Trận Nhãn Đoạt Tủy
Lửa giận rực cháy từ nghĩa trang ngoại vi dường như đã lan đến tận hầm ngầm trận nhãn, soi rõ khuôn mặt đầy sát khí của Triệu Vô Cực.
Dưới đáy sâu của Vạn Kiếm Trận Nhãn, không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh và ozone lạnh ngắt. Những tia chớp màu đỏ rực rỉ ra từ các khe nứt địa mạch, liên tục va đập vào các vách đá thạch anh cổ đại, tạo nên những tiếng nổ lách tách chói tai. Ở trung tâm của mật địa, một bể chứa bằng đá thạch anh khổng lồ đang lơ lửng giữa không trung, bên trong là thứ chất lỏng tinh khiết phát ra ánh sáng u lam rực rỡ – Kiếm Tủy Linh Dịch cực phẩm. Từng giọt linh dịch ngưng tụ từ kiếm ý vạn năm đang nhỏ xuống, tỏa ra một luồng dao động linh lực mạnh mẽ đến mức khiến đan điền rách nát của Lăng Hạ tự động run lên bần bật.
Nhưng ngay trước bể chứa ấy, Triệu Vô Cực – đại đệ tử nội môn kiêu ngạo của Quy Nguyên Tông – đang đứng sừng sững như một ngọn núi đá. Thanh kiếm 'Bá Vương' bản rộng nặng trăm cân của hắn giắt chéo sau lưng, tỏa ra một luồng uy áp Trúc Cơ Kỳ trung kỳ nghẹt thở, ép thẳng xuống nhục thân gầy gò của Lăng Hạ.
"Phế vật câm lặng, ngươi làm sao lọt vào đây?"
Giọng nói của Triệu Vô Cực trầm thấp nhưng mang theo luồng chân khí cuồn cuộn, chấn động vách đá xung quanh rơi rụng cát bụi. Đôi mắt u ám của hắn quét qua bộ y phục tạp dịch xám thô rách nát bám đầy bụi quặng của Lăng Hạ, rồi dừng lại ở dải băng gạc quấn quanh cổ nàng đang thấm ra một vệt máu loãng màu đen nhạt. Hắn khinh bỉ cười khẩy, nhưng trong lòng lại ẩn hiện một tia nghi ngờ. Một kẻ phế mạch vô tu vi dưới đáy Kiếm Trủng, làm sao có thể vượt qua hàng loạt chốt canh gác ngoại môn để tiến vào tận lõi trận nhãn này?
Lăng Hạ không thể trả lời, cũng không có ý định trả lời. Đôi mắt nàng phẳng lặng như hồ nước chết, không để lại một gợn sóng cảm xúc nào. Dưới ống tay áo vải thô xám sờn vai, bàn tay phải của nàng đã bắt đầu nổi lên những vết nứt hóa thạch màu xanh lục nhạt – dấu hiệu phản phệ ban đầu của Ma Oán Thực Thể. Chiếc nhẫn đồng rỉ sét của phụ thân đeo trên ngón tay trái của nàng khẽ run lên, truyền đến một luồng thần thức ấm áp nhưng mỏng manh. Vết nứt nhỏ xuất hiện sau phản chấn đại trận ở tập trước đang khiến không gian thần thức của chiếc nhẫn trở nên không ổn định.
"Nữ oa tử, đừng hoảng hốt." Giọng nói khàn đặc của tàn hồn Cổ Trận Sư Thái Huyền Tử vang lên trong thức hải của nàng. "Tên nhóc này tuy có tu vi Trúc Cơ trung kỳ, nhưng hắn không phải là người thiết lập ra hệ thống phòng ngự ở đây. Trận pháp bảo vệ Vạn Kiếm Trận Nhãn này do thiên tài trận pháp Lục Vô Song của nội môn bố trí bằng Thiên Trận Quyết. Có tổng cộng mười hai cột lôi kiếm tự động quét qua khu vực trung tâm hằng ngày. Hắn chỉ là kẻ gác cổng mà thôi."
Lăng Hạ khẽ chuyển động thần thức, câu thông với Thái Huyền Tử: "Kẽ hở ở đâu?"
"Nhìn vào cột đá phía đông nam." Thái Huyền Tử chỉ dẫn nhanh chóng. "Lục Vô Song quá tự phụ vào sự hoàn mỹ của các con số trận pháp, nhưng hắn quên mất rằng ma oán địa mạch hằng đêm luôn ăn mòn trận cơ. Tại quẻ Khảm hướng đông nam, tần số linh lực của kết giới phòng thủ có một nhịp trễ khoảng nửa hơi thở sau mỗi lần lôi kiếm quét qua. Đó là con đường sống duy nhất của ngươi!"
Triệu Vô Cực thấy con câm trước mặt hoàn toàn ngó lơ câu hỏi của mình, cơn giận dữ lập tức bùng phát. Đối với một thiên tài nội môn như hắn, sự im lặng của một kẻ pháo hôi phàm nhân chính là sự sỉ nhục lớn nhất. Hắn vung tay phải, thanh kiếm 'Bá Vương' khổng lồ lập tức rời vỏ, chém ra một đạo kiếm khí màu vàng rực rỡ mang theo tiếng sấm nổ vang dội nhắm thẳng vào ngực Lăng Hạ.
"Chết đi, đồ phế vật!"
Kiếm khí chưa đến, luồng gió bạo liệt đã thổi bay mái tóc xơ xác của Lăng Hạ, cào rách thêm vài vết xước trên nhục thân vốn đã đầy thương tích của nàng. Cơn đau buốt nhói từ vết sẹo cổ họng rách nát lại bùng lên, rỉ ra máu đen nhạt hằng đêm. Thế nhưng, Lăng Hạ không hề lùi bước. Nàng đã tính toán kỹ lưỡng: với thể chất phế mạch hiện tại, nàng tuyệt đối không thể chịu đựng nổi một đòn trực diện từ tu sĩ Trúc Cơ.
Nàng vận dụng U Minh Bộ Pháp, gót chân lướt nhẹ trên nền đá thạch anh rạn nứt. Thân hình gầy gò của nàng như một bóng ma xám tro, lách qua khe hở của luồng kiếm khí trong tích tắc. Đạo kiếm khí rồng vàng của Triệu Vô Cực sạt qua vai nàng, chém mạnh vào vách đá phía sau, khiến hàng vạn mảnh đá vụn bắn tung tóe.
Ngay trong khoảnh khắc né tránh, Lăng Hạ đưa bàn tay trái lên ngực, tháo bỏ lớp vỏ bọc sắt rỉ ngụy trang bên ngoài sáo xương rỉ máu. Cây sáo xương dài một thước, thân sáo rèn từ xương sườn của vị Cổ Thần Âm Nhạc bị phản bội vạn năm trước, lập tức lộ ra những vệt máu đen rỉ ra liên tục hằng ngày hằng đêm.
Nàng đặt sáo xương lên môi, dùng thần thức Luyện Khí hậu kỳ dốc toàn lực thổi ra khúc nhạc không lời – Vô Thanh Khúc.
Không có bất kỳ âm thanh vật lý nào phát ra trong không gian hầm ngầm, nhưng một gợn sóng chấn động không gian vô hình màu xám tro đột ngột lan tỏa. Sóng siêu âm câm lặng quét qua không trung, trùng khớp hoàn hảo với tần số linh lực đang trễ của quẻ Khảm hướng đông nam trong trận pháp của Lục Vô Song.
"Răng rắc!"
Một tiếng nứt vỡ giòn giã vang lên từ kết giới phòng ngự tự động. Mười hai cột lôi kiếm đang chuẩn bị quét qua khu vực trung tâm bỗng nhiên bị nhiễu loạn tần số, kiếm quang lôi điện bộc phát hỗn loạn, tự động va đập vào nhau tạo nên một màn sương mù lôi hỏa dày đặc che khuất tầm nhìn.
Triệu Vô Cực bị sóng âm câm lặng đánh thẳng vào thức hải, màng nhĩ đau nhức dữ dội, linh lực trong đan điền lảo đảo mất thăng bằng. Hắn kinh hoàng trợn mắt, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hắn nghĩ rằng có một đại năng tà tu đang ẩn nấp trong bóng tối thi triển thần thông, hoàn toàn không ngờ rằng sóng chấn động ấy lại phát ra từ con câm phế mạch đang đứng trước mặt.
"Kẻ nào? Bước ra đây!" Triệu Vô Cực gào lên, vung kiếm chém loạn xạ vào màn sương mù lôi hỏa hòng phòng ngự.
Lợi dụng lúc Triệu Vô Cực bị mất phương hướng và hệ thống phòng thủ của Lục Vô Song bị nhiễu loạn, Lăng Hạ dốc toàn lực lao về phía bể chứa đá thạch anh lơ lửng.
Thế nhưng, khi nàng vừa tiếp cận sát rìa bể chứa, một luồng kiếm ý sắc bén cực hạn từ lõi trận nhãn đột ngột bộc phát. Đây là lớp phòng ngự cốt lõi cuối cùng của Vạn Kiếm Trận Nhãn, được thiết lập để tự động chém nát bất kỳ bàn tay nào dám chạm vào Kiếm Tủy Linh Dịch cực phẩm.
"Nữ oa tử! Cẩn thận!" Thái Huyền Tử hét lên trong thức hải nàng. "Lõi trận nhãn có vạn cổ sát trận bảo vệ! Nếu ngươi thò tay vào, nhục thân của ngươi sẽ bị chém thành tro bụi!"
Lăng Hạ nhìn dòng lửa thiêu sống phu dịch nghĩa trang Vô Danh đang rực sáng ở vòng ngoài qua các khe nứt địa mạch vọng lại. Tiếng khóc oán hận của hàng vạn phu mỏ phàm nhân câm điếc hằng ngày chia sẻ cơm khô cho nàng, tiếng gào thét của muội muội Lăng Dao đang thoi thóp trong mật thất thử dược sâu hơn... tất cả hóa thành một luồng oán niệm bừng cháy trong lòng nàng.
Nàng không còn thời gian để do dự. Nếu không có thực lực Trúc Cơ, nàng không thể cứu được bất kỳ ai.
Lăng Hạ mím chặt môi, ánh mắt lạnh lùng tột cùng. Nàng không hề rút tay lại, mà dứt khoát thò thẳng bàn tay phải trần trụi – bàn tay vốn đã bị thạch hóa nhẹ – vào thẳng trong bể chứa đá thạch anh cực lạnh.
"Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!"
Kiếm ý sắc bén của vạn cổ sát trận lập tức kích hoạt, điên cuồng chém nát da thịt trên cánh tay phải của nàng. Từng mảng thịt xương bị xé rách, rỉ ra dòng máu đen nhạt nóng rát hằng đêm. Cơn đau đớn thể xác cực hạn ập đến như muốn băm vằn linh hồn Lăng Hạ. Nàng cắn chặt răng đến mức bật máu tươi, không hề phát ra một tiếng rên rỉ vô nghĩa nào. Ý chí nhẫn nhục chịu đựng cực hạn được rèn luyện từ kiếp nô lệ dưới đáy Kiếm Trủng giúp nàng giữ vững sự tỉnh táo tuyệt đối.
Nàng thò tay sâu vào đáy bể, năm ngón tay rách nát ôm chặt lấy luồng Kiếm Tủy Linh Dịch tinh khiết nhất.
Ngay trong khoảnh khắc chạm vào linh dịch, Lăng Hạ vận hành Nghịch Hành Kinh Mạch Quyết – bí pháp ma đạo do Già Thiên Lão Tổ truyền thụ. Nàng cưỡng ép đảo ngược dòng chảy linh lực thô sơ trong cơ thể phế mạch, biến nhục thân rách nát của mình thành một cái phễu hút khổng lồ, điên cuồng nuốt chửng từng giọt Kiếm Tủy Linh Dịch vào trong kinh mạch.
"Ầm!"
Luồng kiếm ý sắc bén cực hạn của linh dịch tràn vào kinh mạch rách nát của nàng như hàng vạn lưỡi dao nhỏ đang cắt xẻ dọc ngang lục phủ ngũ tạng. Đan điền phế mạch vốn tắc nghẽn của nàng bị luồng linh lực khổng lồ cưỡng ép khai thông, gân cốt toàn thân kêu lên những tiếng răng rắc rùng rợn.
Cùng lúc đó, sự phản phệ của Ma Oán Thực Thể bùng phát dữ dội do hấp thụ quá nhiều oán khí địa mạch rò rỉ từ trận nhãn. Từ bàn tay phải rách nát, những vết nứt hóa thạch màu xanh lục đậm bắt đầu lan rộng nhanh chóng lên cẳng tay, qua khuỷu tay và dừng lại ngay sát xương bả vai phải của nàng. Da thịt nàng nứt ra như những mảnh gốm sứ nung lỗi hằng ngày hằng đêm, rỉ ra thứ máu đen u lam lạnh toát.
"A..."
Một tiếng nghẹn ngào khàn đặc vô thanh thoát ra từ cổ họng câm lặng của Lăng Hạ. Vết sẹo hình chữ thập ở cổ họng nàng rách toác ra sâu hơn, máu đen chảy tràn làm ướt đẫm cả dải băng gạc vải thô xám. Thọ nguyên của nàng bị khấu trừ trực tiếp 5 năm hộ thể, nhục thân chịu bỏng lôi điện nghiêm trọng từ dư lực trận nhãn phản chấn.
Thế nhưng, cái giá tàn khốc ấy đã đổi lại một sự thăng hoa vĩ đại.
Trong thức hải của Lăng Hạ, hồ nước tinh thần vốn phẳng lặng bỗng nhiên sôi sục dữ dội. Sợi thần thức non nớt của nàng co rút lại, rồi đột ngột sụp đổ inward, ngưng tụ thành một dòng chất lỏng màu xám tro tinh khiết cực hạn.
Thần thức hóa lỏng!
Nàng đã đột phá thành công bước vào Trúc Cơ sơ kỳ (Thần thức hóa lỏng) thực sự!
Luồng thần thức hóa lỏng khổng lồ bộc phát ra ngoài nhục thân nàng như một cơn thủy triều xám xịt, tạo ra những gợn sóng u lam nhạt chấn động không khí xung quanh thân sáo xương rỉ máu bên hông. Uy áp tinh thần mạnh mẽ của cảnh giới mới lập tức đẩy lùi màn sương mù lôi hỏa xung quanh, chấn nứt cả hộ thể linh lực của Triệu Vô Cực đang đứng gần đó hằng ngày hằng đêm hằng năm.
Triệu Vô Cực bị luồng uy áp thần thức khổng lồ đánh bật lùi lại ba bước, thanh kiếm 'Bá Vương' nặng trăm cân trên tay suýt nữa rơi rớt xuống đất. Hắn trợn trừng đôi mắt u ám nhìn thiếu nữ gầy gò mặc áo vải thô xám trước mặt, khuôn mặt tràn ngập sự kinh hoàng tột độ:
"Ngươi... ngươi làm sao có thể đột phá Trúc Cơ ngay tại đây? Thần thức này... tột cùng ngươi là quái vật phương nào?"
Lăng Hạ không hề nhìn hắn. Thần thức hóa lỏng vừa đột phá của nàng lập tức mở rộng ra ngoài vách đá hầm ngầm, quét qua các lối đi tối tăm sâu dưới lòng đất Quy Nguyên Tông như một mạng lưới vô hình cực kỳ nhạy bén.
Nàng nhìn xuyên qua hàng vạn tấn đá quặng, xuyên qua các lớp cấm chế kết giới đang rạn nứt của tông môn.
Và rồi, thần thức của nàng chạm đến một căn hầm ngầm ngập tràn mùi máu và độc dược nằm sâu dưới lòng ngoại vi Kiếm Trủng – Mật thất thử dược Quy Nguyên Tông.
Tại đó, muội muội ruột 12 tuổi của nàng – Lăng Dao – đang bị xích chặt bằng những sợi xích sắt gỉ vào một bục đá lạnh buốt. Sắc mặt cô bé xanh xao, hơi thở thoi thóp cực hạn do trúng độc lâu ngày từ những viên đan độc thử nghiệm của Đan Các.
Ngay bên ngoài cửa mật thất, lính canh ngục tối Lý Hổ đang lăm lăm cây đuốc dầu hỏa lớn hằng ngày hằng đêm, chuẩn bị phóng hỏa thiêu rụi toàn bộ căn hầm chứa các dược nô phế mạch theo mệnh lệnh tàn độc diệt khẩu của Chưởng sự Tào Lĩnh.
Lồng ngực Lăng Hạ phập phồng dữ dội, sát ý vô biên bùng lên trong đôi mắt phẳng lặng như hồ nước chết.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!