Hầm Quặng Cổ Phong Vân
Bóng tối dưới lòng đất Mộ Kiếm Không Gian ẩm ướt và lạnh lẽo, mang theo mùi rỉ sét nồng nặc của vạn tàn kiếm phế thải. Tiếng sấm sét từ trận Lôi Kiếp Phế Mạch vừa dứt ngoài rìa thung lũng vẫn còn âm vang rền rĩ qua những vách đá rạn nứt, tựa như tiếng thở dài u uất của một cổ thần đang hấp hối.
Ninh Chuyết đứng lảo đảo bên cạnh bệ đá cổ xưa, nhục thân hắn suy kiệt đến cực hạn. Máu tim bị Trảm Tiên Phán Mệnh Lục hút đi khiến gương mặt thiếu niên trắng bệch không một tia huyết sắc, hai hốc mắt trũng sâu, bờ môi nứt nẻ rỉ ra từng vệt máu tươi lấm lem. Đáng sợ nhất là bả vai trái của hắn—vết thương do kiếm khí rỉ sét chém sâu hoắm lúc trước giờ đã hoại tử kinh mạch, từng dòng máu đen oán độc rỉ ra liên tục, bốc lên làn khói xám khét lẹt, gặm nhấm gân cốt hắn bằng một cơn đau buốt thấu tận tâm can.
"Hít vào ba phần tử khí, thở ra bảy phần oán niệm..."
Ninh Chuyết nghiến chặt răng, vận hành nhịp thở quy tức của Lão Thạch Đầu. Hơi thở hắn phả ra làn khói trắng lạnh ngắt, nhịp tim vốn đang đập loạn nhịp dần dần chậm lại, kiên định như tiếng búa rèn dưới lò than. Hắn dùng chính luồng oán lực vừa hấp thụ được từ cái chết của Phạm Thiên để đóng băng tạm thời cảm giác đau đớn trên vai, cưỡng ép bản thân không được ngã xuống.
Bên cạnh hắn, Diệp Hồng Trần đang quỳ gối một chân, thanh tàn kiếm "Hồng Trần" cắm ngược xuống đất để đỡ lấy thân hình đầy vết chém rỉ máu. Đôi mắt của thiên tài kiếm phái Linh Châu lúc này tràn ngập sự chấn động và hoài nghi tột độ. Y nhìn chằm chằm vào Ninh Chuyết, khàn giọng hỏi:
"Ngươi... rốt cuộc là ai? Cấm thuật nhân quả vừa rồi... kiếm tông vạn năm qua chưa từng có điển tịch nào ghi chép lại. Ngươi không phải là một đao phủ phế vật bình thường!"
Ninh Chuyết cụp mắt, che giấu đôi mắt xám tro tĩnh lặng của mình dưới mái tóc đen rối bù. Hắn âm thầm thu tay trái vào trong ống tay áo xám rách nát, khéo léo dùng tà áo che đi chiếc Nhẫn đồng rỉ sét đang tỏa ra tàn quang u minh mỏng manh. Hắn biết, tuyệt đối không được để Diệp Hồng Trần nhìn thấy chiếc nhẫn này, cũng như không được để lộ phong ấn của Phán Mệnh Lục.
"Diệp đạo hữu nghĩ nhiều rồi." Ninh Chuyết khàn giọng trả lời, giọng nói yếu ớt như thể có thể đứt hơi bất cứ lúc nào. "Ta chỉ là một đao phủ hèn mọn ở nghĩa trang tiên điện, vô tình nhặt được một mảnh tàn trang cổ thư trong đống xương tàn pháp trường mà thôi. Hiện tại không phải lúc nói chuyện này, sương độc thung lũng đang tràn ngược vào hang, cấm chế Hàn Băng của Lục Vô Song ngoài kia cũng sắp khép chặt. Chúng ta phải đi ngay!"
Diệp Hồng Trần nhìn vết thương hoại tử trên vai Ninh Chuyết, lại nhìn thanh tàn kiếm gãy vụn dưới đất, ngạo cốt kiếm tu trong y khiến y không thể nghi ngờ ân nhân cứu mạng của mình. Y nghiến răng đứng dậy, dù linh lực trong đan điền đã kiệt quệ hoàn toàn, nhưng ý chí của y vẫn kiên định như đá tảng.
"Được, ta nợ ngươi một mạng. Đi theo ta, ta biết một lối ngách lẩn tránh thần thức tuần tra của kiếm tông."
Ninh Chuyết tiến tới, một tay dìu lấy Diệp Hồng Trần đang lảo đảo. Hai thân ảnh tơi tả, bám đầy huyết tro và oán độc, nương theo bóng tối của những khe đá hẹp mà rút lui.
Nhờ vào Địa Đồ Mật Đạo Vô Danh ẩn hiện bằng hơi nóng trên lưng và thần thức nhạy cảm thời không, Ninh Chuyết dẫn dắt Diệp Hồng Trần lách qua những luồng khí lạnh thấu xương của trận pháp Hàn Băng ngoài rìa mộ kiếm. Họ di chuyển hoàn toàn bằng lực lượng nhục thân thô sơ, không hề sử dụng một tia linh lực nào để tránh né tai mắt của các đệ tử tuần tra Chấp Pháp Đường.
Sau hơn một canh giờ đi tuần hoàn dưới lòng đất, vượt qua những địa đạo ẩm ướt chằng chịt rêu phong, trước mắt họ cuối cùng cũng hiện ra một cánh cửa đá rêu phong sứt mẻ—lối vào Hầm quặng cổ Ninh thị sâu dưới lòng đất từ đường Ninh gia.
"Ai đó?!"
Một tiếng quát khàn khàn, cảnh giác vang lên từ sau khe cửa đá. Một bóng người gầy gò còng lưng bước ra từ bóng tối, tay cầm chiếc cuốc đào mỏ sứt mẻ rỉ sét, đôi mắt đục ngầu nhưng tinh tường quét qua hai người.
Lão phu dịch A Bản.
"A Bản thúc, là ta!" Ninh Chuyết lên tiếng, hơi thở đã dồn dập hụt hơi.
Nhìn thấy Ninh Chuyết đẫm máu, bả vai trái hoại tử bốc khói đen, lão A Bản hốt hoảng vứt chiếc cuốc xuống đất, vội vàng mở rộng cửa đá nâng đỡ lấy hai người. Lão nhìn ra phía sau cảnh giác, rồi nhanh chóng đóng chặt cửa đá, gài then sắt nặng nề.
"Thiếu gia! Trời đất ơi, sao người lại bị thương nặng thế này? Tiểu thư Dao Nhi ở bên trong lo lắng cho người đến phát khóc rồi! Kẻ bên cạnh này là ai?"
"Là đồng minh sinh tử của ta, y nợ gia tộc chúng ta một nhân quả hộ đạo." Ninh Chuyết khàn giọng nói. "A Bản thúc, mau đưa y vào phòng đá phía đông dưỡng thương, dùng cỏ tịnh linh xoa dịu vết thương cho y trước. Tuyệt đối không được để ai biết y đang ở đây."
Lão A Bản lầm lì gật đầu, không hỏi thêm một câu nào. Sự trung thành tuyệt đối của lão phu dịch già này đã được thử thách qua hàng chục năm lao dịch mỏ quặng. Lão vác lấy Diệp Hồng Trần đang nửa tỉnh nửa mê, nhanh chóng đi về phía phòng đá khuất sâu.
Từ trong ngách hầm tối, một bóng dáng nhỏ nhắn gầy gò chạy vụt ra.
"Chuyết ca ca!"
Ninh Dao lao vào lòng Ninh Chuyết, đôi mắt to tròn ngập nước nhìn vết thương kinh hoàng trên vai hắn. Cô bé phàm nhân mang Thuần Âm Chi Thể chưa thức tỉnh này run rẩy vươn bàn tay nhỏ bé định chạm vào vết thương nhưng lại sợ làm hắn đau.
"Dao Nhi ngoan, ca ca không sao." Ninh Chuyết cố nở một nụ cười ôn nhu, vỗ nhẹ đầu muội muội nuôi. "Vết thương này nhìn đáng sợ thôi, ca ca có cách tự chữa trị. Muội mau vào trong giúp A Bản thúc canh chừng Diệp đạo hữu, không có lệnh của ca ca, tuyệt đối không được ra ngoài."
Ninh Dao hiểu chuyện gật đầu, lau nước mắt rồi nhanh nhẹn chạy vào phòng đá bên trong.
Khi chỉ còn lại một mình giữa hành lang hầm quặng tối tăm, Ninh Chuyết rốt cuộc không chịu nổi nữa, quỵ gối xuống nền đất đá lạnh lẽo. Hắn thở dốc liên tục, vết thương bả vai trái hoại tử đang lan rộng, oán độc đen kịt đang bắt đầu ăn mòn vào tận xương cốt. Đan điền phế mạch của hắn sau khi tạm thời ổn định nhờ oán lực của Phạm Thiên giờ lại bắt đầu rung chấn kịch liệt.
"Đan điền phế mạch... rốt cuộc là có chân tướng gì? Nếu không phá bỏ được cái phế mạch này, ta vĩnh viễn chỉ là một kẻ phế vật không thể tích lũy linh khí, làm sao đối phó với Trúc Cơ Kỳ của Tào Lĩnh đây?"
Ninh Chuyết gượng dậy, đôi mắt xám tro nhìn sâu vào ngõ tối dẫn xuống cấm địa sâu nhất của hầm quặng—Cấm địa quặng mỏ Ninh gia.
Tổ tiên Ninh gia vạn năm trước đã niêm phong nơi này do ma khí rò rỉ từ cốt tủy cổ thần. Nhưng bản đồ oán khí trên lưng hắn đang rực nóng, chỉ dẫn rằng cơ duyên giải quyết phế mạch nằm ngay dưới lòng đất cấm mỏ kia.
Hắn nghiến răng, cầm lấy một thanh sắt rỉ sét dùng để đào đất bên vách đá làm gậy chống, từng bước lết thân xác tàn tạ đi sâu vào bóng tối cấm địa.
Càng đi sâu, không khí càng trở nên lạnh buốt thấu xương. Sương mù ma khí oán niệm rò rỉ từ lòng đất bốc lên dày đặc, quấn quýt quanh chân Ninh Chuyết như những cánh tay ma quỷ muốn kéo hắn xuống vực sâu. Ninh Chuyết liên tục vận hành nhịp thở quy tức, giữ vững một tia thần trí thanh tịnh cuối cùng.
Khi bước qua một tấm bia đá cổ rỉ sét mang đầy phong ấn vạn năm bị nứt nẻ, Ninh Chuyết chính thức bước vào trung tâm của cấm địa quặng mỏ.
Trước mắt hắn là một không gian khổng lồ dưới lòng đất. Những khối thạch nhũ đá đen khổng lồ rủ xuống từ trần hang, lấp lánh những vệt linh quang màu vàng thổ bạo ngược. Giữa không gian ấy, một luồng địa mạch linh khí tinh thuần đang bộc phát cuồn cuộn, nhưng lại bị trói buộc bởi những sợi xích lôi quang màu vàng kim khổng lồ của trận pháp bòn rút từ Chấp Pháp Tiên Điện giăng ra.
"Uỳnh!!!"
Một luồng linh bạo thổ thuộc tính cực mạnh đột ngột bùng phát từ địa mạch bạo ngược, quét qua không gian cấm địa.
Ninh Chuyết giật mình, cố gắng vận hành linh lực Luyện Khí tầng 3 mỏng manh vừa tích lũy để tạo lá chắn thổ ngự tự vệ. Nhưng đan điền phế mạch rách nát của hắn hoàn toàn không thể chịu đựng nổi áp lực của linh bạo địa mạch.
"Rắc!"
Lá chắn linh lực vỡ vụn ngay lập tức. Ninh Chuyết bị luồng linh bạo thổ thuộc tính khổng lồ đánh bay ngược ra xa mười trượng, đập mạnh vào vách đá đen. Tiếng xương vai trái gãy rắc vang lên đau đớn, thương tích chồng chất thương tích cũ khiến hắn hộc ra một ngụm máu tươi đen ngòm, quỵ ngã xuống đất bùn.
[Cảnh báo: Nhục thân bị chấn thương nghiêm trọng, đan điền phế mạch có nguy cơ nổ tung. Thần thức lực tiêu hao 70%.]
Dòng chữ đỏ rực cảnh báo hiện lên trong thức hải đang rạn nứt của hắn.
"Khốn kiếp... linh lực thông thường hoàn toàn vô dụng trước địa mạch bạo ngược này sao?" Ninh Chuyết chống tay xuống đất, thở dốc liên tục, máu từ vai trái hoại tử nhuộm đỏ cả một khoảng đất đá dưới chân.
Trong lúc hắn tưởng như sắp kiệt sức ngất lịm, luồng địa mạch linh khí bạo ngược bỗng nhiên ngưng tụ lại giữa hư không.
Một luồng linh thể mờ nhạt, khổng lồ hiện hình từ dòng chảy linh quang màu vàng thổ. Đó là một linh thể rồng đất mờ nhạt, râu dài uốn lượn, toàn thân cấu tạo từ đá đen và lôi điện thổ thuộc tính, đôi mắt rực sáng linh quang thổ nhìn chằm chằm vào Ninh Chuyết, gầm lên một tiếng điếc tai chấn động cả cấm địa.
Tàn Linh Địa Mạch.
Linh thể địa mạch Linh Châu vạn năm qua bị tiên điện cưỡng đoạt linh khí bòn rút thọ nguyên, đang ở trong trạng thái sắp tiêu tán hoàn toàn. Sự đau đớn và hận thù cực độ khiến linh thể này trở nên cực kỳ bạo ngược, sẵn sàng diệt sát mọi kẻ xâm nhập mang hơi thở của tiên điện.
Ninh Chuyết cố gắng đứng dậy, đôi mắt xám tro rực sáng. Hắn không chạy trốn, bởi hắn biết mình không còn đường lui.
Hắn vươn tay trái, kích hoạt Nhãn quang phán mệnh thuật.
Trong tầm mắt xám tro của hắn, thế giới nhân quả hiện lên mồn một. Hắn nhìn thấy hàng vạn sợi tơ nhân quả màu đen oán hận và màu vàng kim bòn rút đang quấn chặt lấy thân hình khổng lồ của Tàn Linh Địa Mạch. Những sợi tơ ấy nối thẳng lên chín tầng mây—nơi Chấp Pháp Tiên Điện ngự trị. Địa mạch đang rên rỉ đau đớn, đang rỉ máu linh khí hằng ngày để nuôi dưỡng lũ tiên nhân cao ngạo thượng giới.
Sự đồng cảm tột độ bùng phát trong lòng Ninh Chuyết. Hắn nhìn thấy nỗi đau của địa mạch cũng chính là nỗi đau của phụ thân hắn đang bị giam cầm, là nỗi đau của hàng vạn phàm nhân oan khuất bị khắc Tội Ấn bóc lột thọ nguyên.
"Ngươi cũng đang đau đớn... đúng không?" Ninh Chuyết khàn giọng nói, âm thanh vang vọng giữa cấm địa u tối.
Tàn Linh Địa Mạch khựng lại, tiếng gầm rú của nó bỗng nhiên giảm bớt một phần bạo ngược. Đôi mắt đá khổng lồ của nó nhìn vào vết sẹo Tội Ấn hình chữ thập rỉ máu trước ngực Ninh Chuyết, cảm nhận được hơi thở oán hận đồng điệu.
Ninh Chuyết vươn tay phải ra, Trảm Tiên Phán Mệnh Lục rỉ sét lơ lửng giữa hư không, tỏa ra một quầng tịnh quang u minh màu xám tro nhạt, xua tan đi một phần ma khí oán độc đang bao quanh nhục thân hắn. Thần quang phán quan uy nghiêm cổ xưa bộc phát, khiến Tàn Linh Địa Mạch run rẩy khẽ cúi đầu đầu xuống.
"Ta, Ninh Chuyết, mang huyết mạch gác sổ nợ cổ xưa, nguyện dùng Trảm Tiên Phán Mệnh Lục lập thệ trước nhân quả địa mạch!" Ninh Chuyết hét lớn, dồn toàn bộ thần thức lực còn lại vào cuốn sổ da thú.
"Kiếp này, ta thề sẽ bẻ gãy đại trận bòn rút của tiên điện, giải thoát hoàn toàn cho địa mạch Linh Châu! Nếu nuốt lời, nguyện chịu vạn kiếp lôi phạt diệt thế, linh hồn tiêu tán vĩnh viễn!"
Huyết thệ chấp pháp vừa lập, một sợi tơ nhân quả màu vàng kim nhạt đột ngột hình thành giữa Ninh Chuyết và Tàn Linh Địa Mạch. Sự hoài nghi vạn năm của địa mạch bị ý chí công lý sắt đá của Ninh Chuyết hóa giải hoàn toàn.
Tàn Linh Địa Mạch bộc phát một luồng linh quang rực rỡ chưa từng có. Từ trung tâm linh thể khổng lồ của nó, một giọt máu tinh túy màu vàng kim rực rỡ, tỏa ra linh lực thổ thuộc tính tinh thuần đến cực điểm, từ từ bay lơ lửng về phía Ninh Chuyết.
Địa Mạch Tinh Huyết.
Cơ duyên cải tạo phế mạch đan điền tối cao vạn năm khó gặp.
Đồng thời, cuốn sổ Phán Mệnh Lục bỗng rung lên bần bật, hiển lộ một dòng chữ cổ xưa rực sáng trong thức hải Ninh Chuyết, vạch trần chân chân tướng đan điền rách nát của hắn:
[Chân tướng: Đan điền phế mạch thực chất là phong ấn cổ xưa để che giấu thần thức khỏi sự dò tìm của Tiên Đế. Dung hợp Địa Mạch Tinh Huyết để mở khóa phong ấn.]
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!