Bẫy Kiếm Hẻm Núi Tử Vong
Tiếng sấm rền vang rạch ngang bầu trời đêm, chiếu sáng những bóng đen kỵ sĩ đang điên cuồng lao vào rừng sâu truy vết. Những tia chớp xanh loét xé toạc màn mây đen đặc, rọi xuống thung lũng hoang dã ngoại ô phía Tây Kinh thành Thiên Khải một thứ ánh sáng ma mị, lạnh lẽo. Dưới mặt đất sũng nước, tiếng móng ngựa sắt nện xuống bùn đất nhão nhẹt vang lên dồn dập như tiếng trống trận thúc quân. Năm trăm kỵ binh thiết giáp của Thánh Điện Phán Quyết, dưới sự chỉ huy của Đội trưởng truy binh Triệu Thần, đang như một bầy sói đói ngửi theo vệt máu tươi còn sót lại trên những chiếc lá mục.
Lục Hàn Yên bế chặt Tống Vô Ưu trong lòng, bước chân của nàng nhanh nhẹn nhưng đầy nặng nề. Dù sở hữu thể chất của một tu sĩ Thiên cảnh đỉnh phong, nhưng việc liên tục di chuyển trong đêm mưa bão, vừa phải chống chọi với luồng linh lực bị phong ấn bởi xích sắt cấm thuật, vừa phải bảo vệ một phàm nhân đang thoi thóp đã khiến thể lực của nàng tiêu hao đến mức cực hạn.
Dưới lớp áo choàng đen chống nước sũng nước mưa, cơ thể của Tống Vô Ưu nóng rực như một lò than đang cháy lụi. Vết thương linh hồn phàm nhân trên vai trái của chàng – vết thương do chính nhát kiếm bạo tẩu của nàng gây ra tại pháp đình sơ cấp – đang không ngừng rỉ ra dòng máu tươi nóng hổi. Cơn sốt cao hành hạ khiến thần trí của gã học sĩ tư pháp phàm nhân rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, lồng ngực chàng phập phồng yếu ớt, thỉnh thoảng lại ho lên những tiếng khan khổ sở.
"Hàn... Hàn Yên..." Giọng Vô Ưu thều thào, mỏng manh như tiếng lá rụng giữa bão giông. "Chúng ta... sắp đến ranh giới của Hẻm núi Tử Vong rồi phải không?"
Lục Hàn Yên khẽ cắn môi, đôi mắt phượng lạnh lùng vốn chưa từng biết dao động giờ đây ngập tràn sự lo lắng tột cùng. Nàng cúi đầu nhìn gương mặt xanh xao, nhợt nhạt của chàng, khẽ thì thầm:
"Phải, Vô Ưu. Chúng ta đã nhìn thấy vách đá dựng đứng phía trước. Nhưng tiếng móng ngựa của Triệu Thần sát ngay sau lưng rồi. Nếu đi tiếp vào hẻm núi, địa hình hiểm trở đó sẽ biến thành một cái túi đá giam cầm chúng ta."
"Không..." Vô Ưu gượng mở đôi mắt mờ đục, ánh nhìn của chàng lướt qua màn mưa, hướng về phía bóng tối sâu thẳm của hẻm núi phía trước. "Đó không phải là cái túi đá... đó là sinh lộ duy nhất của chúng ta. Hàn Yên... hãy đặt ta xuống... ta cần mở hộp gỗ..."
Lục Hàn Yên lướt nhanh vào dưới một vòm đá bán nguyệt tạm thời che được mưa lớn, nhẹ nhàng đặt Vô Ưu tựa vào vách đá lạnh ngắt. Chàng run rẩy đưa bàn tay phàm nhân không có nửa điểm tu vi vào trong chiếc Hộp gỗ trạng sư Tống gia đeo bên hông. Với những thao tác run rẩy nhưng vô cùng chính xác, chàng rút ra một cuộn da dê cũ kỹ và một thiết bị bằng đồng thau tròn trịa.
Đó chính là Bản đồ địa hình Hẻm núi Tử Vong do Khương lão đầu – người chăn ngựa cũ trung thành của Tống gia – dâng tặng trước ngày họ đào tẩu, và chiếc La bàn cơ giới cổ đại do thợ rèn Lão Thiết cải tiến.
"Khương lão đầu từng nói... Hẻm núi Tử Vong là một bí cảnh tự nhiên, nơi tích tụ hàng vạn luồng kiếm khí vô chủ của các tiền nhân Kiếm Tông ngàn năm trước..." Vô Ưu ho nhẹ một tiếng, máu tươi lại rỉ ra nơi khóe môi, nhưng ánh mắt chàng lại sáng lên một tia sáng trí tuệ sắc bén đến đáng sợ. "Linh lực của tu sĩ khi bước vào đó sẽ kích hoạt kiếm khí cuồng bạo tấn công. Nhưng thiết bị cơ giới của Lão Thiết... thì không."
Chàng mở nắp chiếc la bàn đồng. Bên trong, những bánh răng cơ học tinh xảo quay rầm rập, chiếc kim chỉ hướng bằng đồng đen không hề bị ảnh hưởng bởi từ trường ma pháp hay sương mù dày đặc của cấm địa. Nó đang chỉ thẳng về hướng gió lốc kiếm khí tự nhiên của hẻm núi.
Lục Hàn Yên nhìn bản đồ, rồi nhìn những vệt máu loang lổ trên áo choàng của Vô Ưu. Nàng biết, nếu không có mưu lược của chàng, hai người đã phơi xác dưới mũi thương của Triệu Thần từ lâu. Nàng khẽ nói:
"Triệu Thần dẫn theo năm trăm thiết kỵ. Bộ giáp sắt của chúng có khả năng kháng ma pháp và kiếm khí cấp thấp cực tốt. Kiếm khí tự nhiên ở đây liệu có thể xuyên phá được phòng ngự của chúng?"
"Kiếm khí đơn lẻ thì không... nhưng nếu là bão lốc kiếm khí quy mô lớn thì có." Vô Ưu gõ nhẹ ngón tay lên mặt kính la bàn, nhịp gõ đều đặn như đang tính toán tần số của một vụ nổ pháp lý. "Kiếm khí ở đây vận hành theo chu kỳ nhịp thở của mạch đá phàm nhân dưới lòng đất. Cứ mỗi mười hai nhịp thở, luồng khí lưu từ hướng Tây Nam sẽ hội tụ tại vách đá hẹp nhất của hẻm núi. Chúng ta sẽ dùng chính võ lực của chúng để kích hoạt cái bẫy này."
Đột nhiên, tiếng gầm rú của Triệu Thần vang lên từ đầu thung lũng, kéo theo ánh sáng vàng rực từ những chiếc Kính Chiếu Yêu Linh Lực quét qua vách đá:
"Tống Vô Ưu! Lục Hàn Yên! Các ngươi không thoát được đâu! Trực giác của ta đã khóa chặt vệt máu của ngươi rồi! Khôn hồn thì bước ra chịu trói, ta sẽ cho các ngươi một bản án toàn thây!"
"Bọn chúng tới rồi." Lục Hàn Yên siết chặt chuôi kiếm, hàn khí màu lam nhạt bắt đầu rò rỉ từ ngón tay nàng. Nàng muốn bế Vô Ưu bay vút qua đỉnh núi để cắt đuôi truy binh.
"Đừng bay lên!" Vô Ưu lập tức giữ chặt tay nàng, giọng nói đanh thép cắt ngang ý định của nữ kiếm thủ. "Gió lốc kiếm khí trên đỉnh núi mạnh gấp mười lần bên dưới. Nàng đang bị rạn nứt kinh mạch do vết nguyền của Thánh Điện, bay lên đó chỉ khiến kiếm trận tự nhiên phản phệ xé rách linh hồn nàng. Hãy tin ta... đi bộ men theo lối mòn bên trái vách đá. Chúng ta sẽ ngụy tạo dấu chân thú dữ để dụ chúng vào mắt bão."
Vô Ưu ho khan, cố nén cơn đau thắt từ buồng phổi. Chàng dùng cành thông khô bọc vải thô từ hộp gỗ, nhanh chóng quét sạch dấu chân người trên nền đất ẩm, thay thế vào đó là những vết cào sâu hoắm, ngụy tạo dấu chân của một con yêu hổ rừng sâu đang hoảng loạn trốn chạy về phía đáy hẻm núi.
Triệu Thần dẫn đầu kỵ binh thiết kỵ lao đến vòm đá. Hắn nhảy xuống ngựa, quan sát những vết chân thú dữ khổng lồ dẫn sâu vào lòng hẻm núi, rồi nhìn vệt máu tươi bám trên vách đá hẹp. Khóe môi gã đội trưởng kỵ binh vặn vẹo thành một nụ cười tàn nhẫn:
"Muốn dùng yêu thú để cản đường sao? Ngu xuẩn! Toàn đội dàn hàng ngang, càn quét lối vào hẻm núi! Bất kỳ sinh vật nào cản đường đều chém không tha!"
Năm trăm kỵ sĩ thiết giáp đồng loạt rút trường thương, linh lực màu vàng sậm từ giáp sắt liên kết lại thành một bức tường phòng ngự kiên cố, rầm rập tiến vào Hẻm núi Tử Vong. Tiếng xích sắt va chạm, tiếng móng ngựa nện xuống đá tảng tạo nên một thứ âm thanh đè nặng tâm trí phàm nhân.
Sâu trong hẻm núi, sương mù dày đặc bắt đầu bao phủ. Những vệt kiếm khí vô chủ màu trắng xám thỉnh thoảng lại xẹt qua vách đá, chém vào giáp sắt của kỵ binh phát ra những tiếng "keng keng" chói tai nhưng không thể xuyên phá. Triệu Thần cầm đầu thương "Thiết Huyết" tỏa hào quang đỏ rực, gạt phăng những luồng kiếm khí rải rác, ánh mắt gã khóa chặt bóng dáng gầy gò của Vô Ưu đang được Lục Hàn Yên dìu đi phía trước khoảng trăm bước.
"Chạy đi đâu!" Triệu Thần gầm lên, vận hành "Thiết Kỵ Tàn Sát Quyết", tốc độ của gã nháy mắt tăng vọt, trường thương mang theo kình phong cuồng bạo đâm thẳng về phía lưng Vô Ưu.
"Hàn Yên! Tránh sang phải ba bước! Chém mạnh vào vách đá hướng Tây Nam!" Vô Ưu hét lớn, mắt chàng nhìn trừng trừng vào chiếc la bàn cơ giới đang rung lên bần bật, các bánh răng đồng đạt đến tần số quay cực đại.
Lục Hàn Yên không một chút do dự. Nàng xoay người, bế xốc Vô Ưu lướt sang phải ba bước nấp sau một tảng đá hình đầu rùa cổ đại. Cùng lúc đó, tay trái nàng ngưng tụ Hàn Băng Kiếm Ý, vung một chiêu kiếm khí màu lam tuyết sắc lẹm, chém mạnh vào một vết nứt tự nhiên trên vách đá hướng Tây Nam.
*Oành!*
Nhát kiếm của nàng không nhắm vào Triệu Thần, mà đâm sâu vào mắt xích khí lưu yếu nhất của vách đá phàm nhân. Sự va chạm lực lượng đột ngột làm thay đổi hoàn toàn cấu trúc hướng gió của hẻm núi.
Đúng lúc đó, nhịp thở thứ mười hai của mạch đá phàm nhân đến.
Một tiếng rít gào kinh thiên động địa vang lên từ đáy hẻm núi. Luồng gió lạnh thấu xương từ hướng Tây Nam đột ngột chuyển hướng, kéo theo hàng vạn luồng kiếm khí cổ đại vô chủ đang lơ lửng trong sương mù. Chúng bị hút vào khe hẹp vách đá bị vỡ, ngưng tụ lại thành một cơn bão lốc kiếm khí khổng lồ, xoáy tròn cuồng bạo như một con rồng xám khổng lồ càn quét vạn vật.
"Cái gì?!" Triệu Thần biến sắc.
Cơn bão lốc kiếm khí tự phát bùng nổ ngay giữa đội hình năm trăm kỵ binh thiết giáp. Những luồng kiếm khí sắc bén như dao cạo, mang theo sức mạnh vật lý thuần túy của thiên nhiên, điên cuồng chém giết không góc chết. Bức tường phòng ngự linh lực của kỵ binh nháy mắt bị xé rách như tờ giấy mỏng. Giáp sắt nặng kháng ma của các kỵ sĩ bị chém ra những đường nứt ngang dọc, máu tươi phun trào, tiếng ngựa chiến hí vang thảm thiết vang vọng khắp thung lũng.
Hàng chục kỵ sĩ thiết giáp cùng linh mã bị hút thẳng vào tâm bão kiếm khí, cơ thể bị nghiền nát thành những mảnh vụn thịt xương rơi lả tả dưới đất bùn. Sức mạnh hủy diệt của thiên tai kiếm khí khiến đội hình thiết kỵ tinh nhuệ của Thánh Điện nháy mắt rơi vào trạng thái hỗn loạn hoàn toàn.
"Nghịch tặc!" Triệu Thần gầm lên điên cuồng. Gã vung trường thương Thiết Huyết, bộc phát toàn bộ tu vi Thiên cảnh sơ kỳ để chống chọi với sức hút của cơn bão. Nhìn thấy hơn một trăm binh sĩ của mình bị chôn vùi trong chớp mắt dưới bẫy địa hình của gã phàm nhân gầy yếu kia, lồng ngực gã như muốn nổ tung vì nhục nhã và phẫn nộ.
Gã nhận ra, nếu không giết chết Tống Vô Ưu ngay lúc này, danh dự của một đội trưởng truy binh Thánh Điện của gã sẽ bị hủy hoại hoàn toàn. Gã nhìn về phía lối ra duy nhất của hẻm núi phía sau tảng đá đầu rùa, nơi Lục Hàn Yên đang chuẩn bị đưa Vô Ưu thoát ra ngoài.
"Ta muốn các ngươi phải chôn thây tại đây!"
Triệu Thần điên cuồng gầm rú, gã dồn toàn bộ linh lực cuồng bạo của "Thiết Kỵ Tàn Sát Quyết" vào thanh trường thương Thiết Huyết. Thanh thương sắt nặng nề bùng lên ngọn lửa linh lực đỏ sậm rực cháy, tỏa ra uy áp Thiên cảnh đầy hủy diệt. Gã vung mạnh cánh tay, phóng thanh trường thương bay vút qua rìa cơn bão kiếm khí, nhắm thẳng vào vách đá khổng lồ ngay phía trên lối ra duy nhất của hẻm núi.
"Hàn Yên! Cản thanh thương đó lại!" Vô Ưu nhận ra hiểm họa, chàng hét lên, nhưng cơ thể phàm nhân đã suy kiệt hoàn toàn khiến chàng ngã quỵ xuống đất bùn.
Lục Hàn Yên cắn chặt răng, nàng vung tay phóng ra một dải kiếm khí băng tuyết cực mạnh để đánh lệch hướng thanh thương. Tiếng va chạm kim khí vang lên chói tai giữa không trung, kiếm khí của nàng làm thanh thương chệch đi vài tấc, nhưng lực lượng cuồng bạo của món bảo khí Thiên cảnh vẫn găm sâu vào điểm nứt của vách đá vòm.
*Oành! Oành! Oành!*
Một vụ nổ kinh hoàng rung chuyển toàn bộ Hẻm núi Tử Vong. Sự va chạm lực lượng của tu sĩ Thiên cảnh đã kích hoạt một chuỗi sụp đổ địa hình quy mô lớn. Hàng vạn tấn đá tảng khổng lồ từ đỉnh núi sụp đổ xuống như thác lũ, bụi đất mù mịt dâng cao che khuất cả bầu trời đêm bão bùng.
Lối ra duy nhất của hẻm núi bị những khối đá khổng lồ cao bằng ba tầng nhà bịt kín hoàn toàn. Con đường dẫn đến tự do của họ đã biến thành một bức tường đá không thể xuyên phá.
Cơn bão lốc kiếm khí dần lắng xuống khi mạch đá phàm nhân khép lại chu kỳ thở. Triệu Thần và tàn quân bị chặn đứng ở phía ngoài đống đổ nát, tiếng gào thét căm hận của gã bị ngăn cách bởi bức tường đá dày đặc.
Nhưng ở phía bên trong, Tống Vô Ưu và Lục Hàn Yên cũng bị cô lập hoàn toàn trong lòng hẻm núi sập.
Chiếc la bàn cơ giới cổ đại trong tay Vô Ưu bị một mảnh đá dăm bắn trúng, mặt kính nứt vỡ thành những đường ngang dọc chằng chịt, các bánh răng đồng bên trong kẹt cứng không thể chuyển động.
Gió đêm lạnh giá bắt đầu tràn vào qua các khe đá sụp đổ, nhiệt độ trong hẻm núi giảm sâu thấu xương. Vô Ưu ho ra một ngụm máu lớn đẫm áo choàng xám, cơ thể phàm nhân yếu ớt của chàng run rẩy kịch liệt trước cái lạnh tử thần đang cận kề.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!