Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Mật Thư Bị Chặn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đông rít gào qua những khe hở của cánh cửa gỗ sồi cổ kính, mang theo cái lạnh thấu xương của sương mù vùng biên thùy tràn vào căn phòng mật ở tầng hai của Quán trà Vân Cơ. Tiếng sóng gầm thét của dòng sông Vô Hồi ngoài cửa sổ lúc trầm lúc bổng, giống như tiếng gầm của một con dã thú đang chực chờ nuốt chửng những kẻ dám thách thức ranh giới sinh tử.


Trong phòng, lò than đồng tỏa ra hơi ấm đỏ hồng, sưởi ấm nhẹ bầu không khí đang căng thẳng đến mức nghẹt thở. Trên chiếc bàn gỗ sồi đen, tấm bản đồ tuần tra bến tàu Sông Vô Hồi bằng da thú đã được trải phẳng. Những đường vẽ bằng mực đỏ rực rỡ chỉ rõ lộ trình tuần tra và các khoảng trống thời gian của kỵ binh Thánh Điện. Tống Vô Ưu ngồi tựa lưng vào ghế, gương mặt thư sinh nho nhã vẫn còn vương nét nhợt nhạt sau cơn sốt cao, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm của chàng lại sáng quắc, phản chiếu ánh lửa bập bùng từ lò than.


Lục Hàn Yên đứng sát bên cạnh chàng, tay không rời chuôi thanh cổ kiếm Sương Hoa đang bọc trong vải thô. Dù linh lực Thiên cảnh vẫn bị phong ấn ở mức Địa cảnh sơ kỳ, nhưng khí thế lạnh lùng, sắc bén của nàng vẫn khiến cho không khí xung quanh như đông cứng lại. Ánh mắt nàng thỉnh thoảng lại liếc nhìn Vân Cơ đang lả lướt pha trà bên cạnh, trong lòng dâng lên một cảm giác ghen nhẹ không rõ nguyên do.


"Tống trạng sư, trà Thiết Quan Âm vừa pha xong, chàng dùng tạm để sưởi ấm cơ thể phàm nhân của mình đi," Vân Cơ khẽ mỉm cười, giọng nói ngọt ngào như rót mật. Nàng dâng chén trà bằng sứ thanh hoa lên trước mặt Vô Ưu, cố tình để lộ bờ vai trần trắng muốt dưới lớp váy lụa đỏ xẻ cao.


Vô Ưu gật đầu cảm ơn, nâng chén trà ấm áp lên nhấp một ngụm nhỏ. Hương trà thanh tao lan tỏa trong cổ họng, tạm thời xua đi cơn ho khan âm ỉ trong lồng ngực chàng. Chàng không nhìn vào vẻ quyến rũ của Vân Cơ, mà ánh mắt lại bị thu hút bởi một chi tiết bất thường dưới chân tủ thuốc cổ đặt ở góc phòng mật.


Đó là một chiếc ngăn kéo nhỏ bằng gỗ mun, nằm khuất dưới bóng tối của chân tủ. Chiếc ngăn kéo này hơi lệch ra ngoài khoảng nửa phân, trên bề mặt bám một lớp bụi mỏng, nhưng ở mép khóa lại có một vết xước rất mới – vết xước được tạo ra bởi một lực tác động vật lý thô bạo chứ không phải chìa khóa.


"Vân Cơ cô nương, chiếc ngăn kéo dưới góc tủ kia là gì vậy?" Vô Ưu đặt chén trà xuống, khẽ chỉ tay.


Vân Cơ khẽ giật mình, nụ cười lả lướt trên môi nàng hơi khựng lại. Nàng liếc nhìn chiếc ngăn kéo, thở dài một tiếng rồi bước lại gần: "Chàng quả là có đôi mắt của một trạng sư, chi tiết nhỏ thế cũng không lọt qua được. Đó là chiếc hộc chứa những tài liệu mật, thư tịch cổ và các vật phẩm vô chủ mà ta thu mua được từ những kẻ đào tẩu qua biên giới. Có những thứ phong ấn bằng cấm thuật của Thánh Điện, ta không có tu vi cao để mở, mà cũng chẳng dám mở vì sợ rước họa diệt môn."


"Cô nương có phiền nếu ta xem thử không?" Vô Ưu hỏi, phong thái điềm tĩnh nhưng tràn đầy sự hiếu kỳ của một học sĩ luật pháp.


"Chàng cứ tự nhiên. Dù sao khế ước nợ của ta cũng nhờ chàng bẻ gãy, mạng sống của quán trà này đã thuộc về chàng rồi," Vân Cơ khẽ nháy mắt, giọng điệu nửa đùa nửa thật.


Vô Ưu bước lại gần chiếc tủ gỗ, quỳ một gối xuống nền đất lạnh. Chàng dùng ngón tay thon dài của phàm nhân chạm nhẹ vào vết xước ở mép khóa. Vết xước này sâu khoảng một ly, bám một chút bột sáp màu đỏ sậm – loại sáp phong ấn đặc chủng chỉ có ở các cơ quan hành chính cao cấp của Thánh Điện Phán Quyết.


Chàng rút từ trong Hộp gỗ trạng sư Tống gia ra một chiếc kim bạc nhỏ dùng để châm cứu, khẽ lách vào khe khóa. Bằng sự thấu hiểu sâu sắc về các cơ quan cơ giới cổ đại được truyền lại từ phụ thân Tống Hoài Nam, Vô Ưu khẽ xoay nhẹ kim bạc theo một góc nghiêng ba mươi độ ngược chiều kim đồng hồ.


"Cạch."


Một tiếng động cơ học nhỏ vang lên, chiếc khóa mun tự động mở ra mà không hề làm tổn hại đến lớp sáp phong ấn mỏng manh phía trên. Vân Cơ đứng bên cạnh tròn mắt kinh ngạc, không thể tin được một gã phàm nhân không có nửa điểm linh lực lại có thể bẻ khóa cấm thuật của Thánh Điện một cách nhẹ nhàng như vậy.


Bên trong ngăn kéo chỉ có một vài cuộn giấy da dê cũ kỹ và một phong bì thư bằng giấy tuyên thành dày, bị rách một góc lớn. Trên mặt phong bì, một thánh huy hình cán cân công lý bị thanh kiếm đâm xuyên qua được dập nổi bằng lá vàng lá bạc lấp lánh – thánh huy tối cao của Thánh Điện Phán Quyết Nhánh Thiên Khải.


Vô Ưu cẩn thận dùng kẹp gỗ gắp phong bì thư ra, đặt lên bàn dưới ánh sáng của viên dạ minh châu. Chàng khẽ nín thở khi nhìn thấy những dòng chữ viết bằng mực linh quang màu vàng kim đã bị mờ đi một phần trên mặt phong bì.


"Đây là..." Vô Ưu lẩm bẩm, đôi mắt chàng co rụt lại.


Bằng kỹ năng "Siêu ký ức văn bản luật" của mình, chàng lập tức nhận diện được nét chữ này. Đó là "Thánh Quang Thể" – một phong cách thư pháp cực kỳ đặc trưng, chỉ được giảng dạy cho các Thánh nữ và Thần nữ hiến tế cấp cao trong nội điện Thánh Điện Thiên Khải. Từng nét bút thanh tao, bay bổng nhưng ẩn chứa một sự kiên nghị bất khuất.


"Hàn Yên, nàng lại đây xem thử," Vô Ưu trầm giọng gọi.


Lục Hàn Yên bước lại gần, ánh mắt nàng liếc qua phong bì thư. Ngay lập tức, gương mặt lạnh lùng như băng tuyết của nàng biến sắc. Đôi môi mỏng của nàng run rẩy, giọng nói lạc đi vì chấn động:


"Đây... đây là chữ viết của Hồng Nhi! Thượng Quan Hồng! Sao mật thư của nàng ấy lại ở đây?"


"Thượng Quan Hồng? Cựu Thánh nữ dị giáo bị kết án thiêu sống sao?" Vân Cơ khẽ kinh hãi thốt lên, lùi lại nửa bước.


"Nàng ấy không phải là dị giáo!" Lục Hàn Yên đột ngột quát lớn, kiếm khí hàn băng vô thức bộc phát từ cơ thể nàng khiến chén trà Thiết Quan Âm trên bàn lập tức đóng thành một khối băng xanh ngắt. Đôi mắt phượng của nàng đỏ rực lên vì phẫn nộ và đau đớn: "Hồng Nhi là người chính trực nhất mà ta từng gặp trong Thánh Điện. Nàng ấy là người duy nhất dám đứng lên nói đỡ cho ta khi ta bị vu oan tàn sát đồng môn!"


Sát khí bạo tẩu của Lục Hàn Yên bắt đầu rò rỉ ra ngoài, khiến các bức vách gỗ của quán trà khẽ kêu răng rắc. Vô Ưu không hề sợ hãi, chàng nhẹ nhàng đưa bàn tay phàm nhân ấm áp của mình nắm lấy bàn tay đang run rẩy của nàng.


Ngay khi hai làn da chạm vào nhau, dòng Huyết mạch trung hòa đặc thù trong cơ thể Vô Ưu lập tức hoạt động, nhẹ nhàng hấp thụ và triệt tiêu luồng sát khí cuồng bạo đang dao động của Lục Hàn Yên, trả lại sự tĩnh lặng cho căn phòng mật. Lục Hàn Yên khẽ giật mình, cảm giác ấm áp và bình yên quen thuộc từ tay chàng truyền đến khiến tâm trí nàng nhanh chóng lấy lại sự tỉnh táo.


"Hàn Yên, bình tĩnh lại. Hãy để ta đọc nội dung bức thư," Vô Ưu dịu giọng trấn an nàng.


Chàng cẩn thận rút lá thư bị rách góc ra khỏi phong bì. Lá thư được viết ngay sau khi Lục Hàn Yên bị bắt giam vào Ngục tối Phán Quyết kinh thành. Vô Ưu dõng dạc đọc to từng dòng chữ cổ bằng giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực của mình:


"'Hàn Yên tỷ tỷ, khi tỷ đọc được những dòng chữ này, có lẽ tỷ đang phải gánh chịu sự hành hạ của xích sắt khóa linh trong ngục tối. Muội biết tỷ bị oan. Vụ thảm sát mười đệ tử nội môn tại phủ Thừa Tướng thực chất là một màn kịch do Đại trưởng lão Nhạc Bất Quần cấu kết với Phán quyết giả Thẩm Vô Song dựng lên để chiếm đoạt mỏ kiếm cốt tinh thạch của Kiếm Tông. Muội đã tìm thấy khế ước thỏa thuận ngầm giữa bọn họ trong mật thất Giáo khu. Muội sẽ dùng danh nghĩa Thánh nữ để đệ trình chứng cứ này lên Tòa án tối cao Thánh Điện Thiên Khải nhằm đình chỉ phiên tòa sơ cấp. Tỷ phải kiên trì sống sót, muội nhất định sẽ cứu tỷ...'"


Đọc đến đây, giọng Vô Ưu bỗng khựng lại. Phần dưới của lá thư đã bị xé rách một mảng lớn, nhưng ở góc giấy còn sót lại, có những dòng chữ viết bằng mực đỏ sậm tàn nhẫn, nét chữ thô kệch, hống hách:


"'Dị giáo đồng mưu. Thánh nữ Thượng Quan Hồng lạm dụng thần chức để bao che cho phản đồ Kiếm Tông, cấu kết với Ma tộc hòng lật đổ thần quyền. Lập tức giam lỏng tại Thánh Điện biên giới, tịch thu mọi chứng cứ, chuẩn bị áp giải về tổng đàn để hành hỏa hình răn đe dư luận.'"


Phía dưới dòng chữ đỏ sậm là chữ ký và dấu ấn linh hồn của Đại giám mục Giáo khu biên giới – Giả Thiên Hữu.


"Rầm!"


Lục Hàn Yên phẫn nộ đập mạnh tay xuống bàn, nước mắt không kìm được trào ra khỏi khóe mắt phượng: "Bọn chúng đã chặn bức thư này! Bọn chúng đã vu khống Hồng Nhi tội dị giáo chỉ vì nàng ấy muốn tìm ra chứng cứ minh oan cho ta! Nàng ấy bị hại... tất cả là vì ta!"


Nỗi đau đớn và ân hận tột cùng gặm nhấm tâm can Lục Hàn Yên. Nàng không thể ngờ được rằng người bạn chính trực duy nhất, người đã dùng cả danh dự và mạng sống của mình để bảo vệ nàng, lại đang phải gánh chịu bản án tử hình oan uổng ngay tại vùng biên giới này.


"Ta phải đi cứu nàng ấy!" Lục Hàn Yên dứt khoát rút thanh cổ kiếm Sương Hoa ra khỏi vải thô, ánh mắt ngập tràn sát ý quyết liệt: "Giả Thiên Hữu! Thánh Điện biên giới! Ta sẽ chém nát bọn chúng để đưa Hồng Nhi ra ngoài!"


"Đứng lại!" Vô Ưu nghiêm giọng quát lớn, đứng thẳng dậy chắn trước mặt nàng. Phong thái của một phàm nhân không có tu vi lúc này lại mang một uy nghiêm tối cao, buộc đệ nhất thiên tài kiếm thuật phải dừng bước.


"Hàn Yên, nàng định đi cứu người bằng cách nào?" Vô Ưu nhìn thẳng vào mắt nàng, hỏi dồn dập bằng logic tam đoạn luận: "Tiền đề lớn: Thánh Điện biên giới được bảo vệ bởi kết giới Thánh cấp và năm trăm kỵ binh thiết giáp của Triệu Thần. Tiền đề nhỏ: Tu vi của nàng hiện tại đang bị phong ấn ở mức Địa cảnh sơ kỳ, kinh mạch vẫn còn rạn nứt sau cơn bạo tẩu. Kết luận: Nàng xông vào đó lúc này chỉ có một con đường chết, và cái chết của nàng sẽ biến sự hy sinh của Thượng Quan Hồng thành vô ích. Nàng muốn như vậy sao?"


Lục Hàn Yên cắn chặt môi đến rỉ máu, thanh cổ kiếm trong tay nàng khẽ run rẩy rồi từ từ hạ xuống. Nàng biết Vô Ưu nói đúng. Sự nóng nảy và bạo lực thô bạo không thể giải quyết được gì trước sức mạnh áp chế của thần quyền.


"Nhưng... nhưng ta không thể trơ mắt nhìn Hồng Nhi bị thiêu sống!" Lục Hàn Yên nghẹn ngào, đôi vai nàng run lên bần bật.


Vô Ưu bước lại gần, nhẹ nhàng đỡ lấy bả vai nàng, giọng nói của chàng trở nên kiên định và ấm áp lạ thường: "Ta không bảo nàng bỏ mặc nàng ấy. Hãy nhìn vào những dòng chữ đỏ sậm này đi. Giả Thiên Hữu ghi rõ: 'chuẩn bị áp giải về tổng đàn để hành hỏa hình'. Điều này có nghĩa là Thượng Quan Hồng hiện tại vẫn chưa bị đưa đi, nàng ấy đang bị giam lỏng ngay tại Thánh Điện biên giới ở Khu tự trị này."


Chàng cầm tấm bản đồ tuần tra Sông Vô Hồi lên, đối chiếu với các ghi chép thời gian trong mật thư, rồi dùng ngón tay chỉ vào một lộ trình màu đỏ chạy dọc theo hành lang biên giới:


"Nhìn vào đây. Lộ trình áp giải của Thánh Điện từ biên giới về tổng đàn Thiên Khải bắt buộc phải đi qua vùng đệm của Khu tự trị biên giới. Theo luật pháp liên bang Khu tự trị, bất kỳ phạm nhân nào di chuyển qua lãnh thổ tự trị đều có quyền yêu cầu một phiên điều trần công khai nếu có trạng sư đại diện hợp pháp đệ trình đơn kháng cáo."


Đôi mắt Lục Hàn Yên bỗng sáng lên một tia hy vọng: "Ý của chàng là..."


"Chúng ta sẽ đi trước bọn chúng một bước," Vô Ưu mỉm cười đầy tự tin, nụ cười của một trạng sư đã tìm ra kẽ hở pháp lý chí mạng của kẻ thù. "Ta sẽ dùng danh nghĩa trạng sư biện hộ sơ cấp để đệ trình đơn kêu oan và yêu cầu mở một phiên tòa liên bang ngay tại Khu tự trị này để giữ Thượng Quan Hồng lại. Chỉ cần Tòa án liên bang ban hành lệnh chặn áp giải, Thánh Điện sẽ không thể cưỡng chế đưa nàng ấy đi trước khi phiên tòa kết thúc."


"Nhưng chúng ta chỉ có bao nhiêu thời gian?" Vân Cơ lo lắng hỏi.


Vô Ưu khẽ vuốt cằm, ánh mắt trầm ngâm nhìn vào dòng chữ ghi ngày tháng trên mật thư: "Thời gian áp giải của Thánh nữ chỉ còn lại đúng năm ngày trước khi nàng ấy bị đưa về tổng đàn. Chúng ta phải thâm nhập Khu tự trị, thu thập đủ chứng cứ và đệ trình hồ sơ lên Tòa án liên bang trong vòng năm ngày đó."


"Năm ngày..." Lục Hàn Yên siết chặt nắm tay, ánh mắt nhìn Vô Ưu tràn đầy sự kính phục và lòng biết ơn vô hạn. Chàng chỉ là một phàm nhân yếu ớt, gánh chịu bao đau đớn thể xác vì nàng, nhưng lúc này lại tiếp tục dấn thân vào một oan án khổng lồ khác để cứu người bạn của nàng.


"Tống Vô Ưu, cảm ơn chàng..." Lục Hàn Yên thì thầm, tình cảm dành cho chàng trong lòng nàng đã vượt qua cả sự đồng hành sinh tử, hóa thành một tình yêu sâu sắc, gắn kết không thể tách rời.


"Đừng nói lời cảm ơn, chúng ta là đồng đội, và ta đã hứa sẽ dùng luật pháp để đòi lại công lý cho những người bị oan khuất," Vô Ưu điềm tĩnh đáp, chàng cẩn thận xếp lá mật thư bị chặn vào ngăn bí mật của Hộp gỗ trạng sư Tống gia.


Đột nhiên, từ phía dưới tầng một của quán trà, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên cắt đứt bầu không khí tĩnh lặng. Tiếng bước chân lạo xạo trên tàn tro và tiếng móng ngựa kỵ binh thiết giáp bắt đầu vang dội từ đầu phố biên trấn, xé rách màn đêm lạnh giá.


Triệu Thần cùng năm trăm kỵ binh thiết giáp đã đến. Cuộc tổng truy quét bến tàu Sông Vô Hồi đã chính thức bắt đầu, và thời gian đào tẩu của họ chỉ còn tính bằng từng nhịp thở.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!