Kỳ Mưu Tại Quán Trà
Tiếng bước chân dồn dập ngoài ngõ nhỏ như những nhát búa nện thẳng vào bầu không khí căng thẳng bên trong Y quán Hoa Cô. Sương mù buổi sáng muộn ở Biên trấn Lạc Diệp vốn đã dày đặc, nay lại càng thêm âm u bởi sát khí lạnh lẽo đang tràn về từ phía bến tàu.
"Phong Vô Huyết đến nhanh hơn ta tưởng," Hoa Cô mím chặt môi, gương mặt lập dị thường ngày giờ đây lộ rõ vẻ nghiêm trọng. Nàng nhanh tay dọn dẹp các khay châm cứu, ném thẳng chúng vào hộc tủ thuốc bí mật.
Lục Hàn Yên lập tức đứng chắn trước giường bệnh của Tống Vô Ưu. Bàn tay nàng đã áp chặt vào chuôi thanh cổ kiếm gỉ sét giấu dưới đống củi khô, hàn khí Địa cảnh sơ kỳ bắt đầu rò rỉ ra ngoài, khiến những giọt nước đọng trên mép bàn gỗ lập tức đóng thành những hạt băng nhỏ.
"Đừng bộc phát linh lực!" Vô Ưu khẽ quát, giọng nói của chàng tuy còn yếu ớt sau cơn bạo bệnh nhưng lại mang một sức nặng khiến Lục Hàn Yên phải khựng lại. Chàng gượng ngồi dậy, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của nàng. Ngay khi lòng bàn tay hai người chạm vào nhau, dòng Huyết mạch trung hòa đặc thù của Vô Ưu lập tức hoạt động, nhẹ nhàng hấp thụ và triệt tiêu toàn bộ luồng linh lực đang dao động của Lục Hàn Yên, khiến la bàn máu dò tìm ngoài phố của Phong Vô Huyết không thể cảm nhận được bất kỳ biến động nào.
"Hoa Cô cô nương," Vô Ưu bình tĩnh nhìn vị y sĩ biên giới. "Nhờ cô nương bảo học đồ đốt một lượng lớn ngải cứu và diêm sinh ở sân trước, giả vờ như đang xông khói tịnh hóa dịch bệnh cho y quán. Mùi diêm sinh nồng nặc sẽ che giấu hoàn toàn mùi Thảo dược Tịnh Huyết còn sót lại trên người tôi."
Hoa Cô sáng mắt, lập tức gật đầu ra lệnh cho học đồ hành động. Vô Ưu quay sang Lục Hàn Yên, ánh mắt chàng sâu thẳm dưới lớp hóa trang thư sinh vàng vọt: "Hội Tị Nạn Lạc Diệp ngoài kia đang nợ chúng ta một ân tình lớn. Tôi đã ngầm bảo Lão Tiền liên lạc với họ. Họ sẽ dùng những chiếc xe kéo củi tạo ra một cuộc náo loạn giả ở đầu phố để chặn đường kỵ binh. Chúng ta sẽ lách qua cửa sau, tiến thẳng đến Quán trà Vân Cơ."
"Quán trà Vân Cơ?" Lục Hàn Yên nhíu mày. "Nơi đó nằm ngay trung tâm biên trấn, chẳng phải là tự chui đầu vào lưới sao?"
"Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất," Vô Ưu khẽ mỉm cười, nụ cười điềm tĩnh của một gã phàm nhân không có tu vi nhưng sở hữu một bộ óc vượt xa các tu sĩ. "Phong Vô Huyết nghĩ chúng ta sẽ trốn chạy ra ngoài hoang dã bằng linh lực, hắn sẽ không ngờ chúng ta lại đi ngược vào trung tâm thị trấn bằng đôi chân phàm nhân."
...
Nửa canh giờ sau, dưới sự giúp đỡ của cuộc biểu tình ôn hòa từ hàng trăm người tị nạn Hội Lạc Diệp chặn đứng năm mươi kỵ binh thiết giáp ở đầu ngõ, Vô Ưu và Lục Hàn Yên đã lách qua các ngách hẻm ẩm ướt để bước vào Quán trà Vân Cơ.
Đây là một ngôi nhà gỗ hai tầng cổ kính, nằm sừng sững giữa khu phố sầm uất nhất của biên trấn. Ngay khi bước qua cánh cửa gỗ sồi có khả năng cách âm nhẹ, mùi khói bụi biên thùy lập tức bị thay thế bởi hương trà thiết quan âm thơm ngào ngạt và tiếng lách cách của những quân cờ vây bằng đá.
"Ôi chao, hôm nay quán trà nhỏ đón hai vị khách quý hóa trang khéo quá," một giọng nói lẳng lơ, ngọt ngào như rót mật vào tai vang lên từ phía quầy gỗ.
Vân Cơ bước ra. Nàng khoảng hai mươi tám tuổi, mặc một chiếc váy lụa đỏ xẻ cao đến tận đùi, để lộ đôi chân dài trắng muốt. Phong thái của nàng lả lướt, nụ cười mê người nhưng đôi mắt phượng lại sắc bén như dao cạo, liếc nhìn một cái đã nhận ra vóc dáng thật của Lục Hàn Yên dưới lớp áo vải thô ngụy trang.
"Vân Cơ cô nương, chúng tôi cần bản đồ tuần tra Sông Vô Hồi đêm nay," Vô Ưu không vòng vo, chàng đặt chiếc hộp gỗ trạng sư lên bàn, điềm tĩnh ngồi xuống ghế.
Vân Cơ khẽ bật cười, tiếng cười lách cách như chuông gió. Nàng tiến lại gần, hương thơm quyến rũ từ cơ thể nàng phả nhẹ vào mặt Vô Ưu. Nàng cúi người, ghé sát tai chàng thì thầm: "Tống trạng sư quả là người thẳng thắn. Bản đồ tuần tra ẩn của kỵ binh Thánh Điện ta quả thật có giữ. Nhưng... giao dịch của giới giang hồ luôn có qua có lại. Đêm nay, quán trà của ta đang gặp một đại nạn. Nếu chàng giúp ta giải quyết, tấm bản đồ đó sẽ thuộc về chàng."
"Đại nạn gì?" Lục Hàn Yên lạnh lùng hỏi, bước lên một bước che chắn trước người Vô Ưu, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác với sự lả lướt của Vân Cơ.
Vân Cơ không giận, chỉ tay lên căn phòng mật ở tầng hai: "Quản sự của Thương hội Vạn Bảo Nhánh Kinh Thành – Lý quản sự, đang ở trên đó cùng bốn hộ vệ Địa cảnh. Hắn mang theo một khế ước nợ nần giả mạo từ mười năm trước của phu quân quá cố của ta, đòi tịch thu toàn bộ quán trà này vào ngày mai để gán nợ. Ta vốn định dùng mị thuật và kim châm độc để giải quyết... nhưng..."
"Nhưng nếu cô nương dùng bạo lực sát hại quản sự của một thương hội lớn ngay tại Khu tự trị, luật pháp liên bang sẽ phong tỏa toàn bộ quán trà của cô, và cô sẽ bị trục xuất vào vùng đất chết," Vô Ưu điềm tĩnh ngắt lời. "Bạo lực chỉ mang lại hậu quả pháp lý bất lợi cho cô nương."
"Đúng thế," Vân Cơ thở dài đầy quyến rũ, ánh mắt nhìn Vô Ưu tràn đầy sự kinh ngạc và tán thưởng. "Chàng quả là hiểu luật. Vậy... gã trạng sư phàm nhân nổi danh kinh thành có dám dùng ngòi bút của mình để bẻ gãy khế ước của Thương hội Vạn Bảo không?"
"Dẫn đường," Vô Ưu đứng dậy, chỉnh lại nếp áo choàng xám thô sơ, phong thái thư sinh nho nhã nhưng tràn đầy sự tự tin.
...
Trên căn phòng mật tầng hai, không khí vô cùng ngột ngạt. Lý quản sự – một người đàn ông trung niên béo mạp, ngón tay đeo đầy nhẫn ngọc, mặc cẩm y sang trọng đang ung dung ngồi nhấp trà. Phía sau hắn, bốn hộ vệ Địa cảnh sơ kỳ đứng sừng sững như những bức tượng đá, tỏa ra uy áp linh lực nhẹ khiến các bức vách gỗ khẽ rung lên.
"Vân Cơ, thời hạn đã hết," Lý quản sự cười khẩy, đập mạnh một tờ khế ước ố vàng lên bàn gỗ. "Phu quân quá cố của ngươi mười năm trước đã ký giấy nợ thương hội chúng ta ba ngàn viên linh thạch hạ phẩm để mua dược liệu. Tính cả lãi suất tích lũy mười năm qua, tổng cộng là vạn viên. Nếu hôm nay ngươi không giao ra khế ước sở hữu Quán trà Vân Cơ, đừng trách thương hội chúng ta dùng đến vũ lực cưỡng chế tịch thu!"
Vân Cơ khẽ cắn môi, định bước lên nhưng Vô Ưu đã nhẹ nhàng đưa tay cản nàng lại. Chàng điềm tĩnh bước tới trước bàn, cầm tờ khế ước lên lật xem dưới ánh mắt ngạc nhiên của Lý quản sự.
"Ngươi là gã ho lao nào? Cút ra ngoài!" Một tên hộ vệ Địa cảnh quát lớn, định vung tay đẩy Vô Ưu.
"Ta là Tống Vô Ưu, trạng sư biện hộ hợp pháp của Vân Cơ cô nương," Vô Ưu dõng dạc tuyên bố, giọng nói của chàng sử dụng kỹ năng Hùng biện bão táp, vang dội khắp căn phòng mật, đè bẹp hoàn toàn tiếng quát của tên hộ vệ. Chàng trình ra Huy hiệu Học sĩ tư pháp bằng đồng đặt lên khế ước.
Lý quản sự nheo mắt nhìn chiếc huy hiệu đồng, khinh bỉ cười lớn: "Một gã học sĩ phàm nhân rác rưởi không có tu vi? Ngươi định dùng cái miệng của mình để chống lại khế ước nợ nần có đóng dấu đỏ của thương hội ta sao?"
"Khế ước này hoàn toàn vô hiệu về mặt pháp lý," Vô Ưu điềm tĩnh đáp, ánh mắt chàng sắc bén như dao cạo nhìn thẳng vào tâm lý hiếu thắng của Lý quản sự. Chàng bắt đầu triển khai đòn tấn công logic:
"Thứ nhất, theo Điều thứ ba mươi hai trong Luật thương mại liên bang Khu tự trị biên giới, mọi khế ước cho vay giữa thương hội và cá nhân phàm nhân không được phép áp dụng lãi suất kép vượt quá mười lăm phần trăm một năm. Khế ước này của các ngươi tính lãi suất tích lũy mười năm lên đến vạn viên linh thạch, tương đương lãi suất hơn ba mươi phần trăm một năm. Đây là hành vi cho vay nặng lãi bất hợp pháp, vi phạm nghiêm trọng luật thương mại liên bang."
Lý quản sự khẽ biến sắc, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại vẻ ngạo mạn: "Hừ, luật pháp liên bang chỉ áp dụng cho phàm nhân tự do. Phu quân của Vân Cơ mười năm trước là đệ tử nội môn của Kiếm Tông, khế ước này tuân theo luật tông môn, không chịu sự quản lý của luật liên bang!"
"Đó là Tiền đề lớn của ngươi, nhưng Tiền đề nhỏ lại hoàn toàn sai lệch," Vô Ưu cười lạnh, chàng chỉ ngón tay vào góc dưới cùng của tờ khế ước. "Nhìn kỹ chữ ký của người bảo lãnh ở đây xem. Kẻ ký tên bảo lãnh là 'Tống Hoài Bắc' dưới danh nghĩa lục sự Thánh Điện. Mười năm trước, Thánh Điện chưa hề ký kết Hiệp ước Ánh Sáng - Bóng Tối với liên bang biên giới, nghĩa là Thánh Điện không có quyền bảo chứng cho các giao dịch dân sự ngoài lãnh thổ. Chữ ký bảo lãnh này hoàn toàn vô hiệu về mặt thủ tục hành chính."
Lý quản sự bắt đầu đổ mồ hôi hột trên trán. Hắn không ngờ một gã phàm nhân lại có thể nắm rõ lịch sử lập pháp và các kẽ hở thủ tục hành chính của Thánh Điện mười năm trước đến như vậy.
"Ngươi... ngươi nói nhảm!" Lý quản sự đập bàn đứng bật dậy, gương mặt béo mập vặn vẹo vì giận dữ. "Thương hội Vạn Bảo chúng ta có thế lực trải khắp kinh thành, quan Tri phủ Tô Hoài An cũng phải nể mặt chúng ta vài phần! Hôm nay ta cứ cưỡng chế đóng cửa quán trà này đấy, ngươi làm gì được ta?"
Bốn tên hộ vệ Địa cảnh đồng loạt rút kiếm, kiếm khí màu lam nhạt bùng nổ, tạo ra một luồng áp lực tinh thần đè nặng lên vai Vô Ưu phàm nhân.
Lục Hàn Yên lập tức tiến lên, nhưng Vô Ưu vẫn đứng thẳng kiên định. Khí vận Công Lý Chi Lực (Sơ cấp) bao quanh cơ thể chàng tỏa ra hào quang vàng nhạt dịu nhẹ, hóa giải hoàn toàn luồng uy áp tinh thần của bốn tu sĩ Địa cảnh.
"Nếu ngươi dám dùng vũ lực cưỡng chế," Vô Ưu dõng dạc bước lên một bước, giọng nói đanh thép như tiếng chuông đồng gõ vang giữa công đường. "Ta sẽ lập tức đệ trình đơn khiếu nại khẩn cấp lên Tòa án tối cao liên bang Khu tự trị. Với bằng chứng về hành vi cho vay nặng lãi trái phép và ngụy tạo chữ ký bảo lãnh của Thánh Điện, Thương hội Vạn Bảo của các ngươi sẽ bị thanh tra tài chính toàn diện. Giấy phép giao dịch liên tỉnh của các ngươi tại biên giới sẽ bị đóng băng ít nhất ba năm để điều tra. Lý quản sự... cái ghế quản sự nhánh kinh thành này của ngươi, liệu có giữ nổi sau khi thương hội bị tổn thất hàng vạn tinh thạch do sự ngu ngốc của ngươi gây ra không?"
Câu hỏi tu từ cuối cùng của Vô Ưu giống như một nhát búa chí mạng gõ thẳng vào tử huyệt lợi ích của Lý quản sự. Hắn run rẩy, đôi mắt hí đầy vẻ hoảng sợ nhìn gã trạng sư phàm nhân trước mặt. Hắn hiểu rất rõ, thương hội coi lợi nhuận là tối thượng, nếu hắn gây ra một vụ bê bối pháp lý làm đóng băng đường thương mại biên giới, tổng trưởng thương hội chắc chắn sẽ phế bỏ tu vi và ném hắn vào ngục tối dã thú.
"Ngươi... ngươi..." Lý quản sự lắp bắp, không còn chút phong thái ngạo mạn nào.
"Rút đơn đòi nợ, hoặc đối mặt với lệnh phong tỏa tài chính của tòa án liên bang ngay ngày mai. Ngươi chọn đi," Vô Ưu lạnh lùng đưa ra tối hậu thư.
Lý quản sự nhìn bốn tên hộ vệ đang do dự không dám ra tay, rồi nhìn bản khế ước nợ nần trên bàn. Hắn cắn răng, giật lấy tờ khế ước rách nát, dùng linh lực xé nát nó thành trăm mảnh vụn trước sự thán phục tột độ của Vân Cơ.
"Tống Vô Ưu... ngươi đợi đấy! Thương hội Vạn Bảo sẽ không quên chuyện ngày hôm nay!" Lý quản sự hậm hực gầm lên, rồi chật vật dẫn theo bốn tên hộ vệ tháo chạy khỏi căn phòng mật trong sự nhục nhã.
...
Trong căn phòng mật yên tĩnh trở lại, Vân Cơ nhìn Vô Ưu với ánh mắt lấp lánh sự sùng bái và quyến rũ tột cùng. Nàng bước lại gần, nhẹ nhàng đặt tay lên vai chàng, khẽ thở dài đầy thỏa mãn:
"Tống trạng sư quả là đệ nhất nam nhân chính trực. Không cần một tấc sắt, chỉ dùng ba tấc lưỡi đã đè bẹp cả một thương hội khổng lồ. Vân Cơ ta tâm phục khẩu phục."
Nàng thò tay vào trong ngực áo lụa đỏ, rút ra một tấm bản đồ bằng da thú cổ xưa, tỏa ra linh quang nhạt, đặt vào tay Vô Ưu. Chàng nhận lấy tấm bản đồ, cảm nhận được các tuyến đường tuần tra ẩn của kỵ binh Thánh Điện dọc Sông Vô Hồi đã được vẽ chi tiết bằng mực đỏ.
Nhưng ngay khi Vô Ưu định cất bản đồ vào hộp gỗ trạng sư, nụ cười trên môi Vân Cơ đột ngột biến mất, thay thế bằng một vẻ nghiêm nghị và lo lắng tột độ. Nàng ghé sát tai chàng, thì thầm giọng nói run rẩy:
"Vô Ưu... chàng cầm lấy bản đồ và mau trốn đi. Nhưng ta phải cảnh báo chàng một tin mật vừa nhận được từ bến tàu: Đêm nay, đội trưởng kỵ binh Triệu Thần đã nhận được lệnh tử thủ từ Thánh Điện. Hắn sẽ dẫn theo năm trăm kỵ binh thiết giáp tiến hành một cuộc tổng truy quét, phong tỏa và san bằng toàn bộ bến tàu Sông Vô Hồi để bắt sống chàng bằng mọi giá! Chướng ngại vật đêm nay... sẽ là một trận chiến sinh tử thực sự."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!