Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Máu Nhuộm Đêm Mưa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa như trút nước xuống những mái ngói xám đen của Kinh thành Thiên Khải. Gió đông rít gào qua các con hẻm sâu, mang theo cái lạnh thấu xương của một đêm bão bùng. Trên những con đường lát đá xanh vốn nhộn nhịp, giờ đây chỉ còn tiếng nước chảy xối xả và ánh sáng chập chờn từ những chiếc đèn lồng ma pháp bị gió quật đến vẹo vọ.


Lục Hàn Yên bế chặt Tống Vô Ưu trong lòng, thân hình mảnh mai của nàng lướt đi như một bóng ma giữa màn mưa dày đặc. Tà áo chiến y màu trắng viền lam của nàng đã rách nát nhiều chỗ, đẫm nước mưa lạnh ngắt, nhưng nơi lồng ngực nàng, một mảng lớn cẩm y đã bị nhuộm thành màu đỏ thẫm ấm nóng. Đó là máu của Vô Ưu. Dòng máu phàm nhân nóng hổi vẫn không ngừng rỉ ra từ vết thương sâu hoắm trên vai trái của chàng, thấm qua lớp vải sờn cũ, sưởi ấm lồng ngực lạnh giá của nàng nhưng lại khiến trái tim nàng thắt chặt lại vì đau đớn và hối hận.


"Chính ta... chính kiếm khí bạo tẩu của ta đã đâm xuyên qua vai chàng..."


Lục Hàn Yên cắn chặt môi đến rỉ máu. Đôi mắt phượng lạnh lùng vốn chưa từng biết sợ hãi trước vạn kiếm của Kiếm Tông, giờ đây lại ngập tràn sự hoảng loạn tột cùng. Nàng cảm nhận được nhịp tim của Vô Ưu đang yếu dần, hơi thở của chàng đứt quãng, mỏng manh như một sợi tơ trước gió bão. Thể chất phàm nhân không có nửa điểm tu vi của chàng làm sao chống chịu được luồng kiếm khí hàn băng cuồng bạo đang không ngừng tàn phá kinh mạch trống rỗng bên trong?


"Vô Ưu, chàng không được chết! Ta cấm chàng chết!" Nàng thì thầm bên tai chàng, giọng nói run rẩy hòa lẫn vào tiếng mưa rơi tầm tã. Nàng siết chặt vòng tay, vận dụng chút linh lực ít ỏi còn sót lại sau cơn bạo tẩu để ngưng tụ thành một màn sương băng mỏng bao bọc xung quanh vết thương của chàng, cố gắng ngăn không cho máu tiếp tục phun trào.


Đột nhiên, từ phía xa vọng lại tiếng chuông đồng dồn dập, phá tan màn đêm tĩnh lặng. Tiếng chuông của Thánh Điện Phán Quyết.


"Keng! Keng! Keng!"


Đó là tiếng chuông phát lệnh truy nã cấp độ cao nhất: Lệnh truy nã Đồng phạm dị giáo.


"Tất cả kỵ sĩ nghe lệnh! Phong tỏa toàn bộ các cổng thành! Kích hoạt Kính Chiếu Yêu Linh Lực!"


Giọng nói dõng dạc, lạnh lùng của Đội trưởng truy binh Triệu Thần vang dội khắp các ngả đường nhờ ma pháp khuếch đại âm thanh. Tiếng móng ngựa sắt nện xuống đường đá vang lên dồn dập từ phía sau. Năm trăm kỵ binh thiết giáp của Thánh Điện đang chia thành các mũi nhọn, điên cuồng càn quét khắp các ngõ ngách của kinh thành.


Lục Hàn Yên nấp sát vào bóng tối dưới hiên của một ngôi nhà cổ. Nàng nhìn ra đường lớn, thấy ba luồng ánh sáng màu vàng kim rực rỡ từ những chiếc Kính Chiếu Yêu Linh Lực đặt trên lưng linh mã đang quét qua quét lại trên không trung. Loại pháp bảo này cực kỳ nhạy cảm với các biến động linh lực của tu sĩ đào tẩu. Chỉ cần nàng rò rỉ một tia kiếm khí để di chuyển, ánh sáng vàng kim kia sẽ lập tức khóa chặt vị trí của hai người.


"Ư... hự..."


Tống Vô Ưu đột nhiên khẽ rên rỉ, một ngụm máu đen nhẹ lại rỉ ra từ khóe môi chàng, mang theo hơi thở lạnh ngắt của kiếm khí hàn băng. Ý thức của chàng mơ hồ tỉnh lại giữa cơn sốt cao hành hạ. Cơn đau từ vết thương linh hồn phàm nhân khiến toàn thân chàng co giật nhẹ.


"Vô Ưu! Chàng tỉnh rồi sao?" Lục Hàn Yên hoảng hốt khẽ gọi.


Vô Ưu gượng mở đôi mắt mờ đục, nhìn gương mặt đẫm nước mưa và nước mắt của nàng. Dù đang cận kề cái chết, bộ não logic của gã học sĩ tư pháp vẫn vận hành một cách chuẩn xác đến đáng sợ. Chàng khẽ thều thào, giọng nói yếu ớt chỉ đủ cho hai người nghe thấy:


"Hàn Yên... đừng dùng... linh lực để bay lướt nữa... Kính chiếu yêu... sẽ phát hiện ra ngay... Hãy dùng chiếc áo choàng đen chống nước của ta... trùm kín người chàng và ta... máu phàm nhân của ta... sẽ giúp che giấu hơi thở tu sĩ của nàng..."


Lục Hàn Yên lập tức hiểu ra. Chàng không có tu vi, dòng máu phàm nhân của chàng không hề có dao động linh lực. Khi máu của chàng bao phủ bên ngoài, nó giống như một lớp màng tự nhiên cách ly hoàn toàn linh lực rò rỉ của nàng trước các thiết bị dò tìm của Thánh Điện. Nàng nhanh chóng kéo chiếc áo choàng đen chống nước sờn cũ từ chiếc Hộp gỗ trạng sư đeo bên hông Vô Ưu, trùm kín thân hình của cả hai.


"Chúng ta... đi đâu bây giờ? Toàn bộ cổng thành đã bị phong tỏa," Lục Hàn Yên khẽ hỏi, ánh mắt lộ vẻ mịt mờ.


"Đến bến tàu phía Tây... hẻm nhỏ số bảy... tìm Lão Trương..." Vô Ưu ho nhẹ một tiếng, máu tươi lại nhuộm đỏ môi chàng. "Chỉ có chiếc xe ngựa chở củi của ông ấy... mới có thể đưa chúng ta ra ngoài..."


Lục Hàn Yên gật đầu kiên định. Nàng không dùng khinh công nhảy qua các mái nhà nữa, mà bế Vô Ưu chạy bộ men theo những góc tối của các bức tường đá, tận dụng màn mưa dày đặc và chiếc áo choàng đen để lách qua hai đợt tuần tra của kỵ binh thiết giáp ngay trên phố lớn. Mỗi bước chân của nàng đều cực kỳ nhẹ nhàng, không hề phát ra một tiếng động nhỏ nhờ kỹ năng bộ pháp vô ảnh của Kiếm Tông.


Sau một nén nhang chạy đua với tử thần, họ đã tiếp cận được con hẻm nhỏ số bảy gần bến tàu phía Tây. Đúng như lời Vô Ưu nói, một chiếc xe ngựa chở củi cũ kỹ, phủ bạt da thú sờn rách đang đỗ lặng lẽ dưới màn mưa. Lão nhân da sạm nắng Lão Trương đang đứng cạnh đầu ngựa, tay cầm roi da dài, mắt sắc sảo không ngừng quan sát xung quanh với vẻ lo lắng tột độ.


"Lão Trương..." Lục Hàn Yên khẽ gọi từ trong bóng tối.


Lão Trương giật mình, lập tức nhận ra giọng nói. Ông nhanh chóng dắt ngựa lùi sâu vào bóng tối của mái hiên, vội vã đỡ lấy hai người. Khi nhìn thấy Tống Vô Ưu đang hôn mê, vai trái đẫm máu tươi nóng hổi, mắt lão nhân đỏ hoe:


"Tống thiếu gia! Trời đất ơi, sao nông nỗi này... Năm xưa lão gia Tống Hoài Nam cứu mạng cả nhà lão Trương này khỏi tội oan, ơn đức ấy lão chưa bao giờ quên. Hôm nay dù có phải đổi bằng cái mạng già này, lão cũng phải đưa thiếu gia thoát khỏi cái kinh thành thối nát này!"


"Lão Trương, cổng thành phía Tây đã bị Triệu Thần phong tỏa bằng kính chiếu yêu. Chúng ta làm sao qua được?" Lục Hàn Yên hỏi, giọng nói gấp gáp.


Lão Trương vuốt nước mưa trên mặt, ánh mắt lộ vẻ quyết tuyệt:


"Chiếc xe chở củi này của lão có thiết kế gầm hai đáy đặc biệt để lách thuế biên giới. Cô nương hãy mau bế thiếu gia nằm xuống gầm xe, lão sẽ phủ củi và than cám lên trên để ngụy trang. Nhưng Triệu Thần là kẻ vô cùng xảo quyệt, gã chắc chắn sẽ kiểm tra kỹ lưỡng mọi xe ra vào cổng thành. Lão Trương ta... sẽ dùng một kế điệu hổ ly sơn."


Lão Trương nhìn Lục Hàn Yên, giọng nói trầm xuống đầy nghiêm túc:


"Lão sẽ dùng một chiếc xe ngựa giả, chất đầy củi khô và tẩm dầu hỏa, lao thẳng về hướng cổng thành phía Đông để thu hút toàn bộ sự chú ý của kỵ binh thiết giáp. Khi cổng phía Tây bị lỏng lẻo phòng thủ, cô nương hãy mượn cơ hội đó đưa thiếu gia vượt quan ải chạy vào rừng sâu ngoại ô."


"Không được! Làm vậy ông sẽ chết!" Lục Hàn Yên chấn động tâm can. Nàng không ngờ một phàm nhân bình thường lại có thể dũng cảm hy sinh vì Vô Ưu đến thế.


"Mạng của lão Trương này mười năm trước đã thuộc về Tống gia rồi. Giờ đây Tống gia chỉ còn lại một mình thiếu gia, chàng là ngọn hải đăng công lý của phàm nhân chúng ta, chàng không thể chết!" Lão Trương cười hào sảng, đẩy Lục Hàn Yên vào gầm xe ngựa phụ. "Mau lên! Kỵ binh đang áp sát rồi!"


Lục Hàn Yên cắn chặt răng, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má hòa cùng nước mưa lạnh giá. Nàng bế Vô Ưu nằm gọn vào gầm xe hai đáy chật hẹp, ngửi thấy mùi gỗ mục và than cám hăng hắc. Lão Trương nhanh chóng phủ bạt da thú và xếp những súc củi lớn đè lên trên, che kín hoàn toàn lối vào.


Chỉ vài nhịp thở sau, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên ngay đầu hẻm. Triệu Thần chỉ huy một đội kỵ binh thiết giáp Thánh Điện lướt qua, ánh sáng vàng kim từ Kính Chiêu Yêu quét thẳng vào chiếc xe ngựa chở củi. Nhưng chiếc áo choàng đen đẫm máu phàm nhân của Vô Ưu đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ cách ly linh lực. Chiếc kính chiếu yêu không hề phát ra bất kỳ tín hiệu cảnh báo nào.


"Đội trưởng! Có một chiếc xe ngựa chở củi đang lao điên cuồng về phía cổng thành phía Đông! Trên xe có dấu vết linh lực rò rỉ của kiếm khí hàn băng!" Một tên kỵ sĩ hét lớn báo cáo.


Triệu Thần hốc mắt sâu thẳm híp lại, vung trường thương Thiết Huyết chỉ về hướng Đông:


"Đuổi theo! Bọn chúng muốn vượt cổng phía Đông! Toàn đội tăng tốc!"


Tiếng móng ngựa rầm rập rời đi hướng về phía Đông. Lợi dụng khoảng trống thời gian chí mạng ấy, Lục Hàn Yên lách người ra khỏi gầm xe ngựa phụ. Nàng nhìn về hướng cổng thành phía Đông, nơi ánh lửa đỏ rực vừa bùng lên giữa màn mưa kèm theo tiếng nổ lớn và tiếng la hét phẫn nộ của kỵ binh Thánh Điện. Lão Trương đã kích hoạt vụ nổ dầu hỏa để đánh lạc hướng kẻ thù.


"Lão Trương... xin nhận của Lục Hàn Yên một lạy này!"


Nàng quỳ xuống đất bùn lạnh ngắt, dập đầu một lạy về hướng ánh lửa, rồi lập tức bế xốc Vô Ưu lên, mượn màn đêm mưa bão phóng thẳng về phía cổng thành phía Tây lúc này đang hỗn loạn và lỏng lẻo phòng thủ. Nàng dùng chút linh lực rạn nứt còn lại chém đứt xích sắt khóa cổng phụ, lướt nhanh như một vệt sáng màu lam nhạt thoát ra ngoại ô kinh thành thành công.


Nhưng tuyệt cảnh vẫn chưa kết thúc.


Tại cổng thành phía Đông, Triệu Thần đứng trước đống đổ nát của chiếc xe ngựa bị thiêu rụi. Dưới đất, Lão Trương đang bị xích sắt trói chặt, toàn thân đầy vết chém nhưng gương mặt vẫn nở nụ cười ngạo nghễ đầy khinh bỉ nhìn gã đội trưởng kỵ binh.


Triệu Thần bước đến bên chiếc xe ngựa bị cháy, dùng găng tay sắt quẹt một vệt tro tàn đưa lên mũi ngửi. Gương mặt vạm vỡ của hắn nháy mắt trở nên vặn vẹo vì giận dữ.


"Không có mùi máu phàm nhân nóng hổi... Đây là xe giả! Kiếm khí hàn băng trên xe này chỉ là tàn dư linh lực được gieo vào củi khô!"


Hắn quay phắt lại, giẫm mạnh chân sắt lên ngực Lão Trương khiến ông hộc máu tươi:


"Nói! Bọn chúng đang trốn ở đâu?"


"Ha ha ha... Bọn chúng đã vượt cổng phía Tây chạy thoát rồi! Triệu Thần, các ngươi mãi mãi không thể dập tắt được ánh sáng công lý của phàm nhân đâu!" Lão Trương cười lớn, tiếng cười khản đặc vang vọng giữa đêm mưa.


"Đồ phàm nhân ngu xuẩn!" Triệu Thần gầm lên một tiếng tàn nhẫn, vung trường thương Thiết Huyết chém đứt cổ họng Lão Trương. Hắn quay sang năm trăm kỵ sĩ thiết giáp phía sau, mắt đỏ ngầu sát khí:


"Toàn đội quay lại cổng phía Tây! Truy vết theo hướng rừng sâu ngoại ô! Vết thương của gã phàm nhân kia chắc chắn đang rỉ máu, bọn chúng không thể chạy xa được! Mau đuổi theo!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!