Nhạc nềnRetroRoman_March

Vô Thanh Sát Vực

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn đêm bao phủ Ngoại vi Vạn Kiếm Cổ Lĩnh như một tấm lụa xám dày đặc, ngột ngạt và nồng nặc mùi lưu huỳnh. Gió rít qua các khe đá đầy kiếm rỉ, mang theo những tia lôi hỏa xám xịt ăn mòn da thịt. Lăng Hạ lướt đi trong bóng tối, bước chân nhẹ như một chiếc lá rụng giữa rừng sương mù. Nhục thân phế thể của nàng đang phải chịu đựng cơn đau tột cùng. Bàn tay phải bị roi lôi điện của Tào Phong quất trúng từ trước giờ đã sưng tấy, lớp băng gạc thô bám đầy bụi quặng rỉ ra thứ máu loãng màu đen nhạt. Đáng sợ hơn, vết sẹo hình chữ thập ở cổ họng nàng – nơi thánh thể thanh quản Thần Âm Chi Khiếu bị tước đoạt năm xưa – đang bỏng rát như có hàng ngàn chiếc kim nung đỏ đâm vào.


Cây sáo xương rỉ máu khảm sát xương sườn nàng khẽ rung lên. Nó đang thèm khát oán niệm, thèm khát máu tươi. Mỗi nhịp thở của Lăng Hạ đều phải nén lại để không phát ra tiếng động. Nàng vừa trở về từ chợ đen Thạch Đầu Trấn sau khi đổi lấy Huyết Lệ Thảo để tịnh hóa vết thương cổ, nhưng độc tố tội ấn của Thọ Nguyên Đan trong người muội muội Lăng Dao đang bộc phát nhanh hơn dự kiến. Nàng phải hỏa tốc trở về mật thất.


Thế nhưng, bước chân Lăng Hạ đột ngột khựng lại.


Phía trước, sương mù lôi hỏa bỗng nhiên cuộn trào dữ dội. Những tia chớp màu xanh tím xé rách màn đêm, chiếu sáng khuôn mặt đầy thịt ngang ngược của Tào Phong. Gã chấp sự ngoại môn của Kiếm Trủng Chấp Sự Đường đang đứng đó, tay lăm lăm chiếc roi da cẩn lôi thạch phế thải tỏa ra lôi quang yếu ớt. Đi sau gã là năm tên lính tuần tra ngoại môn đằng đằng sát khí.


"Con câm kia!" Giọng Tào Phong rống lên, vang vọng khắp hẻm đá. "Ngươi lén lút trốn ra chợ đen làm gì? Lăng Viễn mất tích mấy ngày nay, có kẻ nhìn thấy ngươi lảng vảng gần nghĩa trang Vô Danh trước đó. Khai mau, nếu không ta sẽ dùng roi lôi điện này quất nát nhục thân phế vật của ngươi!"


Tào Phong đang điên cuồng. Sự mất tích của Lăng Viễn – một đệ tử ngoại môn có quan hệ với nội môn – khiến gã chịu áp lực lớn từ Chưởng sự Tào Lĩnh. Gã nghi ngờ đám phu dịch câm điếc đang che giấu điều gì đó, và Lăng Hạ chính là kẻ khả nghi nhất.


Lăng Hạ không thể nói, cũng không muốn nói. Đôi mắt phẳng lặng như hồ nước chết của nàng nhìn thẳng vào Tào Phong. Trong bóng tối, nàng khẽ cử động thần thức. Bộ công pháp Thần Thức Cảm Địa Thuật mà lão binh mù Tần Thiết Y truyền thụ lập tức vận hành. Thức hải của nàng mở rộng, cảm nhận rõ ràng từng dao động nhỏ nhất của gió, của kiếm khí rò rỉ, và cả sát ý đang bừng bừng từ sáu kẻ trước mặt. Thực lực thần thức của nàng lúc này đã đạt đến Luyện Khí hậu kỳ (Kiếm ý oán niệm) nhờ hấp thụ Oán Linh Tinh Thạch hằng đêm. Nàng biết rõ, đối đầu trực diện với tu vi Luyện Khí Kỳ tầng tám của Tào Phong cùng năm tên lính tuần là tự sát. Nàng cần bóng tối, cần sương mù, và cần sự tàn nhẫn.


"Vút!"


Tào Phong vung mạnh chiếc roi lôi điện. Một tia chớp màu xanh tím quất thẳng vào vị trí Lăng Hạ đang đứng, chẻ đôi tảng đá rỉ sét thành trăm mảnh. Sức nóng của lôi hỏa bốc lên khét lẹt.


Nhưng Lăng Hạ đã biến mất.


Nàng vận dụng U Minh Bộ Pháp học lén từ Sát Thủ Tàn Diệp. Gót chân nàng không hề chạm mạnh xuống đất, cơ thể lướt đi vô thanh vô hình trong làn sương mù dày đặc. Tào Phong mất dấu con mồi, điên cuồng gầm rú:


"Lục soát cho ta! Con câm đó bị thương ở tay, không chạy xa được đâu! Đứa nào tìm thấy ta sẽ thưởng mười viên linh thạch hạ phẩm rỉ sét!"


Năm tên lính tuần lập tức phân tán, vung kiếm rỉ chém loạn xạ vào sương mù hòng ép nàng lộ diện. Tiếng bước chân của chúng lạo xạo trên đá vụn. Lăng Hạ ẩn mình sau một vách đá lớn bám đầy rêu độc. Nàng nín thở, thần thức khóa chặt hai tên lính tuần đang tiến lại gần bên sườn trái. Chúng đi cách nhau khoảng năm bước chân, kiếm trong tay lăm lăm phòng bị.


Sử dụng Thần Thính Nhãn, Lăng Hạ nghe thấy nhịp tim dồn dập của tên đi sau. Nàng nhẹ nhàng rút thanh phế kiếm gãy rỉ sét – thứ ngụy trang bên ngoài của sáo xương rỉ máu. Bước chân nàng lướt đi như một bóng ma. Khi tên lính tuần đi sau vừa bước qua góc đá, Lăng Hạ áp sát từ bóng tối. Bàn tay trái của nàng bịt chặt miệng hắn, trong khi tay phải thạch hóa cầm thanh kiếm gãy đâm thẳng vào cổ họng hắn.


"Phập!"


Không một tiếng động lớn nào phát ra. Thanh kiếm gãy rỉ sét đâm xuyên qua thanh quản tên lính tuần, giải phóng một luồng oán niệm kiếm ý lạnh toát xé rách sinh cơ của hắn. Tên lính tuần trợn tròn mắt, nhục thân co giật rồi đổ sụp xuống đất không một tiếng kêu cứu. Lăng Hạ không dừng lại, nàng tiếp tục lướt nhẹ bằng U Minh Bộ Pháp, tiếp cận tên lính tuần đi trước khi hắn còn chưa kịp quay đầu lại. Một đường kiếm lạnh lùng chém ngang gáy, kết liễu mạng sống của hắn trong tích tắc.


"Có biến!" Tào Phong ở phía xa nhạy cảm nhận ra sự biến mất đột ngột của hai luồng sinh cơ. Gã điên cuồng vung roi lôi điện quất mù quáng vào sương mù xung quanh. "Con câm! Ra đây cho ta!"


Biết mình đã bị lộ vị trí, Tào Phong không ngần ngại tiêu hao linh lực. Gã vận chuyển Hỗn Nguyên Công, hét lớn một tiếng, phóng ra một luồng lôi hỏa bộc kích khổng lồ bao phủ toàn bộ khu vực bán kính mười trượng. Sương mù lôi hỏa bị nhiệt độ cực cao thiêu rụi, để lộ ra bóng dáng gầy gò của Lăng Hạ đang đứng giữa những khe đá rỉ sét.


Luồng lôi hỏa cuồng bạo cuộn trào như một con mãnh thú, lao thẳng về phía Lăng Hạ. Kiếm khí rò rỉ xé rách y phục thô xám của nàng, để lại những vết xước rỉ máu trên da thịt.


Bị dồn vào đường cùng, Lăng Hạ biết mình không thể né tránh được nữa. Đôi mắt nàng lóe lên một tia quyết tuyệt tàn nhẫn. Nàng đưa tay trái lên ngực, tháo bỏ lớp vỏ bọc sắt rỉ ngụy trang bên ngoài. Thân sáo xương rỉ máu lộ ra dưới ánh sáng lôi điện, tỏa ra một luồng u quang màu xám tro đầy oán hận.


Khi nàng đưa sáo lên môi, vết sẹo hình chữ thập ở cổ họng đột ngột rách toác. Máu đen nhạt rỉ ra, nhuộm đỏ cả băng gạc và thân sáo xương cổ vạn năm. Cơn đau tột cùng tinh thần cực hạn ập đến, như thể linh hồn nàng đang bị hiến tế hằng đêm tại Lôi Trì. Thọ nguyên của nàng lập tức bị khấu trừ trực tiếp một năm, nhưng đổi lại, một luồng oán niệm khổng lồ từ sáo xương bộc phát.


Nàng thổi lên khúc nhạc đầu tiên: Vô Thanh Khúc.


Không có một âm thanh vật lý nào phát ra ngoài phàm trần. Thế nhưng, không khí trước mặt Lăng Hạ đột ngột méo mó, vặn vẹo như mặt nước bị ném đá. Một luồng sóng chấn động không gian vô hình lan tỏa, trực tiếp va chạm với luồng lôi hỏa cuồng bạo của Tào Phong.


"Ầm!"


Sóng chấn động không gian vô hình dễ dàng xé rách và làm lệch hướng toàn bộ luồng lôi hỏa cực dương. Những tia chớp bị bẻ cong, đánh mạnh vào vách đá xung quanh gây ra những vụ nổ kinh hoàng. Sóng âm câm lặng tiếp tục lao thẳng về phía Tào Phong và ba tên lính tuần còn lại.


"Aaaa!"


Ba tên lính tuần ngoại môn lập tức ôm đầu ngã quỵ xuống đất. Màng nhĩ của chúng tự động rách ra, rỉ ra thứ máu đen ngòm. Thức hải của chúng bị sóng âm câm lặng chấn vỡ hoàn toàn, thần phách tiêu biến, chết ngay tại chỗ với khuôn mặt vặn vẹo vì đau đớn tinh thần cực hạn.


Tào Phong là tu sĩ Luyện Khí tầng tám, có linh lực hộ thể mạnh mẽ hơn, nhưng gã cũng không tránh khỏi thảm cảnh. Đầu gã đau như muốn nổ tung, thất khiếu rỉ máu tươi. Gã quỳ sụp xuống cát xám, chiếc roi lôi điện rơi khỏi tay, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng tột độ nhìn thiếu nữ gầy gò mặc áo vải thô đang chậm rãi tiến lại gần.


"Ngươi... ngươi không phải phế mạch... tiếng sáo này..." Tào Phong cố gắng thốt lên, nhưng cổ họng gã nghẹn ứ máu tươi.


Lăng Hạ không cho gã cơ hội giãy giụa. Nàng vung tay phải thạch hóa xanh lục, giải phóng oán niệm kiếm ý tích tụ từ sáo xương xuống đất.


"Răng rắc!"


Từ dưới lòng đất cát rỉ sét, ba bàn tay oán linh (Oán Linh Trảo) cấu thành từ kiếm ý rỉ sét và sương mù xám tro trồi lên, khóa chặt hai tay và hai chân của Tào Phong, găm chặt nhục thân gã vào vách đá rỉ sét.


Lăng Hạ bước đến trước mặt Tào Phong, đôi mắt phẳng lặng không một gợn sóng cảm xúc. Nàng đưa đầu nhọn của sáo xương rỉ máu lên, nhắm thẳng vào cổ họng gã chấp sự tàn bạo hằng ngày hành hạ phu mỏ.


Tào Phong trợn tròn mắt, nhìn thấy cái chết đang cận kề. Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, gã dùng chút tàn lực cuối cùng ở tay trái, lén lút bóp nát chiếc ngọc giản truyền tin giấu trong ống tay áo.


Một luồng sáng đỏ rực mang theo khí tức oán niệm của sáo xương bắn thẳng lên bầu trời đêm, hướng về phía Chấp Sự Đường của Chưởng sự Tào Lĩnh trước khi đầu nhọn sáo xương đâm xuyên qua cổ họng gã.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!