt đứng bật dậy, gương mặt họ đỏ bừng vì phẫn nộ. Dân chúng dự khán ngoài cửa đại điện bắt đầu gào thét, đập phá cửa gỗ đòi công lý. Lòng tin của họ vào thần quyền giả tạo của Thánh Điện đã hoàn toàn sụp đổ sau đoạn ghi âm không thể chối cãi này.
Lục Hàn Yên đứng trân trối trong vành móng ngựa. Nước mắt nàng rơi lã chã trên gương mặt thanh lệ thoát tục. Nàng nhìn Phương Ngọc Chi – người bạn thân nhất từng cùng nàng chia ngọt sẻ bùi dưới chân núi Vạn Kiếm – giờ đây hiện nguyên hình là một kẻ đê hèn bán đứng linh hồn vì tài nguyên tu luyện. Nàng khóc, không phải vì sợ hãi cái chết, mà vì vết thương lòng quá lớn. Rồi nàng nhìn sang Vô Ưu, người trạng sư phàm nhân gầy gò đang đứng vững trước uy áp để bảo vệ nàng. Trong đôi mắt phượng của nàng, một luồng tình cảm mãnh liệt, sâu sắc và biết ơn vô hạn bùng lên như ngọn lửa sưởi ấm đêm đông lạnh giá.
"Không... không phải ta!" Phương Ngọc Chi sụp đổ hoàn toàn tinh thần. Nàng ta quỳ thụp xuống bục đá, gương mặt vặn vẹo vì sợ hãi, Vân Nhạn Kiếm Pháp kiêu hãnh của nàng ta giờ đây chỉ còn là trò cười. Nàng ta gào khóc thảm thiết, chỉ tay về phía hư vô: "Là Nhạc Bất Quần ép ta! Nhạc Vô Khuyết mới là kẻ giết người! Hắn dùng độc dược Thất Tình Sát đầu độc họ trước rồi mới đâm kiếm ngụy tạo hiện trường! Thẩm Vô Song cũng biết chuyện này! Ông ta hứa sẽ bảo vệ ta..."
"Câm miệng! Kẻ dị giáo điên loạn!"
Thẩm Vô Song gầm lên, gương mặt tuấn tú của hắn vặn vẹo đến mức biến dạng vì tức giận và hoảng sợ. Nếu để Phương Ngọc Chi tiếp tục khai ra những bí mật cao tầng, toàn bộ hệ thống tư pháp của hắn sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Hắn đập mạnh búa phán quyết xuống bàn đá đến mức vỡ đôi, dõng dạc ra lệnh cho hộ vệ trưởng Mông Khải:
"Mông Khải! Kích hoạt toàn bộ trận pháp Uy áp Thần quyền pháp đình! Trấn áp ngay lập tức gã trạng sư dị giáo và nhân chứng điên loạn này cho ta!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!