Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Bước Vào Pháp Đình Ánh Sáng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm ở Kinh thành Thiên Khải chưa bao giờ lạnh lẽo và đặc quánh đến thế. Những hạt nước li ti mang theo hơi lạnh thấu xương của mùa đông biên thùy bám chặt lấy những bức tường đá xám của Tòa án sơ cấp Thánh Điện, biến nơi đây thành một pháo đài cô độc sừng sững giữa lòng thành phố đang sôi sục.


Tống Vô Ưu đi từng bước khập khiễng qua những bậc thềm đá dài dẫn vào đại điện. Vết thương đóng vảy trên trán chàng khẽ nhói lên dưới làn sương buốt giá, nhắc nhở chàng về cuộc chạy đua nghẹt thở đêm qua. Đôi bàn tay phàm nhân của chàng, dù lạnh ngắt và run rẩy dưới lớp áo vải thô màu xám tro giản dị, vẫn ôm chặt lấy chiếc Hộp gỗ trạng sư Tống gia đeo bên hông. Chàng không có linh lực, không có tu vi, nhưng phong thái nho nhã, điềm tĩnh của chàng khi bước đi giữa hai hàng hộ vệ thiết giáp Thánh Điện lại mang một sức nặng vô hình khiến những kẻ xung quanh phải kiêng dè.


Bên trong đại điện, bầu không khí ngột ngạt và uy nghiêm đến mức nghẹt thở. Những hàng cột đá khổng lồ chạm khắc hình thánh huy lấp lánh linh quang màu vàng nhạt, vươn cao lên tận trần nhà vòm tối tăm. Phía dưới sàn đá xám, những ký tự cổ của trận pháp Uy áp Thần quyền pháp đình bắt đầu phát sáng ẩn hiện, tỏa ra một luồng áp lực tinh thần vô hình nhưng nặng nề, liên tục đè nặng lên vai bất kỳ phàm nhân nào bước vào.


Ở phía bên trái phòng xử án, mười hai chiếc ghế gỗ dành cho bồi thẩm đoàn phàm nhân đã được lấp đầy. Đó là mười hai gương mặt đại diện cho những phu khuân vác bến tàu, những thương nhân nhỏ và học sĩ nghèo – những người đã đứng lên biểu tình hôm qua. Họ ngồi đó, vai co lại dưới áp lực của trận pháp, ánh mắt vừa sợ hãi vừa tràn đầy hy vọng nhìn về phía Vô Ưu.


"Keng! Keng! Keng!"


Tiếng chuông đồng vang lên trầm ấm từ phía bục phán quyết cao ngất ngưỡng. Thẩm Vô Song bước ra trong bộ quan phục phán quyết giả màu đỏ sậm thêu chỉ vàng sang trọng. Gương mặt hắn tuấn tú nhưng lúc này lại âm trầm, đôi mắt vương đầy tơ máu căm hận nhìn chằm chằm vào Vô Ưu. Hắn gõ mạnh búa phán quyết xuống bàn đá, giọng nói lạnh lùng vang dội khắp đại điện:


"Trật tự! Phiên tòa sơ cấp xét xử tội nhân dị giáo Lục Hàn Yên chính thức khai mạc!"


Từ phía cửa ngách bên hông, tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng vang lên nhức nhối. Lục Hàn Yên bị áp giải ra công đường. Đệ nhất thiên tài kiếm thuật của Kiếm Tông ngày nào giờ đây mặc bộ chiến y trắng viền lam đã sờn rách và bám bụi. Đôi tay và cổ chân nàng bị khóa chặt bởi những sợi Xích sắt Phán Quyết khóa linh đen ngòm, thỉnh thoảng lại rò rỉ những tia lôi điện li ti khiến nàng khẽ nhíu mày vì đau đớn. Tuy nhiên, vóc dáng nàng vẫn đứng thẳng như một thanh kiếm báu, đôi mắt phượng lạnh lùng như băng tuyết quét qua phòng xử án, rồi dừng lại ở bóng dáng gầy gò của Vô Ưu. Một tia ấm áp hiếm hoi lóe lên trong mắt nàng, biểu thị sự tin tưởng tuyệt đối dành cho người trạng sư phàm nhân đang đứng ở bàn bào chữa.


Thẩm Vô Song cười lạnh một tiếng, hướng mắt về phía người đàn ông trung niên béo mạp đang đứng ở phía bên kia công đường. Hắn mặc lễ phục trạng sư thêu chỉ vàng lấp lánh, phong thái tự tin áp đảo, tay cầm một chiếc khánh đồng nhỏ. Đó chính là Cao Tiến – đệ nhất hùng biện của Thánh Điện.


"Đại diện Thánh Điện, công tố viên Cao Tiến, hãy trình bày cáo trạng," Thẩm Vô Song dõng dạc ra lệnh.


Cao Tiến bước lên một bước, khẽ rung chiếc khánh đồng nhỏ trong tay. Một âm thanh dịu nhẹ, thanh tao vang lên, mang theo dao động tinh thần lực của Thánh Âm Quyết khẽ lan tỏa khắp phòng xử án. Những phàm nhân trong bồi thẩm đoàn và dân chúng dự khán bỗng chốc cảm thấy tinh thần trở nên mơ hồ, lòng kiên định ban nãy bị lung lay bởi một cảm giác thành kính mù quáng đối với Thánh Điện.


"Hỡi các con dân chính trực của Thiên Khải," Cao Tiến cất giọng, giọng nói của hắn trầm ấm, vang dội và đầy sức truyền cảm, dễ dàng lay động lòng người. "Hôm nay chúng ta đứng đây để phán xét một tội ác tột cùng. Lục Hàn Yên, kẻ từng được coi là thiên tài của Kiếm Tông, đã sa ngã vào con đường dị giáo. Nàng ta, vì lòng đố kỵ quyền lực và khát vọng đoạt lấy bí tịch cổ, đã tàn nhẫn sát hại mười đồng môn ngay tại phủ Thừa Tướng kinh thành!"


Tiếng xầm xì hoang mang bắt đầu vang lên từ phía bồi thẩm đoàn. Cao Tiến mỉm cười tự đắc, hắn chậm rãi rút từ trong một chiếc hộp ngọc ra một tờ giấy tuyên thành đã chuyển sang màu nâu sẫm, trên đó bám đầy những vết máu khô đen ngòm.


"Đây chính là Bức thư tuyệt mệnh của Thừa tướng phàm nhân quá cố!" Cao Tiến dâng cao tờ giấy, giọng nói bỗng trở nên bi tráng, nghẹn ngào đầy kịch tính. "Bức thư được viết bằng chính máu của Thừa tướng trước khi ông trút hơi thở cuối cùng dưới lưỡi kiếm tàn bạo của Lục Hàn Yên. Trong thư, ông đã dùng những lời lẽ đau đớn nhất để tố cáo tội ác của nàng ta, cầu xin Thánh Điện đòi lại công lý cho gia tộc mình!"


Cao Tiến bắt đầu đọc bức thư bằng một ngữ điệu dồn dập, đầy cảm xúc tôn giáo, mô tả cảnh tượng thảm khốc của đêm thảm sát. Những từ ngữ ngụy biện của hắn kết hợp với âm thanh thôi miên của Thánh Âm Quyết khiến bồi thẩm đoàn phàm nhân bắt đầu rơi lệ, những ánh mắt oán hận lại một lần nữa đổ dồn về phía Lục Hàn Yên đang đứng trong vành móng ngựa.


Lúc này, trận pháp Uy áp Thần quyền pháp đình ẩn dưới sàn nhà đột ngột tăng cường năng lượng. Luồng uy áp tinh thần tương đương tu vi Thiên cảnh đè nặng xuống vị trí của Vô Ưu.


Lồng ngực Vô Ưu thắt lại, một cơn đau nhói như kim châm truyền thẳng vào tim. Phổi chàng bỏng rát do di chứng ngạt khói độc đêm trước bị kích hoạt dưới áp lực tinh thần quá lớn. Đôi chân phàm nhân gầy yếu của chàng run rẩy, suýt chút nữa đã ngã quỵ xuống sàn đá lạnh ngắt. Chàng phải dùng hai tay bám chặt vào mép bàn gỗ bào chữa, các đầu ngón tay trắng bệch vì dồn lực, lồng ngực phập phồng thở dốc để chống chịu.


Lục Hàn Yên nhìn thấy cảnh đó, xích sắt trên người nàng khẽ rung lên bần bật, hàn khí bộc phát nhẹ quanh người như muốn lao ra bảo vệ chàng. Nhưng Vô Ưu khẽ ngước đầu, nhìn nàng lắc đầu nhẹ. Ánh mắt chàng vẫn sắc bén và lạnh lùng như dao cạo, không hề có một tia khuất phục.


Chàng đứng thẳng dậy, giọng nói ho khan nhưng đanh thép vang lên, cắt ngang lời đọc truyền cảm của Cao Tiến:


"Phản đối!"


Cả pháp đình bỗng chốc im bặt. Thẩm Vô Song nhíu mày, gõ búa phán quyết:


"Trạng sư biện hộ Tống Vô Ưu, ngươi phản đối điều gì?"


Vô Ưu bước ra khỏi bàn bào chữa, tuy cơ thể vẫn còn hơi run rẩy nhưng phong thái của chàng lại vô cùng uy nghiêm. Chàng hướng về phía bồi thẩm đoàn, dõng dạc nói:


"Tôi phản đối việc bên công tố sử dụng bức thư tuyệt mệnh này làm chứng cứ trực tiếp kết tội bị cáo. Theo 'Thiên Khải Pháp Điển Sơ Kỳ', điều một trăm linh hai về quy chế chứng cứ viết tay: Bất kỳ văn bản confession hay thư tuyệt mệnh nào được dùng tại tòa án dị giáo đều phải được thẩm định tính xác thực vật lý trước sự chứng kiến của trạng sư biện hộ. Tôi yêu cầu được kiểm tra trực tiếp bức huyết thư này!"


Cao Tiến cười lớn, giọng nói đầy sự khinh bỉ:


"Tống Vô Ưu, ngươi chỉ là một gã phàm nhân viết đơn thuê, không có nửa điểm tu vi linh lực. Ngươi muốn dùng đôi mắt phàm trần của mình để thẩm định một bức thư được bảo chứng bởi thần quyền sao? Thật là nực cười!"


"Cao trạng sư," Vô Ưu điềm tĩnh đáp, ánh mắt chàng khóa chặt vào đối thủ. "Luật pháp của Thánh Điện quy định quyền lợi của Trạng sư biện hộ sơ cấp là bình đẳng trước pháp đình, không phân biệt tu sĩ hay phàm nhân. Hay là... Thánh Điện đang lo sợ một gã phàm nhân như tôi sẽ tìm ra sự thật dối trá đằng sau bức thư này?"


Tiếng xầm xì từ phía bồi thẩm đoàn và dân chúng dự khán lại bùng lên. Thẩm Vô Song nhận thấy áp lực dư luận đang tăng cao, hắn liếc nhìn Cao Tiến rồi hậm hực gõ búa:


"Cho phép trạng sư biện hộ kiểm tra chứng cứ! Nhưng nếu ngươi không tìm ra được chứng cứ xác thực, ta sẽ khép ngươi vào tội cản trở công lý và tống giam lập tức!"


Một tên hộ vệ thiết giáp mang bức huyết thư đặt lên chiếc bàn gỗ trước mặt Vô Ưu.


Vô Ưu điềm tĩnh mở Hộp gỗ trạng sư của mình, rút ra một chiếc kính phóng đại phàm nhân bằng đồng cũ kỹ – một công cụ thô sơ do Lão Thiết chế tác từ các thấu kính pha lê chất lượng cao. Chàng cúi người xuống, tập trung toàn bộ tinh thần để quan sát từng nét chữ viết bằng máu trên tờ giấy tuyên thành.


Phòng xử án im phăng phắc, chỉ còn tiếng thở dốc nhẹ của Vô Ưu do thể chất suy kiệt. Sau hai phút im lặng nghẹt thở, Vô Ưu khẽ ngước đầu lên, khóe môi chàng cong lên thành một nụ cười lạnh lùng. Chàng hướng về phía mười hai thành viên bồi thẩm đoàn, dõng dạc nói:


"Hỡi các thành viên bồi thẩm đoàn chính trực. Bên công tố khẳng định bức thư này do Thừa tướng phàm nhân tự tay viết bằng máu trước khi chết. Nhưng bằng phương pháp logic tam đoạn luận pháp lý và sự phân tích vật lý khách quan, tôi sẽ chứng minh cho các vị thấy: Bức thư này hoàn toàn là giả mạo!"


Cao Tiến biến sắc, hắn đập mạnh tay xuống bàn:


"Ngậm miệng! Ngươi dám bôi nhọ chứng cứ của Thánh Điện?"


"Hãy để tôi trình bày sự thật," Vô Ưu không thèm nhìn Cao Tiến, chàng chỉ tay vào bức huyết thư. "Tiền đề lớn của luật pháp Thánh Điện quy định: Một bức thư tuyệt mệnh chỉ có giá trị pháp lý khi nó phản ánh chính xác thói quen sinh học tự nhiên của người viết mà không có sự can thiệp hay giả mạo từ bên ngoài."


Chàng cầm chiếc kính phóng đại đưa về phía bồi thẩm đoàn, giải thích rõ ràng:


"Tiền đề nhỏ thứ nhất: Thừa tướng quá cố là một đại học sĩ nổi tiếng, ông viết chữ bằng tay trái từ nhỏ do một dị tật ở tay phải. Đây là sự thật lịch sử đã được ghi nhận trong gia phả phàm nhân của phủ Thừa Tướng. Người viết chữ bằng tay trái luôn có lực nhấn bút hướng từ phải sang trái, tạo ra độ thấm mực và vệt máu dày hơn ở phía bên trái của mỗi nét móc."


Vô Ưu dừng lại một chút, ánh mắt chàng quét qua Thẩm Vô Song đang bắt đầu đổ mồ hôi hột trên bục cao:


"Nhưng hãy nhìn kỹ bức thư này dưới kính phóng đại. Toàn bộ các nét móc, lực nhấn bút và hướng lan tỏa của máu khô đều hướng từ trái sang phải với một lực nhấn cực kỳ mạnh mẽ và dứt khoát của một người thuận tay phải, có tu vi kiếm thuật thâm hậu. Lực nhấn bút này hoàn toàn không khớp với thói quen sinh học của Thừa tướng!"


Cao Tiến vội vàng rung mạnh chiếc khánh đồng, giọng nói khuếch đại đầy sự giận dữ hòng áp đảo tinh thần bồi thẩm đoàn:


"Ngụy biện! Đó là do Thừa tướng lúc lâm chung bị trọng thương, thần trí mơ hồ, dưới sự hướng dẫn của Hào quang Thánh Điện đã cố gắng dùng tay phải để viết! Thần quyền của Thánh Điện có thể khiến người sắp chết vượt qua giới hạn thể chất thông thường!"


"Một ngụy biện tôn giáo nực cười!" Vô Ưu lớn tiếng cắt ngang, giọng nói chàng bỗng trở nên dồn dập, sắc bén như bão táp của logic tam đoạn luận pháp lý. "Nếu Thừa tướng bị trọng thương sắp chết, nhịp tim suy kiệt, lực nhấn bút của ông ta phải yếu ớt, đứt quãng và có dấu hiệu run rẩy do mất máu. Nhưng các nét chữ trên bức thư này lại cực kỳ trơn tru, lực nhấn đều đặn từ đầu đến cuối, chứng tỏ người viết có thể chất vô cùng khỏe mạnh, nhịp thở ổn định và không hề bị thương!"


Vô Ưu rút từ trong hộp gỗ ra một bản sao văn kiện hành chính cũ có chữ ký thực của Thừa tướng:


"Đây là bản sao văn kiện hành chính do Thừa tướng ký bằng tay trái mười ngày trước khi xảy ra vụ án. Sự khác biệt về cấu trúc nét chữ, góc nghiêng 15 độ của nét móc và lực nhấn bút giữa hai văn bản này là một trăm phần trăm! Sự thật khách quan chứng minh: Bức thư tuyệt mệnh này do một kẻ thuận tay phải, khỏe mạnh ngụy tạo nét chữ của Thừa tướng nhằm vu oan giá họa cho Lục Hàn Yên!"


Bồi thẩm đoàn phàm nhân đồng loạt đứng dậy, xôn xao bàn tán. Những tiếng hô hoán đòi công lý bắt đầu vang lên từ phía dân chúng dự khán ngoài cửa đại điện.


"Bức thư là giả mạo! Thánh Điện lừa dối chúng ta!"


"Minh oan cho Lục Hàn Yên!"


Cao Tiến cứng họng, gương mặt béo mập của hắn đỏ bừng lên vì nhục nhã và bất lực trước logic thép không thể bác bỏ của gã trạng sư phàm nhân. Hắn quay sang nhìn Thẩm Vô Song với ánh mắt cầu cứu.


Thẩm Vô Song tức giận đến mức mặt mũi vặn vẹo. Hắn gõ mạnh búa phán quyết liên tiếp để trấn áp đám đông, nhưng tiếng búa đá lúc này trông thật yếu ớt trước làn sóng phẫn nộ của hàng vạn phàm nhân. Hắn buộc phải tuyên bố:


"Yên lặng! Giá trị chứng cứ trực tiếp của bức thư tuyệt mệnh tạm thời bị bác bỏ để thẩm định thêm!"


Vô Ưu khẽ thở hắt ra, lồng ngực chàng vơi bớt áp lực, nhưng chàng biết trận chiến chỉ mới bắt đầu.


Thẩm Vô Song cười lạnh một tiếng đầy hiểm độc, hắn liếc nhìn Vô Ưu rồi dõng dạc tuyên bố:


"Tống Vô Ưu, ngươi quả thực có chút tài mọn của phàm nhân. Nhưng nếu chữ viết không đủ để kết tội, thì hãy để nhân chứng sống lên tiếng! Bên cáo trạng yêu cầu triệu tập nhân chứng mấu chốt của vụ án!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!