Đoạt Mệnh Đan - Phế Tào Linh
Tiếng chuông báo động cướp ngục của tầng ba ngục tối vẫn đang gào rú liên hồi, âm thanh chói tai dội vào những vách đá trấn linh đen kịt, tạo nên những luồng sóng âm rung chấn dữ dội. Cánh cửa sắt trấn linh khổng lồ chặn đứng mật đạo thoát hiểm đã hạ xuống hoàn toàn, phong tỏa mọi đường lui của Ninh Chuyết.
Trong mật thất tra tấn chật hẹp, mùi máu tanh nồng nặc của Lý Mậu vừa chết hòa quyện với mùi oán khí cháy khét từ roi da tẩm muối linh. Ninh Chuyết quỳ một gối dưới đất, lồng ngực phập phồng dữ dội. Vết thương Tội Ấn hình chữ thập trước ngực hắn rỉ ra từng giọt máu tươi lẫn lộn huyết dịch đen sạm. Thần thức của hắn lúc này đã mỏi mệt cực độ, đan điền phế mạch vừa mới đột phá Địa Mạch Đột Phá bỗng chốc trống rỗng sau khi liên tục thi triển Trấn Hồn Khúc và Nhân Hoàng Kiếm phôi bị rạn nứt.
"Chuyết... Chuyết nhi... Đừng lo cho ta... Con mau đi đi..." Ninh Hoài Sơn thoi thóp thở, hồn phách của lão mỏng manh tựa như một ngọn đèn dầu trước gió, sắp sửa tiêu tán hoàn toàn dưới sự ăn mòn của oán độc ngục tối.
Ninh Chuyết nghiến chặt răng đến bật máu. Hắn không nói một lời, tay trái nâng cuốn sổ da thú cổ xưa rỉ sét—Trảm Tiên Phán Mệnh Lục. Hắn dồn nén một tia thần thức cuối cùng, nhỏ một giọt máu tim vào trang sổ cổ. Cuốn sổ bùng phát một luồng tịnh quang u minh màu xám tro nhạt, một lực hút vô hình nhưng ôn hòa bao bọc lấy linh hồn đầy thương tích của Ninh Hoài Sơn, nhẹ nhàng thu nạp lão vào bên trong không gian chứa của bảo vật.
Khi linh hồn phụ thân đã an toàn ngủ đông bên trong Phán Mệnh Lục, Ninh Chuyết mới thở phào một hơi nhẹ nhõm. Nhưng áp lực sinh tử ngay lập tức đè nặng lên vai hắn.
"Két... két..."
Tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy tà mị đột ngột vang lên từ phía hành lang tối tăm bên ngoài mật thất. Cùng với tiếng bước chân là tiếng cười lanh lảnh, lọt vào tai người nghe như tiếng kim loại cọ xát ghê rợn.
"Ta cứ tưởng là ma đầu phương nào gan to bằng trời dám xông vào ngục tối Hình Phạt Đường. Hóa ra lại là ngươi, tên đao phủ phế vật Ninh Chuyết."
Từ trong bóng tối sương mù xám xịt, một thiếu nữ bước ra. Mụ mặc một bộ y phục màu tím đậm xẻ cao thêu hình rết đen uốn lượn tà mị theo từng nhịp bước, để lộ làn da trắng ngần nhưng lạnh lẽo như xác chết. Đôi mắt mụ lấp lánh độc quang màu lục bảo, gương mặt xinh đẹp nhưng vặn vẹo bởi sự tàn nhẫn cực đoan. Trên cổ tay phải của mụ, một chiếc vòng bạc chạm khắc tinh vi phát ra tiếng kêu lách cách u ám.
Tào Linh.
Cháu gái của chấp sự Tào Lĩnh, một độc tu tàn độc nổi tiếng của phân điện Linh Châu, sở hữu tu vi Luyện Khí tầng bảy. Đi theo sau mụ là bốn tên đệ tử của Hình Phạt Đường Linh Châu, tay cầm trường đao chấp pháp rực sáng lôi quang, khóa chặt hoàn toàn lối thoát hiểm duy nhất của hành lang.
Ninh Chuyết lặng lẽ lùi lại nửa bước, tay phải hắn nắm chặt chuôi Đoản đao chấp pháp rỉ sét, âm thầm vận hành Ngụy Giả Đan Điền để duy trì khí tức ở mức Luyện Khí tầng một phế mạch hèn mọn. Đôi mắt xám tro của hắn tĩnh lặng đến đáng sợ, không hề để lộ một tia hoảng loạn.
"Tào Linh..." Ninh Chuyết khàn giọng nói, giả vờ run rẩy để đánh lừa đối thủ. "Ngươi... tại sao ngươi lại ở đây? Chấp sự Tào Lĩnh đâu?"
"Cha ta đang bận luyện đan thượng giới, làm sao có thời gian rảnh rỗi để ý đến loại kiến hôi như ngươi?" Tào Linh cười lạnh, ánh mắt mụ quét qua xác chết đẫm máu của Lý Mậu dưới đất, rồi dừng lại trên người Ninh Chuyết đầy khinh bỉ. "Ngươi dám giết cai ngục trưởng, cướp ngục cứu cha. Hôm nay, ta sẽ bắt sống ngươi, rút cạn máu tim của ngươi để dâng lên cho cha ta luyện đan. Vòng bạc Độc Linh của ta đang khát máu đây!"
Dứt lời, Tào Linh đột ngột vung tay phải. Chiếc vòng bạc trên cổ tay mụ bùng phát một luồng u quang màu tím sẫm rợn người.
"Xào xạc... xào xạc..."
Từ trong các kẽ đá của hành lang ngục tối, hàng vạn con rết mù u minh (nether mist-blind centipedes) bò ra đen nghịt. Thân mình chúng to bằng ngón tay, giáp sắt đen bóng phát ra tiếng cào loảng xoảng ghê rợn trên nền đá ẩm ướt. Luồng độc vụ màu xanh tím đậm đặc bốc lên từ bầy độc trùng, ăn mòn cả không khí, nhanh chóng khép chặt vòng vây nhắm thẳng vào Ninh Chuyết.
Lâm vào hiểm cảnh bị vạn trùng vây sát, Ninh Chuyết không hề bối rối. Hắn hiểu rõ đá trấn linh ngục tối dập tắt mọi linh lực thông thường, nhưng độc trùng của Tào Linh vận hành bằng oán lực tà ác—thứ lực lượng sinh trưởng từ máu thịt phàm nhân oan khuất.
Hắn vận hành Địa Mạch Đột Phá, dồn luồng linh lực thổ thuộc tính tinh thuần vừa hấp thu dưới lòng đất vào hai chân. Hắn dậm mạnh xuống đất đá.
"Ầm!"
Một bức tường đá đen khổng lồ đột ngột mọc lên từ nền ngục tối, ngăn cách hoàn toàn bầy rết mù u minh đang điên cuồng lao tới. Tiếng chân rết cào rào rào vào vách đá vang lên điên cuồng, độc vụ màu tím ăn mòn bức tường đá xèo xèo, bốc ra làn khói khét lẹt.
"Cái gì?! Linh lực thổ thuộc tính kiên cố thế này?!" Tào Linh giật mình kinh hãi. Mụ không thể tin một tên phế vật đan điền rách nát lại có thể thi triển được pháp thuật ngự thổ mạnh mẽ đến vậy trong không gian trấn linh.
Ninh Chuyết không để mụ kịp phản ứng. Thân hình hắn tựa như một bóng ma xám tro, lướt qua rìa bức tường đá, vung Đoản đao chấp pháp rỉ sét chém thẳng vào cổ họng Tào Linh. Đao phong vật lý hoàn toàn không mang dao động pháp lực, dứt khoát và tàn nhẫn.
"Muốn chết!"
Tào Linh hét lớn, vung tay phải phóng ra một luồng độc trùng rết mù dày đặc bọc chặt lấy cổ tay mụ làm lá chắn.
"Keng!!!"
Đoản đao rỉ sét chém mạnh vào lá chắn độc trùng, phát ra tiếng va chạm khô khốc. Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, hàng trăm con rết mù u minh điên cuồng bám đầy lên lưỡi đao phong của Ninh Chuyết. Độc dịch màu xanh tím của chúng ăn mòn sát khí đao khí, khiến thanh đoản đao rỉ sét vốn đã sứt mẻ nay càng rạn nứt thêm nghiêm trọng, đao phong mòn vẹt hoàn toàn (failed attempt).
Cơn đau buốt thấu tận tâm can đột ngột truyền đến từ cánh tay phải của Ninh Chuyết. Hai con rết mù đã lách qua chuôi đao, cắn mạnh vào bắp tay hắn, truyền vào luồng kịch độc u minh lạnh thấu xương, khiến cánh tay phải hắn tê rần, mất đi 30% sức mạnh vật lý (cost paid).
Ninh Chuyết dứt khoát buông đao, lùi nhanh lại ba bước. Hắn vận hành nhịp thở quy tức của Lão Thạch Đầu để đóng băng độc tố không cho lan rộng, đồng thời kích hoạt Nhãn quang phán mệnh thuật.
Đôi mắt hắn chuyển sang màu xám tro tĩnh lặng đến lạnh người. Nhìn xuyên qua làn độc sương mù tím đậm, hắn phát hiện ra hàng vạn sợi tơ nhân quả màu đen oán hận đang kết nối giữa nhục thân của Tào Linh và bầy độc trùng. Đặc biệt, sâu trong thức hải của mụ, một vết nứt đạo tâm khổng lồ, jagged và rỉ máu đen đang không ngừng rạn nứt.
Đó là vết nhơ đạo đức cực nặng do mụ vừa mới dùng thọ nguyên phàm nhân của khu ổ chuột để luyện chế Mệnh Đan Sơ Cấp bất hợp pháp. Oán niệm của những linh hồn oan khuất đang gào thét cắn xé đạo tâm của mụ hằng giờ, hằng khắc, chỉ cần một kích thích nhỏ là sẽ bùng nổ hoàn toàn.
Ninh Chuyết nở một nụ cười lạnh lùng, đôi mắt khóa chặt vết nứt đạo tâm của mụ. Hắn tập trung toàn bộ tinh thần lực đang mỏi mệt cực độ của mình, thi triển Vấn Tâm Châm.
"Tào Linh! Ngươi tự phụ là thiên tài độc môn, nhưng nhục thân ngươi thực chất đã thối rữa từ xương tủy!" Giọng nói của Ninh Chuyết vang vọng khắp mật thất ngục tối, sắc bén như dao mổ, mang theo uy nghiêm chấp pháp vô song của Phán Quan.
"Ngươi đầu độc giếng nước khu ổ chuột Huyết Tro, bắt cóc hàng trăm phàm nhân phu dịch đưa vào lò luyện đan, vắt kiệt thọ nguyên và huyết tủy của họ để ngưng tụ Mệnh Đan! Ngươi có nghe thấy tiếng gào thét của họ trong thức hải của ngươi không?! Ngươi có nghe thấy tiếng xương cốt họ rạn nứt dưới ngọn lửa lò đan không?! Ngươi giết người đoạt mệnh, đạo tâm bẩn thỉu tột cùng, làm sao có thể đột phá Trúc Cơ?! Ngươi chỉ là một con quỷ hút máu phàm nhân hèn hạ!"
Mỗi câu nói của Ninh Chuyết thốt ra đều giống như một đạo sấm sét đánh thẳng vào vết nứt đạo tâm của Tào Linh. Lực lượng tinh thần của Vấn Tâm Châm hóa thành một cây kim bằng linh quang xám tro đâm thẳng vào trán mụ.
"A!!! Câm miệng! Ngươi câm miệng cho ta!" Tào Linh ôm chặt lấy đầu, gương mặt xinh đẹp vặn vẹo điên cuồng.
Oán niệm của hàng vạn phàm nhân oan khuất bị mụ luyện đan bỗng chốc thức tỉnh trong thức hải, điên cuồng cắn xé thần hồn mụ. Đạo tâm kiêu ngạo của mụ hoàn toàn sụp đổ hoàn toàn. Chiếc vòng bạc Độc Linh trên cổ tay mụ bùng phát luồng linh quang hỗn loạn, bầy rết mù u minh mất kiểm soát, bắt đầu quay cuồng cắn xé lẫn nhau và cắn ngược lại chủ nhân.
Ninh Chuyết nắm lấy thời cơ ngàn năm có một này. Hắn vung tay trái, kích hoạt Nhân Quả Tráo Mệnh Pháp (Sơ cấp).
"Nhân quả tráo mệnh, nghịch!"
Một sợi tơ nhân quả màu xám tro rực sáng bỗng chốc kết nối giữa vết thương rết cắn đang tê liệt trên cánh tay phải của Ninh Chuyết và lồng ngực của Tào Linh.
"Hự!!!"
Tào Linh hộc ra một ngụm máu đen oán độc. Độc tính u minh bạo ngược của vạn con rết độc đang cắn xé Ninh Chuyết bỗng chốc biến mất hoàn toàn, nhục thân hắn phục hồi dẻo dai. Ngược lại, toàn bộ độc tố kinh hoàng đó lập tức xuất hiện bên trong kinh mạch của Tào Linh.
"A!!! Da mặt ta! Nhục thân của ta!"
Tào Linh gào thét thảm thiết, ngã nhào xuống đất cát ẩm ướt. Làn da trắng ngần của mụ nhanh chóng biến sang màu xanh tím, từng vết nứt lở loét đen ngòm rỉ ra dịch độc hôi thối bùng phát khắp mặt và cổ mụ. Kinh mạch đan điền của mụ bị độc tính ăn mòn rách nát hoàn toàn, tu vi Luyện Khí tầng bảy bị phế bỏ hoàn toàn ngay tại chỗ dưới sự phản phệ tàn khốc của độc trùng.
Bốn tên đệ tử Hình Phạt Đường đi theo mụ hoảng sợ tột độ, đứng đờ người không dám tiến lên.
Ninh Chuyết lạnh lùng bước tới, cúi xuống nhặt một chiếc bình ngọc nhỏ rơi ra từ tay Tào Linh. Chiếc bình ngọc tỏa ra linh quang màu xám đỏ u ám, chứa đựng ba viên Mệnh Đan Sơ Cấp rực sáng oán niệm phàm nhân—bằng chứng đanh thép chứng minh tội ác bòn rút thọ nguyên của tiên điện.
Tào Linh lết thân xác lở loét gào thét điên dại dưới đất, trong khi Ninh Chuyết cầm bình Mệnh Đan Sơ Cấp rực sáng oán niệm, nghe tiếng bước chân khổng lồ của Tào Phi đang áp sát hành lang.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!