Đột Phá Phế Mạch - Địa Mạch Tinh Huyết
Bóng tối sâu thẳm dưới lòng Cấm địa quặng mỏ Ninh gia lúc này tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng nhỏ giọt u uất của những dòng nước ngầm mang theo oán khí lạnh lẽo rỉ ra từ vách đá đen rạn nứt. Ninh Chuyết quỳ một gối trên nền đất bùn ẩm ướt trước bàn thờ cổ xưa của gia tộc, hơi thở hắn dồn dập, đứt quãng như một kẻ sắp tắt thở. Bả vai trái hoại tử của hắn bốc lên từng làn khói đen khét lẹt, oán độc ăn mòn gân cốt kinh mạch mang đến cơn đau buốt thấu tận tâm can. Xương vai trái bị gãy nứt rách sau đòn linh bạo của địa mạch lúc trước giờ đây nhô lên một mảng nhọn hoắt dưới lớp đao phủ bào xám rách nát, máu tươi lẫn máu đen oán độc không ngừng tuôn chảy, thấm đẫm cả một khoảng đất đá dưới chân.
Nhưng đôi mắt xám tro của Ninh Chuyết vẫn tĩnh lặng đến lạnh người. Trước mặt hắn, giọt Địa Mạch Tinh Huyết màu vàng kim rực rỡ đang lơ lửng giữa hư không, tỏa ra một luồng linh lực thổ thuộc tính tinh thuần và kiên cố đến cực điểm. Đó là giọt tinh huyết cuối cùng của Tàn Linh Địa Mạch Linh Châu sắp tiêu tán, là cơ duyên cải tạo phế mạch đan điền tối cao vạn năm khó gặp mà tổ tiên hắn đã dùng cả mạng sống để che giấu khỏi thiên cơ.
"Hít vào ba phần tử khí, thở ra bảy phần oán niệm..."
Ninh Chuyết nghiến chặt răng đến bật máu, vận hành nhịp thở quy tức của Lão Thạch Đầu. Hắn vươn bàn tay phải run rẩy bám đầy máu tim của mình ra, không chút do dự chụp thẳng vào giọt Địa Mạch Tinh Huyết đang lơ lửng trước mặt.
"Uỳnh!!!"
Ngay khi ngón tay hắn vừa chạm vào giọt tinh huyết, một tiếng nổ trầm hùng như tiếng sấm sét khai thiên lập địa đột ngột bùng phát bên trong thức hải của hắn. Giọt Địa Mạch Tinh Huyết lập tức hóa thành một luồng dung nham màu vàng kim nóng bỏng, điên cuồng tràn vào lòng bàn tay rồi men theo kinh mạch tay phải, lao thẳng vào đan điền phế mạch rách nát của hắn.
"A!!!"
Ninh Chuyết rít lên một tiếng gầm rống đau đớn tột cùng từ sâu trong cổ họng. Nhục thân của hắn căng cứng lại, từng thớ thịt, từng sợi gân xanh nổi cuồn cuộn dưới làn da đen sạm. Cơn đau này vượt xa mọi sự tra tấn dã man nhất trên thế gian. Luồng linh lực địa mạch bạo ngược thổ thuộc tính đi đến đâu là thiêu rụi và nghiền nát toàn bộ kinh mạch phế tắc cũ của hắn đến đó, rồi ngay lập tức tái tạo lại bằng những sợi kinh mạch mới kiên cố như đá tảng, lấp lánh linh quang màu vàng kim ấm áp.
Tại bả vai trái hoại tử rỉ máu đen của hắn, luồng dung nham vàng kim cuồn cuộn tràn tới. Oán độc đen kịt đang ăn mòn xương tủy hắn bị linh lực thổ thuộc tính tinh thuần bóp nát và trục xuất ra ngoài qua các lỗ chân lông dưới dạng những giọt mồ hôi đen hôi thối. Tiếng xương vai trái bị gãy nứt rách bắt đầu kêu răng rắc ghê người khi các mảnh xương tự động gắn kết, kéo căng và định hình lại hoàn hảo dưới sự nuôi dưỡng của tinh huyết địa mạch. Lớp da thịt thối rữa bong tróc ra, thay thế bằng một làn da mới dẻo dai, ẩn chứa sức mạnh phòng ngự vật lý khổng lồ của địa đại.
Đáng sợ nhất là tại đan điền phế mạch của hắn. Phong ấn cổ xưa rỉ sét—thứ đã giam cầm thần thức và ngăn cản hắn tích lũy linh khí từ nhỏ để che giấu thân phận gác sổ nợ khỏi Tiên Đế—lúc này bị luồng sức mạnh địa mạch khổng lồ va đập liên tục.
"Rắc! Rắc!"
Những tiếng rạn nứt giòn giã vang lên bên trong cơ thể Ninh Chuyết. Phong ấn cổ xưa rạn nứt rồi vỡ vụn hoàn toàn thành những mảnh vụn linh quang tiêu tán. Đan điền rách nát của hắn được tái tạo, mở rộng ra gấp ba lần so với tu sĩ bình thường cùng cấp, hóa thành một hồ chứa linh lực thổ thuộc tính tinh khiết cuồn cuộn dâng trào như đại dương.
[Chúc mừng chủ nhân đạt đến Địa Mạch Đột Phá. Đan điền phế mạch phong ấn đã được giải khai hoàn toàn. Tu vi tiến thẳng vào Luyện Khí Hậu Kỳ (Tầng 7... Tầng 8... Tầng 9 Đỉnh Phong) không chút trở ngại.]
Dòng chữ cổ xưa rực sáng thần quang phán quan hiện lên bên trong cuốn sổ Trảm Tiên Phán Mệnh Lục đang lơ lửng trước ngực hắn. Luồng khí thế Luyện Khí hậu kỳ bạo ngược bộc phát từ nhục thân Ninh Chuyết, chấn động khiến đất đá cấm địa quặng mỏ rơi xuống rầm rập.
***
Trong khi Ninh Chuyết đang trải qua cơn đau đớn tột cùng để lột xác dưới lòng đất sâu, thì ngoài thành Linh Châu, một cơn ác mộng kinh hoàng đang giáng xuống đầu hàng vạn phàm nhân vô tội tại khu ổ chuột Huyết Tro.
Trên đỉnh đồi cao lộng gió nhìn xuống những mái nhà tranh rách nát bám đầy huyết tro pháp trường, một thân ảnh thiếu nữ mặc y phục tím đậm xẻ cao đang đứng kiêu ngạo. Trên tà áo lụa mỏng của mụ, những đường chỉ đen thêu hình rết khổng lồ uốn lượn như đang sống dậy nương theo làn gió lạnh.
Tào Linh.
Cháu gái tàn độc của chấp sự Tào Lĩnh, một độc tu Luyện Khí tầng 7 tà mị. Đôi mắt mụ lấp lánh độc quang màu xanh lục đầy nham hiểm, gương mặt xinh đẹp nhưng vặn vẹo một nụ cười tàn nhẫn cực đoan. Trên cổ tay trắng ngần của mụ, chiếc vòng bạc "Độc Linh" đang không ngừng kêu lách cách u ám, phát ra tiếng rít gió rùng rợn của hàng vạn con rết độc tí hon đang chen chúc bên trong.
"Ninh Chuyết... ta biết ngươi đang ẩn nấp dưới lòng đất cái hầm quặng cổ rách nát kia." Tào Linh cười lanh lảnh, giọng nói mang theo mị lực độc địa vang vọng giữa đêm tối. "Ngươi tưởng dùng khế ước trói buộc thọ nguyên của thúc thúc ta thì ta không dám động đến ngươi sao? Ngươi có lòng trắc ẩn với lũ kiến hôi khu ổ chuột này đúng không? Vậy thì ta sẽ bắt toàn bộ chúng phải chôn thây để ép ngươi phải tự bò ra quỳ lạy trước ta!"
Vừa dứt lời, Tào Linh vung tay phải lên. Chiếc vòng bạc Độc Linh bùng phát một quầng sáng tím tà dị. Hàng vạn con rết mù oán khí nhỏ như hạt cát từ chiếc vòng tuôn ra như bão cát, điên cuồng lao xuống và hòa tan vào giếng nước duy nhất của khu ổ chuột Huyết Tro.
Chỉ trong vòng chưa đầy một canh giờ, tai họa khủng khiếp đã bộc phát diện rộng.
Những phàm nhân nghèo khổ, đao phu dịch sau một ngày lao dịch mệt mỏi sát nghiệp, uống nước giếng vào lập tức ngã gục xuống đất bùn. Da thịt của họ bắt đầu lở loét, mọc lên những mụn nước đen ngòm rỉ ra dịch mủ hôi thối của oán độc. Tiếng la hét thảm thiết, tiếng khóc than u uất của trẻ nhỏ và người già vang vọng khắp các ngõ hẻm tối tăm, biến khu ổ chuột Huyết Tro thành một địa ngục trần gian thực sự.
"Cứu mạng... Ai cứu gia đình ta với... Đau đớn quá!"
Một lão phu dịch gầy gò ôm lấy lồng ngực đang nứt toác rỉ máu đen, lết thân xác tàn tạ trên mặt đất đá lạnh lẽo, đôi mắt đục ngầu tràn ngập sự tuyệt vọng tột cùng trước sự vô tình của tiên nhân.
Tại Vạn Sinh Đường—y quán nghèo nàn nằm sâu trong ngõ hẻm Linh Châu thành, bầu không khí lúc này căng thẳng đến mức nghẹt thở. Mùi thảo dược nồng đậm trộn lẫn với mùi hôi thối của dịch mủ oán độc bốc lên ngùn ngụt. Hàng trăm phàm nhân lở loét da thịt đang nằm la liệt từ trong sảnh ra ngoài sân đất.
Nữ y sư Tần Du mặc y phục tố sắc giản dị, gương mặt thanh nhã thoát tục lúc này lấm lem bụi than và mồ hôi hột. Đôi mắt nàng đỏ hoe vì mệt mỏi nhưng vẫn kiên định rực sáng lòng từ bi cứu thế. Nàng cùng Tiểu Tửu chạy đôn chạy đáo giữa những xác người rên rỉ, đôi tay thon dài run rẩy châm từng cây kim ngọc tịnh linh vào các huyệt đạo của nạn nhân.
"Tiểu Tửu! Mau lấy thêm Tịch Tà Thảo giã nát hòa với nước ấm cho họ uống!" Tần Du khàn giọng ra lệnh, tay vẫn không ngừng thi triển Vạn Sinh Châm Thuật để tịnh hóa oán độc.
"Tần cô nương... không xong rồi!" Tiểu Tửu mếu máo chạy ra, tay cầm một rổ thảo dược héo úa đen kịt. "Độc tính oán linh của mụ tà tu Tào Linh quá tàn độc. Toàn bộ Tịch Tà Thảo của chúng ta vừa chạm vào nước giếng độc đã lập tức bị oán khí ăn mòn héo úa hoàn toàn, không thể sử dụng được nữa! Dược kho của chúng ta đã cạn kiệt rồi!"
Tần Du nhìn rổ dược thảo héo úa, lòng nàng đau đớn như bị dao cắt. Nàng nhìn hàng trăm phàm nhân đang co giật rên rỉ chờ chết quanh mình, ngạo cốt kiên định của một y sư cứu thế không cho phép nàng từ bỏ.
Nàng cắn chặt môi đến bật máu tươi, cưỡng ép vận hành toàn bộ lượng linh lực Luyện Khí tầng 6 ít ỏi còn lại trong đan điền suy kiệt. Đôi tay nàng rực sáng linh quang màu xanh mộc hệ ấm áp, nàng phóng ra hàng chục cây kim ngọc tịnh linh cùng lúc, găm thẳng vào ngực những đứa trẻ đang hấp hối.
"Dù phải tiêu hao sạch sẽ đạo cơ, ta cũng không thể trơ mắt nhìn họ chết!" Tần Du gầm lên một tiếng đầy kiên nghị, gương mặt nàng nhợt nhạt đi trông thấy, một dòng máu tươi từ khóe miệng nàng rỉ ra, thấm đỏ cả tà áo tố sắc.
Tiểu Tửu bật khóc nức nở, nhưng vẫn cố lau nước mắt để tiếp tục phụ giúp nàng nâng đỡ các nạn nhân. Sự hy sinh từ bi thầm lặng của Tần Du đang cố gắng kéo dài từng tia sinh cơ mỏng manh cho vạn dân khu ổ chuột trước nanh vuốt tàn độc của Tào Linh.
***
Sâu dưới lòng đất cấm địa quặng mỏ Ninh gia.
Ninh Chuyết đột ngột mở mắt.
"Uỳnh!"
Một luồng linh quang thổ thuộc tính màu vàng kim sậm kết hợp với tịnh quang u minh xám tro bùng phát dữ dội từ đôi mắt hắn, chiếu sáng rực cả không gian hang đá đen tối tăm. Bả vai trái hoại tử gãy nứt của hắn giờ đây đã hoàn toàn hồi phục, làn da mới dẻo dai kiên cố như đại địa, đan điền phế mạch rộng mở gấp ba lần cuồn cuộn linh lực bạo ngược của Luyện Khí hậu kỳ.
Hắn đã đạt đến Địa Mạch Đột Phá thành công.
Nhưng ngay khi hắn vừa đứng dậy, nhờ vào Nhãn quang phán mệnh thuật vừa được gia cố và mối liên kết nhân quả sâu sắc với phàm nhân khu ổ chuột thông qua lòng biết ơn của họ, Ninh Chuyết đột ngột cảm nhận được một luồng oán khí và huyết lệ cực kỳ đậm đặc, bạo ngược đang bùng phát dữ dội từ hướng thành Linh Châu dội ngược vào thức hải của hắn.
Hắn nhìn thấy hàng vạn sợi tơ nhân quả đức tin màu vàng kim nhạt kết nối giữa hắn và phu dịch khu ổ chuột đang đột ngột chuyển sang màu đen kịt oán hận, rỉ máu tươi tàn khốc.
Ninh Chuyết nắm chặt hai nắm đấm, khớp xương kêu răng rắc ghê người. Sát ý ngút trời rực cháy như núi lửa phun trào bên trong đôi mắt xám tro tĩnh lặng của hắn. Hắn biết rõ hơi thở độc tính này, biết rõ kẻ đứng sau tàn độc dùng tính mạng của hàng vạn phàm nhân vô tội làm con tin để ép hắn lộ diện.
"Tào Linh... Gia tộc Tào thị các ngươi... rốt cuộc đã chạm vào giới hạn đạo đức cuối cùng của ta!" Ninh Chuyết khàn giọng nói, giọng nói lạnh lùng như tiếng đao chém đầu rít gió trên pháp trường u ám.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!