Đêm Lạnh Hang Thần Bí
Cơn bão tuyết gầm rú bên ngoài hẻm núi sập, nhưng bên trong khe đá hẹp, cái lạnh lại mang một thứ quyền lực tàn nhẫn và im lặng hơn nhiều. Bóng tối bao phủ lấy vòm đá đổ nát, nơi Tống Vô Ưu đang nằm thoi thóp. Máu tươi từ vết thương trên vai trái chàng đã thấm đẫm chiếc áo choàng xám thô sơ, đông cứng lại thành một mảng màu nâu sẫm lạnh ngắt.
Lục Hàn Yên bế chàng chạy điên cuồng trong màn sương mù của hẻm núi. Kinh mạch của nàng như bị ngàn vạn mũi kim châm chọc, vết nguyền hắc ám của Thánh Điện Phán Quyết đang không ngừng cắn rứt linh lực Thiên cảnh bị phong ấn của nàng. Nhưng nàng không màng đến bản thân. Đôi mắt phượng lạnh lùng vốn chưa từng biết rơi lệ giờ đây nhòe đi vì nước mưa và sự hoảng loạn tột độ. Nàng nhìn gã phàm nhân trong lòng mình – người không có lấy nửa điểm tu vi, kẻ vừa mới hôm qua còn dùng thân mình chắn một kiếm bạo tẩu của nàng ngay giữa pháp đình sơ cấp.
"Vô Ưu... Chàng không được chết..." Giọng nàng khản đặc, run rẩy xé rách màn mưa đêm.
Trước mắt nàng, tiếng thác nước đổ ầm ầm vang dội từ vách đá cao ngất. Dòng nước xiết cuồng bạo đổ xuống một hồ nước lạnh buốt, bốc lên làn sương mù dày đặc. Lục Hàn Yên cắn chặt môi đến rỉ máu, trực giác nhạy bén của một kiếm thủ giúp nàng phát hiện ra một khe nứt khuất sau màn nước đổ. Nàng ôm chặt Vô Ưu, vận dụng chút linh lực ít ỏi còn sót lại, nhảy vút qua dòng nước xiết buốt giá để tiến vào bên trong.
Đó là Hang động Thần Bí. Ngay khi bước qua màn nước, một cảm giác ấm áp kỳ lạ ập vào da thịt. Hang động này ẩn sâu dưới lòng đất biên giới, được bao phủ bởi một trận pháp cổ đại vô hình, hoàn toàn cô lập và che giấu mọi hơi thở linh lực rò rỉ trước các thiết bị dò tìm của Thánh Điện. Sàn hang khô ráo, phủ một lớp rêu mềm màu xanh nhạt tỏa ra thứ ánh sáng huỳnh quang yếu ớt.
Lục Hàn Yên nhẹ nhàng đặt Vô Ưu xuống một tảng đá phẳng. Chàng lập tức lên cơn co giật dữ dội. Gương mặt thư sinh nho nhã giờ đây xám ngoét, đôi môi tím tái vì lạnh, nhưng trán chàng lại nóng rực như một lò than đang bùng cháy. Vết thương linh hồn phàm nhân trên vai trái chàng – nơi kiếm khí bạo tẩu của nàng găm vào – đang rỉ ra những giọt máu đen kịch độc, bốc lên một luồng sát khí màu đỏ sậm nhạt nhẽo.
Nàng vội vàng cởi chiếc Áo choàng đen chống nước – di vật mà nha hoàn Tiểu Mai đã may tặng cho Vô Ưu trước ngày đào tẩu – để đắp lên người chàng. Chiếc áo choàng vải thô tẩm dầu dẻo dai giúp cản đi luồng gió lạnh buốt từ cửa hang, nhưng cơ thể phàm nhân của Vô Ưu vẫn không ngừng run rẩy. Nhịp thở của chàng mỏng manh, đứt quãng như một sợi chỉ trước gió bão.
Trong cơn hoảng loạn, Lục Hàn Yên không nghĩ được nhiều. Nàng áp lòng bàn tay thon thả của mình vào ngực Vô Ưu, cố gắng vận chuyển một luồng linh lực hàn băng tịnh hóa dịu nhẹ nhất vào cơ thể chàng để hạ sốt và dập tắt luồng sát khí đang tàn phá vết thương.
Nhưng ngay khi tia linh lực đầu tiên chạm vào ngực Vô Ưu, cơ thể chàng đột ngột co rút mạnh mẽ. Vô Ưu trợn trừng mắt, uốn cong người lên như một cánh cung bị kéo căng, rồi phun ra một ngụm máu đen đầy bọt khí.
"Ư... hự..."
Tiếng rên rỉ đau đớn xé lòng vang lên từ cổ họng chàng. Linh lực của tu sĩ Thiên cảnh, dù có ôn hòa đến đâu, đối với một phàm nhân không có kinh mạch tu luyện như Vô Ưu cũng giống như dòng nước lũ cuồng bạo đổ vào một con mương đất nhỏ hẹp. Nó đang xé rách các mạch máu phàm nhân của chàng, khiến chàng suýt nữa thì nổ tung lồng ngực.
"Không! Vô Ưu!" Lục Hàn Yên kinh hoàng rút tay lại. Nàng nhìn bàn tay mình, rồi nhìn vệt máu tươi nóng hổi bám trên môi chàng, lòng đau đớn như bị vạn kiếm xuyên tâm. Nàng là đệ nhất thiên tài kiếm thuật, có thể chém đứt vách núi, nhưng lúc này lại bất lực trước mạng sống của người mình yêu.
Trong cơn mơ màng, Vô Ưu khẽ gượng mở đôi mắt mờ đục. Chàng nhìn thấy gương mặt đẫm nước mắt của Lục Hàn Yên, bàn tay phàm nhân gầy gò của chàng run rẩy vươn lên, khẽ chạm vào gò má lạnh ngắt của nàng. Giọng chàng thều thào, mỏng manh như hơi thở của gió:
"Hàn... Yên... đừng truyền linh lực... Cơ thể phàm nhân của ta... không thể tiếp nhận sức mạnh của tu sĩ... Nó sẽ giết chết ta..."
"Nhưng chàng đang lạnh lắm... ta phải làm sao đây?" Giọng nàng nghẹn ngào, sự kiêu ngạo của một kiếm tu hoàn toàn sụp đổ trước tuyệt cảnh.
Vô Ưu khẽ mỉm cười, một nụ cười yếu ớt nhưng tràn đầy sự điềm tĩnh và trí tuệ logic thường ngày:
"Dùng... dùng nhiệt độ cơ thể... Điều hòa tự nhiên... Hãy tin ta..."
Nói xong câu đó, mắt chàng lại khép chặt, thần trí rơi vào bóng tối của cơn sốt tử thần.
Lục Hàn Yên đứng sững sờ. Dùng nhiệt độ cơ thể? Điều đó có nghĩa là nàng phải cởi bỏ xiêm y, tiếp xúc da thịt trực tiếp với chàng. Đối với một nữ tử băng thanh ngọc khiết, đệ tử nội môn của Kiếm Tông vĩ đại, đây là một sự sỉ nhục và cấm kỵ tột cùng. Nhưng khi nhìn xuống lồng ngực phập phồng yếu ớt của Vô Ưu, nhìn vết thương sâu hoắm trên vai chàng vẫn đang rỉ máu vì cứu nàng, mọi ranh giới giáo điều, mọi kiêu ngạo tông môn trong lòng nàng nháy mắt tan biến như mây khói.
"Chàng đã bỏ cả danh vọng, cả mạng sống để minh oan cho ta... thì chút danh tiết này của ta có xá gì..." Nàng thì thầm, ánh mắt phượng trở nên kiên định tuyệt đối.
Lục Hàn Yên đưa tay cởi bỏ bộ giáp nhẹ bằng bạc đã sứt mẻ vì kiếm khí của Triệu Thần, rồi tiếp tục cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài ướt sũng nước mưa. Nàng chỉ giữ lại một lớp y phục lụa mỏng manh màu trắng tuyết. Nàng nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh Vô Ưu trên tảng đá phẳng, kéo chiếc áo choàng đen chống nước che phủ lên cả hai người, rồi vòng đôi tay thon dài ôm chặt lấy cơ thể gầy gò, đang run rẩy của chàng vào lòng.
Ngay khoảnh khắc làn da mịn màng, mát lạnh của nàng tiếp xúc với cơ thể nóng bỏng của Vô Ưu, một sự dị biến kinh hoàng xảy ra.
Vết nguyền hắc ám của Thánh Điện ẩn sâu trong kinh mạch Lục Hàn Yên đột ngột bộc phát do sự dao động cảm xúc của nàng. Luồng sát khí màu đỏ sậm bạo tẩu cuồng bạo từ xích khóa linh cũ bắt đầu rò rỉ ra ngoài, biến thành những tia sét nhỏ màu đen tuyền cắn trả kinh mạch nàng, đồng thời tràn sang cơ thể phàm nhân của Vô Ưu đang áp sát.
"Á..." Lục Hàn Yên khẽ rên rỉ, nỗi đau rách da xẻ thịt khiến nàng muốn đẩy Vô Ưu ra để tránh làm tổn thương chàng.
Nhưng Vô Ưu không hề bị tổn thương.
Ngay khi luồng sát khí bạo tẩu màu đen tuyền kia chạm vào da thịt Vô Ưu, cơ chế bảo mệnh ẩn giấu trong huyết mạch của chàng đột ngột được kích hoạt. Đó là Huyết mạch trung hòa của Vô Ưu – một thể chất phàm nhân đặc thù cực kỳ hiếm có trên lục địa. Vì cơ thể chàng không có nửa điểm linh lực hay kinh mạch tu luyện, chàng hoàn toàn miễn nhiễm với các loại nguyền rủa nhắm vào tu sĩ. Ngược lại, dòng máu phàm nhân thuần túy của chàng lại giống như một hố đen vô tận, có khả năng hấp thụ và trung hòa mọi nguồn năng lượng bạo tẩu bẩn thỉu thông qua tiếp xúc vật lý trực tiếp.
Lục Hàn Yên kinh ngạc phát hiện, luồng sát khí bạo tẩu đang tàn phá cơ thể nàng dường như tìm thấy một lối thoát. Chúng điên cuồng tuôn chảy từ kinh mạch nàng sang cơ thể Vô Ưu. Nhưng thay vì phá hủy nội tạng chàng, luồng sát khí đỏ sậm kia ngay khi chạm vào dòng máu của Vô Ưu liền bị tịnh hóa hoàn toàn, tan biến thành những làn khói xám nhạt rồi bay hơi vào không khí.
Cơ thể Vô Ưu ấm dần lên. Vết thương linh hồn phàm nhân trên vai chàng bắt đầu ngừng chảy máu đen, các mô thịt bị hoại tử nhẹ do kiếm khí dần hồi phục huyết sắc hồng hào. Cơn sốt cao hành hạ chàng từ từ hạ xuống, nhịp thở trở nên đều đặn và sâu hơn.
Cùng lúc đó, một luồng sinh khí ấm áp, thuần khiết từ cơ thể Vô Ưu phản ngược trở lại kinh mạch của Lục Hàn Yên. Đây chính là kỹ năng Xoa dịu tâm thần bạo tẩu được kích hoạt thông qua sự thấu cảm và tiếp xúc thân thể.
Lục Hàn Yên cảm thấy một sự thư thái chưa từng có lan tỏa khắp cơ thể. Sát khí bạo tẩu luôn gầm rú trong linh hồn nàng suốt những ngày qua đột ngột dịu hẳn đi. Nàng nhắm mắt lại, tận hưởng hơi ấm bình yên từ lồng ngực của gã phàm nhân gầy yếu. Trong hang động tối tăm, dưới tiếng thác nước đổ ầm ầm bên ngoài, hai cơ thể ôm chặt lấy nhau, cùng chia sẻ nhịp đập sinh mệnh vượt qua ranh giới giữa phàm nhân và tu sĩ.
Khi ánh ban mai đầu tiên lọt qua màn nước thác, rọi vào trong hang động những vệt sáng lấp lánh như kim cương, Lục Hàn Yên khẽ mở mắt. Nàng kinh ngạc phát hiện ra một sự thật chấn động.
Linh lực Thiên cảnh bị phong ấn bấy lâu nay trong cơ thể nàng đột ngột có dấu hiệu lỏng lẻo. Vết nguyền hắc ám bám quanh kinh mạch nàng đã bị tiêu hao mất một phần mười. Mỗi khi nàng siết chặt vòng tay ôm lấy Vô Ưu, luồng linh lực bị nghẽn lại chảy xuôi một chút, mang lại cho nàng một cảm giác ấm áp và sức mạnh đang dần hồi phục.
Nàng cúi đầu nhìn gương mặt đang ngủ say thanh thản của Vô Ưu. Chàng vẫn là một phàm nhân không có tu vi, nhưng đối với nàng lúc này, chàng chính là chìa khóa duy nhất để giải thoát nàng khỏi xiềng xích của Thánh Điện, là bến đỗ bình yên duy nhất mà nàng muốn dùng cả mạng sống để bảo vệ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!