Tào Lĩnh Chi Nộ
Luồng sáng đỏ rực từ ngọc giản truyền tin của Tào Phong xé rách màn đêm xám xịt của Ngoại vi Vạn Kiếm Cổ Lĩnh, tựa như một vệt máu tươi rạch ngang bầu trời hoang vu. Tiếng chuông cảnh báo từ Chưởng Sự Đường ở đỉnh núi xa xa bắt đầu vang lên dồn dập.
"Boong... Boong... Boong..."
Tiếng đồng rỉ sét ngân vang u uất, chấn động cả màng nhĩ của những phu dịch khốn khổ đang co quắp trong các căn lều mục nát. Đó là tiếng chuông tổng động viên, báo hiệu một cuộc truy quét quy mô lớn sắp sửa bắt đầu.
Lăng Hạ đứng bên xác Tào Phong giữa hẻm đá rỉ sét, đôi mắt phẳng lặng như hồ nước chết khẽ híp lại. Vết sẹo hình chữ thập ở cổ họng nàng – dấu tích tàn khốc của việc bị tước đoạt thanh quản thánh thể năm xưa – đang rách ra, rỉ ra thứ máu loãng màu đen nhạt thấm đẫm dải băng gạc vải thô. Cơn đau buốt nhói chạy thẳng vào thức hải, nhưng nàng không hề biến sắc. Lý trí lạnh lùng của nàng đang hoạt động cực hạn. Nàng biết, luồng sáng đỏ báo động của Tào Phong đã truyền đi khí tức ma oán rò rỉ từ cây sáo xương rỉ máu. Tào Lĩnh chắc chắn sẽ điên cuồng truy tìm hung thủ.
Nàng khom lưng nhặt lấy lớp vỏ bọc sắt rỉ nằm dưới đất, bao bọc cẩn thận bên ngoài thân sáo xương rỉ máu. Lớp sắt rỉ xù xì đúc từ phế sắt và đá lôi kiếp lập tức phong tỏa hoàn toàn dao động ma khí của thần khí thái cổ, biến nó trở lại thành một thanh phế kiếm gãy vô hại hằng ngày. Nàng dắt thanh kiếm gãy vào hông, vận dụng U Minh Bộ Pháp lướt đi vô thanh vô hình trong làn sương mù lôi hỏa dày đặc, hỏa tốc rút lui về hướng nghĩa trang Vô Danh.
Khi Lăng Hạ vừa chạm chân đến rìa nghĩa trang u ám, một bóng người lảo đảo từ trong bóng tối lao ra, suýt nữa đâm sầm vào nàng. Đó là Trần Lão Tam. Lão già dọn xác lão luyện một bên chân thọt đang thở không ra hơi, khuôn mặt xám ngoét vì sợ hãi tột độ.
"Lăng Hạ... con câm kia! Con vẫn còn sống sao?" Trần Lão Tam nắm lấy vai Lăng Hạ, đôi bàn tay gầy guộc chai sạn run lên bần bật. Lão rống khẽ bằng giọng khàn đặc: "Tào Lĩnh phát điên rồi! Hắn tìm thấy mảnh vỡ ngọc giản của Tào Phong, ngửi thấy mùi ma oán cực đậm của cây sáo xương cổ. Hắn sợ hãi tột cùng! Hắn không chỉ điên cuồng vì mất đứa cháu ruột duy nhất, mà còn sợ bí mật khai thác quặng lậu và việc Đan Các thu mua phu mỏ làm dược nô bị phanh phui lên nội môn!"
Trần Lão Tam nuốt nước bọt khan, đôi mắt một bên mù trợn trừng nhìn quanh vách đá như sợ có lính tuần tai mắt rình mò:
"Hắn đã ban bố mệnh lệnh tàn độc nhất: phát động tai biến diện rộng hỏa thiêu toàn bộ nghĩa trang Vô Danh hằng ngày hằng đêm! Hắn muốn thiêu sống toàn bộ hàng vạn phu dọn xác câm điếc ở đây để diệt khẩu hòng bịt đầu mối! Không một ai được phép sống sót rời khỏi cổ lĩnh này! Ta liều cái mạng già này chạy đến đây để bảo con hỏa tốc trốn đi..."
Nghe đến đây, lồng ngực Lăng Hạ phập phồng dữ dội. Một luồng phẫn nộ tột cùng dâng lên trong lòng nàng. Tào Lĩnh muốn thiêu sống hàng vạn phu dịch vô tội – những pháo hôi phàm nhân câm điếc hằng ngày chia sẻ phần cơm khô ít ỏi cho nàng, những kẻ vô danh hằng đêm giúp nàng che giấu hành tung luyện sáo.
Nàng không thể chạy trốn một mình. Nếu nàng đi, muội muội Lăng Dao đang bị giam cầm trong mật thất thử dược sâu hơn cũng sẽ bị thiêu thành tro bụi.
Lăng Hạ siết chặt nắm tay phải đã bắt đầu thạch hóa xanh lục nhẹ. Nàng nhắm mắt lại, dùng thần thức gõ nhẹ vào chiếc nhẫn đồng rỉ sét của phụ thân đeo trên ngón tay. Luồng thần thức hóa lỏng truyền vào thức hải, câu thông với tàn hồn của Cổ Trận Sư Thái Huyền Tử đang ẩn trong mảnh vỡ Thần Trận Kỳ.
"Tiền bối..." Tiếng nói thần thức của Lăng Hạ vang lên lạnh lùng, dứt khoát.
Một bóng ảnh rực rỡ ánh sáng trận văn xanh lam mờ ảo hiện lên trong thức hải của nàng. Thái Huyền Tử khoác tay, râu dài bay phấp phới, phát ra tiếng cười khẩy đầy châm biếm:
"Nữ oa tử, ta đã nghe thấy rồi. Lũ ngụy quân tử của Quy Nguyên Tông lúc nào cũng vậy, coi sinh mạng phàm nhân như cỏ rác, cần thì bòn rút sức lao động, không cần thì dùng làm củi hiến tế bảo vệ kết giới hộ tông. Ngươi muốn cứu đám phế vật kia sao? Với tu vi phế mạch vô lực của ngươi hiện tại, đánh trực diện với một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ như Tào Lĩnh chỉ có con đường chết!"
Lăng Hạ im lặng, nhưng ý chí phản kháng kiên định của nàng hóa thành một luồng khí lạnh quét qua thức hải, khiến bóng ảnh của Thái Huyền Tử cũng phải khựng lại.
"Ta không đánh trực diện." Thần thức Lăng Hạ truyền đi lạnh toát. "Ta muốn phá hủy đại trận của chúng."
Thái Huyền Tử khẽ biến sắc, đôi mắt tinh anh của lão nhìn chằm chằm vào Lăng Hạ một lúc lâu, rồi bật cười lớn:
"Khá khen cho một con câm gan dạ! Ngươi nói đúng, muốn ngăn chặn cuộc tàn sát phóng hỏa quy mô lớn này, cách duy nhất là đột nhập vào Vạn Kiếm Trận Nhãn – lõi năng lượng duy trì toàn bộ hệ thống lôi phạt và kết giới phòng thủ ngoại môn. Trận nhãn sụp đổ, hệ thống lôi hỏa phóng hỏa của Tào Lĩnh sẽ mất đi nguồn cung linh lực, kết giới phong tỏa cũng sẽ vỡ nứt. Hơn nữa..."
Gương mặt Thái Huyền Tử hiện lên một tia tham lam cổ quái:
"Trong lõi Vạn Kiếm Trận Nhãn có rò rỉ Kiếm Tủy Linh Dịch cực phẩm. Đó là thứ linh dịch tinh khiết chứa kiếm ý sắc bén có thể giúp ngươi tẩy rửa kinh mạch phế thể rách nát, nâng cấp thần thức của ngươi bước vào Trúc Cơ sơ kỳ thực sự. Ngươi có dám trộm nó dưới mũi bọn vệ binh nội môn không?"
Lăng Hạ không hề do dự, nàng gật đầu dứt khoát. Nàng quay sang Trần Lão Tam, dùng thần thức thô sơ truyền âm thẳng vào tai lão: "Đưa la bàn cho ta. Bảo Thiết Đầu tập hợp phu dịch ẩn nấp kỹ, chờ ta phá trận."
Trần Lão Tam kinh ngạc nhìn thiếu nữ gầy gò mặc áo vải thô xám trước mặt. Lão không hiểu vì sao một con câm phế mạch lại có thể truyền âm trực tiếp vào tai lão, nhưng ánh mắt lạnh lùng, kiên định như lưỡi kiếm của nàng khiến lão không tự chủ được mà run rẩy giao chiếc la bàn sắt rỉ bị lệch kim ra.
Nhận lấy chiếc la bàn, Lăng Hạ hít một hơi thật sâu, vết sẹo ở cổ họng lại rách ra rỉ máu đen nhạt hằng đêm. Nàng xoay người lướt đi, hòa mình vào bóng tối hướng thẳng về phía đỉnh núi – nơi đặt Vạn Kiếm Trận Nhãn của Quy Nguyên Tông.
Dưới sự chỉ dẫn chuẩn xác của Thái Huyền Tử trong thức hải, Lăng Hạ sử dụng chiếc la bàn sắt rỉ để đo lường hướng đi của gió kiếm khí rò rỉ. Chiếc la bàn tuy cũ kỹ nhưng dưới thần thức nhạy bén của nàng, nó trở thành một công cụ định vị hoàn hảo, giúp nàng phát hiện ra các khe hở tuần tra của lính canh ngoại môn hằng ngày.
"Tránh bên trái ba bước, có một bẫy kiếm khí ẩn mật." Giọng Thái Huyền Tử vang lên trầm thấp.
Lăng Hạ lập tức lách người, gót chân lướt nhẹ bằng U Minh Bộ Pháp, né tránh hoàn hảo một luồng lôi hỏa bộc phát ngầm dưới lòng đất cát rỉ sét.
Càng tiến gần đến Vạn Kiếm Trận Nhãn, uy áp linh lực càng nặng nề. Không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh và tiếng sấm sét nổ lách tách. Lăng Hạ cảm thấy nhục thân phế thể của mình như bị hàng vạn tảng đá đè nặng, lồng ngực nghẹt thở. Nàng cắn chặt răng, tay phải thạch hóa bóp chặt thanh kiếm gãy ngụy trang rỉ sét hằng ngày hằng đêm để mượn oán khí xoa dịu áp lực tinh thần.
"Đến rồi. Phía trước chính là vành đai phòng ngự ngoài của trận nhãn." Thái Huyền Tử truyền âm cảnh báo. "Nơi này được canh giữ bởi mười hai trận kỳ cảm ứng lôi điện. Bất kỳ sinh linh nào mang theo oán khí hay ma niệm đi qua đều sẽ kích hoạt trận pháp lôi phạt tự động quét sạch."
Lăng Hạ dừng bước sau một tảng đá lớn bám đầy rêu độc. Nàng lấy ra bốn mảnh Tử Kinh Toàn rách nát – những mảnh phế liệu kim loại màu tím có khả năng dẫn truyền thần thức cực tốt mà nàng thu gom được từ lò rèn ngoại môn.
Nàng dùng ngón tay trỏ của bàn tay trái, quệt lấy vệt máu đen nhạt đang rỉ ra từ vết sẹo cổ họng rách nát hằng ngày hằng đêm, vẽ lên bề mặt bốn mảnh Tử Kinh Toàn những trận văn cổ nghịch hành u lam nhạt.
"Trận Pháp Nghịch Hành Che Giấu... Khởi!"
Lăng Hạ khẽ cử động thần thức, ném bốn mảnh Tử Kinh Toàn vào bốn góc khuất của vành đai phòng ngự. Một làn sương mù màu xám nhạt mỏng manh lập tức bao phủ lấy nhục thân gầy gò của nàng, đảo ngược dòng chảy linh khí xung quanh, che giấu hoàn toàn ma khí của sáo xương rỉ máu bên hông hằng ngày hằng đêm.
Ngay lúc đó, tiếng bước chân rầm rập vang lên. Một đội lính tuần tra nội môn khoác đạo bào màu xám đậm viền vàng, tay cầm thanh kiếm bản rộng đi ngang qua ngay sát cạnh tảng đá nơi Lăng Hạ ẩn nấp.
Khoảng cách gần đến mức Lăng Hạ có thể nhìn thấy rõ vẻ mặt khinh khỉnh ngạo mạn của tên đi đầu. Nàng nín thở, ép sát lưng vào vách đá lạnh buốt. Trận Pháp Nghịch Hành Che Giấu hoạt động hoàn hảo, bẻ cong hoàn toàn dao động thần thức dò tìm của đội tuần tra. Chúng đi qua mà không hề phát hiện ra sự hiện diện của một phu dọn xác phế mạch đang đứng cách đó chưa đầy ba thước.
Khi đội tuần tra vừa đi khuất, Lăng Hạ thở phào nhẹ nhõm, nhưng thức hải đột ngột chấn động dữ dội.
"Nữ oa tử, cơ hội tốt! Mau dùng thần thức của ngươi thâm nhập vào trận nhãn từ xa hòng vô hiệu hóa hệ thống cảm ứng lôi điện trước!" Thái Huyền Tử thúc giục.
Lăng Hạ lập tức vận dụng Luyện Khí hậu kỳ thần thức, phóng ra một sợi tơ thần thức mỏng manh như tơ nhện, len lỏi qua khe hở trận pháp hướng về phía lõi Vạn Kiếm Trãn Nhãn rực sáng lôi điện đỏ rực phía xa.
Thế nhưng, ngay khi sợi tơ thần thức vừa chạm vào rìa lõi trận nhãn, một luồng kiếm khí phản chấn cực kỳ cuồng bạo từ vạn cổ sát trận bộc phát ngược dòng!
"Ầm!"
Một tiếng nổ vô hình vang lên trực tiếp trong thức hải Lăng Hạ. Cơn đau tột cùng tinh thần cực hạn ập đến khiến nàng khuỵu ngã xuống đất, hốc mắt rỉ ra hai hàng máu tươi đỏ rực. Chiếc nhẫn đồng rách nát trên tay nàng xuất hiện một vết nứt nhỏ, suýt nữa vỡ tan tành do không chịu nổi sức nặng phản chấn của đại trận tông môn.
Lăng Hạ hộc ra một ngụm máu đen nhạt, nhục thân run rẩy dữ dội. Nàng đã quá khinh suất. Vạn Kiếm Trận Nhãn là đại trận vạn năm của Quy Nguyên Tông, làm sao có thể dễ dàng vô hiệu hóa từ xa bằng thần thức Luyện Khí non nớt của nàng.
"Ngu ngốc!" Thái Huyền Tử mắng mỏ khàn giọng hằng đêm. "Ta đã bảo ngươi phải tiếp cận cự ly gần để lấy Kiếm Tủy Linh Dịch tẩy tủy trước, rồi mới dùng sáo xương chấn vỡ trận nhãn! Ngươi chưa có nhục thân cứng cáp gánh chịu phản phệ, cố tình phá trận từ xa chỉ có tự bạo thần phách!"
Lăng Hạ lầm lì không đáp. Nàng dùng tay lau sạch vết máu trên môi, ánh mắt phẳng lặng như hồ nước chết càng thêm lạnh lẽo, tàn nhẫn với chính bản thân mình. Cái giá phải trả là cực kỳ tàn khốc, thần thức của nàng bị hao tổn nghiêm trọng, vết sẹo cổ họng rách sâu hơn rỉ máu đen nhạt liên tục hằng ngày. Nhưng nàng vẫn đứng dậy, tiếp tục tiến bước vững vàng về phía trước.
Nàng lách qua các hành lang đá đổ nát, tiến sát đến rìa lõi Vạn Kiếm Trận Nhãn.
Trước mắt nàng, một bể chứa bằng đá thạch anh cổ đại lơ lửng giữa không trung, chứa đầy thứ chất lỏng tinh khiết phát ra ánh sáng u lam rực rỡ – Kiếm Tủy Linh Dịch cực phẩm đang rò rỉ từng giọt lấp lánh linh quang. Sức cám dỗ vô hạn của linh dịch tỏa ra khiến đan điền rách nát của nàng tự động run lên bần bật hằng ngày.
Thế nhưng, ngay khi Lăng Hạ chuẩn bị thò tay phải thạch hóa vào bể chứa, bước chân nàng đột ngột khựng lại hoàn toàn.
Từ trong luồng lôi quang đỏ rực của lõi trận nhãn, một nam tử cao lớn, khuôn mặt góc cạnh u ám khoác đạo bào nội môn viền đen chậm rãi bước ra. Trên tay hắn cầm thanh kiếm 'Bá Vương' bản rộng nặng trăm cân phát ra những tia lôi điện nổ giòn giã.
Triệu Vô Cực – đại đệ tử nội môn kiêu ngạo của Quy Nguyên Tông, kẻ phụ trách giám sát tối cao của Vạn Kiếm Trận Nhãn hằng ngày hằng đêm hằng năm.
Hắn đứng chắn ngay trước bể chứa Kiếm Tủy Linh Dịch, ánh mắt sắc lẹm đầy khinh khỉnh quét qua màn sương mù xám nhạt xung quanh, giọng nói trầm thấp mang theo uy áp Trúc Cơ trung kỳ nghẹt thở vang dội khắp không gian:
"Kẻ nào dám lén lút đột nhập mật địa trận nhãn của Quy Nguyên Tông?"
Cùng lúc đó, từ phía ngoài ngoại vi khu mỏ vọng lại tiếng gào thét u uất và tiếng lửa cháy bùng nổ kinh hoàng. Đội tuần tra của Tào Lĩnh đã bắt đầu phóng hỏa thiêu lều ở vòng ngoài nghĩa trang Vô Danh hằng ngày hằng đêm hằng năm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!