Kiếm Sát Pháp Đình
Hàn băng kiếm khí màu lam tuyết cuồng bạo xé rách không khí, rít gào như vạn con độc xà từ địa ngục băng giá trườn lên. Sàn đá xám của pháp đình sơ cấp Thánh Điện rạn nứt thành những rãnh sâu hoắm, sương giá phủ trắng xóa mặt bàn bào chữa bằng gỗ thô. Cơn bão kiếm ý của Lục Hàn Yên bùng nổ đến mức cực hạn, nghiền nát tất cả những gì cản đường nó.
"Keng! Keng! Keng!"
Những tiếng xích sắt va chạm chói tai vang lên liên tiếp. Mông Khải – Thần điện hộ vệ trưởng – gầm lên một tiếng, vung thanh đại kiếm Thánh Uy phóng ra ba luồng hào quang vàng nhạt hòng áp chế sát khí. Mười tên hộ vệ thiết giáp áp sát, quăng ra những sợi Xích sắt Phán Quyết khóa linh đen ngòm. Nhưng chúng chưa kịp chạm vào tà áo của Lục Hàn Yên thì luồng kiếm khí lạnh thấu xương đã ập tới. Sương tuyết đóng băng mặt xích, lôi điện li ti bị hàn băng dập tắt hoàn toàn. Chỉ trong một nhịp thở, những sợi xích sắt tra tấn ngàn năm của Thánh Điện nứt vỡ thành trăm mảnh vụn rơi lả tả.
"Lũ kiến hôi! Tránh ra!" Lục Hàn Yên thét lên, giọng nói vốn trong trẻo thanh lệ giờ đây đượm đầy vẻ điên loạn và đau đớn tột cùng. Đôi mắt phượng lạnh lùng của đệ nhất thiên tài Kiếm Tông đỏ rực như máu, tà thuật hắc ám của Nhạc Vô Khuyết gieo vào vai nàng đang điên cuồng gặm nhấm lý trí, khơi dậy ký ức về đêm thảm sát đồng môn và sự phản bội của Phương Ngọc Chi. Nàng vung tay, thanh cổ kiếm Sương Hoa tuy chưa được trả lại nhưng kiếm khí vô hình ngưng tụ từ ngón tay nàng đã đủ hóa thành một vệt sáng hủy diệt dài ba trượng, chém thẳng về phía bục thẩm phán.
Thẩm Vô Song ngồi trên chiếc ghế đá đen khổng lồ hoảng hốt tột độ. Gương mặt tuấn tú vặn vẹo vì sợ hãi, hắn không còn chút phong thái kiêu ngạo nào của một phán quyết giả tối cao. Hắn rú lên, lăn lộn bò rạp xuống gầm bàn đá để lách né, miệng gào thét điên cuồng:
"Mông Khải! Vương Trạch! Giết nó! Nó là dị giáo bạo loạn! Mau giết nó cho ta!"
Tống Vô Ưu đứng giữa pháp đình, lồng ngực phập phồng dữ dội. Huyết lệ từ khóe mắt chàng vẫn chưa khô, vệt máu đen nơi khóe môi rỉ ra do chấn động trận pháp trước đó bám vào tà áo xám tro thô sơ. Trong đầu chàng, hàng vạn điều khoản luật pháp cổ đại xoay chuyển với tốc độ chóng mặt.
Chàng lập tức nhận ra âm mưu hiểm độc của Nhạc Vô Khuyết.
Nếu Lục Hàn Yên giết chết Thẩm Vô Song tại đây, ngay giữa công đường công khai này, nàng sẽ lập tức biến từ một nạn nhân bị vu oan thành một kẻ sát nhân dị giáo thực sự. Mọi chứng cứ ngoại phạm, mọi nỗ lực vạch trần khế ước hối lộ mà chàng vừa giành được trước bồi thẩm đoàn phàm nhân sẽ hoàn toàn vô giá trị trước tội danh sát hại phán quyết giả Thánh Điện. Thánh Điện sẽ có cái cớ hoàn hảo nhất để điều động đại quân kỵ binh thiết giáp san bằng Kiếm Tông, tiêu diệt cả nàng và chàng để bịt đầu mối.
"Không được... Nàng không được ra tay!" Vô Ưu khàn giọng lẩm bẩm. Thể chất phàm nhân của chàng đang run rẩy vì kiệt sức, nhưng ý chí sắt đá của chàng lại sáng quắc hơn bao giờ hết. Chàng biết mình không có tu vi, không có linh lực, đứng trước kiếm khí Thiên cảnh này chẳng khác nào một chiếc lá khô trước cơn bão. Nhưng chàng là trạng sư của nàng. Chàng đã hứa sẽ đưa nàng ra khỏi bóng tối phán xét này một cách đường đường chính chính.
Nghĩ là làm, gã phàm nhân gầy yếu ấy đột nhiên chuyển động. Chàng dùng hết chút sức tàn cuối cùng, lao thẳng thân mình về phía trước, chắn ngang giữa luồng kiếm khí hủy diệt của Lục Hàn Yên và chiếc ghế thẩm phán của Thẩm Vô Song.
"Vô Ưu! Chàng điên rồi sao?!" Lục Hàn Yên hét lên trong đau đớn khi lý trí chợt lóe sáng trong một phần mười giây ngắn ngủi. Nhưng kiếm khí đã phóng ra như mũi tên rời cung, không thể thu hồi.
"Phập!"
Một tiếng động trầm đục xé rách da thịt vang lên lạnh người. Mũi kiếm khí băng giá ngưng tụ từ sát ý bạo tẩu đâm xuyên qua bả vai trái của Tống Vô Ưu. Máu tươi phàm nhân nóng hổi phun trào, nhuộm đỏ một mảng áo xám tro và nhỏ xuống sàn đá đóng băng, tạo thành những đóa hoa bỉ ngạn đỏ rực rỡ nổi bật trên nền tuyết trắng.
Cơn đau kịch liệt từ vết thương linh hồn phàm nhân nháy mắt tàn phá đại não Vô Ưu. Kiếm khí hàn băng điên cuồng tràn vào kinh mạch trống rỗng của chàng, đóng băng máu thịt và gặm nhấm sinh mệnh lực yếu ớt. Vô Ưu khuỵu một chân xuống sàn đá, gương mặt nhợt nhạt không còn một tia huyết sắc, nhưng đôi mắt chàng vẫn nhìn thẳng vào Lục Hàn Yên.
Chàng không lùi lại. Chàng vươn bàn tay phải run rẩy, đầy vết chai sần vì cầm bút, nắm chặt lấy cổ tay đang phát ra kiếm khí của nàng.
"Hàn Yên... nhìn ta..." Vô Ưu thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đựng một sự thấu cảm chân thành ấm áp lạ thường.
Ngay khi lòng bàn tay phàm nhân của chàng tiếp xúc với làn da lạnh ngắt của Lục Hàn Yên, một dị biến kỳ lạ bộc phát. Cơ thể phàm nhân không có linh lực của Vô Ưu giống như một vực sâu không đáy, đột ngột kích hoạt "Huyết mạch trung hòa của Vô Ưu". Luồng tà thuật hắc ám chứa dư lượng độc chất Thất Tình Sát đang khống chế tâm trí Lục Hàn Yên bị hút mạnh vào cơ thể chàng, bị dòng máu phàm nhân đặc thù trung hòa và triệt tiêu hoàn toàn.
Sát khí màu lam tuyết cuồng bạo xung quanh Lục Hàn Yên nháy mắt dịu lại. Đôi mắt đỏ rực như máu của nàng dần dần tan biến, trả lại đôi mắt phượng trong vắt, lạnh lùng nhưng lúc này đang đẫm lệ. Nàng bàng hoàng nhìn gã phàm nhân trước mặt, người đang dùng máu thịt của mình để giữ lấy sự trong sạch cho nàng.
"Vô Ưu... Tại sao chàng lại ngốc như vậy?" Lục Hàn Yên khóc nấc lên, thanh kiếm khí vô hình tan biến hoàn toàn. Nàng quỳ sụp xuống, ôm chặt lấy thân hình đang lạnh dần của chàng.
"Ta... ta đã hứa... sẽ minh oan cho nàng..." Vô Ưu khẽ mỉm cười, hơi thở đứt quãng, máu tươi vẫn không ngừng rỉ ra từ vết thương sâu hoắm trên vai. "Đừng để bọn chúng... biến nàng thành kẻ sát nhân..."
Chứng kiến cảnh tượng bi tráng ấy, mười hai thành viên bồi thẩm đoàn phàm nhân và hàng vạn dân chúng dự thính ngoài cửa hoàn toàn câm lặng. Sự hy sinh tính mạng của một phàm nhân không tu vi để bảo vệ pháp đình và lẽ phải đã lay động đến tận cùng linh hồn của họ.
Tuy nhiên, Thẩm Vô Song từ dưới gầm bàn bò dậy, gương mặt đầy bùn đất và sương giá. Sự nhục nhã và căm hận khiến hắn hóa điên. Hắn chỉ tay vào hai người, gào lên:
"Dị giáo phản nghịch! Bọn chúng cấu kết cướp ngục sát hại phán quyết giả! Mông Khải, truyền lệnh truy nã toàn quốc! Khép bọn chúng vào tội 'Đồng phạm dị giáo', giết không tha!"
Lục Hàn Yên ngẩng đầu lên, ánh mắt phượng nháy mắt khôi phục vẻ lạnh lùng thấu xương của đệ nhất thiên tài kiếm thủ. Nàng khẽ bế Vô Ưu đang thoi thóp vào lòng, tà áo trắng viền lam của nàng hòa cùng máu đỏ của chàng tạo nên một cảnh tượng bi thương tuyệt mỹ.
Nàng nhìn Thẩm Vô Song, nhìn Nhạc Bất Quần đang đứng dậy từ xa, rồi nhìn gã phàm nhân đang hôn mê trong tay mình.
"Từ hôm nay, mạng của chàng là của ta. Kẻ nào muốn chạm vào chàng, phải bước qua xác Lục Hàn Yên này!"
Nàng ôm chặt Vô Ưu, vung tay chém đứt một mảng tường đá lớn, mượn kiếm bộ ẩn nấp bóng tối vút người nhảy qua cửa sổ pháp đình, biến mất vào đêm mưa bão đang cuồn cuộn kéo đến ngoài kia, bỏ lại sau lưng tiếng chuông báo động dồn dập của Thánh Điện phát lệnh truy nã toàn quốc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!