Nhỏ Máu Trảm Tiên
Bóng tối dưới lòng đất của Mộ Kiếm Không Gian đặc quánh như mực, lạnh buốt và nồng nặc mùi rỉ sắt cổ xưa. Ninh Chuyết quỳ rụp trên nền đất đá ẩm ướt, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực. Vết sẹo Tội Ấn hình chữ thập trước ngực hắn vừa bị kiếm ý tàn khốc xé toác, đang sủi bọt máu đen kịt xen lẫn những tia máu tươi đỏ thẫm. Mỗi nhịp thở của hắn lúc này đều kéo theo một cơn đau xé rách phổi. Trên bả vai trái, vết thương do kiếm khí vô chủ chém sâu hoắm vẫn đang rỉ máu oán độc, bốc lên làn khói xám khét lẹt ăn mòn dần gân cốt.
"Hít vào ba phần tử khí, thở ra bảy phần oán niệm..."
Ninh Chuyết thầm nhẩm quyết khẩu của Lão Thạch Đầu, cố gắng giữ cho nhịp tim không đập loạn. Hắn biết, nếu để thần trí đại loạn lúc này, oán độc trong người sẽ lập tức xông thẳng vào đan điền phế mạch, triệt tiêu tia sinh cơ cuối cùng của hắn. Hông hắn trống không, thanh sắt rỉ sét dùng để dọn dẹp nghĩa trang đã gãy vụn thành trăm mảnh bên ngoài lối vào. Hiện tại, hắn hoàn toàn không còn một tấc sắt phòng thân.
Nương theo tàn quang u minh màu xám tro nhạt phát ra từ chiếc Nhẫn đồng rỉ sét trên ngón tay, Ninh Chuyết ngẩng đầu nhìn về phía trước. Bản đồ khắc bằng mực oán khí ẩn hình trên lưng hắn đang rực nóng như lửa đốt, truyền thẳng sơ đồ cấu trúc của không gian thử thách này vào thức hải. Lối đi hẹp bằng đá đen dẫn sâu vào lòng đất, nơi những tiếng kim loại va chạm chan chát và tiếng gào thét phẫn nộ đang vọng lại dữ dội.
Hắn nghiến răng, lết thân xác đẫm máu, bò trườn một cách vô cùng chậm rãi và cẩn trọng qua những khe đá hẹp. Mỗi lần di chuyển, vết thương trên vai lại cọ xát vào vách đá nhám, mang đến cơn đau buốt thấu tận tâm can. Nhưng đôi mắt xám tro của hắn vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ, không hề có một tia chấn động.
Khi lách qua một kẽ nứt hẹp, không gian trước mắt Ninh Chuyết đột ngột mở rộng.
Đây là một hang động khổng lồ ẩn sâu dưới lòng đất, vòm hang cao vút không thấy đỉnh, xung quanh vách đá cắm đầy hàng vạn thanh tàn kiếm rỉ sét đủ mọi hình dáng. Kiếm khí rỉ sét bay lượn tự do trong không trung như những con đom đóm màu xám chết chóc, rít lên những tiếng gầm u uất vạn cổ.
Ngay tại trung tâm hang động, dưới sự bao vây của một kiếm trận khổng lồ, hai bóng người đang tử chiến kịch liệt.
Một nam tử mặc trường bào trắng loang lổ vết máu và bùn đất, hông đeo thanh kiếm gãy bọc trong vải xám. Gương mặt y tuấn lãng phong trần nhưng đầy ngạo cốt tự thiên, đôi mắt rực sáng kiếm ý tàn khốc dù nhục thân đang mang đầy vết chém rỉ máu.
Diệp Hồng Trần.
Đối thủ của y là một thanh niên mặc đạo bào kiếm phái màu xám xịt, gương mặt hốc hác tà mị, đôi mắt láo liên sát ý tàn nhẫn. Gã vung vẩy một thanh trường kiếm tẩm huyết độc oán linh rực sáng hồng quang, không ngừng ép sát Diệp Hồng Trần.
Tiêu Thần.
"Diệp Hồng Trần! Ngươi đừng giãy giụa vô ích nữa!" Tiêu Thần cười lạnh tàn ác, vung kiếm chém ra ba đạo kiếm khí huyết sắc xé rách không khí. "Tông chủ đã ban lệnh truy sát, chỉ cần ta mang đầu ngươi về tiên điện, một viên Trúc Cơ Đan chính tông sẽ thuộc về ta! Ngươi dám vạch trần bí mật luyện mệnh đan của thiếu chủ, chính là tự tìm đường chết!"
Diệp Hồng Trần không đáp một lời, chỉ có tàn kiếm Hồng Trần trong tay y phát ra tiếng reo mừng u uất. Y vung kiếm chống đỡ, bước chân loạng choạng nhưng kiếm ý quanh thân lại bùng phát mạnh mẽ, hóa thành một quầng sáng trắng mờ ảo cản trở huyết kiếm của đối thủ. Đó là ngạo cốt kiếm tu không chịu khuất phục trước cường quyền bẩn thỉu.
"Keng! Keng! Keng!"
Tiếng kim loại va chạm chói tai vang dội khắp hang động. Tiêu Thần thi triển Huyết Kiếm Thuật cực hạn, dồn Diệp Hồng Trần vào sát chân tường đá, nơi kiếm trận tàn kiếm đang xoay tròn dữ dội. Sát khí huyết độc từ kiếm của gã bắt đầu ăn mòn quầng sáng kiếm ý của Diệp Hồng Trần, khiến y hộc ra một ngụm máu tươi, quỳ gối một chân xuống đất.
Ninh Chuyết nấp sau một khối đá lớn rêu phong, chứng kiến toàn bộ cuộc chiến. Thần thức nhạy cảm của hắn hoạt động hết công suất. Hắn nhận thấy Tiêu Thần hoàn toàn làm chủ cục diện vũ lực, trong khi Diệp Hồng Trần đã kiệt quệ linh lực, chỉ còn dựa vào ý chí kiên định để cầm cự.
Nhưng Ninh Chuyết không hề có ý định lao ra cứu viện trực tiếp. Hắn tự biết tu vi Luyện Khí tầng 3 phế mạch của mình lúc này chẳng khác nào tự sát nếu đối đầu với một tu sĩ Luyện Khí tầng 7 như Tiêu Thần.
Hắn cần phải tìm thấy Phán Mệnh Lục.
Nương theo bản đồ rực nóng trên lưng và Thần Thức Cảm Nhận Nhãn, Ninh Chuyết phát hiện ra một lối đi an toàn cực kỳ hẹp ẩn sau những thanh tàn kiếm cắm ngược sát vách hang. Kiếm khí rỉ sét ở khu vực này vận hành theo một quy luật tuần hoàn nghiêm ngặt, cứ mỗi ba hơi thở lại xuất hiện một kẽ hở thời không nhỏ.
Tận dụng lúc Tiêu Thần đang điên cuồng vung kiếm ép sát Diệp Hồng Trần, Ninh Chuyết nín thở, bò trườn áp sát mặt đất đá lạnh buốt. Hắn lướt qua kẽ hở kiếm khí ngay khi nó vừa xuất hiện, lách mình qua đống tàn kiếm phế thải sâu nhất của hang động.
Nơi sâu nhất của Mộ Kiếm Không Gian hiện ra trước mắt hắn.
Đó là một vũng máu cổ xưa, đường kính khoảng trượng dư, huyết dịch bên trong đã cô đặc lại thành một màu đỏ sậm gớm ghiếc, tỏa ra mùi tanh nồng thấu xương và oán niệm ngút trời của vạn cổ tu sĩ.
Ngay tại trung tâm vũng máu, lơ lửng giữa những sợi tơ oán khí màu xám đỏ, là một cuốn sổ da thú cổ xưa rỉ sét chằng chịt—Trảm Tiên Phán Mệnh Lục (Rỉ sét). Cạnh cuốn sổ, một cây bút lông làm từ xương ngón tay rỉ sét phát ra linh quang tím lạnh cũng đang lơ lửng—Phán Mệnh Thần Bút (Rỉ sét).
"Chính là nó..." Tim Ninh Chuyết đập liên hồi.
Nhưng ngay khi hắn vừa bước một chân vào rìa vũng máu, một luồng oán niệm khổng lồ từ lòng đất bùng phát, khóa chặt nhục thân hắn. Cơn đau từ vết thương vai trái và lồng ngực nứt toác bùng lên dữ dội gấp mười lần, khiến hắn khuỵu ngã ngay sát thềm vũng máu.
Ninh Chuyết run rẩy vươn bàn tay phải gầy gò bám đầy bùn đất và huyết tro hướng về phía cuốn sổ rỉ sét.
"Muốn nghịch mệnh cải quy... phải dùng máu đao phủ tế sổ..."
Một giọng nói cổ xưa, uy nghiêm và đầy oán hận đột ngột vang vọng trong thức hải của hắn. Đó là ý chí của Đạo Nhân Vô Danh lưu lại trong truyền thừa ngọc giản vạn năm trước.
Ninh Chuyết không chút do dự. Hắn dùng ngón tay phải thô ráp tự cào rách vết thương lồng ngực Tội Ấn, lấy ra một dòng máu tim tươi rói rỉ máu đỏ thẫm, rồi áp mạnh bàn tay đẫm máu vào bìa da thú rỉ sét của Trảm Tiên Phán Mệnh Lục.
"Rầm!!!"
Khoảnh khắc máu của Ninh Chuyết chạm vào cuốn sổ, một luồng lực hút kinh hoàng bùng phát.
Cuốn sổ rỉ sét tựa như một con sa mạc khát nước vạn năm, điên cuồng hút cạn huyết dịch trong người hắn. Ninh Chuyết trợn tròn mắt, toàn thân co giật kịch liệt. Hắn cảm nhận rõ ràng từng dòng máu trong huyết quản, từng tia tủy xương và oán khí tích tụ từ Tội Ấn lồng ngực đang bị cuốn sổ hút sạch không còn một giọt.
Nhục thân hắn héo rút lại một cách đáng sợ, làn da đen sạm trở nên nhợt nhạt không còn một tia huyết sắc, đôi môi khô khốc nứt nẻ rỉ máu đen oán độc. Cơn đau này không chỉ tàn phá thể xác, mà nó đang trực tiếp mài mòn, xé rách linh hồn hắn thành trăm mảnh.
Nhưng đôi mắt xám tro của Ninh Chuyết vẫn trừng trừng nhìn vào cuốn sổ. Ý chí đòi lại công lý cho phụ thân, ý chí bảo vệ Ninh Dao mang Thuần Âm Chi Thể khỏi nanh vuốt tiên điện đã hóa thành một mỏ neo sắt đá, giữ vững đạo tâm của hắn không bị sụp đổ giữa cơn bão hút máu tàn khốc.
"Ta... không thể chết ở đây!" Ninh Chuyết gầm nhẹ trong cổ họng.
Hắn vận hành nhịp thở quy tức đến cực hạn, cưỡng ép chuyển hóa toàn bộ oán khí oán độc từ vết thương vai trái thành chất dinh dưỡng để duy trì sinh cơ cho tim mạch. Lấy độc trị độc, hắn dùng chính sự tàn khốc của oán khí nghĩa trang để chống chọi lại lực hút của pháp bảo lõi.
Cuốn sổ da thú rỉ sét bắt đầu run rẩy dữ dội, hấp thụ máu tim của hắn và tỏa ra một luồng u minh linh quang màu đỏ sậm ngút trời, chiếu sáng toàn bộ không gian tối tăm của mộ kiếm. Cùng lúc đó, Phán Mệnh Thần Bút rỉ sét bên cạnh cũng reo vang, tự động bay vào lòng bàn tay phải đang run rẩy của hắn.
Sự thức tỉnh của bộ đôi pháp bảo chấp pháp tối cao thời thái cổ lập tức làm chấn động quy tắc thiên quy của hạ giới.
Trên bầu trời của Mộ Kiếm Không Gian, sương mù xám độc tính đột ngột bị xé rách. Một đám mây lôi kiếp khổng lồ màu tím thẫm bỗng nhiên ngưng tụ với tốc độ kinh hoàng, phát ra những tiếng sấm nổ vang rền rĩ làm rung chuyển cả hang động.
Lôi Kiếp Phế Mạch.
Đây là trận lôi phạt thiên quy nhắm thẳng vào đan điền rách nát của Ninh Chuyết khi hắn nghịch chuyển mệnh quy để nhận chủ dị bảo. Linh lực bạo ngược của lôi kiếp chưa giáng xuống đã tạo ra một áp lực khổng lồ, khiến các tàn kiếm xung quanh vách đá đồng loạt vỡ vụn thành cát bụi.
"Cái gì thế kia?!"
Tiêu Thần đang vung kiếm định chém đứt cổ Diệp Hồng Trần bỗng nhiên khựng lại. Gã kinh hoàng ngước đầu nhìn lên đám mây lôi kiếp màu tím thẫm đang cuồn cuộn sát khí lôi đình trên đỉnh đầu. Luồng uy áp tối cao của thiên quy khiến huyết kiếm tẩm độc oán linh trong tay gã lập tức tắt ngấm hồng quang, run rẩy không kiểm soát.
Diệp Hồng Trần cũng gượng dậy, đôi mắt tuấn lãng trợn tròn nhìn về phía vũng máu sâu. Y nhìn thấy vị đao phủ hèn mọn mang Tội Ấn rỉ máu—kẻ mà y tưởng đã chết ngoài rìa mộ kiếm—lúc này đang đứng thẳng lưng giữa vũng máu rực sáng u minh linh quang đỏ sậm, một tay cầm cuốn sổ da thú, một tay nắm chặt cây bút lông xương rỉ sét.
"Lôi kiếp... Làm sao một phàm nhân phế mạch lại có thể dẫn dụ thiên lôi giáng thế?!" Tiêu Thần hét lên đầy hoảng loạn.
Ninh Chuyết không quan tâm đến sự kinh ngạc của bọn họ. Hắn ngước nhìn đạo lôi đình màu tím nhạt đầu tiên đang ngưng tụ thành hình rồng sét khổng lồ trên chín tầng mây, chuẩn bị giáng xuống nghiền nát đan điền rách nát của mình.
Nhục thân hắn mang đầy vết nứt rỉ máu đen oán độc, kinh mạch rách nát nghiêm trọng sau quá trình nhận chủ tàn khốc. Nếu chịu trực diện một đòn lôi phạt này, hắn chắc chắn sẽ tan xương nát thịt vĩnh viễn.
Nhưng Trảm Tiên Phán Mệnh Lục rỉ sét trên tay hắn đã thức tỉnh, bắt đầu ghi chép nhân quả của những kẻ có mặt tại hiện trường. Sợi tơ nhân quả màu xám tro nhạt kết nối giữa hắn, Diệp Hồng Trần và Tiêu Thần bỗng hiện rõ mồn một trong nhãn quang phán mệnh.
Một kế hoạch nghịch thiên cải mệnh điên cuồng lập tức hình thành trong thức hải của Ninh Chuyết.
"Uỳnh!!!"
Đạo lôi đình màu tím nhạt đầu tiên nổ tung trên đỉnh đầu Ninh Chuyết, mang theo sát lực hủy diệt thiên địa giáng thẳng xuống. Oán lực từ vũng máu cổ xưa bùng phát rực sáng ngút trời, nhuộm đỏ cả không gian mộ kiếm, thu hút sự chú ý và sát ý tột độ của cả Tiêu Thần lẫn Diệp Hồng Trần hướng về phía hắn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!