Cuộc Chiến Dư Luận Đường Phố
Sương mù mùa đông ở Kinh thành Thiên Khải chưa bao giờ lạnh lẽo đến thế. Làn hơi nước buốt giá trộn lẫn với tàn tro âm ỉ từ vụ hỏa hoạn biệt phủ Thừa Tướng hôm qua, tạo thành một thứ không khí xám xịt, quánh đặc bám chặt lấy da thịt.
Tống Vô Ưu đi khập khiễng trên con đường lát đá dăm nhão nhoét bùn nước. Trên lưng chàng, tiểu lục sự A Phúc đang hôn mê bất tỉnh, hơi thở đứt quãng yếu ớt. Mạn sườn trái của cậu bé xệ xuống, mỗi nhịp thở nhẹ đều khiến cậu khẽ rên rỉ trong vô thức vì đau đớn từ những chiếc xương sườn bị đánh gãy. Vết thương rỉ máu trên trán Vô Ưu từ đêm qua đã đóng vảy thành một vệt nâu sẫm ghê người, nhưng chàng chẳng màng lau đi. Đôi mắt chàng lạnh lùng, tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng, nhìn đăm đăm vào bóng tối nhập nhẹm phía trước.
Lão Gia Cát đi bên cạnh, tấm lưng còng run rẩy dưới chiếc áo vải thô rách nát. Lão vừa đi vừa thở dốc, tay vẫn ôm chặt chiếc chổi tre sứt sẹo như thể đó là vũ khí duy nhất để bảo vệ đứa cháu chủ nhân.
"Vô Ưu ca... chúng ta đi đâu bây giờ?" Lão Gia Cát thì thầm, giọng nói khản đặc vì khói và sương lạnh. "Tống phủ đã bị dán tờ niêm phong màu đỏ sậm kia rồi. Tống Hoài Bắc và lính canh Thánh Điện chắc chắn đang lùng sục các quán trọ lớn. Chúng ta không thể đưa A Phúc vào y quán chính quy, bọn chúng sẽ báo quan ngay lập tức."
"Đến bến tàu phía Tây," Vô Ưu trầm giọng đáp, giọng nói không một chút độ ấm. "Tìm Lão Tiền."
Lão Tiền là một thương nhân chuyên chở củi và than cám bằng xe ngựa hai đáy. Năm ngoái, đứa con trai độc nhất của lão bị vu oan tội trộm cắp linh thạch của một tu sĩ nội môn Kiếm Tông, suýt nữa đã bị chặt đứt hai tay. Chính Vô Ưu đã thức trắng ba đêm, tìm ra kẽ hở trong khế ước thuê mướn để chứng minh gã tu sĩ kia tự tay làm mất chứ không phải bị trộm. Ơn cứu mạng đó, Lão Tiền chưa bao giờ quên.
Khi ba người đến được bãi chứa củi hoang tàn sát bờ sông ngoại ô, Lão Tiền đang lụi hụi bốc xếp những khúc gỗ thông ướt sũng lên xe. Nhìn thấy bộ dạng thê thảm của Vô Ưu và cậu bé A Phúc đầy máu trên lưng, Lão Tiền kinh hoàng đánh rơi cả khúc gỗ trên tay.
"Tống trạng sư! Trời đất ơi, sao lại nông nỗi này?" Lão Tiền vội vàng chạy lại, đỡ lấy A Phúc.
"Lão Tiền thúc, xin hãy giữ im lặng," Vô Ưu khàn giọng nói, đôi chân phàm nhân của chàng suýt chút nữa quỵ xuống vì kiệt sức. "Thánh Điện đã niêm phong Tống phủ. A Phúc bị đánh gãy xương sườn trái, nội tạng tổn thương nhẹ. Cháu cần một nơi kín đáo và thuốc men gấp."
Lão Tiền không hỏi thêm một câu nào. Lão nhanh chóng dẫn họ vào sâu trong nhà kho chứa củi ngầm dưới lòng đất, nơi sực nức mùi gỗ thông mục và than đen nhưng vô cùng kín đáo. Lão lật tấm phản gỗ, trải ra một chiếc chăn bông cũ nhưng ấm áp để Vô Ưu đặt A Phúc nằm xuống.
Vô Ưu lập tức mở hộp gỗ trạng sư đeo bên hông. Chàng rút ra ba cây kim bạc mảnh như sợi tóc, đặt lên ngọn nến dầu tù mù để khử trùng. Đôi bàn tay phàm nhân của chàng tuy run rẩy vì lạnh nhưng khi cầm kim lại chính xác đến kỳ lạ. Chàng nhẹ nhàng đâm kim vào các huyệt vị quanh mạn sườn của A Phúc để ngăn máu tụ và giảm đau cho cậu bé.
"Lão Tiền thúc, đây là ba mươi đồng Bạc trắng Thiên Khải," Vô Ưu móc từ trong đai lưng ra số tiền tiết kiệm cuối cùng của mình, đặt vào bàn tay chai sần của lão thương nhân. "Xin thúc hãy lén đến hiệu thuốc phàm nhân ở góc chợ phía Nam, mua cho cháu một thang thuốc hoạt huyết và bột xương hổ cấp thấp. Tuyệt đối không được lộ diện ở các y quán lớn."
Lão Tiền đẩy nắm bạc lại, mắt đỏ hoe: "Trạng sư khinh thường ta sao? Năm ngoái nếu không có ngài, nhà ta đã tuyệt tự rồi. Số bạc này ngài giữ lại để lo liệu việc lớn. Việc thuốc men và ăn uống cứ để lão già này lo!"
Nói xong, Lão Tiền vội vã khoác áo tơi bước ra ngoài đêm sương.
Trong căn hầm tối, chỉ còn tiếng thở khò khè của A Phúc và tiếng thở dài của Lão Gia Cát. Vô Ưu đứng dậy, nhìn chằm chằm vào vách đất ẩm ướt. Chàng biết, thời gian của chàng chỉ còn đúng ba ngày trước khi phiên tòa sơ cấp của Lục Hàn Yên diễn ra. Nhưng hiện tại, chàng không có vũ khí tối thượng của mình: Cuốn sổ tay luật pháp cổ đại của phụ thân.
"Sổ tay... vẫn nằm dưới bàn thờ tổ tiên," Vô Ưu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên một tia quyết đoán lạnh lùng. "Tống Hoài Bắc đã niêm phong cửa chính, nhưng hắn là kẻ nhát gan, không dám ngủ lại ngôi nhà bị coi là chứa chấp dị giáo. Đêm nay, cháu phải quay lại đó."
"Vô Ưu! Nguy hiểm lắm!" Lão Gia Cát hoảng hốt giữ vai chàng lại. "Lính canh Thánh Điện chắc chắn đang tuần tra xung quanh!"
"Bọn họ chỉ canh giữ cửa chính và tìm kiếm biến động linh lực của tu sĩ," Vô Ưu điềm tĩnh gạt tay lão gia nhân ra. "Còn cháu chỉ là một gã phàm nhân thuần túy. Thần nhãn của bọn họ chỉ nhìn thấy linh khí, chứ không nhìn thấy một gã phàm nhân khom lưng lách qua khe hàng rào gỗ mục phía sau vườn."
***
Canh ba đêm đó, trời đổ mưa lâm thâm. Cơn mưa lạnh buốt xương như muốn xua tan mọi bóng người khỏi đường phố kinh thành.
Tống Vô Ưu khoác chiếc áo choàng đen chống nước cũ kỹ, lặng lẽ tiếp cận phía sau Tống phủ. Đúng như chàng dự đoán, hai tên lính canh mặc giáp nhẹ của Thánh Điện đang đứng trú mưa dưới mái hiên trước cửa chính, tay ôm hộ thân trượng, mắt nhắm nghiền ngủ gật. Tờ niêm phong màu đỏ sậm dán chéo trên cánh cửa gỗ phát ra những luồng linh quang yếu ớt để cảnh báo các tu sĩ muốn đột nhập trái phép.
Nhưng đối với một phàm nhân không có nửa điểm linh lực như Vô Ưu, tấm bùa niêm phong đó chỉ là một mảnh giấy lộn không hơn không kém. Chàng nhẹ nhàng lách qua khe hàng rào gỗ mục nát phía sau vườn rau, nơi chàng vẫn thường trốn đi chơi thuở nhỏ. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên tàu lá chuối đã che giấu hoàn toàn tiếng bước chân khập khiễng của chàng.
Chàng lẻn vào trong nhà qua lối cửa sổ nhà bếp bị hỏng chốt. Bên trong văn phòng trạng sư cũ hoang tàn đổ nát, đống sách luật bị xé rách vương vãi khắp nơi, bàn ghế bị đập nát chứng tích cho sự tàn bạo của Tống Hoài Bắc ban sáng. Vô Ưu lướt qua đống đổ nát mà không hề phát ra tiếng động. Chàng tiến đến trước bàn thờ tổ tiên bằng đất nung.
Bức tượng tổ tiên đã bị lính canh xô lệch, nhưng ngăn bí mật bên dưới vẫn chưa bị phát hiện. Vô Ưu thò ngón tay thon dài vào khe nứt nhỏ phía sau bệ thờ, khẽ nhấn vào chiếc lẫy gỗ cơ học cổ xưa.
"Cạch."
Một phiến gỗ nhỏ bật ra. Bên trong, cuốn sổ tay bọc da dê sờn cũ của phụ thân Tống Hoài Nam nằm im lìm dưới lớp vải đỏ. Vô Ưu thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng áp cuốn sổ vào sát lồng ngực ấm áp của mình. Chàng không nán lại một giây nào, lập tức lách người thoát ra ngoài theo lối cũ, biến mất vào màn mưa đêm đen kịt.
***
Trở lại căn hầm chứa củi, dưới ánh đèn dầu leo lét, Vô Ưu lật mở từng trang giấy ố vàng của cuốn sổ tay. Những dòng chữ viết tay chính trực của phụ thân như những đốm lửa sưởi ấm tâm trí đang lạnh giá của chàng. Chàng đọc ngấu nghiến, dùng khả năng siêu ký ức văn bản luật để ghi khắc từng điều khoản vào đại não.
Đột nhiên, ngón tay chàng dừng lại ở trang năm mươi tư. Ở đó ghi chép về một tiền lệ xét xử từ một trăm năm trước của Thánh Điện Thiên Khải.
"Luật bồi thẩm đoàn phàm nhân..." Đôi mắt Vô Ưu sáng rực lên.
Đó là một điều khoản cổ đại cực kỳ hiếm gặp, quy định rằng: *Bất kỳ vụ án dị giáo nào gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến trật tự xã hội của phàm nhân, nếu có sự yêu cầu bằng văn bản của ít nhất mười vạn phàm nhân hoặc sự phẫn nộ của đại chúng đạt đến mức cực hạn, Thánh Điện bắt buộc phải thành lập một bồi thẩm đoàn gồm mười hai đại diện phàm nhân chính trực để cùng phán quyết. Thẩm phán chủ tọa không được phép tuyên án tử hình nếu không có sự đồng thuận tuyệt đối của bồi thẩm đoàn này.*
Thẩm Vô Song muốn âm thầm hành hình Lục Hàn Yên trong một phiên tòa đóng kín để nhanh chóng hợp thức hóa việc tịch thu mỏ kiếm cốt tinh thạch của Kiếm Tông. Hắn đã ban hành lệnh cấm bàn tán tuyệt đối về vụ án này trên khắp kinh thành, biến cái tên Lục Hàn Yên thành một điều cấm kỵ dị giáo.
"Ngươi muốn bưng bít thông tin sao, Thẩm Vô Song?" Vô Ưu khẽ cười lạnh, bàn tay chàng siết chặt cạnh bàn gỗ sứt sẹo. "Vậy thì ta sẽ khiến cho cả kinh thành này phải gầm rú lên vì cái tên của nàng!"
Chàng lập tức cầm bút lông, mài mực đen. Bộ não logic của chàng vận hành với công suất tối đa. Chàng không viết một bản cáo trạng khô khan đầy thuật ngữ pháp lý mà phàm nhân không hiểu nổi. Chàng viết một bản cáo trạng bằng ngôn từ cực kỳ bình dân, dễ hiểu, vạch trần âm mưu tham nhũng nhơ bẩn của Thẩm Vô Song và Nhạc Bất Quần.
Chàng biến các tình tiết phức tạp thành những câu vè đường phố ngắn gọn, dễ thuộc, dễ nhớ:
*"Thẩm phán ngồi cao ăn mỏ đá,*
*Kiếm Tông rớm máu khóc đồng môn.*
*Vu oan giá họa người vô tội,*
*Thiêu sống anh tài đoạt linh tôn!"*
Bản cáo trạng viết bằng máu phàm nhân của chàng chỉ rõ: Lục Hàn Yên bị vu oan không phải vì nàng là dị giáo, mà vì nàng đã phát hiện ra thỏa thuận ngầm chia chác mỏ tinh thạch giữa Thẩm Vô Song và Đại trưởng lão Nhạc Bất Quần. Mười đệ tử nội môn chết oan thực chất bị đầu độc chết bằng Thất Tình Sát để diệt khẩu.
Sáng hôm sau, Vô Ưu tìm đến Lão Tiền và A Tài – thủ lĩnh nhóm trẻ em đường phố ở bến tàu.
"A Tài, em có dám giúp ca ca làm một việc đại sự không?" Vô Ưu nhìn cậu bé gầy nhom, ánh mắt nghiêm nghị.
"Vô Ưu ca, mạng của em và lũ trẻ bến tàu này đều là do huynh dùng luật pháp cứu về từ tay bọn buôn người," A Tài vỗ ngực, ánh mắt kiên định. "Huynh bảo tụi em nhảy sông tụi em cũng không nháy mắt!"
"Tốt. Hãy dùng toàn bộ số Bạc trắng Thiên Khải này," Vô Ưu đặt túi bạc cuối cùng của mình lên bàn. "Mua loại giấy rẻ tiền nhất và mực kém chất lượng nhất. In ra cho ca ca mười vạn bản thảo này trong vòng hai ngày. Đêm mai, khi trời mưa lớn nhất, hãy rải chúng khắp các khu chợ phàm nhân, các con hẻm nghèo và bến tàu của kinh thành."
***
Đêm thứ hai, cơn mưa đông tầm tã trút xuống kinh thành Thiên Khải như trút nước. Đường phố vắng tanh không một bóng người, chỉ có tiếng mưa rơi rầm rập trên những mái ngói xám xịt.
Trong bóng tối của những con hẻm nhỏ, hàng chục bóng đen nhỏ bé, nhanh nhẹn như những con chuột nhắt đang thoăn thoắt di chuyển. Đó là nhóm trẻ em đường phố của A Tài. Bọn trẻ mang theo những bao tải chống nước chứa đầy truyền đơn, rải chúng vào từng khe cửa nhà dân, dán lên các cột đèn đá, và thả trôi theo dòng nước mưa chảy vào các khu chợ phàm nhân nghèo khổ.
Chiến dịch rải truyền đơn đường phố chính thức bắt đầu.
Tuy nhiên, sự việc không hề diễn ra suôn sẻ. Khi nhóm của A Tài đang rải truyền đơn ở khu chợ phía Nam, tiếng móng ngựa dồn dập và ánh đuốc sáng rực bất ngờ xuất hiện từ đầu phố.
"Có kẻ rải truyền đơn phản nghịch! Bắt lấy bọn chúng!" Tiếng quát vang dội của một tên đội trưởng tuần tra trị an phòng Thánh Điện vang lên.
Một nhóm năm đứa trẻ bị dồn vào góc tường đá hẹp, tiếng khóc thét hoảng sợ vang lên trong đêm mưa. Tên đội trưởng vung chiếc roi da bọc sắt, chuẩn bị quật xuống tấm lưng gầy yếu của một đứa trẻ mười tuổi.
"Dừng tay lại!"
Một bóng người khoác áo choàng đen bước ra từ màn mưa. Tống Vô Ưu điềm tĩnh đứng chắn trước mặt lũ trẻ, ánh mắt chàng nhìn thẳng vào tên đội trưởng tuần tra.
"Ngươi là kẻ nào? Dám cản trở trị an phòng làm việc?" Tên đội trưởng quát lớn, tay lăm lăm chuôi kiếm.
"Ta là Tống Vô Ưu, học sĩ tư pháp của Tống gia," Vô Ưu điềm tĩnh rút từ trong ngực áo ra chiếc Huy hiệu Học sĩ tư pháp bằng đồng, trình ra trước ánh đuốc. "Theo điều ba mươi hai của 'Luật trị an kinh thành', trẻ em phàm nhân dưới mười hai tuổi đi ra đường ban đêm chỉ bị khép vào tội vi phạm giờ nghiêm trị hành chính, mức phạt tối đa là năm mươi đồng tiền đồng hoặc phạt lao động công ích nhẹ. Hành vi vung roi da bọc sắt của ngươi đối với trẻ em phàm nhân là lạm dụng bạo lực trái phép, có thể bị kiện ra tòa án dân sự."
Tên đội trưởng khựng lại, hắn nhìn chiếc huy hiệu đồng rồi nhìn gã phàm nhân gầy yếu nhưng có phong thái uy nghiêm đáng sợ trước mặt. Hắn cười lạnh:
"Hừ, luật pháp phàm nhân của ngươi không có giá trị với Thánh Điện! Bọn chúng đang rải tài liệu bôi nhọ phán quyết giả đại nhân!"
"Nếu ngươi bắt bọn chúng, ngày mai Chánh án tối cao sẽ nhận được đơn tố cáo chính thức về việc trị an phòng Thánh Điện tự ý tra tấn trẻ em phàm nhân để ép cung, gây phẫn nộ trong giới học sĩ tư pháp," Vô Ưu tiến lên một bước, giọng nói trầm ổn nhưng đầy sức nặng đe dọa. Chàng lén dúi vào tay tên đội trưởng một túi gấm chứa những đồng bạc trắng cuối cùng của mình. "Đây là tiền phạt hành chính của bọn trẻ. Xin đội trưởng đại nhân giơ cao đánh khẽ."
Tên đội trưởng cân nhắc túi bạc trong tay, nhìn gương mặt lạnh lùng không một chút sơ hở của Vô Ưu, cuối cùng hậm hực đút túi bạc vào ngực áo, hất hàm:
"Cút ngay lập tức! Đừng để ta nhìn thấy bọn rác rưởi này một lần nữa!"
Vô Ưu nhanh chóng dẫn lũ trẻ biến mất vào bóng tối của con hẻm nhỏ. Chàng thở hắt ra một hơi, lồng ngực chàng đau nhói do phổi bị nhiễm lạnh từ cơn mưa đêm. Số bạc trắng cuối cùng đã hết sạch, nhưng chàng đã bảo toàn được mạng sống cho lũ trẻ và giữ cho chiến dịch không bị đứt quãng.
***
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh yếu ớt của ngày đông vừa ló rạng, cả Kinh thành Thiên Khải bỗng chốc bùng nổ.
Hàng vạn bản truyền đơn đẫm mưa nằm vương vãi khắp các ngõ ngách bến tàu, khu chợ nghèo và các xóm thợ phàm nhân. Những câu vè ngắn gọn, đanh thép dễ thuộc đã được lũ trẻ truyền miệng từ đêm qua, nay bắt đầu vang lên từ miệng của những gã phu khuân vác bến tàu, những bà bán rau ở chợ và cả những học sĩ nghèo khổ.
"Thẩm phán ăn mỏ đá, Kiếm Tông khóc đồng môn..."
Lời đồn đại như một đám cháy gặp gió lớn, thiêu rụi hoàn toàn lệnh cấm ngôn của Thẩm Vô Song. Sự thật về việc mười đệ tử Kiếm Tông chết vì độc chứ không phải vì kiếm thương của Lục Hàn Yên, cùng âm mưu chiếm đoạt mỏ tinh thạch trị giá hàng triệu linh thạch của Thẩm Vô Song đã phơi bày trước ánh sáng.
Lòng căm hận và sự phẫn nộ tích lũy suốt hàng chục năm qua của tầng lớp phàm nhân bị bóc lột dưới danh nghĩa Thuế Thần Quyền bỗng chốc tìm được ngòi nổ. Bọn họ nhận ra, bản án oan của Lục Hàn Yên không chỉ là việc của tu sĩ, mà chính là minh chứng rõ ràng nhất cho sự thối nát, tham nhũng tột cùng của hệ thống thần quyền đang đè đầu cưỡi cổ họ hàng ngày.
"Vu oan giá họa! Thánh Điện lừa dối chúng ta!"
"Chúng ta đóng thuế thần quyền để bọn chúng chia chác tài sản của người vô tội sao?"
"Xét xử công khai! Chúng ta yêu cầu mở phiên tòa công khai!"
Một làn sóng phẫn nộ khổng lồ bùng phát. Từ các bến tàu phía Tây, hàng ngàn phu khuân vác phàm nhân cầm theo đòn gánh, cuốc xẻng bắt đầu tràn ra đường. Họ khoác vai nhau, tạo thành một dòng người đen kịt, cuồn cuộn đổ về phía Tòa án dị giáo sơ cấp sừng sững ở trung tâm kinh thành.
Đến giữa trưa, quy mô của cuộc biểu tình đã lên đến hàng vạn người. Quảng trường đá xám trước cổng Tòa án dị giáo bị bao vây chặt chẽ không một kẽ hở. Tiếng hô vang đòi công lý của hàng vạn phàm nhân như sấm truyền giữa trời quang, làm rung chuyển cả những bức tường đá kiên cố của tòa án.
Hộ vệ trưởng Mông Khải dẫn theo năm trăm binh sĩ thiết giáp Thánh Điện dàn trận thương trước cổng, nhưng nhìn thấy biển người phàm nhân phẫn nộ tay không tấc sắt nhưng ánh mắt đầy sát khí, bọn họ cũng không dám ra lệnh nổ súng hay vung thương chém giết. Sát hại hàng vạn phàm nhân đóng thuế chính là tự tay hủy hoại nguồn kinh tế huyết mạch của Thánh Điện, Chánh án tối cao chắc chắn sẽ lột da bọn họ trước.
Bên trong đại điện, Thẩm Vô Song đứng bên cửa sổ nhìn xuống quảng trường đang sôi sục, gương mặt tuấn tú của hắn vặn vẹo vì tức giận và hoảng hốt. Chiếc Phán Quyết Trượng trong tay hắn run lên bần bật.
"Khốn kiếp! Ai đã rải đống truyền đơn này? Ai đã kích động lũ kiến hôi này phản loạn?" Thẩm Vô Song rít lên qua kẽ răng.
"Đại nhân... là gã học sĩ tư pháp phàm nhân Tống Vô Ưu," Vương Trạch run rẩy quỳ dưới đất báo cáo. "Hắn đã dùng một điều luật cổ đại trong Thiên Khải Pháp Điển để kích động dân chúng yêu cầu thành lập bồi thẩm đoàn phàm nhân. Nếu chúng ta cố tình xử tử Lục Hàn Yên trong ngục tối lúc này, phàm nhân toàn thành sẽ bãi công bạo động, mỏ tinh thạch của Kiếm Tông cũng sẽ bị phong tỏa vĩnh viễn do tranh chấp dân sự."
"Tống... Vô... Ưu!" Thẩm Vô Song nghiến răng kèn kẹt, đôi mắt vương đầy tơ máu căm hận. Hắn biết mình đã hoàn toàn rơi vào bẫy pháp lý và bẫy dư luận do gã phàm nhân kia giăng ra.
Dưới sức ép khổng lồ của hàng vạn dân chúng đang muốn phá vỡ cổng tòa án, Thẩm Vô Song buộc phải bước ra ban công đại điện. Hắn vung tay, giọng nói được khuếch đại bằng chân khí vang dội khắp quảng trường:
"Hỡi các con dân của Thiên Khải! Thánh Điện Phán Quyết luôn công chính nghiêm minh! Bản án của Lục Hàn Yên sẽ được xét xử công khai vào ngày mai tại công đường sơ cấp, dưới sự chứng kiến của bồi thẩm đoàn gồm mười hai đại diện phàm nhân! Chúng ta tuyệt đối không bao che cho cái ác, cũng không vu oan cho người lành!"
Tiếng reo hò chiến thắng của hàng vạn phàm nhân vang dội khắp kinh thành.
Nhưng ngay khi xoay người bước vào trong điện, nụ cười thánh thiện trên gương mặt Thẩm Vô Song lập tức biến mất, thay vào đó là một vẻ âm độc, tàn nhẫn tột cùng. Hắn nhìn Vương Trạch, trầm giọng ra lệnh:
"Gửi mật thư khẩn cấp đến tổng đàn Thánh Điện. Bảo bọn họ đưa Cao Tiến đại nhân về đây ngay lập tức."
Vương Trạch biến sắc: "Cao Tiến đại nhân? Vị trạng sư hùng biện đệ nhất của Thánh Điện, người chưa từng thất bại trong bất kỳ phiên tòa dị giáo nào sao?"
"Đúng vậy," Thẩm Vô Song cười lạnh, ánh mắt lóe lên tia sáng khát máu đầy điên cuồng. "Gã phàm nhân Tống Vô Ưu kia muốn chơi trò luật pháp với ta sao? Ta sẽ cho hắn thấy thế nào là sự tuyệt vọng tột cùng trước công đường! Cao Tiến sẽ dùng chính đức tin và ngụy biện tôn giáo để băm vằn mọi lập luận của hắn, biến bồi thẩm đoàn phàm nhân thành những con rối ngoan ngoãn ký vào bản án tử hình của Lục Hàn Yên! Ta muốn hắn phải quỳ gối khóc lóc cầu xin cái chết ngay tại pháp đình Ánh Sáng!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!