Nhạc nềnRetroRoman_March

Huyết Trủng Oán Khởi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù lôi hỏa xám xịt bao phủ Vạn Kiếm Cổ Lĩnh quanh năm suốt tháng, mang theo mùi sắt gỉ nồng nặc và vụn quặng sắc bén găm thẳng vào phổi của những kẻ đứng dưới đáy xã hội.


Tại Kiếm Mộ hoang phế ngoại vi Quy Nguyên Tông, Lăng Hạ đang quỳ rạp trên lớp đất đá lởm chởm, đôi bàn tay gầy gò rách nát bám đầy bụi quặng đen nhẻm đang cẩn thận gạt đi những mảnh kiếm rỉ sắc bén. Cổ họng nàng quấn chặt một lớp băng gạc xám xịt, thấm đẫm vết máu khô đen nhạt. Đó là vết sẹo rỉ máu ở cổ Lăng Hạ, minh chứng tàn khốc cho đêm mưa ba năm trước, khi thanh quản thánh thể của nàng bị chính vị hôn phu phản bội Khương Vô Kỵ sống chết tước đoạt để bồi đắp cho kiếm tâm của hắn.


Nàng hiện tại chỉ là một phu dọn xác mang phế mạch vô tu vi, kẻ thấp hèn nhất dưới đáy Kiếm Trủng, hằng ngày phải tay không thu gom phế liệu lôi hỏa để đổi lấy vài hớp cháo loãng rỉ sét.


"Xoảng!"


Một tiếng đá lở vang lên đầy thô bạo. Một chiếc ủng da thú nện mạnh lên đống kiếm gãy sát cạnh tay Lăng Hạ, đá bay chiếc sọt tre cũ kỹ của nàng. Những mảnh Oán Linh Tinh Thạch màu xám xịt mà nàng vất vả gom góp cả ngày rơi vãi tung tóe trên mặt đất bùn lầy.


"Con câm, nộp hết tinh thạch hôm nay ra đây!"


Giọng nói hống hách đầy quen thuộc vang lên. Lăng Hạ không ngước đầu lên, nhưng đôi mắt nàng lạnh đi trong tích tắc. Nàng nhận ra giọng nói này. Đường ca của nàng, Lăng Viễn. Kẻ đã phản bội dòng họ, nịnh bợ nội môn Quy Nguyên Tông để đổi lấy một danh phận đệ tử ngoại môn quèn. Hắn to lớn, thô kệch, quanh thân tỏa ra một luồng linh lực hỗn tạp của Luyện Khí Kỳ tầng năm. Hắn tiến lại gần, vẻ mặt tham lam dòm ngó vào túi áo rách nát của nàng.


Lăng Hạ mím chặt môi, bàn tay giấu dưới ống tay áo vải thô siết chặt một mảnh quặng sắt sắc nhọn. Nàng biết, với phế mạch vô tu vi của mình, đối đầu trực diện với một tu sĩ Luyện Khí tầng năm dùng Thạch Cốt Công như Lăng Viễn chẳng khác nào tự sát. Nàng cần thời gian. Nàng cần một kẽ hở.


"Mày câm điếc thật hay giả vờ?" Lăng Viễn cười gằn, bước tới giẫm mạnh lên bàn tay phải của Lăng Hạ, nghiền nát những ngón tay gầy gò xuống đá sắc. "Đừng tưởng tao không biết mày lén giữ lại Oán Linh Tinh Thạch cực phẩm. Chưởng sự Tào Lĩnh đã nói, nếu tháng này không nộp đủ chỉ tiêu tinh thạch rèn binh, toàn bộ lũ phu dọn xác chúng mày sẽ bị ném vào Lôi Trì Tế Đàn làm củi đốt!"


Cơn đau thấu xương truyền từ bàn tay phải, nhưng gương mặt Lăng Hạ vẫn lạnh lùng vô cảm. Đôi mắt nàng phẳng lặng như mặt hồ chết, phản chiếu bầu trời đang dần chuyển sang màu tím đỏ u ám của đêm lôi hình hiến tế.


Nàng chậm rãi rụt tay lại, cúi đầu nhặt một viên Oán Linh Tinh Thạch tạp chất đưa ra trước mặt Lăng Viễn, cơ thể run rẩy giả vờ như đang sợ hãi cực độ. Đây là đòn feint đầu tiên. Nàng cần dụ hắn lùi sát về phía rìa vực thẳm của Kiếm Trủng.


"Hừ, chỉ có thế này thôi sao?" Lăng Viễn giật lấy viên tinh thạch, nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ. Hắn không hề chú ý rằng, gót chân của mình chỉ còn cách mép vực thẳm của Góc tối nhất Kiếm Trủng chưa đầy ba bước.


Đúng lúc đó, từ đỉnh núi cao vút của Quy Nguyên Tông, tiếng chuông đồng cổ vang lên u uất. Ánh sáng tím đỏ của Lôi Trì Tế Đàn bùng phát dữ dội, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Đêm lôi hình hiến tế đã bắt đầu. Những luồng sét thiên tai từ trên chín tầng mây bắt đầu cuộn xoáy, giáng xuống đài tế đàn khổng lồ phía xa.


"Ầm!!!"


Một luồng lôi điện bạo liệt rò rỉ từ tế đàn đánh thẳng xuống một đống tàn kiếm sát cạnh họ, tạo ra một tiếng nổ kinh hoàng và luồng ánh sáng chói mắt làm nhiễu loạn hoàn toàn tầm nhìn của Lăng Viễn.


Thời cơ đã đến.


Lăng Hạ không hề do dự, dùng chút sức tàn cuối cùng của nhục thân phế mạch, nàng vung mạnh mảnh quặng sắt sắc nhọn giấu trong tay áo găm thẳng vào mắt phải của Lăng Viễn.


"Á!!!"


Tiếng hét thảm thiết của Lăng Viễn vang dội giữa tiếng sấm sét. Hắn đau đớn lùi lại, vung tay đấm loạn xạ theo bản năng. Luồng man lực từ Thạch Cốt Công của hắn sượt qua vai Lăng Hạ, đánh vỡ nát bả vai gầy yếu của nàng, đẩy nàng bay thẳng ra khỏi rìa vực thẳm.


Lăng Hạ chủ động buông xuôi cơ thể, rơi thẳng xuống khe nứt tối tăm sâu thẳm của Góc tối nhất Kiếm Trủng để thoát khỏi sự truy sát vật lý của tàn quân Chấp Sự Đường. Nàng thà chọn cái chết dưới đáy vực sâu còn hơn bị bắt lại làm vật tế trên đài lôi hình.


Cơ thể nàng va đập liên tục vào những mảnh kiếm rỉ nhô ra từ vách đá, máu tươi tuôn ra nhuộm đỏ lớp áo vải thô xám rách. Khi rơi xuống đáy vực sâu tối tăm nhất, nơi không một tia sáng mặt trời nào có thể chạm tới, Lăng Hạ cảm thấy xương cốt toàn thân như vỡ vụn.


Nàng nằm im lìm giữa đống di cốt trắng xóa và tàn tích kiếm gãy vạn năm. Không gian xung quanh lạnh toát, ngập tràn oán niệm cuồn cuộn của những anh linh bị phản bội năm xưa.


Vết sẹo rỉ máu ở cổ Lăng Hạ đột ngột rách ra dưới áp lực âm oán cực thịnh, rỉ ra những giọt máu đen nhạt thấm đẫm nền đất đá lạnh lẽo. Dưới lớp bùn đất đen kịt sát cạnh tay nàng, một luồng u quang màu đỏ máu bất ngờ bộc phát.


Một cây sáo làm bằng xương sườn rỉ máu tươi liên tục hiện ra trước mắt nàng. Thân sáo xù xì, khắc đầy những trận văn cổ xưa rùng rợn. Đó chính là sáo xương rỉ máu của vị cổ thần gác mộ bị chôn vùi vạn năm trước.


Như có một lực hút vô hình, cây sáo xương tự động bay vào lòng bàn tay rách nát của Lăng Hạ. Máu tươi của nàng chạm vào thân sáo, kích hoạt một huyết khế cổ xưa cưỡng ép nhập thể.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!