Nhạc nềnRetroRoman_March

Huyết Ngục Sát Đồng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù lôi hỏa bốc lên cuồn cuộn từ phía sau Vạn Kiếm Trận Nhãn, để lại một khoảng không gian hỗn loạn đầy những tia điện màu xanh tím xé rách màn đêm tịch mịch. Lăng Hạ lướt đi trong bóng tối của những đường hầm ngầm ẩm ướt dưới lòng đất Quy Nguyên Tông, thân hình gầy gò của nàng tựa như một bóng ma xám tro không để lại bất kỳ tiếng động nào.


Cánh tay phải của nàng tê dại. Luồng Kiếm Tủy Linh Dịch cực phẩm vừa nuốt chửng lúc trước đang điên cuồng tẩy rửa và rèn giũa kinh mạch phế thể của nàng, nhưng cái giá phải trả lại vô cùng tàn khốc. Dưới lớp áo vải thô xám rách nát bám đầy bụi quặng, những vết nứt hóa thạch màu xanh lục đậm đã lan rộng từ bàn tay lên đến tận sát xương bả vai phải. Da thịt nàng nứt nẻ ra như những mảng gốm sứ nung lỗi, rỉ ra thứ máu đen u lam lạnh toát. Cơn đau đớn tột cùng xé rách nhục thân khiến vết sẹo hình chữ thập ở cổ họng nàng rách sâu hơn, máu đen nhạt rỉ ra thấm đẫm dải băng gạc quấn quanh cổ họng câm lặng.


Nhưng Lăng Hạ không hề dừng lại, dù chỉ một nhịp thở.


Nhờ luồng thần thức hóa lỏng vừa đột phá của cảnh giới Trúc Cơ sơ kỳ, thức hải của nàng giờ đây nhạy bén gấp trăm lần. Mạng lưới thần thức vô hình của nàng đang len lỏi qua từng khe đá, vượt qua các lớp cấm chế rạn nứt của tông môn, khóa chặt lấy căn hầm ngầm nồng nặc mùi máu và độc dược sâu dưới lòng đất – Mật thất thử dược Quy Nguyên Tông.


Ở nơi đó, muội muội ruột mười hai tuổi của nàng, Lăng Dao, đang thoi thóp.


"Nữ oa tử, nhanh lên một chút!" Giọng nói khàn đặc của tàn hồn Cổ Trận Sư Thái Huyền Tử vang lên trong thức hải nàng, mang theo sự khẩn trương hiếm thấy. "Tên lính canh Lý Hổ kia đã nhận được lệnh từ Chưởng sự Tào Lĩnh. Hắn chuẩn bị phóng hỏa thiêu sống toàn bộ dược nô phế mạch để diệt khẩu hòng che giấu việc thu mua phu mỏ làm vật thí nghiệm cho Đan Các!"


Sát ý lạnh lùng dâng cao trong đôi mắt phẳng lặng như hồ nước chết của Lăng Hạ. Nàng vận dụng U Minh Bộ Pháp, gót chân lướt nhẹ trên những phiến đá ẩm ướt trơn trượt, băng qua khúc quanh cuối cùng của đường hầm ngầm.


Mùi máu tanh nồng kết hợp với mùi thảo mộc thối rữa xộc thẳng vào mũi. Trước mắt nàng, một cánh cổng sắt gỉ hiện ra, ánh lửa bập bùng từ bên trong hắt ra những bóng đen vặn vẹo trên vách đá ẩm ướt.


Lăng Hạ đứng nép mình vào góc tối của lối vào, nín thở. Thần thức hóa lỏng của nàng lặng lẽ phóng ra, nhìn thấu toàn bộ khung cảnh bên trong mật thất.


Lăng Dao đang bị xích chặt bằng những sợi xích sắt gỉ vào một bục đá lạnh buốt ở góc phòng. Gương mặt nhỏ nhắn của cô bé gầy gò, sắc mặt xanh xao do trúng độc lâu ngày, đôi môi nứt nẻ không còn chút huyết sắc. Trên cổ tay gầy guộc hằn sâu những vết sẹo lồi lõm do xích sắt găm vào. Dù đang ở ranh giới của cái chết, cô bé vẫn cắn chặt răng, không hề phát ra một tiếng khóc lóc nào, đôi mắt to tròn nhắm nghiền đầy cam chịu.


Đứng trước bục đá, Lý Hổ – gã đàn ông thô kệch béo phì canh gác ngục tối – đang cầm trên tay một cây đuốc dầu hỏa lớn. Hắn bốc mùi rượu tỏi nồng nặc, răng vàng khè cười khúm núm đầy đê tiện:


"Con ranh con, đừng trách ta tàn nhẫn. Chưởng sự đã hạ lệnh, toàn bộ khu mỏ ngoại vi phải được dọn dẹp sạch sẽ. Lũ phế vật các ngươi sống chỉ tốn cơm, chết đi làm củi đốt cho đại trận còn có ích hơn!"


Hắn vung cây đuốc lên, chuẩn bị ném thẳng vào đống rơm mục tẩm dầu hỏa dưới chân Lăng Dao.


Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Lăng Hạ ra tay.


Thần thức hóa lỏng trong thức hải của nàng bộc phát như một cơn thủy triều xám xịt, hóa thành một mũi kim tinh thần vô hình, đâm mạnh vào thức hải của Lý Hổ.


"Hự!"


Lý Hổ đang định ném cây đuốc thì bỗng nhiên khựng lại. Đôi mắt hắn trợn trừng, đồng tử giãn ra đầy hoang mang. Cả cơ thể béo phì của hắn đông cứng lại giữa không trung, cây đuốc trên tay lảo đảo suýt rơi xuống đất. Thần thức của hắn chỉ ở mức Luyện Khí Kỳ tầng sáu, hoàn toàn không có khả năng chống đỡ trước đòn tấn công tinh thần đột ngột của một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ.


Nhưng bản năng sinh tồn của một kẻ liều mạng dưới đáy ngục tối rất nhanh nhạy. Lý Hổ cắn mạnh vào đầu lưỡi, cơn đau buốt nhói giúp hắn khôi phục lại một tia thần trí. Hắn nhận ra có kẻ đột nhập từ bóng tối. Tay trái của hắn lảo đảo di chuyển xuống thắt lưng, cố gắng chạm vào chùm chìa khóa ngọc thạch – nơi có khảm trận pháp báo động lôi điện kết nối trực tiếp với Chấp Sự Đường hằng ngày.


Lăng Hạ tuyệt đối không cho hắn cơ hội phát tín hiệu.


Thân hình nàng lướt đi nhanh như một bóng ma trong đêm sương mù lôi hỏa. Chỉ trong một nháy mắt, nàng đã áp sát sau lưng Lý Hổ. Bàn tay phải thạch hóa xanh lục của nàng vung lên, tháo bỏ lớp vỏ bọc sắt rỉ ngụy trang, để lộ thân sáo xương rỉ máu đầy sát khí u lam.


Nàng thi triển kỹ năng Sáo Đâm Xuyên Họng.


Không có tiếng gầm rú, không có linh lực bộc phát rực rỡ của đan điền thông thường. Lăng Hạ dứt khoát đâm thẳng đầu nhọn hoắt của cây sáo xương rỉ máu vào cổ họng của Lý Hổ từ khoảng cách chưa đầy nửa thước.


"Phập!"


Đầu nhọn của sáo xương xuyên thủng da thịt, đâm sâu vào cột sống cổ của gã lính canh béo phì. Oán khí tích tụ vạn năm bên trong sáo xương lập tức bộc phát dữ dội, hóa thành hàng vạn sợi tơ ma oán màu xám tro điên cuồng xé rách thanh quản và đứt đoạn mọi kinh mạch của hắn từ bên trong.


Lý Hổ trợn trừng mắt, thất khiếu rỉ ra máu đen ngòm. Hắn muốn hét lên, muốn gào rú để báo động cho quân tuần tra bên ngoài hằng đêm, nhưng cổ họng của hắn đã bị phá hủy hoàn toàn. Hắn chỉ có thể phát ra những tiếng "ọc ọc" khàn đặc vô nghĩa trong cổ họng, cơ thể béo phì co giật liên tục rồi đổ sụp xuống đất như một bao tải thịt thối rữa.


Lý Hổ chết tươi ngay tại chỗ, mắt vẫn trợn trừng đầy kinh hoàng tột độ.


Lăng Hạ lạnh lùng rút cây sáo xương ra khỏi cổ họng hắn, vẩy sạch vệt máu đen bám trên thân sáo. Nàng khom lưng nhặt lấy cây đuốc dầu hỏa sắp rơi xuống đất dập tắt, rồi giật lấy chùm chìa khóa đồng đen nặng trịch từ thắt lưng của cái xác.


Nàng hỏa tốc lao đến bục đá, dùng chìa khóa mở xích sắt giam giữ Lăng Dao.


"Dao nhi..." Thần thức ấm áp của Lăng Hạ truyền vào tai cô bé.


Lăng Dao khẽ mở mắt, nhìn thấy gương mặt quen thuộc của tỷ tỷ dưới lớp băng gạc rỉ máu cổ họng. Cô bé mỉm cười yếu ớt, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu hằng ngày:


"Tỷ tỷ... muội biết tỷ sẽ đến cứu muội..."


Nhưng ngay khi xích sắt vừa tháo ra, cơ thể Lăng Dao lập tức đổ sụp vào lòng Lăng Hạ. Thần thức hóa lỏng của Lăng Hạ quét qua nhục thân của em gái, trái tim nàng thắt lại đau đớn. Độc tố tội ấn của Thọ Nguyên Đan cực độc trong người Lăng Dao đang bộc phát dữ dội, lục phủ ngũ tạng đã bị ăn mòn hơn phân nửa, sinh cơ đang rò rỉ ra ngoài từng giây từng phút.


Nếu không có biện pháp phong ấn khẩn cấp, Lăng Dao sẽ bạo thể chết ngay lập tức.


Lăng Hạ cắn răng, bàn tay trái chạm vào chiếc nhẫn đồng rỉ sét của phụ thân đeo trên tay. Nàng truyền thần thức vào nhẫn đồng, mở ra không gian thần thức nhỏ đang bị nứt vỡ rạn nứt. Từ bên trong, một chiếc quan tài đá lạnh tỏa ra hàn khí xanh lam rực rỡ xuất hiện – Băng Thạch Cổ Quan.


Chiếc quan tài này chế tác từ băng thạch vạn năm cực lạnh, nhặt được dưới lòng di tích cổ thần, có khả năng phong tỏa sinh cơ và độc tố cực mạnh. Lăng Hạ nhẹ nhàng đặt nhục thân yếu ớt của Lăng Dao vào bên trong quan tài đá lạnh.


"Dao nhi, ngủ đi. Tỷ tỷ nhất định sẽ tìm được Nghịch Chuyển Thọ Nguyên Đan ở Hoang Nguyên cứu sống muội." Thần thức của Lăng Hạ vang lên đầy kiên định.


Khi nắp quan tài đá đóng lại, hàn khí vạn năm lập tức đóng băng hoàn toàn sinh cơ và độc tố trong người Lăng Dao, giữ cho cô bé rơi vào trạng thái ngủ đông vĩnh viễn. Lăng Hạ dùng thần thức thu hồi Băng Thạch Cổ Quan vào sâu trong nhẫn đồng rách nát để cất giấu bảo mật.


Ngay khi nàng vừa hoàn thành việc bảo vệ em gái, một tiếng gầm rú đầy phẫn nộ và đau đớn đột ngột vang lên từ góc tối sâu nhất của mật thất thử dược.


"Gào... gầm!"


Tiếng gầm mang theo lôi lực hoang dã cuồng bạo chấn động toàn bộ vách đá mật thất, khiến hàng loạt mảnh đá vụn rơi rụng rào rào. Lăng Hạ giật mình, thần thức hóa lỏng lập tức quét về phía góc tối.


Ở nơi đó, một cái lồng bằng huyền thiết lạnh khổng lồ đang bị bao phủ bởi mạng lưới lôi điện màu đỏ rực. Bên trong lồng, một con hổ khổng lồ cao hơn một trượng, lông màu đen tuyền xen kẽ các vệt vằn lôi điện màu xanh u lam đang điên cuồng giãy giụa – yêu thú thái cổ Cổ Hổ.


Xương tỳ bà của Cổ Hổ bị đâm xuyên và khóa chặt vào vách đá phía sau bởi hai sợi xích sắt khổng lồ phát ra những tiếng nổ lôi điện chói tai – Cổ Hổ Xích Thần Xích. Mỗi lần con dã thú cố gắng cử động, xích sắt lại tự động phóng ra những tia sét đỏ rực tàn phá nhục thân gân cốt của nó, khiến lông tơ của nó bị cháy sém đen thui, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ cả nền đá.


Cổ Hổ nhìn thấy Lăng Hạ tiếp cận, đôi mắt sáng rực như đuốc của nó hiện lên sự cảnh giác và hung dữ tột cùng. Nó gầm gừ, nanh vuốt nhọn hoắt cào cấu mặt đất đầy phẫn nộ.


Lăng Hạ nhìn vết thương của Cổ Hổ, rồi nhìn hai sợi xích sắt ròng rọc lôi điện. Nàng nhận ra con yêu thú này. Nó từng bị Quy Nguyên Tông bắt giam làm thú cưỡi cho thiếu chủ, và nàng hằng ngày dọn xác lén cho nó ăn Huyết Lệ Thảo để xoa dịu vết thương lôi phạt.


Sự đồng điệu số phận giữa một kẻ câm phế mạch và một sinh linh kiêu hãnh bị giam cầm dấy lên lòng trắc ẩn sâu sắc trong lòng Lăng Hạ.


Nàng bước lại gần cái lồng sắt gỉ. Cổ Hổ gầm lên một tiếng nhỏ đầy đe dọa, nhưng khi ngửi thấy mùi hương Huyết Lệ Thảo quen thuộc từ dải băng gạc quấn quanh cổ Lăng Hạ, sự hung dữ trong mắt nó khẽ giảm đi một chút.


Lăng Hạ đưa bàn tay trái rách nát vung lên, thi triển Oán Linh Trảo. Ba bàn tay oán linh cấu thành từ kiếm ý rỉ sét trồi lên từ lòng đất, tóm chặt lấy hai sợi xích sắt Cổ Hổ Xích Thần Xích hòng cưỡng ép bẻ gãy.


"Ầm!"


Ngay khi Oán Linh Trảo vừa chạm vào xích sắt, trận pháp lôi điện tự động kích hoạt cực mạnh. Một luồng sét đỏ rực phóng ngược trở lại, đánh tan nát bàn tay oán linh và phản chấn mạnh mẽ nhắm thẳng vào nhục thân của Lăng Hạ.


"Hự!"


Lăng Hạ bị đánh bật lùi lại ba bước, nhục thân phế thể bị bỏng lôi điện nghiêm trọng, da thịt tay phải thạch hóa xanh lục nứt nẻ rách nát rỉ máu đen liên tục. Thần thức hóa lỏng trong thức hải của nàng bị chấn động mạnh, gây buốt nhói đầu óc dữ dội.


Nàng nhận định chiến thuật ngay lập tức: hai sợi xích sắt rèn từ huyền thiết lạnh này chứa cấm chế lôi điện cấp cao của nội môn, tuyệt đối không thể dùng lực lượng vật lý thông thường hay oán linh trảo thô sơ phá hủy từ bên ngoài.


Cách duy nhất để bẻ gãy chúng là dùng tiếng sáo cộng hưởng âm tần cực hạn để làm mỏi và nứt vỡ kết cấu kim loại huyền thiết lạnh từ bên trong.


Lăng Hạ nén cơn đau đớn thể xác cực hạn, đứng vững vàng trước lồng sắt. Nàng đưa cây sáo xương rỉ máu lên môi, dốc toàn bộ thần thức hóa lỏng vừa đột phá truyền vào các lỗ sáo, thổi lên khúc nhạc không lời – Vô Thanh Khúc.


Không khí xung quanh mật thất đột ngột méo mó vặn vẹo. Những gợn sóng chấn động không gian vô hình màu xám tro lan tỏa cuồn cuộn, hướng thẳng về phía hai sợi xích sắt Cổ Hổ Xích Thần Xích đang khóa chặt xương tỳ bà của Cổ Hổ.


Tần số âm luật của tiếng sáo câm lặng trùng khớp hoàn hảo với tần số dao động tự nhiên của huyền thiết lạnh.


"Oong... oong... oong..."


Hai sợi xích sắt khổng lồ bắt đầu rung bần bật dữ dội, phát ra những tiếng ngân vang trầm thấp. Cấm chế lôi điện màu đỏ rực điên cuồng phóng sét bừa bãi hòng trấn áp sóng âm, lôi quang đỏ rực bắn tung tóe thiêu rụi vách đá xung quanh hằng đêm hằng năm.


Một tia sét rò rỉ đánh trúng bả vai trái của Lăng Hạ, khiến nhục thân nàng bị bỏng nhẹ khét lẹt. Nhưng nàng không hề lùi bước, đôi mắt phẳng lặng vẫn kiên định nhìn thẳng vào xích khóa. Tiếng sáo câm lặng của nàng càng lúc càng dồn dập, tần số chấn động không gian tăng vọt lên mức cực hạn.


"Răng rắc! Răng rắc!"


Trên bề mặt của hai sợi xích huyền thiết lạnh bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ li ti. Vết nứt lan rộng nhanh chóng như mạng nhện.


"Ầm!"


Hai sợi xích sắt khổng lồ đồng loạt nứt gãy hoàn toàn, vỡ vụn thành hàng vạn mảnh sắt vụn rơi rớt đầy mặt đất cát xám.


Cổ Hổ cảm nhận được xương tỳ bà được giải phóng hoàn toàn, lôi lực hoang dã cuồng bạo trong người nó đột ngột thức tỉnh bộc phát. Nó bẻ gãy hoàn toàn các thanh sắt gỉ của lồng giam, bước ra ngoài đống hoang tàn đổ nát.


Nó gầm vang một tiếng chấn động thần thức, lôi quang màu xanh u lam quanh thân rực sáng xua tan bóng tối ngục tối.


Cổ Hổ khổng lồ tiến lại gần Lăng Hạ đang kiệt sức đứng tựa vào vách đá. Nó nhìn thiếu nữ gầy gò mặc áo vải thô xám rách nát bám đầy bụi quặng, nhìn vết sẹo cổ họng rách toác rỉ máu đen nhạt và cánh tay phải thạch hóa xanh lục rách nát của nàng hằng ngày.


Trong đôi mắt rực sáng như đuốc của yêu thú thái cổ kiêu hãnh không còn sự hung dữ tàn bạo, chỉ còn lại sự kính sợ và biết ơn sâu sắc vô biên.


Nó chậm rãi cúi đầu xuống sát đất trước mặt Lăng Hạ, tự nguyện dâng hiến một giọt máu lôi điện màu xanh u lam từ giữa trán của mình hướng về phía sáo xương rỉ máu.


Khế ước cộng sinh bình đẳng đã được thiết lập vô thanh vô hình giữa một phàm nhân câm phế mạch và một yêu thú thái cổ vô song.


Tiếng gầm vang dội của Cổ Hổ vang vọng khắp các đường hầm ngầm, báo hiệu cho cuộc khởi nghĩa phạt thiên tàn khốc bắt đầu dưới đáy Kiếm Trủng Quy Nguyên Tông.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!