Ngụy Trang Thiết Giáp
Tiếng ủng da dẫm mạnh lên bùn lầy nhão nhoét ngoài lều rách vang lên dồn dập, kéo theo những vệt sáng xanh lét xé rách màn đêm tịch mịch. Đó là lôi quang phát ra từ cây Roi lôi điện của Tào Phong. Mỗi một tiếng "bành bạch" quất vào không trung đều mang theo thứ uy áp tàn bạo của một tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng tám, khiến đám phu dọn xác phế mạch đang co quắp trong các lều bên cạnh phải run rẩy, im hơi lặng tiếng như những con thú chờ hành hình.
"Lục soát kỹ cho ta! Lăng Viễn là đệ tử ngoại môn, không thể vô cớ biến mất ngay sau đêm lôi hình hiến tế. Đám phu dịch thấp hèn các ngươi hằng ngày hận hắn thấu xương, chắc chắn có kẻ ra tay ám hại hoặc biết hắn trốn đi đâu!" Giọng nói hống hách, đầy thịt ngang ngược của Tào Phong vang lên ngoài cửa lều. Hắn là điệt tử của Chưởng sự Tào Lĩnh, cậy thế cậy quyền ở Kiếm Trủng Chấp Sự Đường này hằng năm để bòn rút xương tủy của phu mỏ phàm nhân.
Trong góc tối tăm, ẩm thấp nhất của căn lều rách nát, Lăng Hạ ngồi xếp bằng trên đống rơm mục. Bả vai trái gãy lìa vừa được đắp Tuyết Sương Thảo tạm thời đang truyền đến cơn buốt lạnh thấu xương, còn bàn tay phải dập nát quấn băng gạc rách rưới thì nóng rát như bị lửa thiêu. Nhưng tất cả những nỗi đau xác thịt đó không bằng sự nguy hiểm đang cận kề bên sườn nàng.
Cây sáo xương rỉ máu – thần khí thái cổ vừa mới nhận chủ sau khi nuốt chửng linh hồn Lăng Viễn – đang khảm chặt vào sát xương sườn nàng dưới lớp áo vải thô xám rách bám đầy bụi quặng. Dù nàng đã đột phá Luyện Khí sơ kỳ (Thần thức nhập môn), dùng sợi thần thức non nớt của mình để bao bọc lấy sáo xương, nhưng ma oán khí từ món tà vật này vẫn quá mạnh. Nếu Tào Phong dùng Roi lôi điện quét qua thân thể nàng, hoặc tệ hơn là lục soát trực tiếp, bí mật này sẽ bị phơi bày lập tức. Nàng sẽ bị tống vào Lôi Trì Tế Đàn làm củi đốt kết giới, và muội muội Lăng Dao đang thoi thóp trong mật thất thử dược của Quy Nguyên Tông cũng sẽ không còn đường sống.
Nàng phải ngụy trang cây sáo xương này ngay lập tức.
Lắng nghe tiếng roi điện nổ giòn giã ở dãy lều phía đông, Lăng Hạ nhắm mắt lại. Thức hải của nàng khẽ dao động. Bộ công pháp Thần Thức Cảm Địa Thuật mà lão binh mù Tần Thiết Y vừa truyền thụ lập tức vận hành. Sợi thần thức mỏng manh như tơ nhện của nàng len lỏi qua các khe hở của lều rách, lan tỏa ra mặt đất bùn lầy bên ngoài.
Trong thức hải phẳng lặng như hồ nước chết của nàng, thế giới bóng tối biến mất, thay vào đó là một bản đồ ánh sáng u lam. Nàng cảm nhận được hướng đi của gió lôi hỏa bạo liệt rò rỉ từ đài tế đàn xa xa, và quan trọng nhất là quỹ đạo di chuyển của toán lính tuần tra do Tào Phong dẫn đầu.
"Hắn đang ở dãy lều thứ ba... cách ta mười lăm căn lều. Với tốc độ lục soát tàn bạo đó, ta chỉ có chưa đầy nửa canh giờ." Lăng Hạ thầm tính toán bằng thần thức.
Nàng không chút do dự, nén chặt cơn đau từ bả vai gãy, lặng lẽ trườn ra khỏi góc lều thông qua một kẽ rách ở vách phía sau. Thân hình gầy gò của thiếu nữ mười tám tuổi, cổ quấn băng gạc rỉ máu đen nhạt, hoàn toàn hòa vào sương mù lôi hỏa xám xịt của ngoại vi cổ lĩnh. Bước chân nàng lướt nhẹ, không để lại một tiếng động nhỏ.
Để đúc được lớp vỏ ngụy trang cho sáo xương, nàng cần hai thứ: một thợ rèn đáng tin cậy và một loại vật liệu có thể triệt tiêu hoàn toàn dao động linh lực của thần khí. Người thợ rèn duy nhất nàng biết là Chu Thiết Chùy, lão thợ rèn phế thải một tay bị Quy Nguyên Tông bỏ rơi, đang dựng một lò rèn rách nát sát bãi phế thải kiếm rỉ. Còn vật liệu, nàng phải mạo hiểm trộm lấy một mảnh Lôi Kiếp Thạch phế thải.
Lăng Hạ luồn lách qua các chốt canh gác bằng Thần Thức Cảm Địa Thuật. Nàng tiếp cận khu vực phế thải của Lôi Trì Tế Đàn. Nơi này chứa đầy những viên đá hấp thụ lôi phạt bị nứt vỡ do không chịu nổi sức nóng của lôi điện thiên tai hằng tháng. Chúng bị coi là rác rưởi vô giá trị, nhưng bên trong vẫn còn sót lại một chút lôi lực cuồng bạo, hỗn loạn. Thứ lôi lực phế thải này chính là chìa khóa để bẻ cong và che giấu ma khí âm u của sáo xương.
Nàng dùng bàn tay trái còn lành lặn, đào bới đống phế thạch sắc nhọn. Đá lôi kiếp cứa rách da tay nàng, máu tươi rỉ ra thấm vào đất đá khô cằn. Cuối cùng, thần thức của nàng khóa chặt một mảnh đá màu xám tro, bên trong ẩn hiện những tia sét nhỏ màu xanh lam nhạt như sợi chỉ. Nàng giật lấy viên Lôi Kiếp Thạch phế thải, giấu vào ngực áo rồi hỏa tốc băng qua bãi phế liệu hướng về phía lò rèn của Chu Thiết Chùy.
Khói than đen bốc lên nghi ngút từ chiếc lò rèn tồi tàn bằng đất nung sứt quai. Chu Thiết Chùy, lão thợ rèn một tay với râu tóc đỏ quạch bám đầy bụi than, đang ngửa cổ nốc một ngụm rượu đế rẻ tiền bốc mùi nồng nặc. Trên bàn tay duy nhất của lão, chiếc búa quai sắt nặng năm mươi cân gõ lạch cạch lên đống phế sắt rỉ sét.
Lăng Hạ bước vào, bóng tối của nàng đổ dài trên nền đất đầy tàn lửa. Chu Thiết Chùy khẽ liếc mắt nhìn thiếu nữ câm rách rưới, hừ lạnh một tiếng:
"Con câm quét rác? Đêm hôm thế này không lo dọn xác kiếm rỉ, mò đến lò rèn của lão già phế thải này làm gì? Muốn xin sắt vụn đổi cơm sao?"
Lăng Hạ không thể nói. Nàng tiến lại gần bục rèn đúc, dùng ngón tay trái chấm vào nước muối tôi luyện màu đen nhạt trên bục, nhanh chóng viết lên mặt đá đầy tro bụi ba chữ bằng tiếng phàm trần:
"Đúc kiếm gãy."
Nàng lấy viên Lôi Kiếp Thạch phế thải đặt lên bàn, đồng thời hé mở một góc lớp áo thô, để lộ ra một phần rất nhỏ của cây sáo xương rỉ máu. Dù chỉ là một góc nhỏ, nhưng luồng ma oán khí âm u, lạnh lẽo lập tức lan tỏa, khiến ngọn lửa đỏ rực trong lò rèn của Chu Thiết Chùy khẽ chao đảo, chuyển sang màu u lam nhạt.
Đồng tử của Chu Thiết Chùy co rụt lại. Lão già say xỉn lập tức tỉnh táo phân nửa. Lão nhìn chằm chằm vào món tà vật khảm sát xương sườn nàng, rồi nhìn vào viên Lôi Kiếp Thạch phế thải trên bàn. Là một thợ rèn phế binh lâu năm, lão hiểu ngay ý đồ của nàng. Thiếu nữ này muốn dùng lôi lực hỗn loạn của đá phế thải để rèn một lớp vỏ sắt rỉ ngụy trang bên ngoài món dị bảo tà môn kia.
"Ngươi điên rồi..." Chu Thiết Chùy lẩm bẩm, giọng khàn đặc. "Đây là tà vật ăn hồn của cổ thần. Nếu Chấp Sự Đường phát hiện ra, đầu ngươi sẽ treo trên cổng thành Quy Nguyên."
Lăng Hạ không biến sắc. Đôi mắt nàng phẳng lặng như hồ nước chết, nhìn thẳng vào lão thợ rèn một tay. Nàng lại viết thêm một câu dưới tro bụi:
"Ông ghét kiếm vô cảm của tiên môn. Tôi cũng vậy."
Chu Thiết Chùy nhìn dòng chữ, rồi nhìn bả vai trái gãy lìa đang quấn băng gạc rỉ máu của nàng. Một nụ cười cộc cằn, đầy cay đắng xuất hiện trên khuôn mặt đầy vết bỏng của lão. Lão căm ghét lũ tiên nhân đạo đức giả của Quy Nguyên Tông hằng ngày coi phàm nhân phế mạch như cỏ rác, vứt bỏ lão khi lão mất đi một cánh tay.
"Được! Hôm nay lão già này sẽ phá lệ đúc cho ngươi một thanh phế kiếm hoàn hảo nhất thế gian!" Chu Thiết Chùy gầm khẽ.
Lão vứt bình rượu đi, dùng cánh tay duy nhất quai chiếc búa nặng năm mươi cân một cách dứt khoát. Lão ném đống phế kiếm quặng sắt cùng viên Lôi Kiếp Thạch phế thải vào lò than lôi hỏa đang rực cháy. Tiếng búa đập "xoang xoang" vang dội xua tan tiếng gió rít ngoài cổ lĩnh.
Lăng Hạ phải đứng sát bục rèn đúc để Chu Thiết Chùy đo đạc kích thước sáo xương. Sức nóng ngột ngạt từ lò than bốc lên như muốn thiêu rụi da thịt gầy gò của nàng. Tàn lửa lôi hỏa bắn tung tóe, găm vào bàn tay phải dập nát quấn gạc của nàng, gây ra những cơn đau rát buốt thấu tim gan. Nàng đứng im như một tượng đá, không hề rên rỉ hay biến sắc, chỉ có mồ hôi hòa cùng máu đen từ vết sẹo cổ họng rỉ ra, nhỏ xuống đất đá nóng bỏng.
Chu Thiết Chùy nung chảy quặng sắt phế thải cùng đá lôi kiếp bị nứt vỡ, tạo ra một thứ dung dịch kim loại màu xám đen, liên tục bắn ra những tia chớp nhỏ hỗn loạn. Lão dùng kìm kẹp lấy phôi sắt nóng rực, nhanh chóng đúc và rèn bao bọc trực tiếp bên ngoài thân sáo xương rỉ máu hằng đêm.
"Xèo xèo!"
Khói đen bốc lên nghi ngút bốc mùi tanh hôi của ma oán bị lôi lực áp chế. Lăng Hạ phải dùng thần thức nhập môn của mình để điều hòa dòng lôi lực hỗn loạn đang truyền qua thân sáo vào cơ thể nàng hằng đêm. Cơn đau tinh thần cực hạn tương đương với việc trải qua kiếp nạn hiến tế của vong linh phu mỏ khiến thức hải nàng rạn nứt liên tục, nhưng nàng cắn chặt răng chịu đựng.
Sau nửa canh giờ rèn đúc điên cuồng, Chu Thiết Chùy dùng nước muối tôi luyện dội mạnh lên phôi sắt.
Một thanh kiếm gãy rỉ sét, xù xì, dài khoảng hai thước xuất hiện trên bục đá. Vẻ ngoài của nó cực kỳ thô kệch, rỉ sét loang lổ bám đầy rêu xanh, không hề có bất kỳ dao động linh lực nào của tu sĩ, chỉ có một chút lôi lực phế thải, hỗn loạn rò rỉ yếu ớt ở đầu kiếm gãy. Không ai có thể ngờ rằng, ẩn sâu dưới lớp sắt rỉ phế thải này lại là cây sáo xương rỉ máu của cổ thần gác mộ.
"Xong rồi! Cầm lấy nó và cút ngay trước khi Tào Phong tìm tới!" Chu Thiết Chùy thở dốc, quăng chiếc búa xuống đất.
Lăng Hạ ôm lấy thanh phế kiếm ngụy trang (Vỏ bọc sắt rỉ), cúi đầu hành lễ bằng thần thức với lão thợ rèn rồi lặng lẽ lướt đi trong màn sương mù dày đặc hằng ngày.
Nàng vừa trở lại khu lều tạp dịch của mình, giấu thanh phế kiếm vào đống phế liệu sắt rỉ góc lều thì tiếng ủng da đã dẫm mạnh ngoài cửa lều.
"Rầm!"
Tấm màn che rách nát của lều bị Tào Phong thô bạo dùng kiếm gạt phăng sang một bên. Hắn bước vào với khuôn mặt mập mạp đầy thịt ngang ngược, đôi mắt diều hâu đảo liên tục đầy hung quang. Phía sau hắn là bốn lính canh cầm đuốc dầu hỏa và đại đao găm đầy huyết oán.
"Con câm phế vật! Ngươi hằng ngày quét dọn nghĩa trang Kiếm Trủng, có thấy Lăng Viễn đi đâu không?" Tào Phong gầm lên, giải phóng uy áp Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ ép xuống căn lều chật hẹp.
Áp lực tinh thần khổng lồ từ tu sĩ Trúc Cơ khiến nhục thân phế thể của Lăng Hạ run rẩy dữ dội. Nàng quỳ rạp dưới đất, giả vờ như một con câm phế vật sợ hãi, đầu cúi sát đất cát bẩn thỉu hằng ngày. Bàn tay phải dập nát quấn gạc của nàng khẽ run lên.
"Không nói được sao? Lão tử quên mất ngươi là con câm! Lục soát căn lều này cho ta! Một hạt bụi cũng không được bỏ qua!" Tào Phong ra lệnh tàn độc.
Đám lính canh lập tức xông vào đập phá, lật tung đống rơm mục và đồ đạc rách nát của Lăng Hạ. Một tên lính canh thô bạo đá bay đống phế liệu sắt rỉ ở góc lều, khiến thanh kiếm gãy rỉ sét (Vỏ bọc sắt rỉ) rơi ra, lăn lóc dưới chân Tào Phong.
Tào Phong cúi đầu nhìn thanh phế kiếm rỉ sét. Đôi mắt diều hâu của hắn khẽ híp lại đầy nghi ngờ. Hắn dùng mũi ủng da thú gạt thanh kiếm lên, rồi nhặt nó lên tay.
Lăng Hạ nín thở, thức hải phẳng lặng như gương. Nàng lập tức kích hoạt Thần Thức Cảm Địa Thuật, bẻ cong dòng chảy ma khí cực nhỏ của sáo xương chìm sâu xuống lòng đất bùn lầy dưới chân nàng hằng ngày hằng đêm, chỉ để lại luồng lôi lực hỗn loạn, vô hại của đá phế thải rò rỉ trên bề mặt thanh sắt gãy.
Tào Phong nhíu mày, dùng thần thức quét qua thanh kiếm gãy. Hắn chỉ cảm nhận được một chút lôi lực phế thải vô dụng của Lôi Kiếp Thạch rác rưởi, hoàn toàn không có dao động ma khí hay linh lực cực phẩm nào. Hắn khinh bỉ scoff một tiếng:
"Rác rưởi đúc từ phế sắt mỏ quặng. Đúng là đồ phế thải chỉ biết nhặt phế liệu!"
Hắn ném mạnh thanh phế kiếm gãy xuống đất sát cạnh bàn tay phải dập nát quấn băng gạc của Lăng Hạ. Nhưng sự nghi ngờ trong lòng kẻ gian trá này vẫn chưa hoàn toàn tiêu biến. Hắn nhìn chằm chằm vào sự lì lợm, câm lặng vô cảm của thiếu nữ đang quỳ rạp dưới chân mình.
"Lăng Viễn mất tích ngay tại khu vực nghĩa trang ngươi dọn dẹp. Ngươi không nói được, nhưng roi lôi điện của ta có thể khiến thần phách ngươi tự động khai ra!" Tào Phong gầm lên tàn độc.
Hắn vung tay, cây Roi lôi điện của Tào Phong xé rách không khí, quất mạnh một phát chí mạng "bành bạch" nhắm thẳng vào bàn tay phải dập nát đang rỉ máu của Lăng Hạ.
"Chát!"
Tia chớp màu xanh lét nổ tung ngay trên da thịt nứt nẻ của nàng.
Cơn đau tột cùng từ luồng điện giật mạnh tàn phá kinh mạch rách nát bùng phát dữ dội. Bàn tay phải vốn đã bị bỏng rộp từ lò rèn nay bị roi điện quất trúng, da thịt rách toác rỉ máu tươi hòa lẫn máu đen nhạt. Luồng điện cuồng bạo chạy dọc cánh tay phải truyền thẳng vào lồng ngực nàng, đe dọa kích hoạt phản phệ của sáo xương rỉ máu.
Lăng Hạ cắn chặt răng đến rỉ máu tươi ở khóe môi, không hề phát ra một tiếng rên rỉ nhỏ nào. Đôi mắt nàng vẫn phẳng lặng như hồ nước chết, lạnh lùng chịu đựng hình phạt dã man mà không hề biểu lộ một gợn sóng cảm xúc hỷ nộ ái ố phàm trần nào.
Đồng thời, nàng âm thầm vận dụng Thần Thức Cảm Địa Thuật để điều hòa dòng điện truyền qua cơ thể xuống đất cát ẩm ướt dưới chân, triệt tiêu hoàn toàn sự dao động linh lực của bản thân hằng ngày hằng đêm hằng năm bóc lột.
Tào Phong nhìn thiếu nữ câm lặng gánh chịu roi lôi điện mà không hề bộc phát bất kỳ linh lực hay phản kháng nào của tu sĩ, sự nghi ngờ trong lòng hắn cuối cùng cũng tiêu biến hoàn toàn. Hắn chỉ nghĩ nàng là một con câm phế mạch lì lợm chịu đòn quen hằng ngày hằng đêm dưới đáy Kiếm Trủng.
"Hừ, con câm cứng đầu! Đi thôi, lục soát nghĩa trang Vô Danh phía ngoài! Không thể lãng phí thời gian với thứ rác rưởi này!" Tào Phong thu roi lôi điện lại, khinh bỉ nhổ nước bọt xuống đất rồi dẫn quân tuần tra đùng đùng rời khỏi lều hằng ngày.
Tiếng bước chân của quân tuần tra xa dần, để lại căn lều rách nát chìm vào tĩnh mịch u ám hằng đêm.
Lăng Hạ lúc này mới từ từ ngẩng đầu lên. Bàn tay phải của nàng bị bỏng rộp nặng nề do lôi hỏa lò rèn và roi điện quất trúng, máu tươi rỉ ra nhuốm đỏ lớp băng vải bẩn thỉu hằng ngày hằng đêm. Cơn đau xé rách nhục thân khiến nàng run rẩy, nhưng đôi mắt nàng không có một chút sợ hãi hay hối hận nào, chỉ có sát ý lạnh lùng vô biên rực cháy trong bóng tối.
Nàng chậm rãi nhặt lấy thanh phế kiếm gãy rỉ sét (Vỏ bọc sắt rỉ) dưới đất, ôm chặt vào lồng ngực rách nát của mình hằng ngày.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!