Đơn Kêu Oan Của Kẻ Phàm Nhân
Kinh thành Thiên Khải vào những ngày cuối đông lạnh buốt đến thấu xương. Bầu trời xám xịt như một tấm vải liệm khổng lồ giăng ngang qua những đỉnh tháp đá sừng sững của Thánh Điện Phán Quyết. Dưới chân những công trình thần quyền vĩ đại ấy, phàm nhân bò rạp như lũ kiến hôi, run rẩy dâng nộp tinh thạch và cúi đầu trước những cỗ xe ngựa nạm vàng của giới tu sĩ. Đối với họ, Thánh Điện chính là trời, lời phán quyết của các Phán quyết giả chính là thiên luật không thể lay chuyển.
Nhưng hôm nay, sự tĩnh lặng cam chịu ấy đã bị xé toạc bởi một tin tức chấn động: Vụ thảm sát đồng môn Kiếm Tông tại phủ Thừa Tướng. Mười đệ tử nội môn ưu tú nhất bị sát hại dã man chỉ trong một đêm. Lục Hàn Yên, đệ nhất thiên tài kiếm thuật của Kiếm Tông, người từng được coi là biểu tượng kiêu hãnh của tông môn, đã bị bắt ngay tại hiện trường với thanh kiếm Sương Hoa đẫm máu trên tay. Linh lực của nàng đã bị phế bỏ, xích sắt cấm thuật khóa chặt kinh mạch, và nàng đang bị giam cầm trong Ngục tối Phán Quyết chờ ngày hỏa hình răn đe dư luận.
Nằm sâu trong một con hẻm ẩm ướt và tối tăm ở ngoại ô kinh thành, Văn phòng trạng sư Tống phủ trông rách nát đến tội nghiệp. Nơi đây không có linh quang lấp lánh, cũng chẳng có hộ vệ canh gác, chỉ có những chồng sách luật cũ kỹ cao ngất ngưởng bám đầy bụi bặm và mùi giấy mực hăng hắc. Tống Vô Ưu, một thanh niên hai mươi hai tuổi, đang ngồi bên chiếc bàn gỗ sứt sẹo. Chàng mặc một bộ trường bào vải thô màu xám tro giản dị, mái tóc đen được búi gọn bằng một chiếc trâm gỗ sờn màu. Gương mặt chàng nho nhã, có phần xanh xao vì thiếu nắng, nhưng đôi mắt lại sáng quắc và sâu thẳm như giếng cổ.
Vô Ưu là một Học sĩ tư pháp phàm nhân – cấp bậc thấp hèn nhất trong hệ thống tư pháp bị thần quyền thao túng. Ở thế giới này, phàm nhân không có tu vi thì không có tiếng nói. Việc chàng mở văn phòng viết đơn thuê này chỉ là để kiếm vài đồng bạc trắng Thiên Khải sống qua ngày và âm thầm tìm kiếm tung tích người muội muội bị bắt đi năm xưa.
"Cộp! Cộp!"
Tiếng gõ cửa dồn dập cắt đứt dòng suy nghĩ của Vô Ưu. Tiểu lục sự A Phúc, cậu bé mồ côi mười bốn tuổi mà chàng nhặt về nuôi, hớt hải chạy vào, hơi thở đứt quãng:
"Vô Ưu ca ca! Không xong rồi! Thánh Điện vừa dán thông cáo mới ở quảng trường trung ương. Phán quyết giả Thẩm Vô Song đã công bố cáo trạng tử hình Lục Hàn Yên. Lễ hỏa hình sẽ diễn ra công khai để răn đe lũ dị giáo! Dân chúng đang phẫn nộ vô cùng, họ tin rằng cô ta chính là nữ ma đầu tàn sát đồng môn!"
A Phúc vừa nói vừa run rẩy đặt lên bàn một mảnh giấy tuyên thành rách nát mà cậu lén xé từ phòng lục sự của Thánh Điện. Đó là bản sao thô sơ của cáo trạng.
Vô Ưu điềm tĩnh vuốt phẳng mảnh giấy, ánh mắt quét nhanh qua từng dòng chữ. Nhờ năng lực "Siêu ký ức văn bản luật" được rèn luyện từ nhỏ, chàng lập tức nhận ra những điểm bất thường trong quy trình tố tụng. Chàng gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ, lẩm nhẩm:
"Mười mạng người... hiện trường bị phong tỏa lập tức, không có khám nghiệm tử thi độc lập, không có bồi thẩm đoàn phàm nhân dự khán, bị cáo bị tước quyền im lặng và ép cung ngay trong đêm. Thẩm Vô Song vội vã kết án tử hình chỉ sau hai ngày xảy ra vụ án... Đây không phải là phán quyết công lý, đây là một cuộc diệt khẩu được hợp pháp hóa."
Chàng đứng dậy, khoác chiếc áo choàng xám thô sờn rách, cầm theo Huy hiệu Học sĩ tư pháp bằng đồng. Chàng quyết định phải hành động. Lục Hàn Yên có thể là một tu sĩ vương cấp kiêu ngạo, nhưng trước pháp luật, nàng là một bị cáo bị oan khiên. Chàng không thể để thần quyền giả tạo chôn vùi sự thật.
Tuy nhiên, bước chân ra khỏi con hẻm nhỏ, thực tại phũ phàng đã giáng cho Vô Ưu một cú đấm đầu tiên. Chàng tìm đến phủ Tri phủ Thiên Khải để xin gặp Tô Hoài An – cựu nhạc phụ hụt, người từng nịnh bợ cha chàng nhưng lập tức hủy hôn khi Tống gia sa sút. Chàng muốn đệ trình đơn yêu cầu hoãn thi hành án để điều tra thêm.
"Cút đi! Một gã phàm nhân viết đơn thuê rách nát mà cũng đòi gặp Tri phủ đại nhân sao?"
Tên lính canh mặc giáp sắt hống hách hét lớn, vung cán thương đánh mạnh vào vai Vô Ưu. Cú đánh khiến chàng phàm nhân yếu ớt ngã nhào xuống nền đất lạnh, chiếc huy hiệu đồng rơi ra, lăn lóc trong vũng nước bẩn. Tiếng cười nhạo báng của đám lính canh vang lên rôm rả giữa phố đông. Vô Ưu không nói một lời, chàng im lặng nhặt chiếc huy hiệu lên, phủi sạch bùn đất trên áo choàng. Đôi mắt chàng không có sự tức giận nhất thời, chỉ có một sự kiên định lạnh lùng đến đáng sợ. Chàng nhận ra, hệ thống quan lại phàm nhân đã hoàn toàn quỳ gối trước uy quyền của Thánh Điện.
Khi Vô Ưu trở về văn phòng trạng sư nhỏ của mình, một tai họa khác lại ập đến. Một nhóm lưu manh bặm trợn, tay cầm gậy gộc và đá hộc, đang đập phá cửa gỗ văn phòng. Chúng vừa ném đá vừa gào thét:
"Đập chết gã trạng sư điên khùng này đi! Dám có ý định bào chữa cho nữ ma đầu Kiếm Tông! Thánh Điện đã phán cô ta có tội, ngươi muốn chống lại thần linh sao?"
Một viên đá sượt qua trán Vô Ưu, để lại một vệt máu tươi rỉ xuống gò má xanh xao. Đám lưu manh này thực chất là do tay sai ngoại môn của Kiếm Tông thuê đến để dằn mặt chàng. A Phúc khóc nấc lên, cố gắng dùng thân hình nhỏ bé che chắn cho chàng. Vô Ưu kéo cậu bé vào sau lưng, đứng thẳng người giữa mưa đá, ánh mắt sắc lẹm quét qua đám đông. Khí chất điềm tĩnh kỳ lạ của một kẻ không có tu vi nhưng sở hữu ý chí sắt đá khiến đám lưu manh bất giác chùn tay, cuối cùng chúng hậm hực nhổ nước bọt rồi giải tán.
Bước vào căn phòng tràn ngập mảnh gỗ vỡ và giấy mực vương vãi, Vô Ưu không hề nản chí. Chàng tiến về phía bàn thờ tổ tiên bị xô lệch, lách tay vào một ngăn bí mật dưới bệ thờ đá. Chàng lấy ra một chiếc hộp gỗ mun khắc họa tiết tùng bách đã sờn cũ – di vật của phụ thân Tống Hoài Nam, cựu Đại trạng sư chính trực từng bị Thánh Điện bức hại đến chết mười năm trước.
Bên trong hộp gỗ là "Cuốn sổ tay luật pháp cổ đại".
Vô Ưu lật mở từng trang giấy ố vàng. Dưới ánh đèn dầu tù mù, siêu ký ức của chàng hoạt động hết công suất. Chàng tìm kiếm các kẽ hở pháp lý trong Thiên Khải Pháp Điển sơ kỳ – những điều khoản bảo hộ quyền lợi phàm nhân và trạng sư bị Thánh Điện cố tình lãng quên để dễ bề cai trị.
Thời gian trôi dần về nửa đêm. Vết thương trên trán Vô Ưu vẫn âm ỉ đau, thể chất phàm nhân của chàng suy kiệt dữ dội dưới cái lạnh thấu xương của căn phòng rách nát. Chàng phải uống liên tục hai viên Huyết khí đan cấp thấp để duy trì sự tỉnh táo.
Đột nhiên, ngón tay chàng dừng lại ở một điều khoản cổ xưa:
"Luật bảo hộ điều đình cổ đại – Điều thứ chín mươi chín: Bất kỳ học sĩ tư pháp hợp pháp nào, khi trình ra được bằng chứng mâu thuẫn trong cáo trạng sơ cấp, đều có quyền yêu cầu mở phiên tòa công khai trước bồi thẩm đoàn phàm nhân và có quyền tiếp cận phạm nhân dị giáo để chuẩn bị hồ sơ bào chữa trong vòng ba ngày trước khi hành hình."
Đây rồi! Đây chính là chiếc chìa khóa vạn năng.
Thần quyền tuy tối cao, nhưng để duy trì sự cai trị hợp pháp, Thánh Điện vẫn phải tuân thủ những điều luật cổ đại do chính các Giáo hoàng đời đầu ban hành. Thẩm Vô Song đã vội vã kết án mà bỏ qua quy trình đối chất này. Chàng có quyền hợp pháp để can thiệp!
Vô Ưu lập tức cầm bút lông, chấm mực đen, bắt đầu soạn thảo đơn kêu oan khẩn cấp bằng logic tam đoạn luận sắc bén. Chàng viết liên tục, từng nét chữ phượng múa rồng bay thể hiện ý chí bất khuất của một kẻ phàm nhân dám chĩa ngòi bút vào ngai vàng của Thần.
Nhưng ngay khi chàng vừa đóng dấu triện học sĩ lên lá đơn, tiếng chuông đồng rền rĩ từ tháp canh kinh thành đột ngột vang lên xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Tiếng loa phóng thanh ma pháp của quân lính Thánh Điện vang dội khắp các con phố:
"Thông cáo khẩn cấp từ Phán quyết giả Thẩm Vô Song! Do tội ác dị giáo của Lục Hàn Yên quá mức nghiêm trọng, lễ hỏa hình răn đe sẽ được đẩy sớm lên ba ngày! Sẽ diễn ra vào giờ Ngọ ngày mai tại bãi hỏa hình kinh thành!"
Lá đơn trên tay Vô Ưu khựng lại.
Đẩy sớm lên ba ngày? Nghĩa là lễ hỏa hình sẽ diễn ra vào trưa mai! Thẩm Vô Song đang muốn vội vã giết người diệt khẩu để che giấu thỏa thuận ngầm chia chác tài sản của Kiếm Tông. Chàng không còn ba ngày nữa, chàng chỉ còn chưa đầy sáu canh giờ.
Vô Ưu nắm chặt lá đơn kêu oan, máu từ vết thương trên trán nhỏ xuống mặt giấy trắng, loang lổ như một lời thề bằng máu. Chàng nhìn về phía Ngục tối Phán Quyết đang sừng sững trong đêm tối, ánh mắt kiên định đến cực hạn. Chàng phải đột nhập vào ngục tối ngay đêm nay để lấy được chữ ký ủy quyền của Lục Hàn Yên, nếu không, mọi thứ sẽ kết thúc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!