Ngục Tối Trấn Linh
Đạo lôi quang đỏ sậm mang theo sức nóng thiêu rụi vách đá rít gió lao thẳng về phía góc tối hành lang đá đen nơi Ninh Chuyết đang nín thở.
Sức nóng khủng khiếp ập đến trước, mang theo mùi khét lẹt của đá đen bị nung chảy. Ninh Chuyết áp chặt lưng vào vách đá, lồng ngực phập phồng dữ dội. Vết sẹo hình chữ thập của Tội Ấn Linh Châu trước ngực hắn lúc này nóng rực lên như một thanh sắt nung đỏ, không ngừng kích động oán khí trong đan điền phế mạch. Hắn biết, chỉ cần một tia oán khí này rò rỉ ra ngoài, sát trận lôi hỏa của hộ thành đại trận do Ôn Như Ngọc kích hoạt sẽ lập tức tập trung toàn bộ uy lực nghiền hắn thành tro bụi.
"Hít vào ba phần tử khí, thở ra bảy phần oán niệm..."
Ninh Chuyết vận hành Bí quyết thở Lão Thạch Đầu. Luồng khí lạnh từ nền đá đen ẩm ướt theo nhịp thở thấm sâu vào lục phủ ngũ tạng, cưỡng ép nhịp tim đang đập điên cuồng phải chậm lại. Trên ngón tay gầy gò, chiếc Nhẫn đồng rỉ sét khẽ ngân lên một tiếng u minh trầm đục vô âm. Tàn quang xám tro nhạt từ chiếc nhẫn tỏa ra, bọc chặt lấy nhục thân hắn, cô lập hoàn toàn hơi thở oán độc và đồng bộ dao động linh lực của hắn với chiếc ngọc bài chấp pháp của tên đệ tử ngoại môn đã chết. Dưới lớp ngụy trang hoàn hảo của Ngụy Giả Đan Điền, khí tức của hắn hiển hiện ra ngoài chỉ là một tu sĩ Luyện Khí tầng một phế vật đang sợ hãi co rúm.
"Vù..."
Đạo lôi quang đỏ sậm quét qua sát sạt mũi chân Ninh Chuyết, để lại một vệt cháy sém sâu hoắm trên nền đá đen rỉ sét. Sức nóng quét qua khiến tà áo bào xám rách nát của hắn xoăn lại, bốc lên một làn khói mỏng. Ninh Chuyết không hề chần chừ, đôi mắt xám tro tĩnh lặng của hắn đảo nhanh trong bóng tối, định vị chính xác bức tường đá khắc họa hình rồng lôi cổ xưa ở cuối hành lang.
Hắn lấy từ trong ngực áo ra tấm Địa Đồ Mật Đạo Vô Danh bằng da thú cũ kỹ. Khi một giọt máu tươi từ ngón tay hắn nhỏ xuống, những đường vẽ u minh màu đỏ sậm trên bản đồ bỗng rực sáng, chỉ thẳng vào một khe nứt nhỏ ẩn giấu ngay dưới móng vuốt của bức điêu khắc rồng lôi. Đây chính là lối vào Mật đạo Vô Danh nối liền nghĩa trang và ngục tối mà tổ tiên Ninh gia đã âm thầm đào vạn năm trước.
Ninh Chuyết lướt đi như một bóng ma xám tro, bước chân không hề phát ra một tiếng động nhỏ. Hắn đưa tay ấn mạnh vào móng vuốt đá đen, vận hành một tia linh lực thổ thuộc tính tinh thuần từ Địa Mạch Đột Phá truyền vào trận nhãn ẩn giấu.
"Két..."
Một phiến đá đen lặng lẽ dịch chuyển, lộ ra một lối đi hẹp tối tăm, ẩm ướt dẫn thẳng xuống lòng đất sâu. Ninh Chuyết nhanh chóng lách người vào trong, phiến đá ngay lập tức khép chặt lại, ngăn cách hoàn toàn tiếng gầm rú của sát trận lôi hỏa bên ngoài.
Bước đi trong lòng Mật đạo Vô Danh, không khí càng lúc càng trở nên lạnh lẽo và ngột ngạt. Những bức tường bao quanh lối đi được xây dựng bằng đá trấn linh khổng lồ. Loại đá này là khắc tinh của mọi tu sĩ, có khả năng hấp thụ và dập tắt hoàn toàn mọi dao động pháp lực thông thường. Dưới sự áp chế của đá trấn linh, đan điền Luyện Khí tầng chín đỉnh phong thực sự của Ninh Chuyết bị đè nén nặng nề, khiến hắn cảm thấy lồng ngực nghẹn lại, hô hấp trở nên khó khăn.
Thế nhưng, Ninh Chuyết không hề hoảng loạn. Hắn biết rõ đá trấn linh chỉ có thể áp chế linh lực ngũ hành thông thường, còn quy tắc nhân quả tối cổ của Trảm Tiên Phán Mệnh Lục đang ẩn hình trong ngực hắn và chiếc Nhẫn đồng rỉ sét thì hoàn toàn nằm ngoài sự kiểm soát của loại đá này. Hắn lầm lũi bước đi, bàn tay phải luôn nắm chặt chuôi đoản đao rỉ sét dắt bên hông.
Hắn nhớ lại những lời chỉ điểm của Lão Tôn—vị tù nhân oan sai bị giam cầm lâu năm ở tầng hai ngục tối mà hắn từng âm thầm chăm sóc vết thương hằng ngày. Lão Tôn đã dùng móng tay rạch lên đất cát sơ đồ kiến trúc ngục tối chi tiết, chỉ ra rằng tầng hai là nơi canh phòng ngặt nghèo nhất của Giám Sát Đường Linh Châu, trong khi tầng ba sâu nhất là phòng tra tấn của Hình Phạt Đường dưới sự chấp chưởng của cai ngục trưởng tàn bạo Lý Mậu.
"Trần Thiết từng nói, giờ Hợi là lúc lính canh thay ca, nhưng vì cuộc bạo loạn của Triệu Cương ngoài cổng thành, Giám Sát Đường chắc chắn sẽ tăng cường tuần tra đột xuất." Ninh Chuyết thầm nghĩ, đôi mắt xám tro lóe lên tia sáng lạnh lùng. "Ta phải cực kỳ cẩn trọng."
Khi tiến sát đến lối ra của mật đạo thông vào hành lang tầng hai ngục tối, Ninh Chuyết nghe thấy những tiếng bước chân sắt thép rầm rập dội vào vách đá. Hắn lập tức dừng bước, áp sát nhục thân vào góc tối của khe đá.
Qua khe hở nhỏ của phiến đá ngăn cách, Ninh Chuyết nhìn thấy ba đệ tử tuần tra của Giám Sát Đường Linh Châu đang chậm rãi tiến lại gần. Bọn chúng mặc đạo bào xanh lam bó sát người, hông đeo roi sắt dài rực sáng lôi quang nhạt. Đi đầu là một tên đệ tử có gương mặt hốc hác, tay phải đang nâng một chiếc la bàn đồng cổ kính—đó chính là la bàn tầm cốt, pháp bảo chuyên dùng để định vị xương tủy của những kẻ mang oán khí đậm đặc hoặc Tội Ấn.
"Mẹ kiếp, lũ phu dịch ngoài cổng thành điên rồi sao? Dám bạo loạn phá hoại chốt thuế." Một tên lính canh đi sau lầm bầm chửi rủa. "Làm hại chúng ta phải xuống cái ngục tối hôi thối này rà quét từng phòng giam."
"Bớt lảm nhảm đi." Tên đi đầu lạnh lùng ngắt lời. "Trưởng lão Trần Hải đã ra lệnh, kẻ cướp ngục giết chết Lý Mậu rất có thể vẫn đang lẩn trốn trong ngục tối. Mau đốt Tầm Cốt Linh Hương lên!"
Nói đoạn, tên đệ tử đi đầu lấy ra một nén nhang màu xanh xám, dùng một tia lôi hỏa nhỏ châm lửa. Ngay lập tức, một làn khói xanh nhạt, không mùi bắt đầu lan tỏa khắp hành lang ngục tối.
Ninh Chuyết nấp sau cột đá trấn linh bỗng cảm thấy xương cốt lồng ngực mang Tội Ấn bắt đầu rực nóng lên một cách bất thường. Những hạt bột xanh phát sáng cực nhỏ từ làn khói xanh bắt đầu bị oán khí trên người hắn thu hút, lơ lửng trong không trung và có xu hướng bay thẳng về phía phiến đá nơi hắn đang ẩn nấp.
"Nguy rồi." Ninh Chuyết biến sắc mặt. Tầm Cốt Linh Hương là loại nhang truy quét cực kỳ nham hiểm, một khi bột hương bám vào nhục thân mang Tội Ấn, nó sẽ phát sáng rực rỡ khiến hắn hoàn toàn lộ hình trước la bàn tầm cốt.
Hắn quyết định phải tạo ra một sự xao nhãng để kéo giãn đội hình tuần tra. Ninh Chuyết âm thầm truyền một tia oán lực vào khôi lỗi gỗ rách Mộc Đầu đang nằm co rúm trong góc mật đạo ngầm phía sau, ra lệnh cho nó tạo ra một tiếng động ở lối ngách rẽ trái.
Thế nhưng, ngay khi khôi lỗi gỗ vừa cử động khớp nối gỗ rách nát, đá trấn linh xung quanh vách tường lập tức bộc phát một luồng tịnh quang u tối, điên cuồng hấp thụ oán lực duy trì khôi lỗi. Khớp chân trái gỗ của Mộc Đầu lập tức cứng đờ, đổ sụp xuống đất đá tạo thành một tiếng "cộc" nhỏ khô khốc nhưng không đúng vị trí mong muốn. (Failed attempt!).
Tiếng động nhỏ nhoi đó ngay lập tức lọt vào tai tên đệ tử Giám Sát Đường đi đầu.
"Ai đó?!"
Tên đệ tử gầm lên, vung tay nâng cao chiếc la bàn tầm cốt.
"Két... két... két..."
Kim la bàn bằng đồng rỉ sét trên tay hắn đột ngột quay tít điên cuồng, sau đó dừng lại và phát sáng đỏ rực như máu, chỉ thẳng về phía vách đá trấn linh nơi Ninh Chuyết đang áp sát nhục thân nín thở.
Khoảnh khắc sinh tử cận kề, Ninh Chuyết biết mình không thể lùi bước được nữa. Hắn không thể thi triển pháp thuật hệ hỏa hay kiếm khí chính tông vì đá trấn linh sẽ dập tắt nó ngay lập tức, và việc đó cũng sẽ làm lộ tu vi Luyện Khí tầng chín thực sự của hắn trước Ôn Như Ngọc đang quét thần thức toàn thành.
Nhưng hắn vẫn còn một thứ vũ khí khác không bị đá trấn linh áp chế: Sáo xương rỉ sáo.
Ninh Chuyết dứt khoát đưa tay trái vào ngực áo, rút ra cây sáo xương rỉ sáo làm từ xương sườn cổ ma. Trên thân sáo vẫn còn hằn sâu một vết rạn nứt nhỏ chưa được sửa chữa từ trận chiến trước. Hắn vung tay lướt ra khỏi góc tối vách đá, đưa sáo lên môi, dồn toàn bộ thần thức lực đang mỏi mệt cực độ của mình vào ống sáo, thổi ra khúc nhạc Trấn Hồn.
"U u u..."
Một âm thanh trầm đục, u oán và lạnh thấu xương đột ngột bùng phát, vang vọng khắp hành lang ngục tối chật hẹp. Sóng âm u minh màu xám tro nhạt nương theo tiếng gió hú địa đạo cuộn xoáy lao thẳng về phía ba tên đệ tử Giám Sát Đường.
Sóng âm này không mang theo dao động pháp lực ngũ hành, mà nó là đòn tấn công trực tiếp vào thần hồn. Ba tên đệ tử tuần tra bỗng cảm thấy đầu óc nhói buốt như bị hàng vạn cây kim rỉ sét đâm xuyên qua thức hải. Đôi mắt bọn chúng trợn ngược, linh lực lôi quang trên roi sắt lập tức tắt ngấm, toàn thân cứng đờ đứng yên tại chỗ như những bức tượng đá không có linh hồn. Trấn Hồn Khúc đã đóng băng hoàn toàn thần hồn và linh lực của chúng trong vòng ba hơi thở ngắn ngủi.
"Mười điểm Công Đức, kích hoạt!"
Ninh Chuyết âm thầm hét lớn trong lòng. Trang sách trắng Vô Danh Phổ bên trong Trảm Tiên Phán Mệnh Lục rực sáng u minh linh quang. Hắn thi triển Gạch Tên Ẩn Thân, bôi đen tạm thời tên mình trên sổ sinh tử của tiên điện. Nhục thân hắn nhạt nhòa dần rồi biến mất hoàn toàn vào bóng tối.
Hắn lướt nhanh qua hành lang như một luồng gió vô hình, áp sát tên đệ tử đi đầu. Bàn tay gầy guộc của Ninh Chuyết vung lên, ném ra một nhúm bột khử mùi tịnh linh tẩm oán khí, chuẩn xác dập tắt nén Tầm Cốt Linh Hương đang cháy trên tay hắn, đồng thời quét sạch lớp bột xanh phát sáng đang lơ lửng trong không trung.
"Khục..."
Ninh Chuyết nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ đau đớn. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép thổi sáo xương rỉ sáo đang bị rạn nứt trong không gian kín của ngục tối là vô cùng tàn khốc. Sóng âm u minh phản chấn ngược lại khiến thức hải hắn chấn động dữ dội, tai phải đau buốt và bắt đầu rỉ ra một vệt máu tươi nhỏ, tiếng ù tai gào thét u uất vang lên liên tục làm nhòe đi thần trí hắn. Thần thức lực của hắn vốn đã suy kiệt sau khi thu nạp linh hồn cha, nay lại càng thêm cạn kiệt.
Khi ba hơi thở kết thúc, ba tên đệ tử Giám Sát Đường đột ngột rùng mình tỉnh lại. Bọn chúng hoang mang nhìn quanh hành lang trống rỗng, nén linh hương trên tay đã tắt ngấm từ lúc nào, la bàn tầm cốt cũng trở lại trạng thái tĩnh lặng không còn phát sáng đỏ.
"Chuyện gì vừa xảy ra thế?" Tên đệ tử đi sau run rẩy hỏi, tay vẫn ôm chặt lấy cái đầu đang đau nhức như búa bổ.
"Chắc... chắc là do oán khí rò rỉ từ tầng ba quá đậm đặc làm nhiễu loạn thần hồn." Tên đi đầu lắp bắp, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi. "Mau... mau đi báo cáo với trưởng lão Trần Hải! Nơi này tà môn quá!"
Bọn chúng hoảng hốt quay đầu tháo chạy ngược lên tầng một, hoàn toàn không biết rằng kẻ cướp ngục vô hình vừa lướt qua vai bọn chúng.
Ninh Chuyết hiện hình ở cuối hành lang tầng hai, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh. Hắn lảo đảo tựa vào vách đá đen trấn linh để giữ vững thân hình không bị ngã khuỵu. Kinh mạch bắp tay phải của hắn đau nhức nhối, vết sẹo Tội Ấn trước ngực vẫn rỉ ra vài giọt máu tươi thấm đẫm đạo bào xám.
"Lối vào tầng ba ngục tối..." Ninh Chuyết gượng dậy, đôi mắt xám tro nhìn chằm chằm vào cánh cửa sắt đen khổng lồ chặn đứng lối đi phía trước.
Cánh cửa sắt đen khổng lồ được bao bọc bởi hàng vạn sợi xích sắt khóa linh rực sáng lôi quang đỏ sậm của Hình Phạt Đường. Đây là cấm chế khóa linh cực kỳ kiên cố, ngăn cản mọi sự thâm nhập vật lý thông thường.
Từ sâu dưới lòng đất tầng ba, qua khe hở của cánh cửa sắt đen, những tiếng roi da quất xé thịt chan chát bùng phát vang dội, kèm theo đó là tiếng cười điên cuồng, tàn bạo của cai ngục trưởng Lý Mậu vọng lên:
"Ninh Hoài Sơn! Lão già bướng bỉnh! Hôm nay ta sẽ dùng roi da tẩm muối linh này rút cạn từng giọt tủy xương của ngươi! Để xem ngươi còn giấu chiếc nhẫn đồng rỉ sét kia ở đâu!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!