Nhạc nềnTaohua

Linh Kiếm Mộ Dị Động

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão lôi đình ngoài nghĩa trang Linh Châu phân điện vẫn gầm rú không ngớt, trút xuống những đợt mưa tầm tã như muốn nhấn chìm cả vùng đất u ám này vào dòng nước đen tanh nồng mùi huyết tro. Bên trong túp lều tranh rách nát, Ninh Chuyết đang quỳ rụp trên nền đất ẩm ướt. Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, vết rạch sâu hoắm tự tay khắc lúc nãy để kết nối Đồng Sinh Khế vẫn đang rỉ ra những giọt máu tươi đỏ thẫm xen lẫn tơ máu đen ngòm của oán độc. Cơn đau từ linh hồn phản chiếu ngược lại từ Tào Lĩnh khiến đan điền phế mạch của hắn nhói lên từng đợt như bị thiêu đốt. Bả vai trái, nơi bị roi oán linh Huyết Xích của Tào Phi quất trúng, da thịt đã cháy sém, bốc lên làn khói xám nhạt mang theo mùi khét lẹt của linh hồn bị mài mòn.


Ninh Chuyết cắn chặt răng, không hề phát ra một tiếng rên rỉ. Hắn vận hành Bí quyết thở Lão Thạch Đầu, cố gắng điều hòa nhịp tim đang đập loạn xạ. "Hít vào ba phần tử khí, thở ra bảy phần oán niệm..." Luồng khí lạnh từ đất nghĩa trang theo hơi thở thấm vào lục phủ ngũ tạng, tạm thời đóng băng cảm giác đau đớn tột cùng đang tàn phá nhục thân hắn. Trên ngón tay gầy gò, chiếc Nhẫn đồng rỉ sét của mẫu thân để lại vẫn tỏa ra một quầng tàn quang u minh màu xám tro nhạt, cô lập hoàn toàn túp lều tranh khỏi những luồng thần thức bói toán đang điên cuồng quét qua từ hướng biệt phủ Tào gia.


Đột nhiên, một luồng nhiệt lượng nóng bỏng bùng phát từ phía sau lưng Ninh Chuyết.


Cơn nóng rát không phải từ bên ngoài, mà nó rực cháy từ sâu trong da thịt, ngay tại vị trí hình xăm cổ xưa mà tổ phụ Ninh Thiên Kỳ đã dùng mực oán khí ẩn hình để vẽ lên lưng hắn trước khi qua đời. Ninh Chuyết rùng mình, cảm nhận rõ ràng từng đường nét của hình xăm đang sống dậy, tựa như những con giun đất nung đỏ đang bò trườn trên xương sống hắn. Sức nóng lan tỏa, kích thích vào Tội Ấn hình chữ thập trước ngực khiến nó sủi bọt máu đen kịt.


Hắn gượng dậy, lết thân xác suy kiệt đến bên mảnh gương đồng vỡ nát đặt trên chiếc hòm gỗ cũ kỹ. Ghé lưng vào ánh sáng lờ mờ của tàn quang nhẫn đồng, Ninh Chuyết nhìn qua gương. Trên tấm lưng gầy gò lộ rõ xương sườn của hắn, một bức họa đồ phức tạp rực sáng ánh đỏ sậm của huyết dịch và oán khí đang hiện hình mồn một. Đó là bản đồ chi tiết của Linh Kiếm Mộ—nghĩa địa tàn kiếm hoang phế nằm rìa nghĩa trang tiên điện, nơi chôn cất hàng vạn thanh kiếm gãy và tàn hồn cổ tu sĩ vạn năm trước.


"Linh Kiếm Mộ dị động..." Ninh Chuyết thầm thì, đôi mắt xám tro co rút lại.


Hắn nhìn về phía cửa sổ lều tranh rách nát. Qua màn mưa đen kịt, ở phía chân trời xa xôi hướng bắc, một luồng sương mù màu xám đỏ khổng lồ đang cuồn cuộn bốc lên, che phủ cả ánh chớp lôi đình. Tiếng kiếm reo u uất, trầm đục như tiếng gào thét của hàng vạn vong hồn dưới lòng đất vọng về, khiến không khí xung quanh trở nên lạnh buốt thấu xương.


Ninh Chuyết lập tức hiểu ra vấn đề. Dao động oán khí cực độ từ vụ chém đầu oan sai lúc chập tối tại pháp trường, kết hợp với luồng nhân quả rỉ máu từ Đồng Sinh Khế mà hắn vừa kích hoạt, đã làm lung lay phong ấn cổ xưa của Linh Kiếm Mộ, khiến nó bộc phát sớm hơn dự tính.


"Đây là cơ hội duy nhất..." Ninh Chuyết tự nhủ, ánh mắt hiện lên vẻ quyết liệt.


Hắn biết rõ tình thế của mình hiện tại nguy ngập đến mức nào. Tào Lĩnh sau khi bị khế ước đồng sinh trói buộc thọ nguyên chắc chắn đang điên cuồng phái sát thủ truy tìm kẻ thủ ác hướng về phía nghĩa trang. Thúc phụ Ninh Hoài Hải đã bán đứng muội muội Ninh Dao, đêm mai người của Tào gia sẽ đến hầm quặng cổ bắt cô bé mang Thuần Âm Chi Thể đi luyện đan. Phụ thân Ninh Hoài Sơn thì đang thoi thóp trong ngục tối chờ ngày hành quyết. Với tu vi Luyện Khí tầng 3 phế mạch và nhục thân đầy thương tích này, hắn không thể bảo vệ được ai nếu không tìm thấy cơ duyên để giải phong đan điền rách nát.


Mà cơ duyên đó, theo lời di ngôn của tổ phụ, chính là Phán Mệnh Thần Bút rỉ sét đang bị phong ấn sâu trong mộ kiếm. Chỉ có bộ đôi Phán Mệnh Lục và Thần Bút mới có thể giúp hắn thực hiện tráo đổi số mệnh một cách hoàn hảo để bắt tiên nhân gánh tội thay phàm nhân.


Ninh Chuyết không chút do dự. Hắn khoác vội chiếc đao phủ bào xám đẫm nước mưa, giắt thanh sắt rỉ sét dùng để dọn dẹp nghĩa trang vào hông. Thanh sắt này tuy thô sơ nhưng đã hấp thụ sát khí pháp trường nhiều năm, được hắn mài dũa bén ngót, hoàn toàn không mang theo nửa tia dao động linh lực nào—vũ khí hoàn hảo để ám sát mà không để lại dấu vết thiên cơ.


Hắn bước ra khỏi lều, nương theo bóng tối của những hàng cây dâu rỉ sét, lướt nhanh về phía bắc nghĩa trang. Nhờ chiếc Nhẫn đồng rỉ sét che giấu khí tức, hắn trông giống như một bóng ma vô hình hòa vào màn mưa lạnh.


Khi tiến sát đến ngoại vi Linh Kiếm Mộ, sương mù xám độc tính bắt đầu dày đặc, ăn mòn da thịt Ninh Chuyết khiến vệt bỏng trên vai hắn nhói đau. Ninh Chuyết vận hành nhịp thở quy tức, ngậm một ngụm rượu tịnh linh thô sơ để bảo vệ phế quản khỏi chướng khí.


Trước mắt hắn, Linh Kiếm Mộ hiện ra như một thung lũng chết khổng lồ. Hàng vạn thanh tàn kiếm rỉ sét cắm ngược trên đất đá xám xịt, tạo thành một kiếm trận thiên nhiên vô cùng tàn khốc. Kiếm khí rỉ sét vô chủ bay lượn tự do trong không trung, rít lên những tiếng gió sắc lẹm có thể dễ dàng rạch nát nhục thân của bất kỳ kẻ xâm nhập nào.


Nhưng điều khiến Ninh Chuyết phải lập tức dừng bước ẩn nấp sau một ngôi mộ đá đổ nát là một quầng sáng màu xanh lam thanh khiết đang rực sáng ở lối vào duy nhất của mộ kiếm.


Lục Vô Song.


Nữ thiên tài kiếm tu của Linh Châu Kiếm Phái đang ngự trên một tảng đá cao. Nàng mặc đạo bào màu xanh lam thanh nhã, mái tóc đen dài bay múa trong gió mưa, gương mặt lạnh lùng như băng sương không một chút cảm xúc. Trên tay nàng, thanh trường kiếm "Hàn Sương" đang tỏa ra hàn khí thấu xương, ngưng tụ nước mưa xung quanh thành những bông tuyết nhỏ lơ lửng.


"Linh Châu Kiếm Phái đã phong tỏa nơi này..." Ninh Chuyết nấp sát vào vách đá, tim đập khẽ.


Hắn nhìn thấy hàng chục đệ tử kiếm phái đang thiết lập các cột lôi trận phòng ngự xung quanh lối vào, ngăn cản bất kỳ tán tu nào bén mảng đến gần. Lục Vô Song có tu vi Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong, kiếm ý đã đạt đến tiểu thành. Chỉ cần một cái quét mắt của nàng cũng đủ để phát hiện ra một tu sĩ Luyện Khí cấp thấp nếu có dao động linh lực rò rỉ.


"Kiếm trận Linh Kiếm Mộ đang tự hủy do oán khí quá tải. Trong vòng nửa canh giờ nữa, nếu không vào được trung tâm, cấm chế sẽ hoàn toàn khép lại vĩnh viễn." Ninh Chuyết nhìn bản đồ rực nóng trên lưng, thầm tính toán. Bản đồ hiển thị có một lối đi ngầm tối mật tên là Mật đạo Vô Danh nối liền nghĩa trang trực tiếp vào lòng mộ kiếm, nhưng lối vào mật đạo đó lại nằm ngay dưới chân tảng đá nơi Lục Vô Song đang tọa trấn.


Hắn phải vượt qua tầm quét thần thức của nàng.


Đột nhiên, Lục Vô Song vung kiếm Hàn Sương. Một đường kiếm quang màu xanh lam khổng lồ chém ngang trời, quét sạch một vùng sương mù xám ngoại vi mộ kiếm để kiểm tra dị động. Kiếm khí lạnh buốt lướt qua sát sườn ngôi mộ đá nơi Ninh Chuyết đang trốn, chấn động mạnh khiến vách đá rạn nứt.


Ninh Chuyết biến sắc. Sương mù bị xua tan đồng nghĩa với việc vị trí ẩn nấp của hắn sắp bị lộ diện dưới nhãn quang của Lục Vô Song.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Ninh Chuyết đưa ra quyết định táo bạo. Hắn vận hành Ngụy Giả Đan Điền, cưỡng ép đóng băng hoàn toàn dòng chảy linh lực yếu ớt của Luyện Khí tầng 3, đồng thời giải phong một lượng lớn oán độc từ Tội Ấn trước ngực bọc lấy nhục thân. Cơ thể hắn lập tức trở nên lạnh ngắt, khí tức biến mất hoàn toàn, trông không khác gì một cái xác chết phu dịch phàm nhân bị oán khí gặm nhấm vứt bỏ ở nghĩa trang.


Hắn ngã nhào ra đống huyết tro bùn đất, giả chết.


Lục Vô Song thu kiếm, đôi mắt lạnh lùng quét qua khu vực nghĩa trang vừa bị phát quang. Thần thức Luyện Khí đỉnh phong của nàng lướt qua người Ninh Chuyết, nhưng chỉ nhận thấy đó là một cái xác phàm nhân dơ bẩn bốc mùi oán độc Tội Ấn dơ bẩn. Nàng chán ghét thu hồi tầm mắt, tập trung vào kiếm trận đang dị động phía sau.


"Trận pháp sắp sụp đổ, tăng cường phòng ngự!" Lục Vô Song lạnh lùng ra lệnh cho các đệ tử.


Ngay lúc đó, một tiếng nổ kinh hoàng vang lên từ lòng đất Linh Kiếm Mộ. Kiếm trận cổ xưa bộc phát cực hạn, hàng vạn thanh tàn kiếm rỉ sét đồng loạt rung chuyển, bắn ra những luồng kiếm khí rỉ sét đỏ sậm xé rách không gian, tạo thành một cơn bão kiếm khí tàn phá diện rộng.


"Răng rắc!"


Một đạo kiếm khí rỉ sét vô chủ đột ngột bay sượt qua vách đá, lao thẳng về phía Ninh Chuyết đang nằm giả chết.


Ninh Chuyết không thể nằm im được nữa. Luồng kiếm khí này mang theo tàn ý cổ xưa cực kỳ tàn tẫn, nếu trúng phải, nhục thân phế mạch của hắn sẽ bị chém làm đôi ngay lập tức. Hắn lộn người bật dậy, rút thanh sắt rỉ bên hông vung lên gạt đỡ.


"Keng!"


Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên giữa màn mưa. Nhưng thanh sắt phàm trần của hắn làm sao chống đỡ nổi kiếm khí cổ xưa bạo ngược? Chỉ trong một hơi thở, thanh sắt rỉ sét đã bị chém gãy đôi, vỡ vụn thành nhiều mảnh nhỏ bắn tung tóe.


Dư ba của kiếm khí rỉ sét lao thẳng vào bả vai trái của hắn, rạch một vết thương sâu hoắm đến tận xương. Máu tươi đỏ thẫm lập tức tuôn ra, nhuộm đỏ cả lớp áo bào xám. Oán độc từ kiếm khí rỉ sét xâm nhập vào kinh mạch vai trái, gây ra một cơn đau buốt thấu xương như có hàng vạn con kiến độc đang cắn xé.


Ninh Chuyết nghiến răng đến mức bật máu môi, dùng nhịp thở quy tức để cưỡng ép nuốt ngược tiếng thét vào trong. Hắn không được để lộ tiếng động lúc này.


"Kẻ nào?!"


Lục Vô Song nhạy cảm nghe thấy tiếng kim loại gãy vụn. Nàng đột ngột quay phắt lại, trường kiếm Hàn Sương chỉ thẳng về phía ngôi mộ cổ nơi Ninh Chuyết vừa di chuyển. Một luồng kiếm ý băng sương thấu xương khóa chặt không gian xung quanh.


Ninh Chuyết chịu đựng cơn đau rách vai trái, liếc nhìn hình xăm trên lưng đang rực nóng như thiêu đốt. Bản đồ hiển thị rõ ràng: ngay dưới thềm đá nứt nẻ bên cạnh chân hắn có một kẽ hở thời không nhỏ của kiếm trận cổ—đó chính là lối vào mật đạo Vô Danh.


Hắn không màng đến vết thương đang rỉ máu oán độc, dồn toàn bộ lực lượng nhục thân thô sơ đạp mạnh vào phiến đá nứt nẻ dưới chân. Phiến đá sụp xuống, lộ ra một khoảng trống tối tăm ẩm ướt.


Ninh Chuyết lách người nhảy xuống mật đạo ngầm ngay trước khi luồng kiếm quang Hàn Băng của Lục Vô Song giáng lâm.


"Ầm!!!"


Kiếm quang màu xanh lam chém nát vụn ngôi mộ đá cổ xưa và phiến đá lối vào, đóng băng hoàn toàn khu vực xung quanh thành một khối băng lạnh buốt. Lục Vô Song lướt tới nhìn xuống hố sâu đã bị băng sương phong tỏa hoàn toàn, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. Nàng không cảm nhận được bất kỳ dao động linh lực nào của tu sĩ, chỉ có mùi oán độc dơ bẩn của phàm nhân.


"Chỉ là một tên phu dịch phàm nhân bị kiếm khí quật trúng rơi xuống hầm đất sao?" Nàng lạnh lùng lẩm bẩm, vung tay thi triển một đạo Hàn Băng trận pháp phong tỏa hoàn toàn lối vào hố sâu để tránh oán khí rò rỉ, rồi quay lưng bước đi.


Trong khi đó, bên trong đường hầm tối tăm của Mật đạo Vô Danh.


Ninh Chuyết rơi xuống nền đất đá ẩm ướt, bả vai trái rỉ máu oán độc ướt sũng áo bào. Hắn gượng dậy, dùng tay phải bịt chặt vết thương trên vai, hơi thở dồn dập rách nát. Bóng tối xung quanh dày đặc, chỉ có tàn quang xám nhạt từ Nhẫn đồng rỉ sét tỏa ra soi sáng lối đi hẹp chằng chịt mạng nhện.


Hắn đã vượt qua được phòng tuyến của Lục Vô Song và bước vào lòng Linh Kiếm Mộ. Nhưng áp lực thời gian vô cùng gấp gáp; cấm chế bên ngoài đã bị đóng băng phong tỏa, hắn chỉ có thể đi sâu hơn vào trung tâm để tìm lối thoát khác.


Ninh Chuyết bước đi từng bước loạng choạng dọc theo hành lang đá cổ xưa. Cơn đau từ vai trái và lồng ngực rỉ máu do Đồng Sinh Khế liên tục mài mòn thần trí hắn.


Đột nhiên, khi hắn vừa bước qua một khúc quanh tiến gần đến ranh giới trung tâm Mộ Kiếm Không Gian, một luồng kiếm ý tàn khốc vô hình, cổ xưa và tàn bạo tột độ đột ngột quét qua hành lang như một cơn bão quét.


Luồng kiếm ý này không có thực thể vật lý, nhưng nó mang theo oán niệm tích tụ vạn năm của hàng vạn cổ tu sĩ bị phân thây tại nghĩa địa này. Nó lướt qua nhục thân Ninh Chuyết, không chém rách da thịt bên ngoài, nhưng trực tiếp đâm thẳng vào thức hải và đan điền phế mạch của hắn.


"A...!!!"


Ninh Chuyết không thể nhịn được nữa, phát ra một tiếng gầm rống đau đớn tột cùng.


Sự va chạm giữa kiếm ý tàn khốc cổ xưa và oán độc Tội Ấn lồng ngực tạo ra một phản ứng dữ dội. Vết sẹo Tội Ấn hình chữ thập trước ngực hắn đột ngột nứt toác ra làm đôi, máu tươi lẫn máu đen oán độc phun trào như suối, nhuộm đen cả khoảng đất đá dưới chân. Đan điền phế mạch của hắn rạn nứt nghiêm trọng, các sợi tơ nhân quả màu xám quanh chiếc Nhẫn đồng rỉ sét bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, rít lên những tiếng u uất rợn người.


Ninh Chuyết quỵ hai gối xuống đất bùn, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực đang nứt toác rỉ máu dữ dội, đôi mắt xám tro trợn tròn rực lên tia máu đỏ sậm đầy u uất và đau đớn cực hạn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!