Nhạc nềnTaohua

Đoản Đao Chấp Pháp Chém Tà Sát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng hầm quặng cổ Ninh thị đặc quánh như mực rụng, ẩm ướt và lạnh lẽo thấu xương. Tiếng nước ngầm rỉ ra từ vách đá đen rạn nứt nhỏ xuống nền đất bùn vang lên những tiếng "tách... tách..." đều đặn, tựa như tiếng gõ của chiếc đồng hồ cát đang đếm ngược thọ nguyên của những kẻ đột nhập.


Bạch Sát vung chiếc xích sắt Oán Xích rít gió ghê rợn, chuẩn bị đập nát cánh cửa đá mỏng manh ngăn cách phòng giam của Ninh Dao. Tiếng rết độc bò lách cách u ám trên các mắt xích sắt rỉ sét vang lên ghê người. Mùi máu Thuần Âm thanh khiết nhưng yếu ớt rò rỉ từ khe cửa đá càng khiến đôi mắt tà mị của mụ rực lên độc quang điên cuồng. Mụ cười lớn, giọng nói tà ác vang vọng trong không gian hẹp: "Con chuột nhắt Thuần Âm, trốn tránh vô ích thôi! Để ta rút hết tủy xương của ngươi dâng lên chấp sự luyện đan!"


Nấp sau phiến đá lớn bị nứt rỉ oán độc, Ninh Chuyết nín thở, toàn thân bất động như một bức tượng đá đen. Vết nứt trên phiến đá dưới chân hắn vẫn đang rỉ ra từng giọt máu đen oán độc bốc khói khét lẹt—hệ quả của việc hắn vừa dùng Tráo Đổi Vật Lý Thương để chuyển dịch sát thương từ khôi lỗi Mộc Đầu sang đây. Cánh tay trái của hắn hơi tê rần nhẹ, nhưng đan điền rộng mở gấp ba lần sau Địa Mạch Đột Phá đang cuộn xoáy linh lực thổ thuộc tính tinh thuần, sẵn sàng bộc phát bất cứ lúc nào.


Tuy nhiên, dưới lớp ngụy trang hoàn hảo của Ngụy Giả Đan Điền, khí tức của hắn hiển hiện ra ngoài chỉ là một tu sĩ Luyện Khí tầng ba phế mạch yếu ớt, hỗn tạp và đầy rẫy sơ hở. Hắn đang vận hành nhịp thở quy tức theo Bí quyết thở Lão Thạch Đầu: "Hít vào ba phần tử khí, thở ra bảy phần oán niệm..." Nhịp tim vốn đang đập nhanh của hắn lập tức chậm lại, đồng điệu hoàn toàn với hơi thở u ám của lòng đất quặng cổ.


Tay phải hắn chậm rãi mò vào hông, nắm chặt lấy chuôi thanh Đoản đao chấp pháp rỉ sét. Thanh đoản đao này vốn là một thanh sắt rỉ sét dùng để dọn dẹp nghĩa trang pháp trường, được thợ rèn phàm nhân Vương Mộc tại khu ổ chuột Huyết Tro rèn đúc thủ công hoàn toàn từ U Minh Thiết vạn năm. Vương Mộc từng dùng cây búa sắt nặng trăm cân nện từng nhát búa sấm sét vào thanh sắt này dưới hỏa lò rực cháy, rỉ tai hắn: "Chuyết tử, thanh đao này không mang nửa tia linh lực của đám tiên nhân cao cao tại thượng, nhưng nó chứa sát khí thuần túy của đao phủ nghĩa trang. Sát thủ nhạy cảm với pháp thuật, nhưng chúng sẽ mù lòa trước một thanh đao phàm trần hoàn toàn không có dao động linh lực."


Ninh Chuyết nhắm mắt, nhãn quang phán mệnh thuật kích hoạt trong thức hải. Đôi mắt xám tro của hắn nhìn thấu màn sương mù xám xịt, vạch ra hai sợi tơ nhân quả màu xám đen đậm đặc nối thẳng từ lồng ngực hắn đến Hắc Sát và Bạch Sát. Sợi tơ của Hắc Sát rực sáng sát ý vật lý mạnh mẽ, còn sợi tơ của Bạch Sát lại quấn đầy những luồng khí độc màu xanh tím u ám.


Chiến thuật đã định hình trong đầu hắn: Hắc Sát có tu vi Luyện Khí tầng tám đỉnh phong, song đao Huyết Lục của hắn cực kỳ sắc bén và linh hoạt, nhưng hắn lại đang đứng cảnh giới bảo vệ phía sau cho Bạch Sát phá cửa. Sự tự phụ vào tu vi áp đảo khiến hắn hoàn toàn không phòng bị một đao phủ phế vật Luyện Khí tầng ba. Ninh Chuyết cần phải dùng Địa Mạch Ngự Thân lướt đi trong lòng đất đá không tiếng động, tiếp cận ám sát chớp nhoáng Hắc Sát trước để bẻ gãy thế trận phối hợp của hai tên sát thủ.


"Vút!"


Thân hình Ninh Chuyết đột ngột chìm xuống đất đá ẩm ướt như một làn khói xám. Địa Mạch Ngự Thân cho phép hắn hòa nhập nhục thân vào lòng đất quặng cổ, di chuyển cự ly ngắn hoàn toàn không phát ra tiếng động vật lý hay linh lực dao động.


Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Ninh Chuyết xuất hiện ngay sau lưng Hắc Sát từ bóng tối của vách đá đen rạn nứt. Không một tiếng gió, không một tia linh quang phát sáng. Thanh Đoản đao chấp pháp rỉ sét vung lên nương theo bóng tối, vẽ ra một đường đao quỹ tích lạnh lùng, dứt khoát hướng thẳng vào cổ tay phải đang cầm song đao Huyết Lục của Hắc Sát.


"Xoẹt!"


Đường đao của một đao phủ thực thụ đạt đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh, chính xác đến từng sợi gân tủy. Lưỡi đao U Minh Thiết phàm trần lướt qua da thịt Hắc Sát dễ dàng như cắt vào đậu phụ. Gân tay phải cầm đao của Hắc Sát bị chém đứt lìa hoàn toàn, xương cổ tay nứt rách rùng rợn.


"A...!!!"


Hắc Sát rống lên một tiếng đau đớn kinh hoàng. Thanh đoản đao Huyết Lục rực sáng lục quang oán độc trên tay phải hắn rơi rụng xuống đất đá bốc khói khét lẹt. Hắn là một sát thủ Luyện Khí tầng tám đỉnh phong, hộ thể linh quang vốn cực kỳ kiên cố, nhưng lá chắn linh lực của hắn chỉ nhạy cảm với pháp thuật dao động. Thanh đoản đao hoàn toàn không mang linh lực của Ninh Chuyết đã đi xuyên qua hộ thể linh quang của hắn như một bóng ma vật lý, chém phế gân tay hắn chỉ trong một chớp mắt.


"Kẻ nào?!" Hắc Sát điên cuồng vung tay trái còn lại, dùng đoản đao Huyết Lục còn lại chém ngang ra phía sau hòng đẩy lui kẻ ám sát. Nhưng Ninh Chuyết đã dự liệu trước. Hắn nghiêng người nấp sau phiến đá nứt rỉ oán độc, né tránh đao phong sạt qua vai.


Bạch Sát nghe tiếng gào thét của đồng bọn, giật mình quay ngoắt lại. Gương mặt nhợt nhạt trang điểm tà mị của mụ vặn vẹo vì giận dữ và kinh hoàng: "Hắc ca! Ngươi... tên đao phủ phế vật Ninh Chuyết?!"


Mụ không chút do dự vung xích sắt Oán Xích quấn đầy độc trùng lướt nhanh như một con rắn độc khổng lồ, quấn chặt lấy bả vai trái của Ninh Chuyết. Độc trùng rết mù oán khí trên xích sắt điên cuồng cắn xé da thịt hắn, phun ra chất độc oán linh màu đen ăn mòn linh hồn. Cơn đau buốt thấu tận tâm can lập tức bùng phát, da thịt bả vai trái của Ninh Chuyết nhanh chóng đen sạm, hoại tử kinh mạch bốc khói hôi thối.


"Chết đi! Con chuột nhắt hèn mọn!" Bạch Sát điên cuồng cười lớn, rung chuông Oán Xích tấn công trực tiếp vào thức hải của Ninh Chuyết hòng hủy hoại thần hồn hắn.


Tuy nhiên, đôi mắt xám tro của Ninh Chuyết vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ, không hề có nửa tia dao động hay đau đớn. Hắn nhìn thẳng vào mắt Bạch Sát, khẽ nhếch môi lạnh lùng:


"Tráo Đổi Vật Lý Thương."


Trong thức hải của hắn, cuốn sổ da thú Trảm Tiên Phán Mệnh Lục rỉ sét lơ lửng trước ngực đột ngột rùng mình phát ra một tiếng gầm u minh trầm hùng. Sợi tơ nhân quả màu xám tro kết nối giữa hắn và Bạch Sát bùng phát thần quang phán quan rực rỡ.


Ngay lập tức, vết thương đen sạm hoại tử do độc trùng cắn xé trên bả vai trái của Ninh Chuyết biến mất hoàn toàn không một dấu vết. Ngược lại, trên bả vai trái của mụ sát thủ Bạch Sát đột ngột nứt toác ra một vết thương rách sâu hoắm, máu đen oán độc phun trào xối xả.


"Cái gì?! Cấm thuật... nhân quả?!" Bạch Sát hét lên một tiếng thảm thiết đầy kinh hoàng. Mụ cảm nhận được chính chất độc oán linh do bản thân luyện chế đang điên cuồng chảy ngược vào kinh mạch của mụ, ăn mòn lục phủ ngũ tạng và đan điền dịch hóa. Da thịt mụ bắt đầu thối rữa, lở loét với tốc độ chóng mặt. Mụ điên cuồng tự cắn rách môi đến chảy máu tươi, cố gắng vận hành độc công để áp chế nhưng vô hiệu. Quy tắc nhân quả của Phán Mệnh Lục là tuyệt đối, cưỡng ép chuyển dịch toàn bộ ác nghiệp độc tính ngược trở lại chủ nhân gieo nghiệp.


Chỉ trong ba hơi thở, mụ sát thủ Bạch Sát tàn nhẫn ngã quỵ xuống đất bùn ẩm ướt, nhục thân lở loét rỉ máu đen tự hủy hoàn toàn, linh hồn bị độc trùng oán linh cắn xé tan nát vĩnh viễn.


Hắc Sát chứng kiến đồng bọn chết thảm chỉ trong nháy mắt bởi chính độc thuật của mình, nỗi sợ hãi tột cùng dâng trào trong lòng. Hắn lết thân xác tàn phế lùi dần về phía vách đá, tay trái run rẩy thọc vào ngực áo bào hòng bóp nát ngọc bài truyền tin báo động về gia trang Tào thị.


Ninh Chuyết bước ra khỏi bóng tối, tà áo xám rách nát bám đầy huyết tro pháp trường tung bay lạnh lùng. Hắn không cho đối thủ nửa cơ hội thở dốc. Ninh Chuyết vung tay trái, ném ra một lá Oán Hỏa Phù tự chế vẽ bằng Huyết Lệ Mực lên mảnh xương tàn kiếm.


"Bùng!"


Một ngọn lửa màu xám tro u ám bùng phát dữ dội, bao bọc hoàn toàn nhục thân lở loét của Bạch Sát và Hắc Sát. Ngọn lửa oán hỏa lạnh lẽo này không thể dập tắt bằng nước thông thường, âm thầm thiêu rụi da thịt và xương cốt của hai sát thủ không để lại một sợi khói hay mùi hôi thối nào, nhanh chóng biến tất cả thành những đống tro xám lạnh lẽo nghĩa trang.


Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc ngọn lửa xám tro chuẩn bị nuốt chửng hoàn toàn Hắc Sát, tên sát thủ tàn nhẫn này đã dùng chút tàn lực cuối cùng, dùng răng cắn nát ngọc bài truyền tin giấu trong miệng.


"Rắc..."


Một tia linh quang màu đỏ sậm rực sáng bộc phát từ mảnh vỡ ngọc bài, xé rách sương mù quặng cổ, thoát ra ngoài khe đá thông thẳng lên bầu trời hướng về phía gia trang Tào thị, truyền đi thiên cơ báo động về sự diệt vong của hai sát thủ bóng đêm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!