Nhạc nềnTaohua

Sát Thủ U Minh Đột Kích

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng hầm quặng cổ Ninh thị đặc quánh như mực rụng. Từng giọt nước ngầm lạnh ngắt rỉ ra từ vách đá đen rạn nứt, nhỏ xuống nền đất bùn ẩm ướt vang lên những tiếng "tách... tách..." u uất, đều đặn như nhịp gõ của chiếc đồng hồ cát đếm ngược thọ nguyên.


Ninh Chuyết ngồi xếp bằng trên một phiến đá nhấp nhô bên rìa cấm địa quặng mỏ. Luồng linh lực thổ thuộc tính cuồn cuộn dâng trào trong đan điền rộng mở gấp ba lần của hắn dần lắng dịu, chìm sâu vào các đường kinh mạch vừa được tái tạo kiên cố. Hắn đã đột phá thành công Địa Mạch Đột Phá, bước thẳng vào Luyện Khí hậu kỳ tầng chín đỉnh phong. Nhục thân hắn lúc này dẻo dai như đất đá đại địa, bả vai trái hoại tử gãy nứt trước đó nay đã lành lặn hoàn toàn, không để lại nửa vết sẹo.


Nhưng Ninh Chuyết không hề có một chút lơ là. Hắn nhắm mắt, thần thức nhạy cảm nương theo sợi xích huyết sắc vô hình của Đồng Sinh Khế đang lơ lửng trong thức hải, cảm nhận rõ ràng từng đợt chấn động điên cuồng từ hướng biệt phủ Tào gia.


Ở đầu bên kia khế ước, thọ nguyên của chấp sự Tào Lĩnh đang bị gặm nhấm một cách tàn nhẫn. Lão lạm dụng thiên quy bòn rút khí vận phàm nhân quá nhiều, nay lại bị khế ước đồng sinh của Ninh Chuyết cưỡng ép trói buộc, khiến cơ thể lão không ngừng suy kiệt héo úa. Ninh Chuyết hiểu rất rõ tính cách của Tào Lĩnh. Kẻ tàn bạo và tham lam như lão, một khi nhận ra thọ nguyên của mình đang trôi tuột vô cớ qua kẽ tay, nhất định sẽ phát điên như một con thú dữ bị dồn vào đường cùng.


Lão sẽ không ngồi chờ chết. Lão sẽ cắn càn, và mục tiêu đầu tiên chính là diệt môn Ninh gia để cướp đoạt Trảm Tiên Phán Mệnh Lục hòng bẻ gãy khế ước.


Ninh Chuyết chậm rãi mở mắt. Đôi mắt xám tro tĩnh lặng của hắn xuyên qua màn đêm u tối, nhìn về phía căn phòng đá nhỏ nằm sâu nhất trong lòng hầm quặng cổ. Ở đó, muội muội nuôi Ninh Dao đang ngủ thiếp đi vì mệt mỏi, hơi thở nhỏ nhẹ của cô bé phảng phất một luồng khí chất Thuần Âm thanh khiết nhưng lạnh lẽo. Cô bé chính là lò luyện đan Thuần Âm di động mà Tào Lĩnh hằng thèm khát.


"Dao nhi, có huynh ở đây, không kẻ nào có thể chạm vào một sợi tóc của muội."


Ninh Chuyết thầm nghĩ, sát ý u minh trong lòng hắn bùng lên rồi lập tức thu liễm hoàn toàn dưới lớp ngụy trang của Ngụy Giả Đan Điền. Khí tức tu vi của hắn nhanh chóng sụt giảm, trông giống hệt như một đao phủ phế vật Luyện Khí tầng ba yếu ớt hèn mọn hằng ngày.


Hắn đứng dậy, bước đến bên cạnh khôi lỗi gỗ rách Mộc Đầu đang đứng cứng đờ trong góc tối. Mộc Đầu được Ninh Chuyết nhặt nhạnh từ những khúc gỗ mục nát ngoài nghĩa trang nghĩa địa, chằng chịt các vết nứt dán đầy bùa chú oán khí màu đỏ sậm rực sáng nhạt. Hắn vươn tay, truyền một luồng oán lực tinh khiết vừa thu hoạch từ pháp trường vào trận nhãn trên ngực khôi lỗi. Đôi mắt gỗ của Mộc Đầu khẽ lóe lên hai đốm lửa xám tro u ám, các khớp gỗ rên lên những tiếng "rắc... rắc..." nặng nề nhưng không phát ra tiếng động lớn.


Ninh Chuyết đứng trước lối vào mật đạo hầm quặng, bắt đầu bố trí Trận pháp Hoài Nghi sơ cấp. Hắn đặt ba mảnh tàn kiếm rỉ sét nhặt từ Linh Kiếm Mộ vào ba góc khuất của vách đá, dùng linh thạch vụn sạch bọc oán khí làm trận nhãn. Trận pháp này không có khả năng sát thương mạnh mẽ, nhưng sương mù xám tro của nó có thể gây nhiễu loạn thần thức kẻ bước vào, khiến chúng tự nghi ngờ hướng đi và phán đoán của bản thân. Đây là lá chắn phòng ngự đầu tiên hắn chuẩn bị để tiêu hao sinh lực kẻ thù.


Thời gian trôi qua từng chút một. Đêm càng về khuya, chướng khí độc hại từ quặng sâu rò rỉ ra càng nồng nặc.


Đột nhiên, linh khuyển rách tai Hắc Tử đang nằm dưới chân Ninh Chuyết khẽ dựng đứng đôi tai rách, bốn chân nó căng cứng, đôi mắt đỏ rực linh hoạt nhìn chằm chằm về hướng lối vào mật đạo ngầm nối liền với nghĩa trang tiên điện. Nó không sủa, chỉ phát ra những tiếng gầm gừ cực nhỏ trong cổ họng.


Có kẻ đột nhập. Khí tức mang sát ý lạnh thấu xương.


Ninh Chuyết khẽ vuốt ve đầu Hắc Tử, ra hiệu cho nó lui sâu vào bóng tối bảo vệ Ninh Dao. Hắn lướt người nấp sau một phiến đá lớn, hơi thở vận hành theo nhịp Bí quyết thở Lão Thạch Đầu, hoàn toàn hòa nhập nhục thân vào bóng tối ẩm ướt của lòng đất.


Từ phía lối vào tối đen của mật đạo ngầm, hai bóng đen gầy gò lướt ra một cách vô cùng chậm rãi và kín kẽ. Họ di chuyển hoàn toàn không phát ra tiếng bước chân, hơi thở u minh được phong tỏa hoàn hảo, trông giống như hai bóng ma bò ra từ cõi chết.


Hắc Sát và Bạch Sát.


Hai sát thủ tàn nhẫn nhất của gia tộc Tào thị, tu vi Luyện Khí tầng tám đỉnh phong, chuyên thực hiện những vụ ám sát diệt môn bẩn thỉu cho tiên điện hằng ngày. Hắc Sát mặc hắc y dệt bằng tơ u minh che kín mặt, hông đeo đôi đoản đao rực sáng lục quang oán độc. Bạch Sát đi bên cạnh mặc y phục trắng toát như đồ tang, gương mặt nhợt nhạt trang điểm tà mị, tay cầm xích sắt quấn đầy độc trùng phát ra tiếng xương khô gõ lách cách u ám.


"Hắc ca, hầm quặng cổ này hôi thối mùi phàm nhân nghèo khổ thật khiến ta buồn nôn." Bạch Sát khẽ liếm môi, giọng nói tà mị thì thầm đầy vẻ biến thái. "Ta ngửi thấy mùi máu Thuần Âm thanh khiết của con bé kia rồi. Thật muốn rút hết tủy xương nó ra để xem màu sắc có đẹp như lời đồn hay không."


"Câm miệng. Hành sự cẩn thận." Hắc Sát khàn giọng ra lệnh, đôi mắt lạnh lùng như rắn độc đảo liên tục quanh vách đá. "Tào Lĩnh chấp sự đang bị phản phệ khế ước gặm nhấm thọ nguyên từng giờ. Chúng ta phải tìm ra tên đao phủ phế vật Ninh Chuyết, lột da rút gân hắn để đoạt lại Phán Mệnh Lục trước khi trời sáng. Kẻ nào cản đường, giết không tha!"


Hai sát thủ lướt nhanh tiến sâu vào hầm quặng. Ngay khi họ vừa bước qua khúc quanh dẫn vào khu vực trung tâm, làn sương mù mỏng màu xám tro của Trận pháp Hoài Nghi sơ cấp đột ngột dâng lên, bao phủ toàn bộ tầm nhìn.


"Hửm? Trận pháp?" Hắc Sát khẽ nhíu mày. Hắn vung tay phải, song đao Huyết Lục bùng phát lục quang oán độc, chém ra hai đường đao khí xé rách màn sương mù trước mặt. Nhưng sương mù xám tro vừa bị chém rách lập tức tụ lại nhanh chóng, cuộn xoáy dữ dội làm nhiễu loạn hoàn toàn định vị thần thức của hắn.


"Trận pháp hoài nghi rẻ tiền của lũ tán tu hạ giới!" Bạch Sát cười lạnh khinh miệt. Mụ rung nhẹ chiếc chuông đồng treo trên xích sắt Oán Xích. Tiếng chuông vang lên lách cách u ám, kích hoạt Vạn Độc Cổ Pháp. Hàng vạn con rết mù oán khí đen kịt từ trong tay áo mụ tuôn ra như bão cát, bò kín các vách đá ẩm ướt, phun ra từng làn khói độc màu tím nhạt ăn mòn linh lực trận pháp.


Sương mù xám tro của trận pháp bị khói độc ăn mòn bắt đầu tiêu tán nhẹ. Ninh Chuyết ẩn thân trong bóng tối vách đá, đôi mắt xám tro tĩnh lặng nhìn thấu toàn bộ hành động của kẻ thù. Hắn không hề hoảng hốt, tay trái khẽ bấm quyết, điều khiển khôi lỗi gỗ rách Mộc Đầu lao thẳng ra từ góc tối.


"Rầm!!!"


Mộc Đầu khổng lồ cao bằng người thật lao ra với tốc độ kinh người, nắm đấm gỗ tẩm huyết oán cốt tủy nặng nề giáng thẳng vào đầu Hắc Sát.


"Kẻ nào?!" Hắc Sát phản ứng cực nhanh. Hắn thi triển U Minh Ám Sát Bộ, nhục thân lướt đi như một làn khói đen né tránh nắm đấm đá, đồng thời vung song đao Huyết Lục chém ngược trở lại.


"Xoẹt!"


Đôi đoản đao tẩm độc oán linh sắc bén vô song chém trúng cánh tay trái của Mộc Đầu, chém đứt lìa cánh tay gỗ rách nát văng ra đất đá. Độc tính ăn mòn đen kịt lập tức lan nhanh từ vết chém lên thân thể khôi lỗi.


Ngay khoảnh khắc Mộc Đầu bị thương, Ninh Chuyết đang nấp trong bóng tối khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ. Nhờ vào Nhân Quả Tráo Mệnh Pháp sơ cấp liên kết linh hồn hắn với khôi lỗi, hắn cảm nhận được một cơn đau buốt thấu tận tâm can lan truyền dọc cánh tay trái của mình. Ninh Chuyết không chút do dự kích hoạt Tráo Đổi Vật Lý Thương. Hắn dồn linh lực thổ thuộc tính tinh thuần của Địa Mạch Đột Phá vào đan điền rộng mở, cưỡng ép hấp thụ và chuyển hóa dư ba sát thương từ vết chém của Hắc Sát sang phiến đá đen dưới chân.


"Rắc!"


Phiến đá đen khổng lồ nơi Ninh Chuyết đang đứng đột ngột xuất hiện một vết nứt sâu hoắm rỉ ra nước đen oán độc bốc khói khét lẹt, trong khi cánh tay trái thực sự của Ninh Chuyết hoàn toàn lành lặn, không hề có vết thương nào.


Bạch Sát thấy khôi lỗi gỗ bị chém đứt tay vẫn tiếp tục lao tới chịu đòn hộ thể, mụ điên cuồng cười lớn, vung xích sắt Oán Xích quấn chặt lấy thân thể Mộc Đầu. Độc trùng bò đầy xích sắt điên cuồng cắn xé gỗ mục, phát ra tiếng xèo xèo ăn mòn ghê rợn.


"Hắc ca! Con khôi lỗi gỗ rách này chỉ là vật chịu sát thương hộ thể của kẻ khác! Tên Ninh Chuyết kia chắc chắn đang trốn gần đây điều khiển!" Bạch Sát gào thét, hai mắt tà mị lấp lánh độc quang nhìn dáo dác xung quanh.


Ninh Chuyết nhìn thấy hai sát thủ đã hoàn toàn bị Mộc Đầu thu hút sự chú ý, góc đứng của chúng hiện tại rất gần với trận nhãn Hoài Nghi trận pháp. Đôi mắt xám tro của hắn khẽ híp lại, sát ý bùng phát cực hạn.


"Nổ!"


Hắn khẽ quát một tiếng.


Ba mảnh tàn kiếm rỉ sét làm trận nhãn của Trận pháp Hoài Nghi sơ cấp đột ngột bùng phát linh quang xám tro rực rỡ rồi đồng loạt nổ tung dữ dội. Sức nổ từ linh thạch vụn kết hợp với oán khí tàn kiếm tạo ra một trận bão khói xám đặc quánh bùng phát diện rộng, che mờ hoàn toàn tầm nhìn và thần thức quét của cả hai sát thủ trong thung lũng sương mù.


"Khụ khụ... Khói độc oán khí!" Hắc Sát gầm lên, vội vã thối lui vung đao phòng thủ điên cuồng quanh thân.


Tuy nhiên, Bạch Sát là một độc sát thủ dạn dày kinh nghiệm. Mụ không hề hoảng loạn trước khói xám. Mụ nhắm mắt, linh giác Thuần Âm tà mị bộc phát cực hạn, nương theo mùi máu Thuần Âm thanh khiết của Ninh Dao đang rò rỉ mỏng manh từ căn phòng đá sâu dưới hầm quặng.


"Tìm thấy ngươi rồi, con chuột nhắt Thuần Âm!"


Bạch Sát gào thét điên dại. Mụ vung xích sắt Oán Xích tẩm độc xích oán linh, cùng Hắc Sát phá vỡ hoàn toàn sương mù xám tro của trận pháp ngoại vi vừa sụp đổ. Hai sát thủ tàn nhẫn vung song đao Huyết Lục rực sáng lục quang oán độc, đạp nát đất đá cản đường, tiến thẳng về phía phòng giam ẩn giấu của Ninh Dao.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!