Huyết Lệ Thương Giao
Đêm ngoại vi Vạn Kiếm Cổ Lĩnh lạnh như cắt. Gió rít qua các khe đá kiếm rỉ, mang theo thứ sương mù lôi hỏa xám xịt ăn mòn da thịt. Trong căn lều tạp dịch đổ nát sau cuộc đại lục soát của Tào Phong, Lăng Hạ vẫn quỳ trên đống rơm mục. Bàn tay phải bị roi lôi điện quất trúng giờ đã sưng tấy, lớp gạc thô bám đầy bụi quặng rỉ ra thứ máu loãng màu đen nhạt.
Cơn bỏng rát từ vết thương roi lôi điện quất trúng bắt đầu ăn mòn thần trí, thúc đẩy nàng phải mạo hiểm tiến vào chợ đen hằng đêm. Không chỉ có bàn tay phải dập nát, vết sẹo hình chữ thập ở cổ họng nàng – vết tích tàn độc của đêm hiến tế năm xưa – cũng đang rách sâu hơn. Mỗi nhịp thở của Lăng Hạ đều mang theo mùi máu tanh nồng kết hợp với mùi rỉ sét của thanh phế kiếm ngụy trang đang ôm chặt trước ngực. Sáo xương rỉ máu khảm sát xương sườn nàng đang rung lên khe khẽ, ma oán khí của nó như những chiếc gai nhọn đâm vào thức hải, đòi hỏi phải được tịnh hóa bằng dược liệu cực âm, nếu không nhục thân phế thể này sẽ hoàn toàn bị thạch hóa.
Nàng không thể chết lúc này. Muội muội Lăng Dao vẫn đang thoi thóp trong tay Quy Nguyên Tông.
Lăng Hạ cắn chặt môi để ngăn một tiếng rên rỉ vô nghĩa thoát ra từ cổ họng câm lặng. Nàng vận dụng Thần Thức Cảm Địa Thuật, giải phóng sợi thần thức mỏng manh như tơ nhện lách qua các kẽ hở của lều rách, cảm nhận quỹ đạo tuần tra của đám lính canh ngoại môn. Khi toán tuần đêm vừa đi qua dãy lều phía đông, Lăng Hạ lập tức đứng dậy. Bước chân nàng lướt nhẹ trên nền đất bùn nhão, nhanh chóng hòa vào màn sương mù lôi hỏa dày đặc, hướng thẳng về phía con đường mòn dẫn xuống chân núi.
Chợ đen Thạch Đầu Trấn nằm ở ranh giới giao thoa giữa phàm trần và tu tiên giới, là một thị trấn bùn lầy, hỗn loạn và bốc mùi tanh hưởi của máu thú, rượu rẻ tiền và thảo mộc thối rữa. Dưới những mái hiên rách nát bằng gỗ mục, các tán tu nghèo khổ mặc áo vải thô rách rưới đang bày bán đủ thứ phế liệu quặng mỏ, tàn kiếm rỉ sét và những gốc linh thảo héo úa. Đây là nơi duy nhất Lăng Hạ có thể giao dịch mà không bị kiểm tra danh tính phu dịch mỏ.
Nàng kéo sụp chiếc mũ vải thô che nửa khuôn mặt gầy gò, rảo bước qua những vũng nước mưa đen ngòm, tiến sâu vào con hẻm hẻo lánh nhất của chợ đen. Điểm đến của nàng là một hiệu thuốc nhỏ rách nát, nơi treo một tấm biển gỗ mục vẽ hình một đóa hoa sen đen bị khuyết góc.
Bên trong hiệu thuốc, mùi máu tanh nồng của quặng mỏ hòa quyện với mùi hương thảo mộc thanh khiết, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt kỳ lạ. Đứng sau tủ thuốc bằng gỗ đen là Hoa Nương Tử, một nữ tử thanh mảnh luôn che mặt bằng khăn lụa đen, đôi mắt lạnh lùng, sắc sảo đang gõ nhẹ ngón tay lên chiếc cân đồng cổ.
Lăng Hạ tiến lại gần bục gỗ, không nói một lời. Nàng đặt năm viên Oán Linh Tinh Thạch rỉ sét – thứ quặng biến dị nàng lén tích góp hằng ngày dưới đáy Kiếm Trủng – lên mặt bàn gỗ sần sùi. Những viên tinh thạch tỏa ra một luồng u quang màu xám nhạt, mang theo kiếm ý oán niệm mỏng manh.
Hoa Nương Tử liếc nhìn đống tinh thạch, đôi mắt dưới lớp khăn lụa khẽ nheo lại. Nàng ta đưa tay nhặt một viên lên, dùng móng tay gõ nhẹ, rồi khinh bỉ nói:
"Quặng phế thải từ Kiếm Trủng, lẫn quá nhiều tạp chất lôi hỏa, lại bám đầy ma oán. Loại rác rưởi này chỉ đáng đổi lấy vài thỏi bạc phàm trần. Ngươi muốn mua Huyết Lệ Thảo cực âm? Nằm mơ đi."
Hoa Nương Tử cố tình ép giá. Nàng ta biết thiếu nữ trước mặt là một phu dịch mỏ đang cần gấp dược liệu bảo mệnh, và tại địa bàn chợ đen này, Hoa Nương Tử chiếm ưu thế tuyệt đối về nguồn cung Huyết Lệ Thảo.
Lăng Hạ không hề biến sắc. Đôi mắt phẳng lặng như hồ nước chết của nàng nhìn thẳng vào Hoa Nương Tử. Nàng chậm rãi đặt bàn tay phải bị quấn băng gạc rách rưới, đẫm máu tươi và vết bỏng lôi điện lên mặt bàn, rồi dùng ngón tay trái chấm vào vết máu đen rỉ ra từ cổ họng viết lên mặt gỗ:
"Oán linh cực phẩm, chứa kiếm ý tàn lưu. Không phải phế thạch."
Đồng thời, nàng phóng ra một sợi thần thức hóa lỏng cực nhỏ, kích hoạt luồng kiếm ý ẩn sâu trong năm viên tinh thạch. Mặt bàn gỗ khẽ run lên, u quang xám tro bỗng rực sáng, tỏa ra một luồng sát khí sắc bén khiến Hoa Nương Tử phải giật mình lùi lại nửa bước. Chiếc cân đồng cổ trên bàn tự động lệch kim về phía đống tinh thạch, xác nhận giá trị năng lượng thực tế của chúng.
"Ngươi..." Hoa Nương Tử biến sắc, không ngờ một con câm phế mạch lại có thể khống chế thần thức tinh tế đến thế. Nàng ta định lên tiếng ép giá tiếp thì một giọng nói khàn khàn, cằn nhằn vang lên từ góc tối của hiệu thuốc:
"Hoa nương, làm ăn thì nên sòng phẳng. Con nhóc này mang đến tinh thạch có kiếm ý tàn lưu thật sự, đủ để ngươi luyện chế sát đan cho nội môn Quy Nguyên Tông kiếm bộn tiền rồi. Ép giá một kẻ sắp chết, không sợ tổn hao âm đức sao?"
Từ trong bóng tối, một lão già gầy gò như bộ xương khô bước ra. Lưng lão còng rạp, khoác một bao tải thuốc rách rưới bốc mùi sâm khô, miệng ngậm tẩu thuốc rỗng không có lửa. Đó là Lý Đại Hải, một tán tu bán thuốc dạo dưới chân núi. Lão liếc nhìn vết gạc rỉ máu ở cổ Lăng Hạ, trong mắt thoáng qua một tia dao động phức tạp. Lão nhận ra hơi thở huyết mạch của Thần Nhạc cổ tộc – ân nhân từng cứu mạng lão vạn năm trước.
Lý Đại Hải tiến lại gần, giả vờ lục lọi bao tải thuốc của mình, rồi thô bạo gạt Hoa Nương Tử sang một bên:
"Để lão già này xem nào. Hoa nương, ngươi đưa cho nàng gốc Huyết Lệ Thảo héo úa kia đi, năm viên tinh thạch này ta lấy ba viên, bù lại ta sẽ cho ngươi gốc Thạch Sâm Khô này."
Trong lúc Hoa Nương Tử đang nhíu mày tính toán thiệt hơn, Lý Đại Hải lén lút dùng bàn tay thô ráp chai sạn gõ nhẹ vào tay Lăng Hạ. Bằng một động tác nhanh như chớp mắt, lão lén nhét một gốc thảo dược màu đỏ tươi, rỉ nhựa nóng bỏng như giọt lệ máu vào ống tay áo rộng của nàng. Đó là một gốc Huyết Lệ Thảo cực phẩm, tươi nguyên, chứa thổ linh khí nồng đậm để tịnh hóa vết sẹo cổ họng.
Lăng Hạ khẽ rùng mình. Thần thức của nàng cảm nhận được lòng trắc ẩn ngầm và nợ nhân quả từ lão già gầy gò này. Nàng không từ chối, lặng lẽ thu gốc dược thảo vào nhẫn rách nát của phụ thân giấu dưới áo thô, rồi gật đầu hành lễ câm lặng với Lý Đại Hải.
Giao dịch hoàn thành. Lăng Hạ tiêu tốn toàn bộ số tinh thạch tích góp được để đổi lấy một gốc Huyết Lệ Thảo héo úa công khai từ Hoa Nương Tử và gốc cực phẩm lén nhận từ Lý Đại Hải. Nàng nhanh chóng rời khỏi hiệu thuốc, tránh kéo theo sự chú ý của tai mắt tông môn.
Nấp vào một hẻm tối không người, Lăng Hạ lấy gốc Huyết Lệ Thảo cực phẩm ra. Nàng dùng răng cắn nát thân cỏ đỏ tươi, nuốt lấy dòng linh dịch chát đắng, nóng bỏng. Dòng linh dịch như một ngọn lửa tịnh hóa, chảy dọc xuống cổ họng, xoa dịu cơn bỏng rát của vết sẹo hình chữ thập đang rách nát. Vết máu đen nhạt ngừng rỉ, da thịt thạch hóa ở cổ họng khẽ giãn ra, mang lại cho nàng một sự ấm áp ngắn ngủi giữa đêm đông lạnh giá.
Lúc này, Lăng Hạ lấy ra một viên đan dược màu xám tro, bốc mùi dược hương nồng nặc nhưng ẩn chứa tạp chất đen đúa – đó là viên Thọ Nguyên Đan hạ phẩm nàng nhặt được từ xác của một phu dịch chết oan hằng ngày hằng đêm.
Nàng tập trung thần thức hóa lỏng, len lỏi vào cấu trúc bên trong của viên đan dược để phân tích dược tính. Thần thức của nàng lập tức va chạm với một ký hiệu tội ấn màu máu bị ẩn giấu cực sâu dưới lớp vỏ đan.
Chân tướng tàn độc hiện ra trong thức hải của Lăng Hạ: Thọ Nguyên Đan hạ phẩm do Đan Các cung cấp thực chất là một loại độc đan khống chế mạng sống. Nó kéo dài thọ nguyên phàm nhân thêm một năm, nhưng đồng thời tích tụ độc tố tội ấn vào lục phủ ngũ tạng, biến phu dịch thành dược nô lệ thuộc vĩnh viễn. Khi phu dịch chết đi do quá tải độc tố, nhục thân của họ sẽ hóa thành chất dinh dưỡng bồi bổ địa mạch, còn linh hồn chết oan sẽ biến thành oán linh làm củi đốt duy trì kết giới đại trận cho Quy Nguyên Tông. Đây là một mạng lưới bóc lột khép kín, tàn ác giữa Đan Các và Quy Nguyên Tông.
Sự kinh tởm và phẫn nộ u uất trỗi dậy trong lòng Lăng Hạ. Tiên môn chính đạo hằng ngày thuyết giảng từ bi, thực chất lại coi mạng người phàm như củi khô rèn binh.
Nàng phải tìm muội muội Lăng Dao ngay lập tức, trước khi độc tố Thọ Nguyên Đan hủy hoại hoàn toàn nhục thân phế thể của con bé.
Lăng Hạ lặng lẽ tiếp cận phân đàn Đan Các hạ giới tráng lệ nằm ở trung tâm thị trấn. Nàng nấp sau một bức tường đá đổ nát, dùng Thần Thức Cảm Địa Thuật nghe lén cuộc đối thoại của hai đệ tử Đan Các mặc áo tím đang đứng gác cổng.
"Nghe nói lô dược nô phế mạch mới chuyển từ Kiếm Trủng xuống đã bị hỏng phân nửa do độc tính quá mạnh?"
"Phải, đặc biệt là con bé mười hai tuổi mang tuyệt mạch bẩm sinh kia. Đan Các Chủ đã ra lệnh chuyển toàn bộ số dược nô còn sống sót xuống mật thất thử dược sâu hơn dưới lòng đất do Đan Các trực tiếp quản lý để thử nghiệm loại độc đan thọ nguyên mới. Quy Nguyên Tông đã đồng ý giao toàn quyền xử lý cho chúng ta."
Lời nói của tên lính gác như một tia sét đánh thẳng vào thức hải của Lăng Hạ.
Lăng Dao đã bị chuyển đi. Muội muội của nàng không còn ở mật thất ngoại vi của tông môn nữa, mà đã bị giam cầm sâu hơn dưới lòng đất, nơi ma khí và độc sương của Đan Các trực tiếp thống trị.
Lăng Hạ đứng im trong bóng tối của hẻm rách, bàn tay phải thạch hóa bóp chặt thanh phế kiếm gãy ngụy trang rỉ sét đến mức lớp sắt rỉ kêu lên răng rắc. Vết sẹo hình chữ thập ở cổ họng nàng lại khẽ nứt ra, rỉ ra một giọt máu đen nhạt đầy oán hận. Độc tố trong người Lăng Dao đang bộc phát nhanh hơn dự kiến, và thời gian của nàng không còn nhiều nữa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!