Kiếm Trủng Tàn Hồn
Sương mù lôi hỏa xám xịt của Vạn Kiếm Cổ Lĩnh cuộn xoáy dưới đáy vực sâu như một bầy rắn độc đói mồi, mang theo mùi sắt gỉ nồng nặc và vụn quặng sắc bén găm thẳng vào da thịt.
Lăng Hạ tỉnh dậy giữa đống di cốt trắng xóa và tàn tích kiếm gãy vạn năm. Cơn đau từ bả vai trái gãy lìa và bàn tay phải dập nát ập đến như búa bổ, khiến thần trí nàng chao đảo. Vết sẹo hình chữ thập ở cổ họng rách ra dưới áp lực của âm oán cực thịnh, rỉ ra từng giọt máu đen nhạt, thấm đẫm lớp băng gạc xơ xác quấn quanh cổ. Nàng cố gắng hít thở, nhưng lồng ngực thắt chặt lại.
Nàng cảm nhận được một luồng khí lạnh thấu xương đang lưu chuyển ngay sát lồng ngực. Cây sáo xương rỉ máu – thần khí thái cổ được rèn từ xương sườn của vị Cổ Thần gác mộ bị phản bội năm xưa – đã thu nhỏ và khảm chặt vào da thịt nàng, ẩn giấu dưới lớp áo vải thô xám rách nát. Thân sáo xù xì liên tục rỉ ra những giọt máu tươi u lam, thẩm thấu vào kinh mạch rách nát của nàng, gieo rắc một thứ oán niệm âm u nhưng lại dạt dào sinh cơ để bảo hộ tâm mạch không bị đứt quãng.
"Lạo xạo..."
Tiếng đá lở truyền đến từ phía trên dốc đá hiểm trở. Lăng Hạ nín thở, đôi mắt phẳng lặng như hồ nước chết khẽ híp lại.
Nàng nghe thấy tiếng thở dốc điên cuồng và bước chân khập khiễng của một kẻ đang mò mẫm đi xuống. Đó là Lăng Viễn. Đường ca phản bội của nàng không chết sau cú đâm mù mắt phải ở tập trước. Hắn dùng một dải vải thô quấn chặt nửa khuôn mặt đẫm máu, tay cầm một thanh sắt gãy, vừa đi vừa chửi rủa trong điên loạn.
"Con câm... tao biết mày chưa chết! Mày rơi xuống đây... dị bảo của mày chắc chắn đang ở dưới này! Tao phải lột da mày, cướp lấy dị bảo dâng lên Chưởng sự Tào Lĩnh!"
Lăng Hạ nằm im lìm giữa đống kiếm rỉ, giả vờ như một cái xác không còn sinh khí. Bả vai gãy khiến nàng không thể cử động mạnh, bàn tay phải dập nát hoàn toàn mất đi lực chiến vật lý. Nàng chỉ có thể nhẫn nhịn, chờ đợi con mồi tự bước vào cạm bẫy của tử thần.
Lăng Viễn lảo đảo lao tới. Khi nhìn thấy bóng dáng gầy gò của Lăng Hạ nằm bất động giữa đống xương trắng, khuôn mặt vặn vẹo của hắn lộ ra vẻ mặt tham lam tột độ. Hắn đá mạnh vào hông nàng, rồi cúi xuống, thô bạo túm lấy cổ áo rách nát của nàng để lục lọi Oán Linh Tinh Thạch hòng tìm kiếm dị bảo.
"Nói! Mày giấu nó ở đâu? Con câm phế vật!"
Ngón tay thô ráp của Lăng Viễn xé rách lớp áo thô của Lăng Hạ, trực tiếp chạm vào thân sáo xương rỉ máu đang khảm trên lồng ngực nàng.
Một tiếng "vù" câm lặng vang lên trong không gian.
Không có hào quang rực rỡ, không có tiếng nổ vang dội. Chỉ có một luồng sương mù màu đen kịt, nhầy nhụa như bùn loãng từ các lỗ sáo xương đột ngột phun ra, quấn chặt lấy cánh tay của Lăng Viễn.
Đồng tử của Lăng Viễn co rụt lại trong sự kinh hoàng tột độ. Hắn há miệng muốn hét lên, nhưng luồng ma oán cực thịnh từ sáo xương đã hóa thành những sợi tơ đen kịt, lao thẳng vào hốc mắt, mũi và miệng hắn, phong tỏa hoàn toàn thanh quản.
Oán niệm của vạn linh bị hiến tế trong sáo xương bộc phát dữ dội. Thần phách của Lăng Viễn – một tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng năm dùng Thạch Cốt Công – bị luồng ma oán tàn bạo xé rách thành trăm mảnh trong nháy mắt. Nhục thân của hắn nhanh chóng khô héo, da thịt teo tóp lại như một xác ướp cổ vạn năm, đôi mắt xám ngoét vô hồn trợn trừng đầy cam chịu. Hắn chết thảm không tiếng động, sinh lực và linh hồn hoàn toàn bị nuốt chửng làm chất dinh dưỡng bồi bổ cho thần khí.
Chứng kiến cảnh tượng tàn khốc diễn ra ngay trước mắt, thức hải của Lăng Hạ bị chấn động mạnh. Luồng ma oán phản phệ ngược dòng khiến vết sẹo ở cổ nàng rách sâu hơn, máu đen nhạt rỉ ra ướt đẫm băng gạc. Nàng ôm lấy cổ họng, đau đớn co quắp giữa đất đá.
Đúng lúc luồng ma khí rò rỉ từ xác Lăng Viễn chuẩn bị bay lên khỏi miệng vực, đe dọa thu hút sự chú ý của tuần tra Chấp Sự Đường, một bóng người lặng lẽ bước ra từ sương mù lôi hỏa.
Đó là Tần Thiết Y, lão binh mù gác nghĩa trang Kiếm Trủng.
Ông khoác chiếc chiến giáp rách nát đầy vết kiếm chém, hai hốc mắt sâu hoắm sẹo lồi nhắm chặt, tay cầm thanh kiếm gãy rỉ sét. Ông khẽ thở dài, vung thanh kiếm gãy vẽ một đường vòng tròn trên không trung. Một luồng Thần Thức Bình Chướng vô hình lập tức giăng kín đáy vực, khóa chặt toàn bộ ma khí đang rò rỉ vào trong hố sâu.
Lăng Hạ cảnh giác cực độ, nàng dùng bàn tay trái còn lành lặn cố gắng giấu cây sáo xương ra sau lưng. Nhưng Tần Thiết Y chỉ khẽ lắc đầu, đôi tai ông động đậy như nhìn thấu mọi ngóc ngách bằng tâm nhãn.
"Đừng giấu nữa. Mùi ma oán của sáo xương gác mộ... lão phu nhắm mắt cũng có thể ngửi ra."
Lăng Hạ cắn chặt răng, bộc phát ý chí quyết không khuất phục. Dù nhục thân đang trọng thương gãy xương, nàng vẫn ngẩng cao đầu, đôi mắt phẳng lặng lấp lánh sát ý lạnh lùng. Nàng dùng sợi thần thức thô sơ vừa ngưng tụ được, truyền ra một luồng dao động tinh thần mãnh liệt hướng về phía lão binh mù:
*Nếu muốn báo cáo tông môn, ra tay đi. Ta thà tự bạo thần phách cũng không làm củi hiến tế!*
Tần Thiết Y cảm nhận được luồng thần thức kiên định, ngạo nghễ đầy quen thuộc của Thần Nhạc cổ tộc dòng máu cuối cùng. Ánh mắt mù lòa của ông phảng phất một nỗi u uất vạn năm. Ông chậm rãi hạ kiếm gãy xuống.
"Lão phu gác mộ ở đây vạn năm, không phải để làm chó săn cho Quy Nguyên Tông. Đi theo ta."
Ông cúi xuống, một tay xách xác khô của Lăng Viễn ném vào một hốc đá khuất, dùng kiếm gãy gạt đất đá lấp lại thành một ngôi mộ giả hoàn hảo không để lại dấu vết. Sau đó, ông ra hiệu cho Lăng Hạ bám vào vai mình, nhanh chóng lướt đi trong bóng tối rò rỉ ma khí hướng về phía Vô Danh Nghĩa Trang.
Tại một góc hang tối tăm phía sau nghĩa trang, Tần Thiết Y đặt Lăng Hạ ngồi xếp bằng trên một tảng đá lạnh. Ông lấy ra một gốc Tuyết Sương Thảo cực lạnh bóp nát, đắp lên bả vai gãy và vết sẹo cổ họng đang rỉ máu đen của nàng hằng ngày.
"Sáo xương rỉ máu là thần khí phạt thiên, nhưng nhục thân phế mạch của ngươi quá yếu. Nếu không biết cách khống chế thần thức, lần sau thổi sáo, ngươi sẽ bị ma oán nuốt chửng thần phách giống như tên Lăng Viễn kia."
Tần Thiết Y truyền âm thẳng vào thức hải của nàng, truyền thụ bộ công pháp *Thần Thức Cảm Địa Thuật*.
"Nhắm mắt lại. Đừng dùng mắt phàm trần để nhìn thế giới giả dối này. Hãy dùng tai để nghe tiếng thở của địa mạch, dùng thần thức để cảm nhận hướng đi của gió lôi hỏa."
Lăng Hạ cắn răng chịu đựng cơn đau buốt xương từ dược thảo tịnh hóa, nhắm chặt mắt, tập trung tinh thần theo chỉ dẫn của lão binh mù. Thức hải u tối của nàng dần dần phẳng lặng như gương. Qua đôi tai nhạy bén, nàng bắt đầu "nhìn" thấy các đường vân sáng màu xanh u lam của địa mạch linh thạch đang lưu chuyển dưới lòng đất, nghe thấy tiếng gió lôi hỏa bạo liệt rò rỉ từ tế đàn xa vạn dặm.
Sợi thần thức sơ khai trong thức hải của nàng ngưng tụ dạt dào, hóa lỏng thành một hồ nước nhỏ, giúp nàng chính thức đột phá cảnh giới *Luyện Khí sơ kỳ (Thần thức nhập môn)*. Luồng thần thức mạnh mẽ này lập tức bao bọc quanh sáo xương rỉ máu, áp chế và giấu kín hoàn toàn dao động ma khí đen kịt vào sâu trong cơ thể nàng.
Tần Thiết Y khẽ gật đầu, tư thái có chút mỏi mệt hao tổn thọ nguyên:
"Tốt. Bây giờ trở lại khu lều phu dọn xác đi. Chấp Sự Đường sắp phát hiện ra sự mất tích của Lăng Viễn rồi. Nhớ kỹ, không được lộ ra bất kỳ sơ hở nào."
Lăng Hạ cúi đầu hành lễ bằng thần thức, lặng lẽ rút lui trở lại căn lều rách nát của mình tại Khu lều phu dọn xác hằng ngày.
Đêm tối tĩnh mịch bao trùm khu lều tạp dịch ẩm thấp bốc mùi sắt gỉ. Lăng Hạ ngồi xếp bằng trong góc tối, bàn tay phải dập nát đã được quấn gạc sạch sẽ, cổ họng quấn chặt băng vải che giấu vết sẹo rỉ máu đen nhạt. Nàng đang âm thầm điều hòa thần thức vừa nhập môn hằng đêm.
Đột ngột, tiếng ủng da dẫm mạnh lên bùn lầy vang lên dồn dập ngoài lều, kèm theo tiếng roi lôi điện nổ giòn giã "bành bạch" xé rách màn đêm tịch mịch.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!