Thân Phận Giả Tại Biên Trấn
Sương mù buổi sớm ở vùng biên thùy dày đặc và buốt giá như những dải lụa băng, quấn chặt lấy những rặng thông già cằn cỗi dọc theo con đường mòn dẫn xuống thung lũng. Tiếng thác nước gầm rú của Hang động Thần Bí đã lùi lại phía sau lưng, chỉ còn lại tiếng bước chân dẫm lên lá mục xào xạc và tiếng thở dốc nặng nề của Lục Hàn Yên.
Nàng đang cõng Tống Vô Ưu trên lưng. Thể chất của một kiếm tu Thiên cảnh – dù đang bị phong ấn đến chín phần mười – vẫn cho phép nàng di chuyển dẻo dai qua những triền đá dốc đứng. Nhưng lồng ngực nàng phập phồng kịch liệt, không phải vì mệt mỏi thể xác, mà vì nỗi lo sợ vô hình đang gặm nhấm tâm can. Hơi thở của Vô Ưu phả vào cổ nàng nóng rực, nhưng đôi bàn tay phàm nhân của chàng khi buông thõng trước ngực nàng lại lạnh ngắt như băng đá. Vết thương do kiếm khí bạo tẩu gây ra trên vai trái chàng tuy đã ngừng chảy máu đen nhờ đêm sưởi ấm điều hòa huyết mạch vừa qua, nhưng cơ thể phàm nhân yếu ớt của chàng vẫn đang phải gánh chịu sự tàn phá âm thầm từ tàn dư sát khí.
"Hàn... Yên... dừng lại một chút..."
Giọng nói thều thào, khản đặc của Vô Ưu vang lên sát bên tai nàng. Chàng khẽ ho một tiếng khan, lồng ngực rung lên bần bật.
Lục Hàn Yên lập tức dừng bước. Nàng nhẹ nhàng đặt chàng ngồi tựa lưng vào một gốc thông già khuất gió. Dưới lớp Áo choàng đen chống nước sũng sương đêm, gương mặt thư sinh của Vô Ưu nhợt nhạt đến đáng sợ, hai gò má ửng hồng bất thường vì cơn sốt âm ỉ chưa dứt hẳn.
"Vô Ưu, chàng thấy trong người thế nào? Vết thương lại đau sao?" Lục Hàn Yên quỳ một gối xuống nền đất ẩm, đôi mắt phượng lạnh lùng thường ngày giờ đây ngập tràn sự dịu dàng và lo lắng tột độ. Nàng đưa bàn tay thon dài khẽ chạm vào trán chàng, cảm nhận cái nóng hầm hập đang thiêu đốt thần trí gã trạng sư phàm nhân.
"Ta không sao... chỉ là hơi chóng mặt." Vô Ưu cố nở một nụ cười yếu ớt để trấn an nàng. Chàng gượng run rẩy mở chiếc Hộp gỗ trạng sư Tống gia đeo bên hông, lách tay vào ngăn bí mật sâu nhất và lấy ra một chiếc lọ sứ nhỏ màu xám tro. "Trước khi vào Biên trấn Lạc Diệp... chúng ta phải thay đổi dung mạo. Phong Vô Huyết là thủ lĩnh mật thám biên giới của Thánh Điện, tai mắt của hắn chắc chắn đã giăng kín các lối vào thành."
Chàng mở nắp lọ sứ, đổ ra lòng bàn tay một loại bột mịn có màu nâu đất nhạt, tỏa ra mùi hăng nồng của rễ cây rừng trộn lẫn mùi khoáng sản khô khốc. Đây chính là Bột phấn hóa trang phàm nhân, loại dược phấn đặc chế mà nha hoàn Tiểu Mai đã lén chuẩn bị cho chàng từ trước cuộc đào tẩu.
"Lại đây, Hàn Yên." Vô Ưu thầm thì, ngón tay chàng khẽ run lên khi chạm vào làn da trắng muốt, thanh lệ thoát tục của đệ nhất thiên tài Kiếm Tông.
Lục Hàn Yên không hề né tránh. Nàng khẽ nhắm mắt, ngoan ngoãn đưa gương mặt thanh tú của mình sát lại gần chàng. Cảm giác ấm áp từ những đầu ngón tay phàm nhân của Vô Ưu lướt nhẹ trên trán, gò má và sống mũi khiến tim nàng đập chệch đi một nhịp. Vô Ưu vô cùng tỉ mỉ, chàng dùng bột phấn bôi đều, che đi làn da trắng như tuyết của nàng, biến nó thành màu da ngăm đen, thô ráp của một thôn nữ vùng biên thùy quanh năm dầm mưa dãi nắng. Chàng tiếp tục dùng một loại sáp đen bôi lên đôi chân mày thanh mảnh của nàng, làm chúng rậm rạp và thô kệch hơn, đồng thời khéo léo vẽ thêm một vài vết tàn nhang giả ở hai bên cánh mũi.
"Được rồi. Giờ thì ngay cả Nhạc Bất Quần có đứng trước mặt cũng khó lòng nhận ra đệ nhất mỹ nhân của Kiếm Tông." Vô Ưu khẽ mỉm cười, ánh mắt chàng hiện lên vẻ hài lòng đầy trí tuệ. Chàng tự bôi một lớp bột mỏng lên mặt mình, làm gương mặt vốn nho nhã trở nên vàng vọt, hốc hác như một con bệnh lao sắp chết.
Lục Hàn Yên mở mắt nhìn chàng, lòng dâng lên một nỗi xót xa khôn tả. Nàng khẽ nắm lấy bàn tay đang run rẩy của chàng, thầm thì: "Còn thanh kiếm Sương Hoa của ta?"
"Phải giấu kỹ." Vô Ưu chỉ tay vào đống củi khô mà Lão Tiền đã chuẩn bị sẵn trên chiếc xe kéo nhỏ ẩn dưới bụi rậm gần đó. "Quấn nó vào giẻ rách, nhét sâu dưới đáy xe kéo. Tuyệt đối không được rò rỉ một tia kiếm khí nào. Phong Vô Huyết sở hữu la bàn máu 'Huyết Chỉ Nam', chỉ cần một dao động linh lực nhỏ nhất của Thiên cảnh, hắn cũng có thể định vị được chúng ta trong phạm vi mười dặm."
Lục Hàn Yên gật đầu. Nàng nhanh chóng bọc thanh cổ kiếm Sương Hoa bằng những dải vải thô rách nát bám đầy bụi than, nhét chặt vào khoang hai đáy của xe chở củi. Sau khi hoàn thành lớp ngụy trang, nàng đỡ Vô Ưu đứng dậy. Chàng thư sinh phàm nhân lúc này khoác lên mình bộ dạng của một kẻ phu xe nghèo khổ, liên tục ho hắng, đi đứng lảo đảo nương tựa vào vai nàng.
Họ bắt đầu tiến về phía Biên trấn Lạc Diệp.
Biên trấn Lạc Diệp hiện ra trước mắt họ dưới ánh bình minh ảm đạm. Đây là một thị trấn biên thùy hỗn loạn, nằm kẹt giữa ranh giới của Thánh Quốc và Khu tự trị. Những ngôi nhà bằng gỗ sồi mục nát, mái lợp ngói xám xịt mọc san sát nhau dọc theo những con đường đầy bùn lầy hôi hám mùi phân ngựa và rượu rẻ tiền. Dân cư ở đây nhếch nhác, đa phần là những kẻ tị nạn phàm nhân gầy gò ốm yếu, những thương nhân chợ đen xảo quyệt và cả những tu sĩ đào tẩu mang khuôn mặt đầy sát khí.
Tại cổng vào biên trấn, bầu không khí căng thẳng bao trùm. Một toán binh vệ mặc thiết giáp nặng nề của Thánh Điện đang đứng dàn hàng ngang, tay lăm lăm trường thương bọc sắt. Đi đầu là ba tên mật thám áo đen dưới quyền Phong Vô Huyết, gương mặt xám xịt như người chết, đôi mắt láo liên quét qua từng người qua đường. Trên bức tường đá loang lổ bên cạnh cổng thành, những tờ lệnh truy nã vẽ hình Tống Vô Ưu và Lục Hàn Yên được dán chi chít, mực vẽ đỏ rực như máu tươi.
"Đứng lại! Tất cả phàm nhân xuống xe kiểm tra!" Một tên mật thám gầm lên, giọng nói chứa đựng uy áp Địa cảnh nhẹ khiến những người tị nạn phàm nhân xung quanh run rẩy quỳ sụp xuống đất.
Vô Ưu siết chặt lấy cánh tay Lục Hàn Yên, thầm thì bằng giọng cực nhỏ: "Bình tĩnh. Đi theo ta. Đừng vận dụng linh lực."
Họ chậm rãi kéo chiếc xe củi tiến vào hàng dài người chờ kiểm tra. Một tên mật thám áo đen cầm trên tay chiếc la bàn máu 'Huyết Chỉ Nam'. Chiếc kim đồng bên trong la bàn xoay tròn điên cuồng, thỉnh thoảng lại chỉ về phía những tu sĩ có linh lực dao động mạnh để lính canh giữ lại tra khảo dã man.
Khi Lục Hàn Yên bước đến gần, chiếc kim đồng đột ngột run nhẹ, khẽ nhích về phía nàng. Tim Lục Hàn Yên đập thình thịch, bàn tay thon dài của nàng giấu dưới tay áo vải thô khẽ co lại thành nắm đấm, sát khí Thiên cảnh trong linh hồn suýt chút nữa bộc phát.
Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Vô Ưu đột ngột bước lên nửa bước, chen vào giữa nàng và tên mật thám. Chàng vươn bàn tay phàm nhân lạnh ngắt, nắm chặt lấy tay nàng.
Huyết mạch trung hòa của Vô Ưu lập tức hoạt động. Sự tiếp xúc da thịt trực tiếp giữa hai người giống như một bộ lọc vô hình, hút đi toàn bộ luồng linh lực rò rỉ nhỏ nhất từ vết nguyền rạn nứt của Lục Hàn Yên, tịnh hóa nó hoàn toàn trước khi nó kịp thoát ra ngoài không khí. Chiếc kim đồng trên la bàn máu của tên mật thám lập tức đứng im bất động, chỉ thẳng vào khoảng không vô định.
"Kẻ nào đây? Sao mặt mũi vàng vọt như xác chết thế này?" Tên mật thám nhíu mày, nhìn chằm chằm vào gương mặt hốc hác, liên tục ho khan của Vô Ưu.
"Báo... báo cáo đại nhân..." Vô Ưu cất giọng khàn đặc, vừa nói vừa run rẩy đưa ra hai tấm giấy thông hành rách nát bám đầy bụi than. "Tiểu nhân là phu kéo xe củi ở ngoại thành... Đây là nương tử của tiểu nhân. Chúng tiểu nhân vào trấn để giao củi cho tửu quán Lão Tiền... mong đại nhân khai ân cho qua... Khụ! Khụ!"
Chàng ho lên một tràng dài dữ dội, cố tình hướng thẳng về phía tên mật thám. Một vài tia máu đỏ nhạt phả ra từ khóe môi chàng, trông cực kỳ ghê tởm.
Tên mật thám áo đen ghê tởm lùi lại một bước, bịt mũi quát lớn: "Đồ bệnh lao bẩn thỉu! Tránh xa ta ra! Giấy thông hành này là thế nào? Tại sao dấu triện lại mờ thế này?"
Hắn trừng mắt nhìn dấu triện đỏ trên giấy thông hành – thứ mà Vô Ưu đã phải bỏ ra một lượng lớn bạc trắng Thiên Khải để mua chuộc một lục sự cấp thấp ngầm đóng dấu từ trước.
Vô Ưu gượng đứng thẳng người, dù lồng ngực đang đau nhức như bị xé rách, chàng vẫn giữ vững phong thái điềm tĩnh của một học sĩ tư pháp. Chàng ho nhẹ một tiếng, dõng dạc nói:
"Đại nhân minh giám. Theo điều thứ mười hai trong Quy chế giao thương biên cảnh của Thánh Quốc, tất cả phàm nhân vận chuyển nhu yếu phẩm phi ma pháp như củi đốt, than cám có hóa đơn biên nhận của thương hộ bản địa thì chỉ cần đóng dấu triện sơ cấp của phòng trị an ngoại thành là hợp lệ. Dấu triện này tuy hơi mờ do dính nước mưa, nhưng mã số đăng ký hành chính 'Thiên Khải 411' vẫn còn hiển thị rõ ràng ở góc dưới bên trái. Nếu đại nhân cố tình giữ xe củi này lại, tửu quán Lão Tiền không có củi đốt đêm nay sẽ làm trễ nải việc cung cấp lương thảo cho đội kỵ binh tuần tra biên phòng. Lúc đó, trách nhiệm hành chính này... không biết ai sẽ gánh vác?"
Giọng nói của chàng tuy yếu ớt nhưng từng câu từng chữ đều sắc bén như dao cạo, trích dẫn chính xác luật lệ hành chính khiến tên mật thám cứng họng. Hắn là một tu sĩ võ học, làm sao am hiểu những điều khoản luật pháp dân sự rắc rối này? Hơn nữa, nghe đến việc ảnh hưởng đến lương thảo của kỵ binh biên phòng, hắn cũng có phần e dè.
Đúng lúc đó, một tên lính canh bên cạnh nhìn thấy dung mạo ngăm đen, đầy tàn nhang của Lục Hàn Yên, gã cười khẩy, vươn bàn tay thô ráp định sờ soạng vào má nàng: "Con ả thôn nữ này trông tuy bẩn thỉu, nhưng vóc dáng lại khá mượt mà đấy..."
Ánh mắt Lục Hàn Yên nháy mắt lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm. Sát ý cuồng bạo trong lòng nàng bùng lên, ngón tay nàng khẽ động, chuẩn bị vung kiếm khí chém đứt bàn tay dơ bẩn của gã lính canh.
Nhưng Vô Ưu đã nhanh hơn một bước. Chàng nắm chặt lấy cổ tay nàng, kéo mạnh nàng ra sau lưng mình, đồng thời chàng bước lên, dùng chính cơ thể phàm nhân gầy yếu của mình chắn giữa gã lính canh và nàng. Chàng ho khan dữ dội, bám chặt lấy vai gã lính canh, run rẩy nói:
"Đại nhân... nương tử của tiểu nhân bị bệnh ghẻ lở vùng da mặt... rất dễ lây truyền qua tiếp xúc... khụ khụ... mong đại nhân bảo trọng thân thể tôn quý..."
Gã lính canh nhìn thấy gương mặt vàng vọt của Vô Ưu và những vết tàn nhang sần sùi giả trên mặt Lục Hàn Yên, lập tức rụt tay lại như chạm phải rắn độc, nhổ nước bọt đầy ghê tởm: "Mẹ kiếp! Đúng là lũ phàm nhân bẩn thỉu! Cút! Cút ngay vào trong cho ta!"
Tên mật thám áo đen cũng phất tay đầy chán ghét.
Lục Hàn Yên nén chặt cơn giận, cúi đầu kéo chiếc xe củi nhanh chóng bước qua cổng thành. Khi đã đi sâu vào những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo của Biên trấn Lạc Diệp, nàng mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi nhìn sang Vô Ưu, nàng kinh hoàng phát hiện gương mặt chàng đã không còn một giọt máu.
Cơ thể phàm nhân của Vô Ưu hoàn toàn suy kiệt sau cuộc đối chất căng thẳng dưới áp lực uy áp Địa cảnh. Vết thương trên vai trái chàng nhói lên từng cơn đau kịch liệt, máu tươi bắt đầu rỉ ra qua lớp băng vải thô. Chàng lảo đảo quỵ xuống bên một bức tường gỗ mục nát.
"Vô Ưu! Chàng sao thế này?" Lục Hàn Yên hoảng hốt đỡ lấy chàng.
Vô Ưu run rẩy móc từ trong hộp gỗ trạng sư ra một viên Huyết khí đan cấp thấp, nuốt vội vào cổ họng. Viên thuốc bổ thô sơ tỏa ra một luồng dược lực ấm áp nhẹ, giúp chàng tạm thời giữ vững hơi thở yếu ớt.
"Ta không sao... vết thương nhiễm lạnh nên tái phát thôi..." Chàng thều thào, ngón tay chỉ về phía cuối con hẻm ẩm ướt, nơi có một tấm biển gỗ nhỏ treo l lửng, trên đó khắc ba chữ mờ nhạt: Y Quán Hoa Cô. "Đưa ta đến đó... Hoa Cô là người duy nhất ở biên trấn này có thể cứu ta..."
Lục Hàn Yên không chần chừ thêm một giây. Nàng bế xốc Vô Ưu lên, bất chấp bùn lầy bám bẩn lên tà váy vải thô, lao nhanh về phía y quán.
Y quán Hoa Cô là một ngôi nhà gỗ một tầng xập xệ, nằm cô lập ở góc khuất nhất của biên trấn. Bên trong y quán bốc lên mùi thuốc đắng nghét, nồng nặc và hỗn tạp của hàng trăm loại thảo dược phơi khô. Trên những chiếc kệ gỗ bám đầy bụi, những hũ sứ đựng dược liệu xếp ngổn ngang không theo một trật tự nào.
Nàng đạp cửa bước vào. Phía sau chiếc bàn gỗ dài chứa đầy rễ cây khô, một nữ tử khoảng ba mươi tuổi đang ngồi tỉ mỉ thái thuốc. Nàng ta mặc một bộ y phục chắp vá màu chàm giản dị, mái tóc đen búi lỏng bằng một cành cây khô sần sùi. Gương mặt nàng ta không quá xinh đẹp nhưng lại mang một vẻ sắc sảo, lạnh lùng khó tả, đặc biệt là đôi mắt đen láy như có thể nhìn thấu tâm can người đối diện. Đây chính là nữ y sĩ lập dị Hoa Cô.
"Y quán hôm nay không nhận khách. Cút ra ngoài." Hoa Cô thậm chí không thèm ngẩng đầu lên, giọng nói lạnh lùng như băng đá biên thùy.
"Y sĩ, xin hãy cứu mạng chàng! Chàng bị thương rất nặng!" Lục Hàn Yên khẩn khoản van nài, giọng nói run rẩy đầy nghẹn ngào.
Hoa Cô khẽ nhướng mày, đôi mắt sắc sảo quét qua hai người. Khi ánh mắt nàng ta dừng lại trên gương mặt hóa trang ngăm đen của Lục Hàn Yên, rồi di chuyển xuống chiếc hộp gỗ trạng sư và vết thương đẫm máu trên vai Vô Ưu, đôi đồng tử của nàng ta đột ngột co rút lại.
Nàng ta đứng dậy, bước nhanh đến bên Vô Ưu, thô bạo giật phăng lớp áo choàng đen chống nước của chàng ra, để lộ vết thương sâu hoắm trên vai trái.
Ngay khi nhìn thấy những vệt kiếm khí màu lam nhạt vẫn đang li ti xoay tròn quanh vết thương, tỏa ra một luồng hàn khí thấu xương ăn mòn da thịt Vô Ưu, sắc mặt Hoa Cô lập tức biến đổi kịch liệt. Nàng ta lùi lại ba bước, gương mặt tràn đầy sự thù hận và cảnh giác tột độ.
"Hàn Băng Kiếm Ý của Kiếm Tông!" Hoa Cô nghiến răng, giọng nói run lên vì phẫn nộ. Nàng ta trừng mắt nhìn Lục Hàn Yên, rồi nhìn Vô Ưu đang hôn mê nửa tỉnh nửa mê. "Hóa ra các ngươi là phản đồ của Kiếm Tông đang bị Thánh Điện truy nã toàn quốc!"
Nàng ta vung tay chỉ thẳng ra phía cửa, lạnh lùng quát lớn:
"Y quán của ta không chứa chấp người của Kiếm Tông, càng không muốn dính dáng đến Tòa án dị giáo của Thánh Điện! Ta không muốn rước họa diệt môn vào thân! Mang gã phàm nhân này cút ngay lập tức!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!