Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Chân Tướng Dưới Lưỡi Dao Mổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dày đặc bao phủ dưới gầm bàn đá đổ nát của mật thất phủ Thừa Tướng. Sức nóng từ ngọn lửa Vô Ảnh Hỏa bên ngoài tỏa vào râm ran, biến không gian chật hẹp này thành một chiếc lò nung ngầm. Tống Vô Ưu ép chặt lồng ngực phàm nhân xuống nền đất ẩm, từng nhịp thở của chàng trở nên rát buốt như có hàng vạn mảnh thủy tinh cào xé phế quản. Khói độc kiềm tính màu đỏ nhạt đang lách qua những khe đá sụp đổ, cuồn cuộn tràn vào.


Chàng đưa bàn tay run rẩy, siết chặt chiếc khăn vải thô đẫm giấm chua bịt trên mũi. Vị chua nồng nặc bốc lên, sộc thẳng vào khoang mũi, tạo ra một phản ứng trung hòa axit-kiềm bỏng rát nhưng chính thứ hóa chất tầm thường của phàm nhân này đang giữ lại tia sinh mệnh cuối cùng cho chàng. Tay phải chàng vẫn ôm chặt mảnh ngọc bội ký ức vỡ vào sát ngực, mặc cho cạnh sắc của nó đâm rách da thịt, máu tươi rỉ ra hòa cùng mồ hôi lạnh.


"Lạo xạo..."


Tiếng bước chân dẫm lên tàn tro vang lên ngay phía trên đỉnh đầu chàng. Sát thủ Độc Cô Nhạn đang di chuyển cực kỳ chậm rãi. Hơi thở Địa cảnh hậu kỳ của hắn tỏa ra lạnh lẽo, át đi cả cái nóng của ngọn lửa xung quanh. Vô Ưu nín thở tuyệt đối, tim đập dồn dập đến mức tưởng chừng như lồng ngực sắp vỡ tung. Chân trái chàng đang bị một tảng đá đè chặt, đau đớn kịch liệt truyền về đại não nhưng chàng không dám rên rỉ nửa lời. Chỉ cần một tiếng động nhỏ, kiếm khí của Độc Cô Nhạn sẽ xuyên qua bàn đá và lấy mạng chàng trong chớp mắt.


Đột nhiên, từ phía bức tường gạch nung sụp đổ giáp ranh với giếng nước vườn sau, một bóng người lôi thôi lách vào. Đó là Lão Ngô, người canh nghĩa trang Kiếm Tông. Lão già nát rượu lúc này không hề có vẻ loạng choạng thường ngày, đôi mắt ti hí dưới mái tóc bết bùn đất ánh lên vẻ quyết đoán của kẻ thông thuộc từng ngóc ngách lăng mộ. Lão nhìn thấy Vô Ưu đang bị kẹt dưới gầm bàn đá, khẽ ra hiệu im lặng.


Lão Ngô thò tay vào hông, rút ra chiếc bầu rượu bằng đồng cũ kỹ – vật bất ly thân chứa loại rượu mạnh chưng cất từ linh thảo biên giới. Lão không do dự, đổ thẳng nửa bầu rượu xuống đống đổ nát đang cháy ở hướng ngược lại, rồi ném mạnh chiếc bầu đồng vào một góc lò sưởi cũ.


"Oàng!"


Rượu mạnh gặp hỏa độc bùng cháy dữ dội, tạo ra một tiếng nổ lớn và luồng khói đen kịt chắn ngang tầm nhìn của Độc Cô Nhạn.


"Kẻ nào?" Độc Cô Nhạn lạnh lùng quát lớn, thân hình hóa thành một vệt hắc quang lao thẳng về phía tiếng nổ.


Chỉ chờ có thế, Lão Ngô nhanh như một con chuột chũi, luồn qua khe tường nứt, dùng đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn bám đầy đất cát để gạt phăng tảng đá đang đè lên chân Vô Ưu. Lão ghé sát tai chàng, thì thầm bằng giọng khàn đặc nồng nặc mùi men:


"Vô Ưu thiếu gia, đi lối này! Mau lên, trước khi tên sát thủ kia nhận ra trò lừa!"


Vô Ưu nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ, gượng dậy lách qua khe nứt bức tường đổ nát. Lão Ngô đỡ lấy chàng, cả hai lăn xuống đường rãnh thoát nước của vườn sau biệt phủ, biến mất vào màn mưa đêm xối xả ngay trước khi Độc Cô Nhạn quay lại kiểm tra gầm bàn đá.


***


Mưa đông lạnh thấu xương trút xuống Nghĩa trang Kiếm Tông hoang lạnh nằm dưới chân núi Vạn Kiếm Sơn. Những ngôi mộ của đệ tử ngoại môn và phàm nhân phục dịch xếp thành từng hàng dài, nhấp nhô dưới màn sương mù xám xịt. Tử khí âm u của nghĩa trang bốc lên, hòa cùng hơi nước lạnh giá khiến Vô Ưu không ngừng run rẩy. Chàng ngồi tựa vào một tấm bia đá không chữ, gương mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu, lồng ngực phập phồng đau đớn. Vết thương rỉ máu trên trán bị nước mưa gột rửa, chảy dài thành những vệt đỏ nhạt trên má.


Chàng lấy từ trong hộp gỗ trạng sư bị cháy xém một góc ra viên Huyết khí đan cuối cùng, nuốt khan vào bụng. Luồng dược lực ấm áp tỏa ra, tạm thời xoa dịu cơn đau nhói ở phổi và chân trái, nhưng chàng biết đây chỉ là biện pháp tạm thời. Cơ thể phàm nhân của chàng đang chạm đến giới hạn chịu đựng cực hạn.


"Lão Ngô thúc," Vô Ưu khẽ ho, giọng nói khản đặc bám đầy tử khí nghĩa trang. "Mười đệ tử nội môn bị sát hại... họ được chôn ở đâu?"


Lão Ngô cầm bầu rượu đã cạn, khẽ lắc đầu thở dài, chỉ tay về phía khu đất mới đào ở góc khuất nghĩa trang, nơi có mười ngôi mộ đất đắp vội, không hề có bia ký hay vòng hoa tưởng niệm:


"Ở đằng kia. Nhạc Bất Quần ra lệnh chôn cất họ ngay trong đêm xảy ra vụ án, cấm tuyệt đối đệ tử ngoại môn lai vãng. Lão nói họ là kẻ phản đồ, chết không đáng tiếc. Nhưng ta tận mắt thấy... lúc chôn cất, thi thể của họ đen sạm bất thường. Kiếm Tông chấp sự Tôn Đại Hải canh gác rất ngặt, cứ cách nửa canh giờ lại có một toán tuần tra đi qua chân núi."


"Đen sạm bất thường..." Đôi mắt Vô Ưu vụt sáng dưới màn mưa lạnh. Chàng siết chặt chuôi dao mổ bằng bạc trong hộp gỗ. "Đó chính là manh mối mấu chốt. Cáo trạng của Thẩm Vô Song ghi rằng họ chết vì kiếm thương đẫm máu do Hàn Băng Kiếm Ý của Lục Hàn Yên gây ra. Nếu là kiếm thương thuần túy, thi thể không bao giờ có vệt đen bám quanh xương cốt. Chúng ta phải khai quật một ngôi mộ ngay bây giờ."


Lão Ngô biến sắc, giọng run lên vì sợ hãi: "Khai... khai quật mộ của đệ tử nội môn? Vô Ưu thiếu gia, đây là tội quật mộ dị giáo! Nếu bị Kiếm Tông phát hiện, chúng ta sẽ bị vạn kiếm xuyên tâm!"


"Nếu không quật mộ, ba ngày nữa Lục Hàn Yên sẽ bị thiêu sống, và chúng ta cũng không thể thoát khỏi đài hỏa hình," Vô Ưu đứng thẳng dậy, phong thái điềm tĩnh đến đáng sợ của một trạng sư phàm nhân hiện rõ trên gương mặt nho nhã. "Lão Ngô thúc, thúc có nhìn đêm cực tốt và thông thuộc thời gian tuần tra. Thúc giúp cháu cảnh giới, cháu sẽ tự tay thực hiện việc này."


Nhìn vào ánh mắt kiên định không chút dao động của Vô Ưu, Lão Ngô tặc lưỡi, lầm bầm chửi thề một tiếng rồi cầm chiếc xẻng đồng đen không phát ra tiếng động bước về phía ngôi mộ mới nhất.


***


Dưới ánh sáng yếu ớt của một cây nến sáp được che chắn bằng vách gỗ nhỏ trong hố đất sâu năm thước, tử khí bốc lên nồng nặc. Di thể của một đệ tử nội môn Kiếm Tông nằm đó, gương mặt đã bắt đầu biến dạng dưới lớp vải liệm mỏng sũng nước mưa.


Tống Vô Ưu đeo đôi găng tay vải mỏng mang sẵn trong hộp gỗ trạng sư. Chàng quỳ xuống bên cạnh thi thể, hơi thở điềm tĩnh một cách lạnh lùng. Trong tay chàng, chiếc dao mổ nhỏ bằng bạc lấp lánh phản chiếu ánh nến lập lòe. Đây là kỹ thuật Khám nghiệm tử thi phàm nhân – một phương pháp mổ xẻ vật lý thuần túy của dòng họ Tống, không cần dùng đến nửa điểm pháp thuật dò tìm của tu sĩ nhưng lại có thể đọc vị được những bí mật sâu kín nhất mà kẻ thủ ác muốn chôn giấu.


Chàng nhẹ nhàng rạch một đường dài dọc theo lồng ngực của nạn nhân. Lưỡi dao bạc sắc bén cắt qua lớp da thịt đã bắt đầu thối rữa, để lộ ra cấu trúc xương sườn bên trong.


"Hãy nhìn vào đây," Vô Ưu khẽ nói, chỉ mũi dao vào phần xương sườn thứ ba và thứ tư của nạn nhân.


Dưới ánh nến, xung quanh vết kiếm đâm thấu ngực, các mảng xương sườn không hề có màu trắng ngà tự nhiên, mà bị bao phủ bởi một lớp vệt đen đặc trưng, ăn mòn sâu vào tủy xương như những rễ cây hắc ám.


"Đây không phải là vết thương do kiếm khí gây ra," Vô Ưu phân tích, ánh mắt chàng sắc lẹm như dao cạo. "Kiếm khí của Lục Hàn Yên mang thuộc tính hàn băng cực hạn, nếu bị chém trúng, xương cốt sẽ bị đông cứng và rạn nứt theo dạng sợi tinh thể. Nhưng ở đây, cấu trúc xương bị mủn ra, có dấu hiệu bị ăn mòn hóa học. Đây là độc tố!"


Chàng lấy từ trong hộp gỗ ra một lọ thủy tinh chứa bột tịnh hóa đặc chế của Hoa Cô, nhẹ nhàng rắc một ít lên vệt đen trên xương sườn.


"Xèo xèo..."


Một luồng khói nhỏ màu xanh đen bốc lên, tỏa ra mùi hăng nồng đặc trưng của hoa bỉ ngạn và huyết khí.


"Thất Tình Sát!" Vô Ưu thốt lên, giọng nói đè nén sự phẫn nộ tột cùng. "Độc dược cực mạnh chuyên dùng để tê liệt kinh mạch và đông máu tức thì của độc sư tà ác. Bình ngọc chứa độc dược Thất Tình Sát này chắc chắn đã được hung thủ sử dụng để đầu độc mười đệ tử trước khi ra tay đâm kiếm ngụy tạo hiện trường giả."


"Vô... Vô Ưu thiếu gia, nhìn kìa!" Lão Ngô run rẩy chỉ tay vào vết kiếm đâm trên ngực nạn nhân.


Vô Ưu lấy chiếc thước đo bằng đồng ra khỏi hộp gỗ, tỉ mỉ đặt sát vào vết thương. Chàng đo đạc góc độ và lực đâm của vết kiếm thấu tim.


"Góc đâm nghiêng ba mươi độ từ phải sang trái, lực đâm hướng từ trên xuống dưới với lực nhấn cực mạnh ở phần chuôi kiếm," Vô Ưu lẩm bẩm, đôi mắt chàng ánh lên tia sáng của sự thật. "Điều này chứng tỏ hung thủ đứng đối diện với nạn nhân và ra chiêu bằng tay phải. Hướng lực đi rất dứt khoát và thuận tay."


Chàng đứng thẳng dậy, nhìn Lão Ngô:


"Lục Hàn Yên thuận tay trái. Toàn bộ Kiếm Tông đều biết cô ấy chỉ sử dụng thanh cổ kiếm Sương Hoa bằng tay trái, và mọi chiêu thức kiếm pháp của cô ấy đều có góc đâm nghiêng từ trái sang phải. Góc đâm trên thi thể này hoàn toàn mâu thuẫn với thói quen chiến đấu của cô ấy. Hung thủ thực sự là một kẻ thuận tay phải, và kẻ đó... có tu vi cao hơn nạn nhân rất nhiều để có thể đâm một nhát chí mạng xuyên qua giáp nhẹ nội môn."


"Bí mật nguyên nhân tử vong thực sự đã rõ ràng," Vô Ưu siết chặt nắm tay. "Họ chết vì độc dược Thất Tình Sát, vết kiếm thương chỉ là ngụy tạo sau khi họ đã mất đi sinh mệnh. Lục Hàn Yên hoàn toàn bị vu oan!"


"Xào xạc... xào xạc..."


Đột nhiên, tiếng lá khô bị dẫm nát vang lên từ phía bờ rào gỗ nghĩa trang, lẫn trong tiếng mưa rơi tầm tã.


Chú chó săn A Bảo đang nằm phục bên cạnh hố đất bỗng dựng đứng hai tai, nhe răng nanh phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp trong cổ họng. Khứu giác nhạy bén của nó đã phát hiện ra một luồng sát khí quen thuộc đang tiến lại gần.


Lão Ngô hoảng sợ, vội vàng dập tắt ngọn nến sáp. Bóng tối lập tức bao trùm lấy hố mộ sâu hoắm.


"Có kẻ đang đến!" Lão Ngô thì thầm, giọng run bắn lên. "Luồng linh lực này... rất mạnh, là tu sĩ Địa cảnh!"


Vô Ưu nấp sát vào thành đất ẩm ướt của ngôi mộ huyệt, khẽ hé mắt nhìn qua khe hở của những bụi cỏ dại trên mặt đất.


Dưới màn sương mù dày đặc của đêm đông, một bóng người mặc cẩm y sang trọng đang chậm rãi bước đi giữa những ngôi mộ hoang. Thanh kiếm 'Xích Huyết' đeo bên hông hắn tỏa ra luồng sát khí màu đỏ sậm li ti, ăn mòn cả những hạt mưa rơi xuống xung quanh.


Gương mặt hắn tuấn tú nhưng hốc mắt sâu hoắm ẩn chứa vẻ âm hiểm tột cùng. Tay hắn mang bao tay da thú bảo vệ, tay phải đặt hờ trên chuôi kiếm.


Đó chính là Nhạc Vô Khuyết – thiên tài Kiếm Tông, con trai của Đại trưởng lão Nhạc Bất Quần, và cũng là kẻ thủ ác thực sự đứng sau vụ thảm sát.


Hắn đang đi tuần tra nghĩa trang một mình, ánh mắt chim ưng sắc lạnh quét qua từng nấm mộ đất mới đắp. Hắn nghi ngờ có kẻ đang cố tình thâm nhập nghĩa trang để tìm kiếm di thể nạn nhân.


Tiếng bước chân của Nhạc Vô Khuyết mỗi lúc một gần hơn, hướng thẳng về phía ngôi mộ huyệt nơi Vô Ưu và Lão Ngô đang ẩn nấp cùng với thi thể đã bị mổ xẻ dở dang.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!