Phản Bội Và Đe Dọa
Mưa đông trút xuống nghĩa trang Kiếm Tông mỗi lúc một nặng hạt, gột rửa đi lớp bùn đất nhão nhoét nhưng không thể làm dịu đi sát khí lạnh lẽo đang bao trùm lấy không gian. Dưới hố mộ sâu năm thước, Tống Vô Ưu nằm áp sát vào vách đất lạnh ngắt, hơi thở chàng ngưng trệ hoàn toàn. Ngay phía trên đỉnh đầu chàng, chỉ cách một lớp cỏ dại thưa thớt và chưa đầy ba thước đất, đế giày thêu chỉ bạc của Nhạc Vô Khuyết đang dẫm lên lớp lá thông mục. Thanh cổ kiếm Xích Huyết bên hông hắn không ngừng rung lên những tiếng ong ong thèm khát, luồng kiếm khí màu đỏ sậm rò rỉ ra xung quanh khiến những giọt nước mưa chưa kịp chạm đất đã bị bốc hơi thành những làn khói xám nhạt.
Sát khí của tu sĩ Địa cảnh hậu kỳ như một tảng đá ngàn cân đè nặng lên không gian. Lão Ngô bên cạnh chàng đã run rẩy đến mức răng đập vào nhau cầm cập, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, mắt trợn trừng đầy sợ hãi. Nhưng Vô Ưu vẫn bất động. Chàng là một phàm nhân thuần túy, không có nửa điểm tu vi, kinh mạch trống rỗng không có lấy một tia linh lực. Chính cái căn tính phàm nhân vốn bị coi là rác rưởi này, lúc này lại trở thành lá chắn ngụy trang hoàn hảo nhất. Thần thức của tu sĩ vốn chỉ nhạy cảm với các biến động linh lực; đối với họ, một cơ thể không có linh khí cũng giống như một khúc gỗ mục hay một tảng đá vô hồn dưới lòng đất. Nhạc Vô Khuyết đứng đó, dùng linh thức quét qua quét lại ba lần khắp nghĩa trang, nhưng tuyệt nhiên không thể phát hiện ra sự hiện diện của chàng dưới hố sâu.
"Hừ, chỉ là một lũ chuột nhắt hoảng sợ sao?" Nhạc Vô Khuyết lạnh lùng lẩm bẩm. Hắn khẽ nhíu mày, nhìn về phía ngôi mộ mới đắp bị nước mưa làm sạt lở một góc, nhưng rồi sự kiêu ngạo của một thiên tài Kiếm Tông đã khiến hắn mất đi sự kiên nhẫn. Hắn không thể ngờ được rằng có một gã phàm nhân dám dùng dao mổ để quật mộ khám nghiệm tử thi ngay dưới mũi mình. Hắn xoay người, vung tay áo cẩm y, hóa thành một vệt hồng quang biến mất vào màn sương mù dày đặc hướng về phía đỉnh núi Vạn Kiếm Sơn.
Chỉ đến khi tiếng rít của kiếm khí hoàn toàn biến mất trong tiếng mưa gào rú, Vô Ưu mới khẽ thở hắt ra một hơi. Lồng ngực chàng thắt lại, một ngụm máu đen tanh nồng rỉ ra từ khóe môi. Phổi chàng đã bị tổn thương nghiêm trọng do hít phải khói độc hỏa độc từ phủ Thừa Tướng trước đó, nay lại cộng thêm khí lạnh âm u của nghĩa trang xâm nhập, khiến thể chất phàm nhân của chàng suy kiệt đến cực hạn. Chàng gượng dậy, lau vệt máu trên môi, ánh mắt vẫn sáng quắc một cách lạnh lùng.
"Lão Ngô thúc, giúp cháu lấp lại mộ huyệt. Chúng ta phải đi ngay lập tức," Vô Ưu thì thầm, giọng nói khản đặc nhưng đầy mệnh lệnh. Chàng cẩn thận cất chiếc dao mổ bạc và thước đo đồng dính máu vào ngăn bí mật của hộp gỗ trạng sư, rồi ôm chặt mảnh ngọc bội ký ức vỡ nát vào sát lồng ngực ấm. Chứng cứ pháp y đã hoàn thành: nạn nhân chết vì độc Thất Tình Sát, và góc đâm thuận tay phải đã loại trừ hoàn toàn Lục Hàn Yên. Nhưng chàng biết, kẻ thù sẽ không để chàng yên ổn đem đống chứng cứ này ra ánh sáng.
Sau khi cùng Lão Ngô vội vã lấp lại hố đất, Vô Ưu không kịp nghỉ ngơi, lập tức đi khập khiễng trong đêm mưa hướng về Kinh thành Thiên Khải. Chân trái bị đá đè ở biệt phủ vẫn đau nhức nhối theo từng bước đi, nhưng tâm trí chàng lúc này lại bị bao phủ bởi một điềm báo bất an mãnh liệt. Thẩm Vô Song và Nhạc Bất Quần đã ra tay phóng hỏa phủ Thừa Tướng để diệt khẩu, vậy thì mục tiêu tiếp theo của chúng chắc chắn sẽ là văn phòng trạng sư nhỏ của chàng – nơi duy nhất lưu giữ những tài liệu tư pháp cổ đại có thể làm lung lay thần quyền Thánh Điện.
***
Khi Vô Ưu về đến con hẻm nhỏ ẩm ướt ngoại ô kinh thành, trời đã tờ mờ sáng. Cơn mưa đông đã ngớt, chỉ còn lại những giọt nước rỉ rả từ những mái ngói rêu phong xám xịt. Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến tim chàng như thắt lại.
Cả con hẻm nhỏ vốn yên bình nay bị phong tỏa hoàn toàn bởi hai hàng lính canh mặc giáp nhẹ màu xanh thẫm – quân phục đặc trưng của lục sự Thánh Điện. Những người hàng xóm phàm nhân nghèo khổ đứng tụ tập ở đầu hẻm, nét mặt người nào cũng lộ vẻ sợ hãi xen lẫn phẫn nộ, họ xì xào bàn tán nhưng không ai dám tiến lại gần.
Ngay trước cửa Văn phòng trạng sư Tống phủ, một dáng người hơi gầy, mặc quan phục lục sự màu xanh đậm thêu chỉ bạc đang đứng chống tay vào hông, vẻ mặt hống hách đầy tự mãn. Đó chính là Tống Hoài Bắc – thúc thúc ruột của Vô Ưu, kẻ đã bán rẻ gia tộc mười năm trước để đổi lấy chiếc ghế lục sự sơ cấp của Thánh Điện. Đôi mắt ti hí của hắn láo liên quét qua ngôi nhà gỗ cổ kính, miệng không ngừng quát tháo:
"Đập nát cửa ra cho ta! Lục soát thật kỹ từng kẽ gạch, từng cuốn sách! Bất kỳ tài liệu nào liên quan đến luật pháp cổ đại hay hồ sơ dị giáo đều phải tịch thu vĩnh viễn! Nếu có kẻ cản đường, cứ việc thẳng tay đánh chết!"
"Tống Hoài Bắc! Ngươi không được làm càn!"
Một tiếng quát già nua nhưng kiên nghị vang lên. Lão Gia Cát, gia nhân già trung thành duy nhất còn lại của Tống gia, đang đứng chặn ngay trước bậc thềm cửa chính. Lão mặc bộ áo dài xám cũ kỹ bám đầy bụi bẩn, mái tóc bạc phơ xõa vai, tay cầm cây chổi tre quét sân cũ kỹ, dùng tấm thân phàm nhân gầy gò của mình để cản đường hai tên lính canh đang vác gậy gỗ.
"Lão Gia Cát, ngươi chỉ là một con chó già phàm nhân giữ nhà!" Tống Hoài Bắc bước tới, nhổ một bãi nước bọt xuống đất, gương mặt đầy vẻ khinh bỉ. "Đây là lệnh lục soát chính thức từ Tòa án dị giáo sơ cấp do Thẩm Vô Song đại nhân phê duyệt. Tống gia các ngươi chứa chấp tội nhân dị giáo, tàng trữ thư tịch cấm. Hôm nay ta đến đây là để dọn dẹp môn hộ, tránh để gã nghịch tôn Tống Vô Ưu làm ô uế thanh danh dòng họ! Mau cút ra, nếu không ta sẽ cho ngươi xuống suối vàng gặp anh trai ta!"
"Ngươi... đồ phản bội!" Lão Gia Cát run rẩy chỉ cây chổi vào mặt Tống Hoài Bắc, đôi mắt đỏ ngầu phẫn nộ. "Mười năm trước ngươi bán đứng Hoài Nam lão gia để cầu vinh, nay lại muốn bức hại đứa con duy nhất của ngài ấy sao? Thần linh trên cao có mắt, ngươi sẽ bị quả báo!"
"Đánh gãy chân lão già này cho ta!" Tống Hoài Bắc thẹn quá hóa giận, rít lên một tiếng tàn nhẫn.
Hai tên lính canh Thánh Điện lập tức xông lên, vung gậy gỗ nặng nề nhắm thẳng vào đầu gối Lão Gia Cát quật xuống.
Cùng lúc đó, bên trong ngôi nhà gỗ, tiếng đổ vỡ của gốm sứ và tiếng xé giấy vang lên loảng xoảng. Tiểu lục sự A Phúc – cậu bé mồ côi mười bốn tuổi – đang điên cuồng thu dọn những cuốn sách luật trên bàn. Gương mặt nhỏ nhắn của cậu đầy mồ hôi và nước mắt. Cậu biết rõ thứ quan trọng nhất trong văn phòng này là gì. Đó không phải là ngân lượng, cũng không phải là những bức hoành phi cổ, mà chính là "Cuốn sổ tay luật pháp cổ đại" do cha Vô Ưu để lại.
Cậu bé nhanh nhẹn leo lên chiếc ghế gỗ, thò tay vào phía sau bức tượng tổ tiên bằng đất nung trên bàn thờ, mở ra một ngăn bí mật nhỏ được lót vải đỏ. A Phúc dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn run rẩy nhét cuốn sổ tay rách nát vào bên trong, rồi cẩn thận đóng phiến gỗ lại.
"Rầm!"
Cánh cửa sau của văn phòng bị đạp bay. Hai tên lính canh Thánh Điện xông vào, xách ngược cổ áo A Phúc ném mạnh xuống sàn nhà. Cuốn sổ tay vừa được giấu kín, nhưng đống hồ sơ vụ án Lục Hàn Yên chưa kịp cất giấu đã bị chúng phát hiện.
"Nhóc con, gã trạng sư điên khùng Tống Vô Ưu đang trốn ở đâu? Cuốn sổ tay luật cổ của Tống Hoài Nam nằm ở chỗ nào? Mau nói, nếu không ta sẽ lột da ngươi!" Tống Hoài Bắc bước vào trong nhà, nhìn đống đổ nát với vẻ đắc ý, rồi dẫm chân lên bàn tay gầy gò của A Phúc, dùng lực xoay mạnh.
"A...!" A Phúc hét lên đau đớn, nhưng đôi mắt đen láy của cậu vẫn quắc lên đầy bướng bỉnh. Cậu cắn chặt môi đến chảy máu, kiên quyết không hé răng nửa lời. Cậu biết, cuốn sổ tay đó chính là thanh kiếm duy nhất của Vô Ưu ca ca để lật ngược bản án oan, cứu sống Lục Hàn Yên và khôi phục lại danh dự cho Tống gia. Cậu thà chết chứ không thể phản bội.
"Không nói đúng không?" Tống Hoài Bắc cười lạnh, ánh mắt lộ ra vẻ tàn nhẫn tột cùng. Hắn ra hiệu cho tên lính canh vạm vỡ bên cạnh. "Đập nát xương sườn của nó cho ta. Để xem bộ xương phàm nhân của nó cứng đến mức nào trước gậy của Thánh Điện!"
Tên lính canh vung chiếc gậy gỗ bọc sắt nặng nề, dùng lực cực mạnh nện thẳng xuống mạn sườn trái của A Phúc.
"Rắc!"
Tiếng xương rạn nứt giòn giã vang lên trong căn phòng gỗ tĩnh lặng. A Phúc đổ gục xuống sàn, cơ thể co rúm lại như một con tôm bị nướng, miệng phun ra một ngụm máu tươi nhuộm đỏ cả những trang giấy luật pháp vương vãi dưới đất. Cậu bé đau đớn đến mức không thể hét lên thành tiếng, chỉ có những giọt nước mắt sinh tử lăn dài trên gương mặt lấm lem bùn đất.
"Dừng tay lại!"
Một tiếng quát lạnh lùng, trầm ấm nhưng ẩn chứa một uy lực tinh thần đáng sợ vang lên từ phía cửa chính.
Tống Vô Ưu bước vào. Chiếc áo choàng vải thô màu xám tro của chàng đã ướt sũng nước mưa, bám đầy bùn đất nghĩa trang đen kịt. Gương mặt chàng nhợt nhạt, hơi thở dồn dập, tay phải vẫn đeo chiếc hộp gỗ trạng sư sờn màu. Nhưng ánh mắt chàng lúc này... lạnh lẽo và sắc bén đến mức khiến hai tên lính canh đang vung gậy cũng phải khựng lại trong giây lát.
Chàng nhìn thấy Lão Gia Cát đang nằm gục ngoài thềm cửa, đầu bê bết máu. Chàng nhìn thấy A Phúc đang nằm co quắp trên vũng máu trong nhà, mạn sườn trái biến dạng hoàn toàn. Ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lồng ngực Vô Ưu, đốt cháy cả cuống họng đang bỏng rát của chàng. Nhưng thay vì lao vào một cách điên cuồng vô ích của một phàm nhân, bộ não logic của chàng lại vận hành với tốc độ kinh hoàng, lạnh lùng phân tích tình thế.
"Ồ, nghịch tôn đã về rồi sao?" Tống Hoài Bắc xoay người lại, cười khẩy, nhưng bước chân hắn vẫn vô thức lùi lại sau lưng hai tên lính canh. Hắn sợ hãi trí tuệ của đứa cháu này hơn là sợ hãi vũ lực.
"Tống Hoài Bắc," Vô Ưu bước từng bước chậm rãi vào giữa phòng, mỗi bước đi của chàng đều dẫm lên những trang giấy luật pháp đẫm máu. Giọng nói của chàng không hề có sự run rẩy, điềm tĩnh đến đáng sợ. "Ngươi dẫn lính canh Thánh Điện đập phá văn phòng trạng sư của ta, tra tấn phàm nhân vô tội. Ngươi có biết mình đang vi phạm điều khoản nào của luật pháp Thánh Quốc không?"
"Luật pháp?" Tống Hoài Bắc cười lớn, vẻ mặt đầy hống hách. "Ta chính là luật pháp ở đây! Đây là lệnh lục soát chính thức của Tòa án dị giáo sơ cấp. Ngươi chứa chấp tội nhân dị giáo Lục Hàn Yên, cản trở công lý. Ta có quyền tịch thu toàn bộ tài sản và bắt giữ ngươi ngay lập tức!"
"Lệnh lục soát chính thức?" Vô Ưu đứng khựng lại, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười lạnh đầy khinh bỉ. Chàng thò tay vào hộp gỗ trạng sư, rút ra một văn bản luật cổ đã được sao chép từ trước, dõng dạc đọc lớn:
"Theo điều năm mươi hai của 'Quy chế tư pháp sơ cấp Thánh Điện', bất kỳ lệnh lục soát văn phòng trạng sư nào đang trong quá trình biện hộ hợp pháp đều phải có chữ ký phê duyệt trực tiếp của Chánh án tối cao và phải được thông báo trước hai mươi tư giờ cho trạng sư đại diện. Phiên tòa xét xử Lục Hàn Yên vẫn chưa diễn ra, tư cách trạng sư của ta hoàn toàn hợp pháp. Lệnh lục soát của Thẩm Vô Song ký phát không hề có dấu triện của Chánh án tối cao. Tống Hoài Bắc, ngươi đang tự ý lạm dụng chức quyền, thực hiện hành vi lục soát bất hợp pháp, phá hoại chứng cứ tư pháp!"
"Ngươi... ngươi nói nhảm gì đó!" Tống Hoài Bắc biến sắc, trán lấm tấm mồ hôi hột. Hắn chỉ là một lục sự sơ cấp, làm sao am hiểu những kẽ hở luật pháp cổ đại này bằng Vô Ưu.
"Ta nói nhảm sao?" Vô Ưu tiến lên một bước, ánh mắt như hai lưỡi kiếm bén ngót găm thẳng vào tâm trí kẻ phản bội. "Hàng xóm xung quanh đều đang chứng kiến hành vi bạo lực vô pháp vô thiên của ngươi. Nếu hôm nay ngươi dám bước qua ranh giới này, ta thề sẽ dùng chính bộ luật của Thánh Điện để đưa ngươi lên vành móng ngựa của Tòa án tối cao tội lạm quyền và ngụy tạo chứng cứ! Mười năm trước ngươi bán đứng cha ta để cầu vinh, nợ cũ thù mới, ta sẽ bắt ngươi phải trả lại bằng cả mạng sống của ngươi!"
Tiếng nói của Vô Ưu dõng dạc, vang vọng ra tận đầu hẻm. Những người hàng xóm phàm nhân nghe thấy thế, bắt đầu bàn tán xôn xao, nhiều người phẫn nộ đồng thanh hô lớn ủng hộ chàng. Sự đoàn kết của đám đông phàm nhân tạo nên một sức ép dư luận vô hình, khiến hai tên lính canh Thánh Điện bắt đầu hoang mang, hạ gậy gỗ xuống.
Tống Hoài Bắc run rẩy, hắn biết mình không thể đọ trí được với đứa cháu này trước sự chứng kiến của dân chúng. Hắn nghiến răng, cố giữ thể diện bằng cách quát lớn:
"Hừ! Tống Vô Ưu, ngươi cứ việc mạnh miệng đi! Hôm nay ta không tìm thấy cuốn sổ tay đó, nhưng văn phòng trạng sư này đã bị niêm phong hoàn toàn theo lệnh của Tri phủ Tô Hoài An. Ngươi đã trở thành kẻ vô gia cư ngay trước thềm phiên tòa sơ cấp! Để xem ba ngày nữa, một gã phàm nhân không có nhà để về, không có tài liệu để tra cứu như ngươi sẽ bào chữa cho nữ ma đầu kia thế nào trên đài hỏa hình!"
Hắn vung tay, hậm hực dẫn lính canh rút lui, không quên ra lệnh dán tờ giấy niêm phong màu đỏ sậm lên cánh cửa gỗ sứt sẹo của Tống phủ.
Con hẻm nhỏ trở lại sự tĩnh lặng u ám dưới màn sương sớm. Vô Ưu lập tức quỳ sụp xuống bên cạnh A Phúc, đỡ lấy cơ thể gầy yếu đang run rẩy của cậu bé. Khóe mắt chàng cay xè, nhưng chàng cố kìm nén giọt nước mắt, nhanh chóng dùng kim châm bạc trong hộp gỗ trạng sư để châm vào huyệt vị giảm đau cho cậu bé, tạm thời ổn định thương thế.
"Vô... Vô Ưu ca..." A Phúc thoi thóp mở mắt, khóe môi rỉ máu khẽ mỉm cười yếu ớt. Cậu dùng chút sức lực cuối cùng chỉ tay về phía bức tượng tổ tiên. "Sổ tay... vẫn an toàn... Ca ca... nhất định phải thắng..."
Nói xong, cậu bé ngất lịm đi trong vòng tay chàng.
Vô Ưu siết chặt nắm tay đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, máu tươi rỉ ra. Chàng nhìn ngôi nhà cổ bị niêm phong, nhìn đứa em nuôi bị đánh trọng thương, ngọn lửa giận dữ trong lòng chàng đã hóa thành một ý chí lạnh lùng, tàn nhẫn đến cực hạn.
"Tống Hoài Bắc, Thẩm Vô Song, Nhạc Bất Quần..." Vô Ưu đứng thẳng dậy dưới làn sương lạnh, ánh mắt nhìn về hướng Tòa án dị giáo sơ cấp sừng sững đằng xa. "Các ngươi nghĩ rằng niêm phong văn phòng này là có thể bịt đường sống của ta sao? Ta thề sẽ dùng chính luật pháp của Thánh Điện làm máy chém để nghiền nát từng kẻ một trong các ngươi ngay tại công đường vĩ đại nhất!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!