Mộ Địa Khởi Nghĩa
Gió đêm rít gào qua những khe đá sắc nhọn của Vạn Kiếm Cổ Lĩnh, mang theo mùi cát bụi ẩm ướt và hương vị khét lẹt của lôi hỏa đang âm ỉ cháy. Tại Nghĩa trang Vô Danh, bóng tối u ám thường ngày giờ đây bị xé rách bởi những ngọn đuốc dầu hỏa rực lửa của quân tuần tra Chấp Sự Đường. Lửa đỏ liếm láp những căn lều rách nát của phu dọn xác ở vòng ngoài, tiếng nổ lách tách của tre nứa cháy hòa quyện cùng tiếng khóc la thảm thiết của những phàm nhân phế mạch vô tội.
"Lũ kiến hôi phế vật các ngươi, sống chỉ tốn cơm, chết đi làm củi hiến tế cho đại trận còn có ích hơn!" Tiếng cười tàn ác của đao phủ trưởng Trịnh Ba vang dội khắp pháp trường tạm thời giữa nghĩa trang.
Gã đàn ông thô kệch mặt đỏ gay như thịt trâu, râu quai nón rậm rạp bết dính mồ hôi và bụi than, đang vung vẩy thanh Quỷ Đầu Đao khổng lồ bám đầy vết huyết oán khô đen. Tấm tạp dề da thú đẫm máu của gã rung lên theo từng nhịp cười khùng khục. Dưới chân gã, hàng chục phu mỏ phế mạch thuộc Vạn Kiếm Cổ Lĩnh Phu Dịch Doanh đang bị ép quỳ rạp dưới đất, hai tay bị xích sắt khóa chặt, tấm lưng gầy gò lộ xương sườn run lên bần bật trước lưỡi đao lạnh toát.
Trịnh Ba vung đại đao lên cao, lôi quang yếu ớt từ những viên lôi thạch phế thải khảm trên chuôi đao rít lên chói tai. Gã chuẩn bị hành hình hàng loạt phu mỏ này để thu thập oán khí oán hận rèn đúc linh binh theo lệnh của Chưởng sự Tào Lĩnh.
"Dừng tay lại cho ta!"
Một tiếng gầm xé lòng vang lên từ rìa nghĩa trang. Thiết Đầu – gã đao phủ phàm trần ngực trần đầy sẹo ngang dọc – điên cuồng lao ra từ màn khói lửa. Đôi mắt hắn đỏ ngầu vì bi phẫn khi nhìn thấy những đồng bào phu dịch, những kẻ hằng ngày cùng hắn chia sẻ từng ngụm nước đục, đang chuẩn bị bị chém đầu như cỏ rác. Hắn vung cây Quỷ Đầu Đao bằng sắt rỉ nặng tám mươi cân của mình, dùng hết man lực phàm nhân chém thẳng vào lưỡi đao của Trịnh Ba.
"Keng!"
Một tiếng va chạm kim loại chói tai nổ ra, bắn ra những tia lửa đỏ rực giữa đêm tối. Thiết Đầu tê dại cả hai cánh tay, hổ khẩu rách toác rỉ máu tươi. Lực phản chấn cực mạnh từ một kẻ đạt cảnh giới Ngoại gia đỉnh phong như Trịnh Ba khiến Thiết Đầu lảo đảo lùi lại mấy bước, suýt nữa đánh rơi vũ khí.
"Thiết Đầu? Thằng ranh phản nghịch! Ngươi dám phản sát ta sao?" Trịnh Ba trợn mắt đầy giận dữ, khinh bỉ nhổ một ngụm nước bọt đầy máu xuống đất. Gã vung đao chém ngược trở lại, kiếm phong xé gió rít gào, nhắm thẳng vào cánh tay phải của Thiết Đầu hòng chém đứt lìa nó. Thiết Đầu chỉ kịp đưa bản đao lên đỡ, nhục thân phàm nhân chao đảo trước sức mạnh tàn bạo của đao phủ trưởng.
Cùng lúc đó, hàng trăm tên lính canh tuần tra dưới sự chỉ huy của Chưởng sự Tào Lĩnh từ xa bắt đầu khép chặt vòng vây. Bọn chúng vung những chiếc roi lôi điện quất liên tiếp vào không trung phát ra tiếng nổ "bành bạch", đồng thời bắn ra những cơn mưa tên tẩm độc tê liệt để áp chế làn sóng phu dịch đang phẫn nộ dùng cuốc sắt, xẻng rỉ xông lên bạo động.
"A!"
Tiếng la hét thảm khốc vang lên liên tục. Hàng chục phu dịch phàm nhân ngã xuống dưới làn roi điện và tên độc, thân thể co giật dữ dội trên nền đất lạnh. Lửa lôi hỏa từ những căn lều cháy lan nhanh, thiêu sống những phu dịch bị thương không thể di chuyển. Mùi thịt cháy khét lẹt hòa quyện cùng tiếng khóc oán hận của vạn linh tạo nên một cảnh tượng địa ngục trần gian bi tráng.
Giữa làn khói lửa mịt mù và tiếng gào thét oán hận rách trời ấy, trên đỉnh một ngôi mộ cổ rêu phong ở trung tâm nghĩa trang Vô Danh, một bóng dáng gầy gò âm thầm xuất hiện.
Lăng Hạ đứng ngược chiều gió lộng, tà áo vải thô xám rách nát bám đầy bụi quặng bay phần phật. Cánh tay phải của nàng đã bị thạch hóa màu xanh lục đậm lan rộng đến sát bả vai, lạnh ngắt và cứng đờ như đá tảng. Vết sẹo hình chữ thập ở cổ họng nàng rách sâu hơn do dao động cảm xúc bi phẫn cực hạn, rỉ ra những giọt máu đen nhạt thấm đẫm dải băng gạc quấn quanh cổ.
Nàng không thể nói, cũng không thể gào thét như những phu dịch khác. Nhưng đôi mắt phẳng lặng như hồ nước chết của nàng lúc này đang rực cháy một ngọn lửa sát ý lạnh lùng vô biên.
Nàng chậm rãi đưa cây sáo xương rỉ máu – thần khí thái cổ vừa được giải phóng khỏi lớp vỏ bọc ngụy trang – lên môi.
Thần thức hóa lỏng của cảnh giới Trúc Cơ sơ kỳ trong thức hải nàng bộc phát như một cơn sóng thần xám xịt. Lăng Hạ tập trung toàn bộ tinh thần lực, thổi ra khúc nhạc không lời – Ma Âm Nhiễu Thần.
Không có một âm thanh vật lý nào phát ra từ cây sáo xương rỉ máu. Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, không khí xung quanh nghĩa trang Vô Danh đột ngột méo mó vặn vẹo. Một gợn sóng âm vô hình màu xám tro lan tỏa cuồn cuộn với tốc độ kinh hoàng, quét qua toàn bộ pháp trường.
"Hự!"
Toàn bộ lính canh đang vung roi lôi điện và bắn tên độc bỗng nhiên khựng lại như bị trúng tà. Đôi mắt bọn chúng trợn trừng, đồng tử giãn to đầy hoang mang tột độ.
Chỉ trong một tích tắc, sóng âm vô hình đâm thẳng vào thức hải của bọn chúng, xé rách màng nhĩ và chấn vỡ thần phách từ bên trong. Hàng trăm tên lính canh đồng loạt ôm đầu la hét thảm thiết trong câm lặng, màng nhĩ vỡ vụn khiến máu tươi rỉ ra từ hai bên tai. Bọn chúng mất thăng bằng hoàn toàn, lảo đảo ngã rụp xuống đất, điếc tai vĩnh viễn và phát điên trong điên loạn. Roi lôi điện và cung tên tẩm độc rơi rụng lả tả trên nền đất bùn nhão.
"Cái gì? Ma âm phương nào?" Trịnh Ba đang vung đao chém Thiết Đầu cũng bị luồng sóng âm đánh trúng. Đầu gã đau nhức như có vạn cây kim châm cứu đâm vào thức hải, đao thế vàng rực rỡ lập tức bị đứt gãy, linh lực hỗn loạn nghịch hành khiến gã hộc ra một ngụm máu tươi.
Nhân cơ hội phòng ngự bên cánh phải của quân tuần tra bị tê liệt hoàn toàn do ma âm, từ trong bóng tối của nghĩa trang, một bóng đen khổng lồ lao vút ra như một luồng sấm sét.
"Gào!"
Cổ Hổ khổng lồ với những vệt vằn lôi điện màu xanh u lam rực sáng, vung bộ vuốt sắc bén như linh binh thượng phẩm xé rách hàng phòng ngự lính canh bên cánh phải. Sức mạnh yêu thú thái cổ cuồng bạo nghiền nát giáp sắt của lính tuần tra, hất văng bọn chúng ra xa hàng trượng, máu thịt be bét.
"Rầm!"
Thiết Đầu gầm lên một tiếng đầy dũng mãnh, dồn toàn bộ man lực phàm nhân còn lại, vung cây Quỷ Đầu Đao chém mạnh xuống cổ của Trịnh Ba lúc này đang ôm đầu đau đớn vì bị Ma Âm Nhiễu Thần tàn phá thần trí.
"Phập!"
Lưỡi đao sắt rỉ sắc bén chém đứt lìa cổ họng của đao phủ trưởng tàn ác. Cái đầu đỏ gay của Trịnh Ba lìa khỏi cổ, trợn trừng mắt đầy kinh hoàng, lăn lông lốc trên vũng máu đen ngòm ngay trên pháp trường nghĩa trang. Nhục thân khổng lồ của gã đổ sụp xuống đất như một thân cây mục rỗng.
"Đao phủ trưởng đã chết! Khởi nghĩa bạo động thành công rồi!" Hàng vạn phu dịch pháo hôi sục sôi khí thế, đồng loạt nhặt vũ khí của lính canh bị điếc lao lên phản sát tàn quân.
Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Từ trên cao đài đá ngoại vi nghĩa trang, Chưởng sự Tào Lĩnh chứng kiến đao phủ trưởng bị chém đầu, quân tuần tra bại trận dồn dập, mặt lão xám ngoét vì phẫn nộ và sợ hãi tột cùng. Lão điên cuồng vung chiếc roi lôi điện 'Lôi Sát Tiên' lên trời, bộc phát toàn bộ uy áp Trúc Cơ sơ kỳ nghẹt thở, gào thét trong điên loạn:
"Lũ kiến hôi phản nghịch! Các ngươi đều phải chết! Ta sẽ dùng lôi hỏa tế đàn thiêu rụi toàn bộ cái nghĩa trang này thành tro bụi!"
Lão dồn toàn lực kích hoạt trận pháp lôi hỏa tế đàn ngoại vi. Dưới lòng đất nghĩa trang Vô Danh, những đường vân trận pháp màu đỏ máu đột ngột rực sáng dữ dội, những cột lửa lôi hỏa khổng lồ bắt đầu bùng phát từ lòng đất, đe dọa thiêu rụi toàn bộ vạn phu dịch và Lăng Hạ trong bể lửa diệt thế.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!