Thiết Thiết Phong Tỏa - Bão Vũ Sắp Đến
Không khí bên trong phân điện Chấp Pháp Tiên Điện Linh Châu ngột ngạt đến mức gần như đông đặc lại. Trên bệ đá đen cao nhất của đại điện, Phó điện chủ Ôn Như Ngọc đứng chắp tay sau lưng, tà đạo bào màu tím nhạt rực rỡ không một nếp nhăn, gương mặt đạo mạo như ngọc tĩnh lặng không chút sóng gió. Thế nhưng, đôi mắt hẹp dài của lão lúc này đang co rụt lại thành một đường chỉ lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào thiếu nữ đang nằm co giật dưới sàn đá.
Tào Linh đã hoàn toàn không còn ra hình người. Làn da trắng ngần trước kia giờ đây phủ đầy những vết nứt lở loét đen ngòm, liên tục rỉ ra thứ dịch độc màu xanh tím bốc mùi hôi thối. Đan điền của mụ rách nát, kinh mạch đứt đoạn hoàn toàn, tu vi Luyện Khí tầng bảy độc tu đã bị phế bỏ không còn một mảnh. Mụ điên cuồng cào cấu mặt mình, gào thét những tiếng vô nghĩa về những con rết mù u minh và những oan hồn phàm nhân đang cắn xé thức hải.
"Phế vật."
Ôn Như Ngọc lạnh lùng phun ra hai chữ. Lão vung tay áo, một luồng áp lực Trúc Cơ Trung Kỳ khổng lồ quét qua, cưỡng ép đóng băng tiếng gào thét của Tào Linh. Ánh mắt lão chuyển sang Tào Phi đang quỳ bên cạnh, kẻ lúc này đang run rẩy dữ dội, lồng ngực phập phồng đầy phẫn nộ và sợ hãi.
"Tin tức ngục tối bị cướp, Lý Mậu bị giết, và Tào Linh bị phế... tất cả đều diễn ra trong vòng một canh giờ." Giọng Ôn Như Ngọc nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sát ý ngập trời. "Tào Phi, Chấp Pháp Đường của cha con ngươi quản lý ngục tối như thế này sao? Để một tên đao phủ phế mạch Luyện Khí tầng một dắt mũi, cướp đi Ninh Hoài Sơn, lại còn đoạt luôn cả bình Mệnh Đan Sơ Cấp?"
"Phó điện chủ bớt giận!" Tào Phi dập đầu mạnh xuống sàn đá đen, khàn giọng gào lên: "Tên Ninh Chuyết kia tuyệt đối không phải là phế vật! Hắn nắm giữ một cấm thuật nhân quả tà môn cực kỳ đáng sợ. Khi con quất roi oán khí vào hắn, cha con ở biệt phủ cách xa mười dặm lại bị phản phệ rách nát lồng ngực rỉ máu tươi! Hơn nữa, Tào Linh bị phế cũng là do bị hắn tráo đổi độc tính phản phệ! Kẻ đứng sau hắn chắc chắn là một ma đầu phương ngoại cực kỳ thâm sâu!"
Ôn Như Ngọc hừ lạnh một tiếng, không thèm tranh luận. Lão biết rõ, nếu vụ bê bối luyện chế Mệnh Đan từ thọ nguyên phàm nhân bị rò rỉ ra ngoài, hoặc tệ hơn là rơi vào tay những kẻ phản kháng ở trung giới, vương tọa của lão tại Linh Châu phân điện sẽ sụp đổ ngay lập tức. Lão không thể để bất kỳ kẽ hở nào tồn tại.
"Truyền lệnh của ta." Ôn Như Ngọc chậm rãi bước lên, tay phải nâng lên một chiếc ấn ngọc màu tím lấp lánh linh quang—Ấn ngọc 'Trấn Thiên'. "Ban bố lệnh Phong tỏa Linh Châu thành toàn diện. Kích hoạt đại trận Thiết Thiết Phong Tỏa, khởi động Cốt Ảnh Trận quét tầm xương toàn thành. Nội bất xuất, ngoại bất nhập! Ta muốn từng tấc đất, từng cái xương của phàm nhân Linh Châu đều phải hiện rõ trên la bàn chấp pháp!"
"Rầm!!!"
Một luồng lôi quang vàng kim khổng lồ đột ngột bùng phát từ đỉnh tháp Chấp Pháp Tiên Điện, vút thẳng lên chín tầng mây rồi hóa thành một chiếc lưới lôi đình vàng kim khổng lồ, bao phủ hoàn toàn chu vi trăm dặm của Linh Châu thành. Sấm sét bắt đầu nổ vang dồn dập trên bầu trời, ánh sáng vàng kim từ đại trận rọi xuống, khiến toàn bộ phàm nhân trong thành cảm thấy lồng ngực đau nhói như bị xích sắt khóa chặt.
"Tào Phi!" Ôn Như Ngọc ra lệnh: "Dẫn theo toàn bộ chấp pháp đệ tử của Chấp Pháp Đường, lục soát điên cuồng từng ngõ ngách khu ổ chuột Huyết Tro cho ta. Bất kỳ kẻ nào có liên quan đến Ninh gia, hoặc mang Tội Ấn đao phủ có dấu hiệu nghi vấn... giết không cần hỏi!"
"Tuân lệnh!" Tào Phi rít qua kẽ răng, đôi mắt rực lên sát ý điên cuồng. Gã siết chặt cây roi oán linh 'Huyết Xích' đã bị sứt mẻ, lập tức đứng dậy dẫn theo hàng trăm chấp pháp đệ tử mặc đạo bào đỏ sậm tràn ra ngoài.
...
Tại khu ổ chuột Huyết Tro, bão vũ chưa đến nhưng bầu không khí đã ngập tràn mùi máu và tro tàn.
Tiếng đập phá, tiếng khóc lóc thảm thiết và tiếng roi da quất xé thịt vang lên khắp nơi. Chấp pháp đệ tử dưới sự chỉ huy của Tào Phi tựa như một lũ ác quỷ, điên cuồng xông vào từng ngôi nhà tranh rách nát. Họ lật tung giường chiếu, đập nát hũ gạo nghèo nàn, lôi những phu dịch phàm nhân gầy gò ra đường tra khảo dã man.
"Nói! Ninh Chuyết đang trốn ở đâu?! Ninh Dao đang giấu ở ngách nào?!"
"Chát! Chát!"
Một lão phu dịch già nua bị quất roi oán khí đến rách da thịt, máu tươi nhuộm đỏ cả huyết tro dưới đất, thét lên đau đớn: "Tiên nhân tha mạng! Chúng tôi thực sự không biết! Ninh đao phủ đã biến mất từ đêm qua rồi!"
"Không biết thì chết!" Tào Phi gầm lên, vung roi quất thẳng vào cổ họng lão già, tước đoạt thọ nguyên khiến lão héo úa chết ngay tại chỗ. Sự tàn bạo của tiên điện đã đẩy phàm nhân khu ổ chuột vào nỗi tuyệt vọng tột cùng.
Thế nhưng, ngay khi lính chấp pháp đang điên cuồng vây quét khu ổ chuột, từ phía cổng Đông của thành Linh Châu bỗng vang lên một tiếng nổ trầm hùng.
"Uỳnh!!!"
Khói đen bốc lên ngút trời. Triệu Cương cùng hàng trăm phu dịch mỏ thuộc Huyết Tro Phàm bang, ngực trần đầy sẹo roi, tay cầm xà beng sắt và cuốc đào mỏ, đã kích nổ các bẫy quặng mỏ tự chế ngay tại chốt thuế cổng Đông.
"Tiên điện tàn sát phàm nhân! Chúng ta không làm nô lệ nữa! Đứng lên!!!" Triệu Cương gào lớn, dẫn đầu làn sóng phu dịch giận dữ lao vào đập phá các rào chắn lôi quang.
Cuộc bạo loạn nhỏ nhưng đầy quyết liệt tại cổng Đông lập tức thu hút sự chú ý của Giám Sát Đường. Tiếng chuông sắt báo động vang lên dồn dập, buộc một lượng lớn chấp pháp đệ tử đang vây quét khu ổ chuột phải chuyển hướng rút chạy về phía cổng Đông để trấn áp, giảm bớt áp lực ngột ngạt cho khu ổ chuột Huyết Tro.
...
Sâu dưới lòng đất, bên trong Hầm quặng cổ Ninh thị.
Không gian tối tăm, ẩm ướt và chằng chịt những lối đi ngầm chỉ có tiếng nước nhỏ giọt thánh thót. Ninh Chuyết đang ngồi xếp bằng trên một phiến đá đen phẳng, hai mắt nhắm nghiền.
Hắn đang vận hành Bí quyết thở Lão Thạch Đầu: "Hít vào ba phần tử khí, thở ra bảy phần oán niệm..." Nhịp thở của hắn cực kỳ chậm rãi, đều đặn, điều hòa huyết dịch đang sôi sục trong nhục thân. Đan điền thực sự của hắn—nơi vừa đột phá Địa Mạch Đột Phá đạt đến Luyện Khí hậu kỳ tầng chín đỉnh phong—đang cuộn xoáy linh lực thổ thuộc tính tinh thuần màu vàng kim sắc bén.
Thế nhưng, nhờ có Ngụy Giả Đan Điền vận hành đi ngược kinh mạch bên ngoài, khí tức rò rỉ ra ngoài của hắn chỉ dao động ở mức Luyện Khí tầng một phế mạch yếu ớt, hoàn hảo đánh lừa mọi thần thức rà quét.
Trên ngón tay gầy gò của hắn, chiếc Nhẫn đồng rỉ sét tỏa ra một quầng tàn quang xám tro nhạt bao bọc lấy toàn thân hắn và Ninh Dao đang ngủ thiếp đi bên cạnh, cô lập hoàn toàn hơi thở của hai anh em khỏi mạng lưới Cốt Ảnh Trận đang quét tầm xương điên cuồng phía trên mặt đất.
Trong thức hải của Ninh Chuyết, cuốn sổ da thú cổ xưa Trảm Tiên Phán Mệnh Lục (Rỉ sét) đang lơ lửng, tỏa ra linh quang u minh màu xám tro nhạt. Linh hồn đầy thương tích của phụ thân Ninh Hoài Sơn đang nằm ngủ đông an toàn bên trong không gian chứa của bảo vật, tuy mỏng manh nhưng sinh cơ đã được bảo toàn.
"Ninh đệ, uống viên thuốc này đi."
Tần Du bước tới, tà áo tố sắc giản dị dính vài vệt bùn đất ẩm ướt của hầm mỏ, gương mặt thanh nhã lộ vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn ngập tràn sự từ bi. Nàng chìa ra một viên đan dược màu xanh mộc tỏa hương thảo dược dịu nhẹ—Tịch Tà Đan.
Ninh Chuyết mở mắt, đôi mắt xám tro tĩnh lặng đón lấy viên đan dược, nuốt vào bụng. Luồng dược lực thanh mát lập tức lan tỏa, tịnh hóa hoàn toàn những oán độc nhẹ còn sót lại trong kinh mạch hắn sau trận chiến với Tào Linh.
"Đa tạ Tần cô nương." Ninh Chuyết khàn giọng nói, ánh mắt nhìn về phía lối vào tối tăm của hầm quặng. "Diệp huynh vẫn chưa về sao?"
"Ta về rồi đây."
Một giọng nói phong trần, khàn đặc vang lên từ bóng tối. Diệp Hồng Trần bước ra, trường bào trắng loang lổ vết máu khô đen, hông đeo thanh tàn kiếm Hồng Trần bọc trong vải xám. Gương mặt tuấn lãng của y lúc này tái nhợt, bả vai trái rỉ ra vài giọt máu tươi.
"Diệp huynh, huynh bị thương?" Tần Du lo lắng tiến lên, vội vàng lấy hộp châm cứu Vạn Sinh ra.
"Vết thương nhỏ ngoài da, không đáng ngại." Diệp Hồng Trần phất tay ngăn lại, ánh mắt y nhìn thẳng vào Ninh Chuyết đầy nghiêm trọng: "Ninh đệ, ta vừa từ hướng Sông Vô Oán trở về. Đường sống thủy lộ... đã hoàn toàn bị cắt đứt rồi."
Ninh Chuyết nhướng mày: "Hà Bá ra tay?"
"Phải." Diệp Hồng Trần nghiến răng, ngạo cốt kiếm tu r rỉ ra sát ý lạnh buốt: "Thần Sông Biến Chất kia đã nhận hối lộ của Tào Lĩnh. Lão dùng thủy trận phong tỏa toàn bộ mặt nước, rải hàng vạn Thủy Lôi Oán Linh chứa độc khí oán hận dưới lòng sông. Bất kỳ thuyền bè nào vượt sông lúc này đều sẽ bị thủy lôi kích nổ, linh hồn bị lũ cá yêu oán linh cắn xé đến chết. Chúng ta không thể trốn chạy bằng đường thủy được nữa."
Tần Du nghe vậy, sắc mặt lập tức nhợt nhạt: "Đường thủy bị chặn, phía trên mặt đất thì Ôn Như Ngọc đã kích hoạt Thiết Thiết Phong Tỏa toàn thành. Cốt Ảnh Trận đang quét tầm xương từng thước đất. Chúng ta bị dồn vào ngõ cụt rồi sao?"
Trong căn hầm quặng cổ tối tăm, bầu không khí bỗng chốc chìm vào sự im lặng chết chóc. Ba người họ, một đao phủ ngụy trang phế mạch, một kiếm tu suy kiệt linh lực, một nữ y sư không có khả năng chiến đấu, cùng một cô bé phàm nhân và một linh hồn đang ngủ đông... đối đầu với họ là toàn bộ sức mạnh bạo ngược của Chấp Pháp Tiên Điện Linh Châu.
Thế nhưng, Ninh Chuyết không hề có một tia hoảng loạn. Hắn chậm rãi đứng dậy, tà áo xám rách nát bám đầy huyết tro khẽ tung bay. Đôi mắt xám tro của hắn nhìn sâu vào bóng tối, phản chiếu những sợi tơ nhân quả màu xám tro đang kết nối chằng chịt giữa hắn và phân điện tiên điện phía trên.
"Đường sống không phải do trời ban, mà là do đao chém ra." Giọng Ninh Chuyết tĩnh lặng đến đáng sợ, chứa đựng một sự kiên định sắt đá.
"Ninh đệ, ngươi có kế hoạch gì?" Diệp Hồng Trần siết chặt chuôi tàn kiếm, hỏi.
Ninh Chuyết chỉ tay về hướng biệt phủ tiên điện phía trên lòng đất: "Ôn Như Ngọc phong tỏa toàn thành, kích hoạt cốt ảnh trận, mục đích là để dồn ép chúng ta lộ diện. Trận pháp phong tỏa khổng lồ này vận hành dựa vào dòng chảy linh khí của địa mạch Linh Châu, mà lõi trận nhãn của nó... chính là Huyết Lệ Trì nằm ngay dưới lòng ngục tối phân điện Chấp Pháp."
Hắn quay sang nhìn Diệp Hồng Trần, ánh mắt rực lên một tia sáng sắc lạnh: "Chúng ta không trốn nữa. Cách duy nhất để phá vỡ phong tỏa là chủ động tấn công vào Huyết Lệ Trì, phá hủy lõi trận nhãn phân điện."
"Tấn công phân điện?! Ngươi điên rồi sao?!" Tần Du kinh hãi che miệng: "Nơi đó có Ôn Như Ngọc tu vi Trúc Cơ Trung Kỳ trấn giữ, hộ trận lôi hỏa dày đặc, chúng ta xông vào chỉ có con đường chết!"
"Không chết." Ninh Chuyết lắc đầu, nụ cười lạnh lùng hiện rõ trên khóe môi: "Tào Lĩnh lạm dụng thiên quy bòn rút thọ nguyên phàm nhân để luyện đan, nhục thân lão thực chất đã chịu phản phệ cực nặng. Hắn cần Ninh Hoài Sơn gánh tội thay để vượt qua lôi phạt thiên quy sắp tới. Ta sẽ dùng Trảm Tiên Phán Mệnh Lục, cưỡng ép viết tên Tào Lĩnh bằng Huyết Lệ Mực lên sổ phán mệnh, thực hiện Quy tắc tráo mệnh lôi phạt."
Hắn siết chặt nắm tay phải, linh lực thổ thuộc tính rực sáng nhạt dưới làn da đen sạm: "Khi ta chịu Lôi Kiếp Phế Mạch của chính mình, ta sẽ tráo đổi số mệnh lôi phạt sang cho Tào Lĩnh gánh chịu ngay tại Huyết Lệ Trì. Lực lượng lôi phạt thiên quy tối cao bộc phát từ bên trong sẽ làm quá tải và nổ tung hoàn toàn lõi trận nhãn phân điện, bẻ gãy Thiết Thiết Phong Tỏa của Ôn Như Ngọc từ gốc rễ!"
Diệp Hồng Trần nghe xong kế hoạch điên cuồng nhưng hoàn hảo của Ninh Chuyết, lồng ngực ngạo cốt kiếm tu bỗng chốc sôi sục huyết khí. Y bước tới, vung tàn kiếm Hồng Trần chém mạnh vào một phiến đá đen bên cạnh, tạo ra tiếng va chạm keng giòn giã.
"Kế hoạch hay!" Diệp Hồng Trần cười lớn đầy hào sảng: "Dùng chính thiên quy giả dối của chúng để chôn vùi chúng! Ninh đệ, thanh tàn kiếm này của ta... nguyện làm kiếm hộ pháp bảo vệ ngươi tại Huyết Lệ Trì! Kẻ nào muốn cản bước ngươi viết tên lên sổ phán mệnh, phải bước qua xác Diệp Hồng Trần này trước!"
Tần Du nhìn hai nam tử trẻ tuổi trước mặt, lòng từ tâm cứu thế của nàng cũng bị ý chí bất khuất của họ làm lay động. Nàng kiên định gật đầu: "Ta sẽ chuẩn bị đầy đủ Tịch Tà Đan và châm ngọc bảo vệ tim mạch cho Ninh đệ. Dù có phải hy sinh đạo cơ y đạo, ta cũng sẽ giúp ngươi giữ vững thần trí trước ma oán Huyết Lệ Trì."
Ninh Chuyết nhìn các đồng minh trung thành bên cạnh, lồng ngực nhói lên một cảm giác ấm áp hiếm hoi. Hắn gật đầu, vung tay trái thu nạp Phán Mệnh Lục vào ngực áo, chuẩn bị bước vào cuộc quyết chiến sinh tử tối hậu.
Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc đó, mặt đất dưới lòng hầm quặng cổ bỗng chốc rung chuyển dữ dội.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Tiếng đất đá sụp đổ và tiếng nổ lôi điện vang dội từ phía lối vào từ đường Ninh gia phía trên dội xuống lòng đất ẩm ướt. Tiếng gầm rú kiêu ngạo của Tào Phi vang vọng qua các vách đá ngầm:
"Lũ chuột nhắt hèn mọn Ninh gia! La bàn cốt ảnh đã định vị được hơi thở oán khí của các ngươi dưới lòng đất từ đường sụp đổ rồi! Chấp pháp đệ tử nghe lệnh, phá vỡ phong ấn cửa hầm, vây sát toàn bộ hầm quặng cho ta!!!"
Lôi quang vàng kim từ đại trận phong tỏa rực sáng trên bầu trời Linh Châu, sấm sét bắt đầu nổ vang dồn dập, luồn lách qua các khe nứt đá đen rọi thẳng xuống lòng hầm quặng tối tăm, báo hiệu một trận bão vũ lôi phạt diệt thế sắp giáng xuống đầu những kẻ nghịch thiên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!