Nhạc nềnTaohua

Bạo Loạn Thành Linh Châu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối sâu thẳm trong Cấm địa quặng mỏ Ninh gia lạnh lẽo và đặc quánh như vũng bùn vạn năm không thấy ánh mặt trời. Trên vách đá đen rỉ sét, những vệt nước ngầm mang theo mùi quặng sắt nồng nặc nhỏ từng giọt xuống khe đất, phát ra những tiếng "tóc, tóc" đều đặn, u ám gõ vào lòng người.


Ninh Chuyết đứng lặng trong bóng tối, bàn tay gầy guộc khẽ xoa nhẹ mái tóc rối bết đầy bụi than của Ninh Dao. Cô bé mười hai tuổi mang Thuần Âm Chi Thể đang ôm chặt chiếc túi thơm chứa cỏ tịnh linh, đôi mắt to tròn trong suốt chứa đầy nước mắt nhưng mím chặt môi, không dám phát ra một tiếng nấc nhỏ. Sát bên cạnh, kiếm tu phản nghịch Diệp Hồng Trần đang tựa lưng vào vách đá, thanh tàn kiếm "Hồng Trần" bọc trong vải xám rách nát dựng bên hông. Sắc mặt y nhợt nhạt do linh lực kiệt quệ, nhưng đôi mắt kiêu sa phong trần vẫn rực lên một ngọn lửa ngạo cốt bất khuất.


Phía trên đầu họ, tiếng nổ ầm ầm của trận pháp bạo phá dội xuống liên hồi. Lâm Thần—tên đệ tử trận pháp kiêu ngạo của tiên điện—đang vung la bàn khống trận, điều động hàng vạn luồng lôi quang màu đỏ sậm ngưng tụ quanh lối vào hầm quặng cổ. Trận pháp phong tỏa đang khép lại từng chút một, muốn biến cấm địa quặng mỏ này thành một ngôi mộ chôn sống bọn họ.


"Diệp huynh," Ninh Chuyết khàn giọng truyền âm, đôi mắt xám tro tĩnh lặng đến đáng sợ dưới mái tóc đen xõa ngang vai. "Tào Phi đang phong tỏa phía trên, nhưng phong ấn cổ xưa của tổ tiên Ninh gia dưới lòng đất cấm địa này mang tính chất trấn áp ma khí rất mạnh. Chỉ cần huynh và Dao nhi không vận hành linh lực bừa bãi, la bàn tầm cốt của chúng sẽ không thể dò thấu. Hãy ở lại đây bảo vệ Dao nhi. Ta phải ra ngoài."


Diệp Hồng Trần siết chặt chuôi tàn kiếm, nhíu mày: "Ngươi định đi đâu? Đan điền của ngươi tuy đã đột phá nhờ Địa Mạch Tinh Huyết, nhưng linh lực vẫn chưa ổn định. Phía ngoài kia là thiên la địa võng của Chấp Pháp Tiên Điện Linh Châu!"


"Thời hạn hành quyết phụ thân ta chỉ còn đúng một ngày," Ninh Chuyết cụp mắt, che giấu sát ý lạnh thấu xương đang cuộn xoáy trong thức hải. "Ta không thể ngồi chờ chết dưới lòng đất này. Ta phải đột nhập vào ngục tối. Muốn làm được điều đó, ta cần một mồi nhử khổng lồ để bẻ gãy sự kiểm soát nghiêm ngặt của tiên điện tại Linh Châu Thành. Huynh hãy tin ta."


Không đợi Diệp Hồng Trần trả lời, Ninh Chuyết dứt khoát vận hành Địa Mạch Ngự Thân. Nhục thân hắn khẽ chấn động, linh lực thổ thuộc tính tinh thuần cuộn lên, bao bọc lấy cơ thể gầy gò của hắn rồi chìm dần vào lòng đất đá mỏ. Hắn nương theo những vết rạn nứt địa chất cổ xưa mà tổ phụ Ninh Thiên Kỳ đã ghi nhớ, di chuyển không tiếng động dưới lòng đất sâu hàng chục trượng, hoàn toàn lách qua rìa trận pháp phong tỏa của Lâm Thần mà không để lại một chút dao động linh lực nào trên mặt đất.


Khi Ninh Chuyết trồi lên từ một ngách hầm bỏ hoang bên rìa Khu ổ chuột Huyết Tro, bầu trời Linh Châu đã bị bao phủ bởi một màn sương mù xám xịt bốc lên từ lò thiêu xác pháp trường. Tro bụi huyết lệ bám đầy trên những mái nhà tranh rách nát, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, u uất đến nghẹt thở.


Hắn lướt đi như một bóng ma xám tro trong những con ngõ hẹp hôi thối, tiến thẳng vào một mật thất ngầm nằm dưới lòng một lò rèn bỏ hoang.


Trong mật thất tối tăm, dưới ánh lửa bập bùng của một bếp than rỉ sét, Triệu Cương—thủ lĩnh của Huyết Tro Phàm bang—đang đứng cùng hàng chục phu dịch mỏ vạm vỡ. Trên bả vai Triệu Cương vẫn quấn băng gạc thấm đẫm máu tươi do vết roi oán khí của lính canh, nhưng đôi mắt gã rực lửa căm hờn trước sự bóc lột tàn tợn của tiên điện.


"Bang chủ!" Triệu Cương cùng đám phu dịch lập tức quỳ một gối xuống đất cát ẩm ướt khi thấy Ninh Chuyết xuất hiện. "Ngài đã về! Tào gia đang điên cuồng vây quét từ đường, anh em phu dịch ở các quặng mỏ đều đang bị dồn vào đường cùng. Tiên điện vừa ban bố lệnh cưỡng đoạt thọ nguyên diện rộng để gia cố đại trận!"


Ninh Chuyết bước đến trước chiếc bàn gỗ mục nát, đặt tay lên chuôi đoản đao rỉ sét dắt bên hông. Hắn nhìn thẳng vào Triệu Cương, giọng nói điềm tĩnh nhưng mang theo một sức nặng vạn quân:


"Triệu Cương, thời gian không còn nhiều. Ngày mai cha ta sẽ bị đưa lên đoạn đầu đài. Ta cần ngươi và toàn bộ anh em Huyết Tro Phàm bang phát động một cuộc bạo loạn quy mô lớn ngay tại cổng thành Linh Châu."


Triệu Cương không hề do dự, gã siết chặt thanh xà beng sắt nặng tám mươi cân bám đầy bụi than, gầm lên qua kẽ răng: "Chỉ cần bang chủ ra lệnh, mạng của mười vạn phu dịch mỏ Huyết Tro đều là của ngài! Tiên điện coi chúng ta như súc vật, bòn rút thọ nguyên của cha mẹ, con cái chúng ta để luyện chế Mệnh Đan cho lũ tiên nhân cao ngạo hưởng lạc. Chúng ta thà chết trận còn hơn chết héo trong quặng tối!"


Ninh Chuyết gật đầu, lấy ra một chiếc túi da thú cũ kỹ. Hắn đổ lên bàn một lượng lớn bột xám lấp lánh linh quang nhạt—đó chính là Hương Hỏa Vụn (incense ash) ngưng tụ lực lượng đức tin phàm nhân mà A Sương đã thu gom từ các miếu thờ đổ nát, phối hợp với oán khí tinh thạch nghiền mịn.


"Thứ này chứa đựng oán niệm và đức tin bất khuất của vạn dân phàm nhân," Ninh Chuyết chỉ tay vào đống bột xám. "Khi bạo loạn bùng nổ, hãy ném thứ bột này vào đội hình lính canh chấp pháp. Oán lực tích tụ của nó sẽ bộc phát, tạm thời dập tắt lôi quang kiếm khí và làm nhiễu loạn thần thức ngự kiếm của chúng. Các ngươi dùng số lượng khổng lồ và xà beng sắt để đập phá các chốt thuế, tạo ra một mớ hỗn độn cực đại tại cổng thành."


Trong thức hải của Ninh Chuyết, thanh Nhân Hoàng Kiếm phôi (Sơ cấp) khẽ ngân lên một tiếng trầm hùng, như cộng hưởng với ý chí liều chết của đám phu dịch phàm nhân trước mặt. Luồng đức tin rực cháy từ lòng căm hận bóc lột thọ nguyên đang không ngừng tràn vào, gia cố cho lưỡi kiếm phôi rực sáng ánh kim nhạt.


"Bang chủ yên tâm!" Triệu Cương vung xà beng sắt, đôi mắt đỏ ngầu sát khí. "Hôm nay, Huyết Tro Phàm bang sẽ nhuộm đỏ cổng thành Linh Châu!"


Nửa canh giờ sau, tại cổng đông của Linh Châu Thành, bầu không khí ngột ngạt bỗng bị xé rách bởi tiếng gầm rú của hàng ngàn con người.


Hàng vạn phu dịch mỏ rách rưới, mặt mũi nhem nhuốc bụi than rầm rập tràn ra từ khu ổ chuột Huyết Tro như một trận lũ quét đen kịch. Đi đầu là Triệu Cương, ngực trần lộ ra những vết sẹo roi da chằng chịt rỉ máu. Gã vung chiếc xà beng sắt khổng lồ, gầm lên một tiếng sấm sét:


"Tiên Điện vô đạo! Bòn rút thọ nguyên! Hủy hoại gia tộc chúng ta! Hôm nay, phàm nhân Linh Châu không nộp thuế nữa!"


"Uỳnh!!!"


Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Chiếc xà beng sắt nặng nề của Triệu Cương đập thẳng xuống chốt thuế bằng đá đen canh phòng cổng thành, đập nát vụn chiếc la bàn trận pháp thu thuế rực sáng lôi quang vàng kim. Mảnh đá, bụi đồng tiền vàng bay tung tóe khắp không gian.


"Phản rồi! Lũ kiến hôi phàm nhân dám mưu phản!"


Tên chấp sự canh gác cổng thành hoảng hốt hét lên. Ngay lập tức, hàng trăm binh lính chấp pháp tiên điện mặc đạo bào đỏ sậm vung trường kiếm rực sáng lôi quang lướt tới. Những luồng kiếm khí lôi đình sắc bén chém ngang dọc vào đám đông không tấc sắt.


"Phập! Phập!"


Máu tươi bắn tung tóe trên thềm đá xám. Hàng chục phu dịch phàm nhân đi đầu bị kiếm khí chém đứt lìa nhục thân, ngã gục xuống vũng máu đen. Thế nhưng, cái chết không làm lu mờ ý chí của họ. Hàng vạn người phía sau tiếp tục tràn lên như thiêu thân lao vào lửa, dùng chính thân xác phàm trần để lấp đầy khoảng trống của kiếm quang.


"Ném!!!" Triệu Cương hét lớn, vạt vai phải bám đầy máu tươi do một đường kiếm sượt qua.


Hàng ngàn phu dịch đồng loạt vung tay, ném ra những nắm bột Hương Hỏa Vụn trộn lẫn oán khí tinh thạch vào không trung.


"Bùng!!!"


Một làn sương mù màu xám tro u ám đột ngột bùng phát dữ dội tại cổng thành. Lực lượng đức tin bất khuất và oán niệm tích tụ vạn năm của phàm nhân oan khuất Linh Châu nổ tung như một cơn bão đen. Luồng oán khí nồng đậm cuộn xoáy, gặm nhấm và dập tắt hoàn toàn lôi quang trên trường kiếm của lính canh. Những tên tu sĩ ngự kiếm trên không trung bỗng cảm thấy thức hải nhói buốt như bị kim châm, pháp lực hỗn loạn khiến chúng lảo đảo rơi rụng xuống đất cát như chim gãy cánh.


"Đập nát chúng cho ta!" Triệu Cương gầm lên, dẫn đầu đám phu dịch lao vào cận chiến, vung xà beng đập nát đầu những tên lính gác đang mất đi linh lực.


Cùng lúc đó, tại ngách cửa phụ phía tây của Chấp Pháp Tiên Điện - Phân điện Linh Châu, Ninh Chuyết đang đứng nép mình trong bóng tối của một cột đá cổ rêu phong.


Hắn đã mặc vào một bộ đạo bào xám nhạt của đệ tử ngoại môn tiên điện, đầu đội mũ trùm che khuất đôi mắt xám tro tĩnh lặng. Dưới lớp ngụy trang của Ngụy Giả Đan Điền, khí tức của hắn hiển hiện ra ngoài hoàn toàn chỉ là một tu sĩ Luyện Khí tầng một phế mạch yếu ớt, hỗn tạp đầy rẫy sơ hở. Chiếc Nhẫn đồng rỉ sét trên ngón tay hắn khẽ ngân lên một tiếng u minh vô âm, tỏa ra một quầng tàn quang xám tro nhạt bao bọc lấy toàn thân, cô lập hoàn toàn hơi thở Tội Ấn trên lồng ngực khỏi mọi trận pháp rà quét.


Ninh Chuyết lạnh lùng quan sát ngách cửa phụ. Hai tên lính canh chấp pháp đứng đó đang hoảng loạn nhìn về hướng cổng đông—nơi những cột khói đen oán khí và lôi quang vàng kim đang nổ tung dữ dội, tiếng gầm thét của hàng vạn phu dịch vang vọng khắp thành trì.


"Báo động! Cổng đông bị bạo loạn quy mô lớn! Lũ phu dịch mỏ đang đập phá chốt thuế! Mau điều động lực lượng ra chi viện!" Tiếng truyền tin từ ngọc giản vang lên dồn dập trong tay một tên lính gác.


"Lũ kiến hôi điên rồi sao? Đi! Mau đi cổng đông lập công!" Hai tên lính gác ngách cửa phụ không chút do dự, vung kiếm lướt nhanh về phía cổng đông, bỏ lại ngách cửa phụ hoàn toàn trống trải.


Ninh Chuyết nở một nụ cười lạnh lùng. Hắn lướt đi như một bóng ma không tiếng động, tiến sát đến cánh cửa ngách phụ được bảo hộ bởi một trận pháp lôi hỏa mỏng manh.


Hắn lấy ra một chiếc ngọc bài chấp pháp bám đầy vết máu khô—đây chính là tín vật của một đệ tử chấp pháp bị hắn ám sát đêm qua. Ninh Chuyết đeo chiếc Nhẫn đồng rỉ sét sát vào ngọc bài, vận hành một tia linh lực thổ thuộc tính tinh thuần truyền vào chiếc nhẫn. Chiếc nhẫn đồng khẽ rung nhẹ, hấp thụ huyết khí của Ninh Chuyết rồi tỏa ra một luồng linh quang xám tro đặc thù, cưỡng ép đồng bộ khí tức Tội Ấn của hắn với dao động linh lực trên ngọc bài.


"Tách..."


Một tiếng động nhỏ vang lên, trận pháp lôi hỏa bảo hộ ngách cửa phụ nhận diện khí tức trùng khớp, tự động hé mở một khe hở vừa đủ một người lách qua. Ninh Chuyết nhanh chóng lướt vào bên trong hành lang đá đen của tiên điện, cánh cửa lập tức khép chặt lại sau lưng hắn.


Hắn đã thâm nhập vào bên trong sào huyệt của kẻ thù thành công. Hành lang đá đen ngột ngạt tràn ngập oán khí của hàng vạn phàm nhân bị giam giữ vây quanh hắn, đá trấn linh hai bên vách tường không ngừng hút lấy linh lực mỏng manh của lớp ngụy trang.


Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc Ninh Chuyết vừa đặt chân lên hành lang đá đen, một biến cố kinh hoàng bỗng bộc phát.


Từ phía cổng thành đông, một tiếng nổ lớn xé rách chín tầng mây địa mạch.


Trên bầu trời Linh Châu Thành, hàng vạn luồng lôi quang vàng kim khổng lồ của hộ thành đại trận đột ngột rực sáng chói mắt, biến đêm tối thành ban ngày. Luồng uy áp Trúc Cơ Trung Kỳ khổng lồ, bạo ngược như thiên kiếp giáng lâm bùng phát từ đỉnh đầu thành trì.


Phó điện chủ Ôn Như Ngọc đích thân ngự trên một thanh trường kiếm vàng kim khổng lồ, tà áo tím nhạt tung bay, gương mặt đạo mạo như ngọc của lão lúc này vặn vẹo đầy sát ý ngập trời. Lão nhìn xuống biển người phu phàm nhân đang bạo loạn dưới chân, khàn giọng gầm lên một tiếng sấm sét:


"Lũ nghịch tặc phàm nhân hèn mọn! Dám phá hoại đại trận bòn rút của thượng giới! Hôm nay, ta sẽ dùng máu của các ngươi để tế trận!"


Ôn Như Ngọc vung tay áo, kích hoạt toàn bộ chế độ sát phạt của Phong tỏa Linh Châu thành đại trận.


Ngay lập tức, hộ thành đại trận chuyển dịch từ trạng thái phòng ngự sang chế độ sát trận lôi hỏa diệt thế. Những tia sét đỏ sậm rực cháy oán hỏa bắt đầu giáng xuống như mưa bão, không chỉ tàn sát phu dịch ngoài cổng thành, mà luồng rà quét của sát trận lôi hỏa bắt đầu luồn lách qua các khe nứt đá đen, quét thẳng vào mọi ngõ ngách bên trong Chấp Pháp Tiên Điện.


Một đạo lôi quang đỏ sậm mang theo sát ý hủy diệt đang rà quét dọc theo hành lang đá đen nơi Ninh Chuyết đang đứng, ép sát đến vị trí của hắn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!