Mật Đạo Đổi Mạng
Lôi quang vàng kim từ đại trận phong tỏa rực sáng trên bầu trời Linh Châu, sấm sét bắt đầu nổ vang dồn dập, luồn lách qua các khe nứt đá đen rọi thẳng xuống lòng hầm quặng tối tăm, báo hiệu một trận bão vũ lôi phạt diệt thế sắp giáng xuống đầu những kẻ nghịch thiên.
Sâu trong lòng đất, Từ đường Ninh gia vốn đã sụp sụp đổ một nửa nay lại càng rung chuyển dữ dội hơn. Những mảng vữa mục nát, những viên ngói vỡ rào rào trút xuống như mưa. Trong bóng tối ẩm ướt của từ đường, chú chó đen già rụng lông Hắc Lân Khuyển—linh thú gác từ đường cũ của Ninh gia—đột ngột đứng phắt dậy. Đôi mắt đục ngầu của nó bỗng rực lên một tia u quang đỏ sậm, bốn chân run rẩy nhưng vẫn cố đứng vững trước thềm đá rêu phong. Nó ngửi thấy mùi sát khí lôi điện cực kỳ nồng nặc đang áp sát từ phía trên.
"Gâu! Gâu!"
Tiếng sủa khàn đặc, bi phẫn của con khuyển già vang vọng khắp không gian u ám, truyền thẳng xuống hầm quặng cổ Ninh thị phía dưới. Đây là tiếng báo động cuối cùng của nó.
Ngay sau đó, một luồng roi điện màu đỏ sậm rít gió xé rách sương mù, giáng thẳng xuống mái nhà từ đường. Tiếng nổ oanh tạc đinh tai nhức óc vang lên, cổng từ đường bằng gỗ mục nát nổ tung thành trăm mảnh. Tào Phi dẫn đầu hàng chục chấp pháp đệ tử mặc đạo bào đỏ sậm rầm rập tràn vào như lũ quét. Trên tay phải của gã, cây roi oán linh 'Huyết Xích' đang uốn lượn như rắn độc, phát ra những tiếng gào thét u ám của hàng vạn oan hồn phàm nhân.
"Lũ phế vật Ninh gia! Mau lăn ra đây chịu chết!" Tào Phi gầm rống, đôi mắt rực sát ý điên cuồng. Gã vung roi quất mạnh vào nhục thân gầy gò của Hắc Lân Khuyển. Con khuyển già dùng chút linh lực u minh cuối cùng lao lên cắn xé, nhưng nhục thân suy thoái của nó làm sao chống đỡ được uy lực của pháp bảo Luyện Khí tầng chín đỉnh phong. Tiếng xương gãy giòn giã vang lên, con khuyển già bị lôi hỏa thiêu rụi hoàn toàn, chỉ kịp để lại một tiếng rên rỉ bi thương trước khi hóa thành tàn tro.
Dưới lòng đất hầm quặng, Ninh Chuyết nghe thấy tiếng khuyển già im bặt, lồng ngực hắn bỗng thắt lại, đôi mắt xám tro tĩnh lặng rực lên một tia u uất tột cùng. Con khuyển già kia đã dùng cả tính mạng của mình để kéo dài cho hắn vài hơi thở quý giá. Hắn không được phép lãng phí sự hy sinh đó.
"Huynh trưởng..." Ninh Dao nhỏ nhắn gầy gò đang ôm chặt lấy chiếc túi thơm chứa cỏ tịnh linh, đôi mắt to tròn ngập tràn nước mắt và sự sợ hãi tột độ, nhưng cô bé vẫn ngoan ngoãn mím chặt môi, tuyệt đối không dám phát ra một tiếng khóc lớn.
"Dao nhi, đừng sợ. Có ta ở đây." Ninh Chuyết khàn giọng truyền âm, bàn tay gầy guộc xoa nhẹ mái tóc rối của muội muội.
Hắn lập tức vận hành Ngụy Giả Đan Điền. Luồng linh lực thổ thuộc tính cuộn xoáy thâm hậu của Luyện Khí hậu kỳ tầng chín đỉnh phong trong đan điền thực sự lập tức bị cưỡng ép phong tỏa đi ngược kinh mạch, chỉ để lộ ra ngoài dao động linh lực hỗn tạp, yếu ớt của Luyện Khí tầng một phế mạch. Trên ngón tay gầy gò của hắn, chiếc Nhẫn đồng rỉ sét của mẫu thân để lại khẽ ngân lên một tiếng u minh vô âm, tỏa ra một quầng tàn quang xám tro nhạt bao bọc lấy toàn thân hắn và Ninh Dao.
Chưa dừng lại ở đó, Ninh Chuyết dứt khoát mở cuốn sổ da thú cổ xưa Trảm Tiên Phán Mệnh Lục (Rỉ sét) trong lồng ngực ra. Trang sách trắng Vô Danh Phổ lập tức hiện lên.
"Tiêu hao mười lăm điểm Công Đức Điểm."
Ninh Chuyết thầm niệm trong lòng. Thần quang u minh rực sáng, tên của hắn và Ninh Dao trên trang sách trắng tạm thời bị một làn sương đen bôi mờ. Trạng thái Vô Danh Phổ Gạch Tên được kích hoạt, giúp cả hai hoàn toàn vô hình trước mọi thần thức rà quét của Cốt Ảnh Trận và la bàn tầm cốt của đối phương.
"Rầm! Rầm!"
Tiếng bước chân sắt thép rầm rập dội thẳng xuống mật đạo ngầm. Tào Phi vung roi oán khí đập nát từng phiến đá hầm mỏ, gầm thét: "La bàn cốt ảnh chỉ rõ hơi thở oán khí của tên đao phủ phế vật kia ở ngay khu vực này! Lục soát từng ngách hầm cho ta! Bất kỳ kẻ nào cản đường... giết không tha!"
Ninh Chuyết ôm chặt Ninh Dao vào lòng, nép mình sát vào góc tối của xà nhà đổ nát trên đỉnh hầm quặng cổ. Hắn nín thở, nhịp tim vận hành theo nhịp thở quy tức của Lão Thạch Đầu, chậm rãi và kiên định như đá tảng. Qua khe hở của những thớ gỗ mục, hắn nhìn thấy Tào Phi lướt qua ngay sát sườn, khoảng cách gần đến mức hắn có thể ngửi thấy mùi khét của lôi hỏa bốc lên từ cây roi Huyết Xích. Chấp pháp đệ tử cầm la bàn tầm cốt rà quét liên tục, nhưng nhờ có Nhẫn đồng rỉ sét và Vô Danh Phổ che giấu thiên cơ, kim la bàn chỉ quay tròn vô định không thể định hướng.
"Thiếu chủ! Toàn bộ ngách hầm phía tây đều trống không, không phát hiện dấu vết phàm nhân!" Một tên đệ tử chấp pháp báo cáo.
"Phế vật! Một lũ phế vật!" Tào Phi nổi điên, vung roi quất nát một cột đá chịu lực, khiến đất đá sạt lở dữ dội. "Hắn mang theo một con ranh Thuần Âm và một tên kiếm tu phế nhân, không thể chạy nhanh như vậy được!"
Ninh Chuyết biết rằng nếu tiếp tục ẩn nấp, sớm muộn gì Tào Phi cũng sẽ dùng lôi hỏa thiêu rụi toàn bộ hầm quặng này. Hắn cần một mồi nhử khổng lồ để đánh lạc hướng gã, tạo khoảng trống đưa Ninh Dao vào nơi trú ẩn an toàn nhất.
Hắn âm thầm truyền linh lực vào sợi tơ nhân quả vô hình, kích hoạt khôi lỗi gỗ rách Mộc Đầu đang nằm phục sẵn dưới hầm đất sảnh ngoài.
"Uỳnh!"
Khôi lỗi gỗ rách Mộc Đầu—với cánh tay trái gỗ đã bị chém đứt lìa nham nhở bám đầy độc dịch màu xanh tím—bất ngờ lao ra từ hầm đất cát. Nó rống lên một tiếng trầm đục bằng oán lực, nhấc bổng một tảng đá nặng trăm cân ném thẳng về phía toán lính canh chấp pháp.
"Có ma tu! Nó ở đây!" Đám lính canh hoảng loạn hét lên.
"Chết đi, lũ chuột nhắt!" Tào Phi mắt đỏ ngầu, vung roi oán khí Huyết Xích quất tới. Luồng lôi điện tím thẫm khổng lồ bộc phát, mang theo sát lực hủy diệt thiên địa đánh thẳng vào nhục thân gỗ của Mộc Đầu.
Mộc Đầu giơ chiếc khiên gỗ tẩm oán khí lên chống đỡ, nhưng lôi điện của Luyện Khí tầng chín quá bạo ngược. Tiếng nổ vang dội, chiếc khiên gỗ nát vụn, lôi hỏa thiêu rụi phần lớn nhục thân gỗ của khôi lỗi, chém đứt lìa hoàn toàn phần chân trái của nó khiến Mộc Đầu ngã rầm xuống đất cát.
Nhân cơ hội Tào Phi đang điên cuồng dồn hỏa lực tiêu diệt khôi lỗi, Ninh Chuyết lập tức kích hoạt Trận pháp Hoài Nghi sơ cấp đã bố trí sẵn quanh từ đường Ninh gia.
Một làn sương mù mỏng màu xám tro u ám đột ngột bùng phát, che phủ toàn bộ tầm nhìn và làm nhiễu loạn hoàn toàn thần thức của toán lính canh. Chúng bắt đầu la hét, tự nghi ngờ hướng đi và vung kiếm chém loạn xạ vào đồng đội do ảo giác trận pháp.
Ninh Chuyết ôm chặt Ninh Dao, thi triển Địa Mạch Ngự Thân. Nhục thân của hắn chìm dần vào lòng đất đá mỏ lấp lánh linh quang thổ, lướt đi nhanh chóng và không tiếng động qua các địa đạo ngầm dẫn sâu vào Cấm địa quặng mỏ Ninh gia—nơi có phong ấn cổ xưa của tổ tiên ngăn cản mọi sự dò tìm.
Khi đã đưa được Ninh Dao đến lối vào cấm địa an toàn, Ninh Chuyết quay đầu lại nhìn lối ngầm đang rực sáng lôi hỏa. Hắn muốn phong tỏa hoàn toàn lối đi này để bảo vệ muội muội. Hắn lấy ra một lá Oán Hỏa Phù tự chế bằng Huyết Lệ Mực, truyền oán lực định kích nổ để làm sập đường hầm.
Thế nhưng, Tào Phi phản ứng cực nhanh. Nhận ra ảo trận, gã kích hoạt lôi trận phòng ngự quanh người, vung roi Huyết Xích tạo ra một luồng lôi quang vàng kim khổng lồ quét sạch sương mù. Luồng sát lực lôi đình bạo ngược của gã quét qua lối vào hầm ngầm, dập tắt hoàn toàn sức nổ của Oán Hỏa Phù một cách dễ dàng trước khi nó kịp bùng phát ngọn lửa xám.
Ninh Chuyết trong lòng chấn động. Thực lực của Tào Phi cùng trang bị của tiên điện quá mạnh, đao pháp cận chiến và bùa chú tự chế của hắn hiện tại không thể đối đầu trực diện mà không để lộ tu vi Luyện Khí tầng chín thực sự. Hắn dứt khoát từ bỏ việc dây dưa, đẩy Ninh Dao vào sâu trong cấm địa quặng mỏ Ninh gia rồi tự mình ẩn thân vào bóng tối vách đá bằng Vô Danh Phổ.
Phía ngoài, Tào Phi vung roi đánh nát vụn khôi lỗi Mộc Đầu thành những mảnh gỗ cháy khét. Nhận ra mình bị lừa bởi một khôi lỗi rách, gã điên cuồng gầm rú. Gã vung roi Huyết Xích đập nát bức tượng tổ tiên Ninh gia bằng đá rêu phong ở trung tâm từ đường để hả giận.
"Rầm!!!"
Bức tượng cổ sụp đổ hoàn toàn, vỡ vụn thành trăm mảnh đá đen. Thế nhưng, dưới đống đổ nát của bức tượng, đôi mắt tàn nhẫn của Tào Phi đột ngột co rụt lại. Gã nhìn thấy trên thềm đá đen xuất hiện vài giọt máu tươi còn mới nguyên—hệ quả từ vết thương rỉ máu của Ninh Chuyết khi gánh chịu phản phệ nhục thân gánh oán lực lồng sắt—dẫn thẳng xuống một khe nứt ngầm tối tăm nối liền với mật đạo hầm quặng.
Tào Phi nở một nụ cười tàn nhẫn đến vặn vẹo, gã rít lên qua kẽ răng:
"Lũ chuột nhắt phàm nhân... hóa ra các ngươi trốn dưới lòng đất sao? Lâm Thần! Mau thiết lập trận pháp phong tỏa, phong ấn toàn bộ lối vào cấm địa này cho ta! Ta muốn chôn sống chúng dưới lòng đất mỏ!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!