Nhạc nềnTaohua

Di Vật Rỉ Sét Và Khế Ước Đồng Sinh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão lôi đình tích tụ trên bầu trời Linh Châu cuối cùng cũng giáng xuống. Những tia chớp tím thẫm rạch đôi màn đêm xám xịt, rống lên những tiếng sấm đục ngầu như muốn nghiền nát cả vùng pháp trường hoang phế. Mưa bắt đầu rơi, nhưng nước mưa không hề thanh khiết; nó cuốn theo lớp huyết tro nhờn nhợt trên các phiến đá chém đầu, tạo thành những dòng nước màu đen xỉn, tanh nồng mùi rỉ sắt chảy tràn khắp lối đi.


Ninh Chuyết lầm lũi bước đi trong màn mưa, tấm lưng gầy gò hơi khòm xuống dưới sức nặng của chiếc đao phủ bào xám đẫm nước. Khóe miệng hắn vẫn còn vương vệt máu tươi đã khô, lồng ngực ê ẩm đau nhức do cú đá tàn bạo của Phạm Đồng lúc chập tối. Mỗi bước chân của hắn dẫm lên bùn đất nghĩa trang đều phát ra tiếng nát vụn của những mảnh xương tàn tích tụ vạn năm. Nhưng hắn không thể dừng lại. Thần thức nhạy cảm của hắn đang gầm rú, cảnh báo về một luồng áp lực bạo ngược đang tiến thẳng về phía pháp trường.


Từ phía cổng phân điện, một luồng hào quang màu đỏ sậm rực lên, xé toạc màn sương mù xám xịt. Đi đầu là một cỗ kiệu lớn được khiêng bởi bốn lực sĩ phu dịch trần truồng, ngực khắc đầy Tội Ấn rỉ máu. Ngồi trên kiệu là một thanh niên trẻ tuổi mặc đạo bào chấp pháp màu đỏ sậm thêu chỉ vàng kim lộng lẫy. Gương mặt gã tuấn mỹ nhưng đôi môi mỏng dính lại vặn vẹo một nụ cười tàn nhẫn, đôi mắt lấp lánh độc quang kiêu ngạo.


Tào Phi.


Thiếu chủ Chấp Pháp Tiên Điện Linh Châu, thiên tài Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong. Trên tay phải của gã, một sợi xích dài rực sáng oán khí màu đen u ám đang không ngừng uốn lượn như một con rắn độc—đó chính là roi oán linh "Huyết Xích", pháp bảo tà đạo rèn từ thọ nguyên của hàng vạn phàm nhân oan khuất.


"Lũ súc vật hèn mọn!" Tào Phi gầm lên, giọng nói mang theo uy áp Luyện Khí đỉnh phong chấn động cả pháp trường. "Hôm nay số lượng Huyết Lệ Tinh Thạch ngưng tụ bị thiếu hụt, chắc chắn có kẻ đã nhặt lén! Nếu không có kẻ tự đứng ra nhận tội, ta sẽ dùng Huyết Xích rút cạn thọ nguyên của toàn bộ phu dịch canh gác đêm nay!"


"Vút!"


Một tiếng xé gió kinh hoàng vang lên. Sợi roi oán linh vung lên, vẽ ra một đường vòng cung màu đen kịt giữa màn mưa, quất thẳng vào lưng một lão phu dịch già nua đang quỳ rạp bên bệ đá.


"Áh!!!"


Tiếng hét thảm thiết xé lòng vang lên rồi tắt lịm. Lão phu dịch ngã gục xuống, nhục thân gầy gò lập tức héo úa với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, làn da nhăn nheo xám xịt lại như gỗ mục. Roi oán linh trực tiếp rút cạn năm năm thọ nguyên ít ỏi còn lại của lão, biến lão thành một cái xác khô không hồn.


Ninh Chuyết đang đứng cách đó mười trượng, siết chặt chiếc chổi tre rách nát. Lồng ngực hắn nứt nẻ đau nhức, vết sẹo Tội Ấn hình chữ thập bắt đầu sủi bọt máu đen u ám do bị kích thích bởi oán khí nồng đậm từ roi Huyết Xích.


"Hít vào ba phần tử khí, thở ra bảy phần oán niệm..."


Ninh Chuyết cắn chặt răng, vận hành Bí quyết thở Lão Thạch Đầu để cưỡng ép giữ vững nhịp tim không được tăng nhanh. Hắn biết, nếu lúc này hắn để lộ ra bất kỳ dao động linh lực hay sự bất thường nào trong thức hải, Tào Phi—kẻ nhạy cảm với oán lực—sẽ lập tức phát hiện ra hắn là kẻ đã âm thầm thu thập viên Huyết Lệ Tinh Thạch lúc chập tối.


"Còn ai nữa?" Tào Phi cười điên cuồng, đôi mắt hí đảo quanh pháp trường. Ánh mắt gã dừng lại trên thân hình gầy gò đang run rẩy của Ninh Chuyết. "Ninh phế vật! Ngươi là đao phủ tập sự canh gác bệ đá hằng ngày, chắc chắn ngươi biết kẻ nào đã nhặt tinh thạch!"


"Vút!"


Sợi roi Huyết Xích lại vung lên, lần này nhắm thẳng vào đầu Ninh Chuyết. Luồng dư ba oán khí mang theo nhiệt độ nóng bỏng của linh hồn bị thiêu đốt ập sát sườn.


Ninh Chuyết không hề né tránh bằng linh lực. Hắn nhắm mắt, nương theo đà gió của roi xích, chủ động ngã nhào xuống đống huyết tro ướt sũng bên cạnh bệ chém đầu. Sợi roi sượt qua bả vai hắn, rạch rách nát lớp đao phủ bào xám và để lại một vệt bỏng đen sì, bốc khói khét lẹt trên da thịt.


"A... Đại nhân tha mạng! Tiểu nhân không biết! Tiểu nhân thực sự không biết gì cả!" Ninh Chuyết gào khóc, úp mặt xuống bùn tro đen kịt, cơ thể co giật dữ dội như một phàm nhân bị dọa sợ mất mật. Hắn cố tình giải phong một phần oán độc từ Tội Ấn lồng ngực, khiến máu đen sủi bọt rỉ ra ngoài, tạo thành một mùi hôi thối nồng nặc che mắt thần thức của Tào Phi.


Tào Phi khịt mũi khinh bỉ khi ngửi thấy mùi oán độc dơ bẩn bốc lên từ người Ninh Chuyết. Gã thu roi lại, chán ghét mắng: "Thứ rác rưởi phế mạch dơ bẩn! Chạm vào ngươi chỉ làm bẩn Huyết Xích của ta! Cút!"


Ninh Chuyết lồm cồm bò dậy, liên tục dập đầu lạy tạ rồi lầm lũi ôm chổi tre chạy nhanh về phía rừng sâu nghĩa trang, nơi túp lều tranh của hắn tọa lạc dưới màn sương mù u ám. Nhưng sâu trong đôi mắt xám tro tĩnh lặng của hắn, sát ý đã ngưng tụ thành một tảng băng lạnh buốt.


Hắn phải rời khỏi pháp trường ngay lập tức, không chỉ vì Tào Phi, mà vì hai tên đệ tử chấp pháp lúc nãy đã nhận lệnh của Phạm Đồng đi lục soát túp lều tranh của hắn.


Nương theo bóng tối của những hàng cây dâu rỉ sét, Ninh Chuyết lướt đi nhanh như một bóng ma. Thần thức nhạy cảm của hắn mở rộng ra phạm vi mười trượng quanh nghĩa trang. Đột nhiên, tai hắn giật mạnh.


Từ phía bìa rừng lân cận khu ổ chuột Huyết Tro, có tiếng thì thầm giảo hoạt vang lên giữa tiếng mưa rơi rầm rập. Ninh Chuyết lập tức nín thở, áp sát nhục thân vào một ngôi mộ cổ rêu phong, vận hành Ngụy Giả Đan Điền để triệt tiêu hoàn toàn dao động linh lực của Luyện Khí tầng 3.


"Thẩm sứ giả, ngài cứ yên tâm. Con bé Ninh Dao mang Thuần Âm Chi Thể hiện đang trốn dưới hầm quặng cổ Ninh thị. Chỉ cần ngài giao cho ta viên Trúc Cơ Đan hứa hẹn từ Tào Lĩnh chấp sự, ta sẽ lập tức dẫn đường cho người của Tào gia đến bắt nó..."


Đó là giọng nói của thúc phụ hắn—Ninh Hoài Hải!


Ninh Chuyết siết chặt nắm tay đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu. Tên hèn nhát hám lợi này, vì muốn giữ mạng và cầu phú quý cho con trai hắn là Ninh Thành, đã nhẫn tâm bán đứng Ninh Dao—cô bé phàm nhân mười hai tuổi tội nghiệp mang Thuần Âm Chi Thể—cho Chấp Pháp Tiên Điện để làm nguyên liệu luyện chế Thuần Âm Mệnh Đan kéo dài thọ nguyên cho tiên nhân.


Ninh Chuyết cố gắng nhích lại gần hơn để nghe rõ lịch trình giao dịch. Nhưng ngay lúc đó, tên hộ vệ Tào gia đi cùng Ninh Hoài Hải bỗng dắt theo một con linh khuyển rách tai. Con khuyển già rụng lông đột ngột dừng bước, hai tai rách dựng đứng lên, đôi mắt đỏ rực linh hoạt khịt khịt mũi hướng về phía ngôi mộ cổ nơi Ninh Chuyết đang nấp.


"Gừ..."


Con linh khuyển phát ra tiếng gầm gừ u ám trong cổ họng.


Ninh Chuyết biến sắc. Hắn lập tức vận hành nhịp thở quy tức của Lão Thạch Đầu đến mức cực hạn, đóng băng hoàn toàn nhịp tim và luồng khí tức oán độc trên người. Hắn lùi lại từng tấc một một cách không tiếng động, hòa mình vào màn sương mù xám xịt của nghĩa trang trước khi tên hộ vệ kịp thả xích linh khuyển.


"Có chuyện gì thế?" Ninh Hoài Hải nhút nhát hỏi, giọng run rẩy.


"Không có gì, chắc chỉ là oán linh cấp thấp của nghĩa trang đi ngang qua." Tên hộ vệ lạnh lùng đáp, kéo xích con khuyển đi tiếp. "Nhớ kỹ, đêm mai Tào Lĩnh chấp sự sẽ đích thân đến hầm quặng cổ để thu hoạch nguyên liệu. Nếu ngươi dám lừa ta, cả nhà ngươi sẽ bước lên đoạn đầu đài thế mạng!"


Tiếng bước chân của chúng dần xa khuất.


Ninh Chuyết đứng trong bóng tối nghĩa trang, lồng ngực phập phồng dữ dội. Đầu óc hắn quay cuồng trước những thông tin chí mạng vừa thu thập được.


Án tử hình oan của phụ thân Ninh Hoài Sơn chỉ còn ba ngày.


Muội muội Ninh Dao sắp bị bắt đi luyện đan vào đêm mai.


Hai tên đệ tử chấp pháp đang tiến sát túp lều tranh để lục soát di vật.


Hắn đã bị dồn vào thế ngõ cụt hoàn toàn. Không còn thời gian để nhẫn nhịn, không còn thời gian để tích lũy linh thạch vụn sạch nữa. Hắn phải liều mạng hành động ngay trong đêm nay.


Ninh Chuyết lướt nhanh về phía túp lều tranh nghĩa trang của mình. Khi hắn đến nơi, hai tên đệ tử chấp pháp đã bắt đầu đập phá cửa lều, tiếng chửi rủa vang lên tục tĩu giữa tiếng sấm nổ.


Ninh Chuyết không hề ra tay chiến đấu trực diện. Hắn biết mình không thể để lộ tu vi Luyện Khí tầng 3 lúc này. Hắn lách người ra phía sau lều, thò tay qua một khe nứt nhỏ dưới vách đất ẩm ướt, đào bới lén lút và lôi ra chiếc hộp gỗ cũ kỹ chứa chiếc Nhẫn đồng rỉ sét của mẫu thân Diệp Tố Tâm để lại.


Hắn đeo chiếc nhẫn vào ngón tay gầy gò của mình.


Chiếc nhẫn đồng rỉ sét vừa tiếp xúc với làn da lạnh buốt của hắn, lập tức rùng mình một cái. Nó như một con dã thú khát máu lâu năm, điên cuồng hấp thụ huyết khí từ nhục thân của Ninh Chuyết.


"Ư..."


Ninh Chuyết rên rỉ một tiếng đau đớn, gương mặt hắn nhợt nhạt đi trông thấy. Nhưng cùng lúc đó, một luồng tàn quang u minh màu xám tro từ chiếc nhẫn tỏa ra, bao bọc lấy toàn bộ túp lều tranh và cơ thể hắn, tạo thành một kết giới vô hình cô lập hoàn toàn không gian khỏi mọi thần thức bói toán quét tầm xa của Giám Sát Đường.


Hai tên đệ tử chấp pháp bên ngoài bỗng nhiên khựng lại, đôi mắt chúng trở nên lờ đờ như bị sương mù che mắt, tự động quay lưng rời đi nghĩa trang như thể không tìm thấy túp lều tranh đâu nữa.


Ninh Chuyết thở dốc, quỳ rụp xuống nền đất ẩm ướt bên trong lều. Chiếc nhẫn đồng rỉ sét đã được kích hoạt thành công, nhưng cái giá phải trả là nhục thân suy kiệt của hắn đang rên rỉ vì mất máu.


Hắn run rẩy mở chiếc nhẫn đồng ra. Bên trong không gian lưu trữ tối tăm, một trang sách da thú rách nát cổ xưa hiện ra rực sáng linh quang xám tro u ám—đó chính là tàn trang của Đồng Sinh Khế (Sơ cấp).


Ninh Chuyết nhìn chằm chằm vào trang sách cổ, đôi mắt xám tro rực lên ý chí quyết liệt của một đao phủ gác sổ nợ. Hắn biết, tu vi Luyện Khí tầng 3 phế mạch của hắn không cách nào đối đầu trực diện với Trúc Cơ Sơ Kỳ của Tào Lĩnh. Cách duy nhất để bảo vệ Ninh Dao, bảo vệ phụ thân và chính mạng sống của hắn, là biến mình thành "vật thế mạng chung thọ nguyên" với Tào Lĩnh.


Nếu hắn chết, Tào Lĩnh cũng phải mất mạng. Đó là lá chắn ngược tàn nhẫn nhất mà thiên quy nhân quả cho phép.


Ninh Chuyết dùng ngón tay sắt nhọn tự rạch một đường sâu hoắm ngay trên vết sẹo chữ thập Tội Ấn trước ngực. Máu tim (máu tinh khiết nhất chảy quanh tim) rỉ ra đỏ tươi xen lẫn những tia oán độc màu đen ngòm.


Hắn dùng ngón tay đẫm máu tim, điên cuồng vẽ nên những ký tự khế ước cổ xưa lên tàn trang Đồng Sinh Khế.


"Nhân quả làm cầu, thọ nguyên trói buộc..."


"Ninh Chuyết ta nguyện dâng hiến thọ nguyên phàm trần, liên kết sinh tử với tà nhân Tào Lĩnh..."


Mỗi nét vẽ bằng máu tim khiến Ninh Chuyết đau đớn như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua linh hồn. Lồng ngực hắn nứt toác, máu tươi tuôn rơi ướt sũng cả tà áo bào xám rách nát. Nhục thân hắn suy kiệt nghiêm trọng, thọ nguyên phàm nhân của hắn bị cuốn sổ nợ nuốt chửng điên cuồng để làm nhiên liệu kích hoạt quy trình tráo mệnh.


Nhưng hắn vẫn nghiến răng chịu đựng, đôi mắt xám tro không một tia dao động đạo tâm.


Khi nét vẽ cuối cùng hoàn thành, tàn trang Đồng Sinh Khế bùng phát một luồng linh quang màu huyết sắc rực rỡ, hóa thành một sợi xích vô hình mang theo oán niệm huyết lệ cực độ bay vút vào hư không, xuyên qua màn sương mù tiến thẳng về phía biệt phủ Tào gia.


Cùng lúc đó, tại gia trang Tào thị xa hoa tráng lệ trên đỉnh đồi Linh Châu.


Trong mật thất canh phòng cẩn mật bằng sát trận hỏa xà, Tào Lĩnh đang ngồi xếp bằng trên bệ đá ngọc, nhắm mắt luyện hóa một viên Mệnh Đan rực sáng oán khí để kéo dài thọ nguyên.


Đột ngột, lão mở mắt trợn tròn.


Lồng ngực Tào Lĩnh nhói lên một cơn đau đớn buốt giá tột cùng, như thể có một thanh đoản đao rỉ sét vừa đâm xuyên qua tim lão. Một sợi xích huyết sắc vô hình mang theo mùi huyết tro nghĩa trang tanh nồng đột ngột hiện ra từ hư không, quấn chặt lấy thần hồn lão rồi biến mất vào da thịt.


Tào Lĩnh hộc ra một ngụm máu đen, cơ thể Trúc Cơ Sơ Kỳ run rẩy dữ dội. Lão ôm lấy lồng ngực đang rỉ ra một vệt máu đỏ tươi mỏng manh giống hệt vết sẹo chữ thập của Ninh Chuyết, đôi mắt ti hí lấp lánh sát ý kinh hoàng và nghi kỵ tột độ.


"Kẻ nào... Kẻ nào dám dùng cấm thuật nhân quả trói buộc thọ nguyên của ta?!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!