Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Ba Phút Trong Ngục Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa đông ngoài kinh thành Thiên Khải trút xuống mỗi lúc một nặng hạt, quất từng roi lạnh buốt vào tấm áo choàng vải thô màu xám tro của Tống Vô Ưu. Chàng đi nhanh trong màn đêm tăm tối, chiếc hộp gỗ trạng sư đeo bên vai khẽ va chạm vào hông phát ra những tiếng kêu lộc cộc trầm đục. Trước mặt chàng, Ngục tối Phán Quyết sừng sững hiện ra như một con quái thú khổng lồ bằng đá đen đang phủ phục trong mưa đêm, tỏa ra thứ sát khí lạnh lẽo khiến những phàm nhân đi ngang qua không tự chủ được mà rùng mình.


"Vô Ưu ca ca, bên này!"


Một giọng nói trầm thấp, lo lắng vang lên từ góc khuất của bức tường đá bao quanh ngục tối. Triệu Thiết Trụ, gã lính canh ngục có thân hình thô kệch, vội vã vẫy tay ra hiệu. Gương mặt gã đầy vẻ căng thẳng, đôi mắt không ngừng dáo dác nhìn quanh để cảnh giác.


Vô Ưu bước nhanh tới, kéo sụp mũ trùm đầu để che đi vết thương còn rỉ máu trên trán do đám lưu manh ném đá lúc chập tối. Chàng khẽ gật đầu:


"Thiết Trụ huynh, vất vả cho huynh rồi."


Triệu Thiết Trụ nắm chặt lấy bả vai gầy yếu của Vô Ưu, giọng nói run rẩy vì sợ hãi nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự biết ơn sâu sắc:


"Vô Ưu ca, mẹ ta nhờ có số tiền chạy chữa của huynh mới giữ được mạng sống. Ơn đức này, Triệu Thiết Trụ ta dù có phải chịu thiên lôi đánh chết cũng phải báo đáp. Nhưng huynh phải nhớ kỹ, ta chỉ có thể lén đưa huynh vào trong ba phút. Ngục trưởng Ngô Bá là một kẻ vô cùng tàn bạo, tu vi Địa cảnh sơ kỳ, nếu bị lão phát hiện, cả hai chúng ta đều sẽ bị lột da treo lên cột hỏa hình!"


"Ta hiểu. Ba phút là quá đủ," Vô Ưu điềm tĩnh đáp, bàn tay chàng khẽ siết chặt dây đeo hộp gỗ trạng sư. Chàng là một phàm nhân không có nửa điểm tu vi, nhưng lúc này, sự bình tĩnh của chàng còn đáng sợ hơn cả những tu sĩ trải qua trăm trận chiến.


Triệu Thiết Trụ không nói nhảm thêm, lén lút dẫn Vô Ưu đi qua một lối cửa ngách nhỏ dành cho phu khuân vác lương thực. Họ bắt đầu đi xuống.


Một trượng, mười trượng, rồi ba mươi trượng dưới lòng đất.


Càng đi sâu, không khí càng trở nên đặc quánh và lạnh lẽo. Mùi ẩm mốc của đất đá, mùi rỉ sét của sắt thép và mùi máu khô lâu ngày hòa quyện vào nhau tạo nên một thứ hỗn hợp nồng nặc, lợm giọng. Những bức tường xung quanh đều được xây bằng cấm ma thạch màu đen nguyên khối, trên mặt đá khắc đầy những ký tự trận pháp lấp lánh ánh sáng đỏ sậm nhạt nhẽo. Đây chính là Ngục tối Phán Quyết, nơi giam giữ những tội nhân dị giáo nguy hiểm nhất của Thánh Điện, nơi mà ngay cả một tia linh lực nhỏ nhất cũng bị hấp thụ và triệt tiêu sạch sẽ.


Khi bước đến khu giam giữ biệt lập sâu nhất, Thiết Trụ dừng lại trước một cánh cửa sắt dày nặng, lén lút tra chiếc chìa khóa phụ vào ổ khóa. Tiếng xích sắt lách cách vang lên, cánh cửa từ từ mở ra một khe hẹp.


"Lục cô nương ở bên trong. Huynh vào đi, ta canh gác ở ngoài này!" Thiết Trụ thì thầm, mồ hôi hột đã chảy ròng ròng trên trán gã.


Vô Ưu hít một hơi thật sâu, đẩy cửa bước vào.


Không gian bên trong buồng giam vô cùng chật hẹp và ẩm ướt. Chỉ có một tia sáng mờ nhạt từ viên dạ minh châu gắn trên trần nhà rọi xuống, lờ mờ chiếu sáng bóng dáng một nữ tử đang ngồi xếp bằng ở góc phòng.


Đó là Lục Hàn Yên.


Dù đang là một tù nhân chịu tội tử hình, nàng vẫn toát ra một vẻ thanh lệ thoát tục đến nghẹt thở. Nàng mặc bộ chiến y màu trắng viền lam đặc trưng của Kiếm Tông, nhưng lúc này nó đã rách nát nhiều chỗ, loang lổ những vệt máu đỏ thẫm đã khô. Mái tóc đen dài buộc cao giờ xõa tung, che nửa gương mặt thanh tú nhưng lạnh lùng như băng tuyết.


Nổi bật nhất và cũng tàn nhẫn nhất trên cơ thể nàng chính là những sợi xích sắt to bản màu đen tuyền đang quấn chặt lấy cổ tay, cổ chân và bả vai nàng. Đó chính là Xích sắt Phán Quyết khóa linh – bảo vật tra tấn đặc chế của Thánh Điện. Mỗi khi nàng khẽ cử động, những sợi xích lại phát ra những tia lôi điện màu xanh tím li ti, liên tục hút đi linh lực rò rỉ và găm những cơn đau đớn kịch liệt vào tận sâu trong kinh mạch nàng.


Nghe thấy tiếng bước chân, Lục Hàn Yên không thèm mở mắt, giọng nói của nàng lạnh lẽo và sắc bén như một lưỡi kiếm vừa tuốt vỏ:


"Lại là kẻ đến ép cung sao? Trở về bảo Thẩm Vô Song và Nhạc Bất Quần, Lục Hàn Yên ta thà chịu vạn lôi xuyên tâm trên đài hỏa hình, chứ tuyệt đối không bao giờ ký vào bản tự thú giả mạo đó."


Vô Ưu đứng yên tại chỗ, điềm tĩnh đặt chiếc hộp gỗ trạng sư xuống nền đất ẩm ướt. Chàng khẽ cúi người, phong thái nho nhã đúng mực của một học sĩ tư pháp:


"Lục cô nương, ta không phải là người của Thánh Điện, càng không phải là đồng phạm của Nhạc Bất Quần. Ta tên Tống Vô Ưu, là một trạng sư biện hộ phàm nhân. Ta đến đây để cứu cô."


Lúc này, Lục Hàn Yên mới từ từ mở mắt. Đôi mắt phượng của nàng lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, quét qua bộ trường bào xám thô và gương mặt xanh xao của Vô Ưu. Khi nhận ra đối phương hoàn toàn không có một chút dao động linh lực nào của người tu hành, nàng không nhịn được mà khẽ nhếch môi đầy vẻ mỉa mai:


"Cứu ta? Một gã phàm nhân trói gà không chặt, ngay cả khí hắc ám của ngục tối này còn không chống chịu nổi, mà đòi cứu đệ nhất thiên tài Kiếm Tông sao? Đúng là nực cười. Cút đi trước khi ta mất kiên nhẫn."


Sự khinh bỉ của nàng không làm Vô Ưu lung lay. Chàng bước tới gần hơn một bước, mặc cho khí lạnh thấu xương từ cơ thể nàng tỏa ra đang ăn mòn cơ thể phàm nhân của mình. Chàng cất giọng điềm tĩnh, nhưng từng lời nói lại sắc bén như dao mổ:


"Cô nghĩ mình là đệ nhất thiên tài nên có quyền kiêu ngạo sao? Nhưng trong mắt ta, cô hiện tại chỉ là một kẻ hèn nhát đang trốn chạy thực tại. Cô biết rõ mình bị Nhạc Bất Quần và con trai lão – Nhạc Vô Khuyết vu oan giá họa. Cô biết rõ mười đồng môn của cô bị đầu độc chết bằng Thất Tình Sát trước khi bị đâm bằng kiếm khí giả mạo. Nhưng cô lại chọn cách im lặng chờ chết trên đài hỏa hình, để mặc cho kẻ thủ ác thực sự nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật và chiếm đoạt bí tịch kiếm quyết của Tông chủ quá cố!"


"Rầm!"


Những sợi xích sắt khóa linh đột ngột rung lên bần bật, phát ra những tiếng kêu loảng xoảng chói tai. Một luồng Hàn Băng Kiếm Ý cuồng bạo bất ngờ bộc phát từ cơ thể Lục Hàn Yên, khiến mặt đất xung quanh lập tức ngưng tụ một lớp băng mỏng. Đôi mắt phượng của nàng đỏ rực sát khí, nàng trừng mắt nhìn Vô Ưu, giọng nói rít qua kẽ răng:


"Ngươi... làm sao ngươi biết về độc dược Thất Tình Sát? Ai cho phép ngươi sỉ nhục danh dự của ta?"


Áp lực tinh thần khổng lồ từ kiếm ý của nàng ập xuống. Vô Ưu cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá ngàn cân đè nặng, huyết khí toàn thân nhộn nhạo. Thể chất phàm nhân yếu ớt của chàng không thể chống chịu nổi kiếm khí bạo tẩu này. Chàng loạng choạng lùi lại một bước, cổ họng ngọt lịm, rồi không tự chủ được mà ho ra một ngụm máu đen xuống nền đất đá.


Nhưng ngay cả khi máu đang rỉ ra từ khóe môi, đôi mắt chàng vẫn kiên định đứng thẳng, không hề quỳ gối chịu khuất phục. Khí chất bất khuất ấy khiến Lục Hàn Yên bất giác chấn động tâm can.


"Ta biết, vì ta đã đọc bản cáo trạng rách nát của Thánh Điện," Vô Ưu vừa lau vết máu trên môi vừa đáp, giọng nói vẫn điềm tĩnh đến đáng sợ. "Góc đâm kiếm trên thi thể nạn nhân hoàn toàn lệch về phía bên phải, trong khi đệ nhất thiên tài Kiếm Tông lại là kẻ thuận tay trái nổi tiếng. Hơn nữa, Thất Tình Sát là loại độc dược ăn mòn kinh mạch cực nhanh, chỉ có độc sư ngoại môn mới chế tạo được. Nhạc Vô Khuyết đã lén lút mua nó từ hiệu thuốc ngoại môn ngay trước đêm xảy ra án mạng. Cô bị đồng môn phản bội, bị sư tôn vu oan, cô muốn dùng cái chết để chứng minh sự trong sạch vô ích đó sao?"


Lục Hàn Yên im lặng. Sát khí cuồng bạo trong mắt nàng dần dịu đi, thay vào đó là một sự u uất và đau đớn tột cùng. Đúng vậy, nàng bị chính những người mình kính trọng nhất phản bội. Nàng muốn sống, nhưng cả thế giới này đã ruồng bỏ nàng, thần quyền đã định đoạt cái chết của nàng.


"Ngươi... thực sự có thể giúp ta lật ngược bản án?" Giọng nói của nàng không còn lạnh lùng nữa, mà đã mang theo một tia run rẩy của sự hy vọng yếu ớt.


Vô Ưu mở hộp gỗ trạng sư, lấy ra lá đơn kêu oan khẩn cấp đã được viết sẵn và một lọ mực đỏ. Chàng tiến sát lại gần nàng, quỳ một gối xuống nền đất lạnh:


"Chỉ cần cô tin tưởng ta. Ký tên vào lá đơn ủy quyền bào chữa này, ta sẽ dùng luật pháp phàm nhân để kéo cô ra khỏi đài hỏa hình ngày mai. Đây là lời hứa của trạng sư họ Tống."


Lục Hàn Yên nhìn sâu vào đôi mắt công chính, không chút sợ hãi của gã phàm nhân trước mặt. Lần đầu tiên trong đời, nàng cảm thấy một sự ấm áp kỳ lạ len lỏi vào tâm hồn băng giá của mình. Nàng khẽ gật đầu, nhưng vì tay bị xích chặt không thể cầm bút, nàng cắn rách đầu ngón tay trỏ của mình, dùng dòng máu đỏ tươi của tu sĩ Thiên cảnh để ấn mạnh một dấu vân tay đỏ rực lên góc lá đơn.


"Ta giao mạng sống của ta cho ngươi," nàng thì thầm.


Ngay khi dấu vân tay máu vừa hoàn thành, một luồng sinh khí vô hình bất ngờ từ lá đơn tràn vào cơ thể Vô Ưu, khiến vết thương trên trán chàng khẽ ngứa ngáy và cảm giác mệt mỏi trong người biến mất phần nào. Đó là sự phản hồi khí vận đầu tiên từ lòng tin của nữ chính.


Nhưng niềm vui chưa kịp kéo dài, tiếng xích sắt lớn ngoài hành lang ngục tối đột ngột vang lên dồn dập, kèm theo tiếng hét đầy kinh hoàng của Triệu Thiết Trụ:


"Ngục trưởng! Ngài không thể vào trong lúc này..."


"Cút ra! Gã phàm nhân nào dám đột nhập ngục tối của ta?"


"Rầm!"


Cánh cửa sắt của buồng giam bị một lực lượng khổng lồ đạp bay, đập mạnh vào vách đá vỡ vụn.


Ngô Bá, gã ngục trưởng mập ú với cái đầu hói bóng loáng và làn da đỏ gay vì rượu, bước vào phòng. Trên tay lão lăm lăm thanh roi gai sắt Huyết Lệ đang rỉ ra những giọt máu tươi đáng sợ. Uy áp tinh thần Địa cảnh sơ kỳ của lão bộc phát toàn diện, quét sạch không gian buồng giam chật hẹp.


Lão trừng mắt nhìn Vô Ưu đang cầm lá đơn máu trên tay, gương mặt tàn bạo lộ ra nụ cười khát máu:


"Tống Vô Ưu! Một gã viết đơn thuê phàm nhân hèn hạ mà dám to gan đột nhập ngục tối cứu tội nhân dị giáo sao? Hôm nay, ta sẽ dùng thanh roi Huyết Lệ này để lột da ngươi, xem cái mạng phàm nhân của ngươi giữ được lá đơn này trong bao lâu!"


Ngô Bá vung mạnh thanh roi gai sắt, tiếng gió rít gào chói tai xé rách không khí nhắm thẳng vào đầu Vô Ưu.


Lối thoát duy nhất đã bị phong tỏa hoàn toàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!