Nhạc nềnTaohua

Đại Chiến Ngục Tối - Cướp Ngục Cứu Cha

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng roi da xé gió "vút... vút" dội thẳng vào màng nhĩ Ninh Chuyết, mang theo tiếng rít lạnh buốt của oán khí bám trên những sợi gai tẩm muối linh. Dưới thềm đá ẩm ướt của tầng hai ngục tối, mùi máu tanh nồng nặc trộn lẫn với mùi da thịt thối rữa xộc thẳng vào mũi, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Ninh Chuyết nép mình vào góc khuất của vách đá trấn linh đen kịt, đôi mắt xám tro tĩnh lặng nhưng sâu thẳm trong đó là ngọn lửa sát ý đang âm thầm bùng phát.


Hắn khẽ điều hòa nhịp thở theo Bí quyết thở Lão Thạch Đầu. Hít vào ba phần tử khí, thở ra bảy phần oán niệm. Nhịp tim vốn đang dập dồn vì phẫn nộ dần dần bình ổn lại, kiên định như nhịp búa rèn dưới lò than. Dưới tác động của Ngụy Giả Đan Điền, dao động linh lực thực sự của Luyện Khí hậu kỳ tầng chín đỉnh phong bị phong tỏa hoàn toàn dưới lớp vỏ bọc yếu ớt của Luyện Khí tầng một phế mạch. Chiếc Nhẫn đồng rỉ sét trên ngón tay hắn khẽ ngân lên một tiếng trầm đục vô âm, tỏa ra một quầng tàn quang xám tro nhạt, cô lập hoàn toàn hơi thở của hắn khỏi mọi trận pháp rà quét của Giám Sát Đường.


Ninh Chuyết lướt đi như một chiếc lá rụng trong bóng tối, men theo lối cầu thang đá dẫn sâu xuống tầng ba ngục tối—nơi giam giữ những trọng phạm bị Hình Phạt Đường Linh Châu tra tấn dã man nhất.


Càng đi xuống sâu, không khí càng lạnh lẽo. Những bức tường đá trấn linh khổng lồ dựng đứng hai bên hành lang như muốn nuốt chửng mọi ánh sáng linh quang. Loại đá này là khắc tinh của mọi tu sĩ, chúng hấp thụ và dập tắt hoàn toàn linh lực thông thường. Nhưng Ninh Chuyết biết, đá trấn linh không thể ngăn cản oán lực và quy tắc nhân quả của Trảm Tiên Phán Mệnh Lục đang ngủ yên trong lồng ngực hắn.


Hắn dừng lại trước cửa một mật thất bằng sắt đen rỉ sét ở cuối hành lang tầng ba. Qua khe hở của cánh cửa sắt, cảnh tượng hãi hùng bên trong đập thẳng vào mắt hắn.


Phụ thân hắn—Ninh Hoài Sơn—đang bị treo lơ lửng giữa mật thất bằng những sợi xích sắt khóa linh rỉ sét găm chặt vào hai cổ tay. Thân hình lão cao lớn nhưng gầy gò, mặc tù phục rách nát thấm đẫm huyết oán khô khốc. Đầu tóc lão bù xù xám bạc rũ rượi, che khuất gương mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu. Trên nhục thân lão, hàng trăm vết roi da chằng chịt nứt toác, rỉ ra dòng máu tươi trộn lẫn máu đen oán độc bốc khói khét lẹt.


Đứng trước mặt lão là một lão già cụt một tay, mặc y phục cai ngục xám bẩn thỉu bốc mùi hôi thối của xác chết. Gương mặt lão vặn vẹo tàn ác, đôi mắt hí lấp lánh độc quang đầy điên cuồng.


Lý Mậu.


Cai ngục trưởng tàn bạo của ngục tối Linh Châu. Lão đang cầm trên tay thanh Roi da 'Tẩm Muối' rèn từ gân thú cổ oán linh, không ngừng quất mạnh xuống nhục thân tàn tạ của Ninh Hoài Sơn. Mỗi roi quất xuống đều kèm theo tiếng xèo xèo của muối linh ăn mòn vào xương tủy, khiến cơ thể Ninh Hoài Sơn co giật dữ dội.


"Nói!!!" Lý Mậu gầm lên, giọng nói vặn vẹo rít qua kẽ răng. "Chiếc nhẫn đồng rỉ sét của Diệp Tố Tâm đang ở đâu?! Bản đồ Linh Kiếm Mộ nằm ở đâu?! Đại ca, đừng cứng đầu nữa. Thằng ranh con Ninh Chuyết của ngươi ngày mai sẽ bị đưa lên đoạn đầu đài pháp trường gánh tội thay cho chấp sự Tào Lĩnh rồi! Ngươi giữ bí mật đó để làm gì?!"


Ninh Hoài Sơn khàn giọng cười lạnh, dòng máu đen chảy dọc khóe môi rũ xuống đất cát ẩm ướt. Lão ngẩng đầu, ánh mắt kiên nghị bất khuất xuyên qua mái tóc rối bù, nhìn thẳng vào mặt Lý Mậu đầy khinh miệt:


"Lũ chó săn... Các ngươi... vĩnh viễn không bao giờ có được chiếc nhẫn đó... Chuyết nhi của ta... sẽ bắt các ngươi phải trả giá bằng máu!"


"Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!" Lý Mậu phát điên, vung roi da tẩm muối định quất thẳng xuống đỉnh đầu Ninh Hoài Sơn để đập nát đan điền của lão.


Ở góc phòng giam, trên chiếc ghế đá đen, một thanh niên mặc đạo bào Hình Phạt Đường màu đỏ tươi dính đầy vết máu khô gớm ghiếc đang ngồi xếp bằng, lạnh lùng quan sát cuộc tra khảo. Trên tay gã, ba lá Oán Phù Tiêu rực sáng linh quang đỏ sậm đang quay tròn lách cách.


Vương Đằng.


Đệ tử tinh nhuệ của Hình Phạt Đường Linh Châu, tu vi Luyện Khí tầng bảy. Gã nhấp một ngụm trà lạnh, khàn giọng nói: "Lý Mậu, dứt khoát lột da rút gân lão đi. Ta cần oán khí cực độ của lão để luyện chế oán cốt phù."


Chứng kiến cảnh phụ thân bị hành hạ dã man cận kề cái chết, lồng ngực Ninh Chuyết nứt ra một cơn đau thắt tột cùng. Vết sẹo Tội Ấn hình chữ thập trước ngực hắn chợt rực nóng, oán khí pháp trường tích tụ vạn năm qua bùng phát dữ dội trong thức hải. Hắn không thể nhẫn nhịn thêm một hơi thở nào nữa.


Sát ý ngập trời bộc phát cực hạn.


"Ầm!"


Ninh Chuyết dứt khoát ra tay. Thân hình hắn tựa như một bóng ma xám tro, thi triển Địa Mạch Ngự Thân chìm nhục thân vào lòng đất đá, lướt nhanh vượt qua cửa sắt rỉ sét, xuất hiện chớp nhoáng ngay trước mặt Lý Mậu.


"Kẻ nào?!" Lý Mậu giật mình kinh hãi, roi da đang vung lên giữa chừng chưa kịp hạ xuống.


Ninh Chuyết không nói một lời, tay phải hắn vung lên, Đoản đao chấp pháp rỉ sét bám đầy oán khí rít lên một tiếng gió lạnh thấu xương. Một đường đao dứt khoát chém ngang, chém đứt đôi thanh roi da 'Tẩm Muối' của Lý Mậu ngay giữa không trung. Lực chấn động vật lý khổng lồ từ nhục thân dẻo dai sau Địa Mạch Đột Phá khiến Lý Mậu bị đẩy lùi liên tục năm bước, hai bàn tay lão tê rần rỉ máu.


"Ninh Chuyết?! Là ngươi?!" Lý Mậu trợn tròn mắt nhìn thiếu niên mặc đao phủ bào xám rách nát vừa xuất hiện, gương mặt lão tràn ngập sự hoang mang tột độ. Lão không hiểu tại sao một tên phế vật đao phủ Luyện Khí tầng một lại có thể thâm nhập qua tầng tầng cấm chế lôi quang mà không hề kích hoạt báo động.


"Sát thủ ma tu!" Vương Đằng ở góc phòng giam phản ứng cực nhanh. Gã vứt chén trà, vung tay phóng ra ba lá Oán Phù Tiêu rực sáng hỏa quang đỏ sậm. Ba lá bùa chú bay lượn tự do tạo thành một vòng vây lôi hỏa oán khí, khóa chặt mọi hướng lui của Ninh Chuyết.


Ninh Chuyết bình tĩnh đối diện với vòng vây bùa chú. Hắn biết, trong không gian ngục tối xây bằng đá trấn linh này, linh lực thông thường của Vương Đằng bị áp chế nặng nề, nhưng gã lại sử dụng oán khí phàm nhân oan khuất để nuôi dưỡng phù lục—thứ không bị đá trấn linh dập tắt. Đây là một đối thủ cực kỳ nguy hiểm nếu chiến đấu lâu dài.


Không một chút do dự, Ninh Chuyết đưa tay trái vào ngực áo, rút ra cây sáo làm từ xương sườn cổ ma—Sáo xương rỉ sáo.


Hắn đưa sáo lên môi, thổi ra một khúc nhạc réo rắt u minh.


Trấn Hồn Khúc.


Sóng âm u minh từ sáo xương bùng phát diện rộng, hóa thành làn sương mù xám tro dày đặc bao phủ toàn bộ mật thất. Tiếng sáo réo rắt mang theo lực lượng tịnh hóa oán hồn, đập thẳng vào thức hải của Vương Đằng. Vương Đằng chuyên lột da rút gân tù nhân oan sai, thần hồn gã đầy rẫy ma oán và nghiệp chướng tích tụ. Tiếng sáo Trấn Hồn giống như một cây búa tạ nện thẳng vào vết nứt đạo tâm của gã.


"A!!!" Vương Đằng hét lên đau đớn, hai tay ôm chặt lấy đầu, ba lá Oán Phù Tiêu đang bay lượn giữa chừng bỗng mất kiểm soát, linh quang đỏ sậm tắt ngấm rồi rơi rụng xuống đất cát.


Linh lực và thần hồn của Vương Đằng bị đóng băng hoàn toàn trong vòng ba hơi thở.


Ba hơi thở là quá đủ cho một đao phủ lão luyện.


Ninh Chuyết thu sáo xương, tay phải nắm chặt Đoản đao chấp pháp rỉ sét, lướt tới trước mặt Lý Mậu tựa như một tia chớp xám. Hắn vận hành Phán Quyết Đao, dồn toàn bộ oán lực tích tụ từ Tội Ấn vào đao phong. Thanh đoản đao rỉ sét vẽ ra một vệt sáng xám tro mang theo tiếng gào thét u uất của hàng vạn oan hồn pháp trường, chém đứt hoàn toàn hộ thể linh quang yếu ớt của Lý Mậu.


"Phập!"


Đoản đao chấp pháp đâm xuyên qua cổ họng Lý Mậu. Mắt lão trợn ngược đầy kinh hoàng, máu tươi phun trào dọc theo lưỡi đao rỉ sét. Ninh Chuyết xoay ngược chuôi đao, dứt khoát rút ra, đá văng xác chết thoi thóp của Lý Mậu xuống đất.


Cai ngục trưởng tàn bạo của Linh Châu phân điện chết oan ngay tại chỗ dưới lưỡi đao vật lý không mang dao động pháp lực.


"Phụ thân!" Ninh Chuyết lướt tới bên cạnh Ninh Hoài Sơn, hai tay run rẩy chạm vào nhục thân đầy sẹo rách của cha. Nước mắt hắn chực trào ra, nhưng hắn cưỡng ép bản thân phải giữ vững lý trí.


"Chuyết... nhi... Mau chạy đi... Đây là một cái bẫy..." Ninh Hoài Sơn khàn giọng nói, hơi thở lão yếu ớt đến mức gần như tiêu biến.


Ninh Chuyết nghiến răng, kích hoạt Nhân Hoàng Kiếm phôi (Sơ cấp) rực sáng ánh kim nhạt trong thức hải. Hắn vung kiếm phôi, định chém đứt những sợi xích sắt khóa linh rỉ sét đang găm chặt vào cổ tay cha.


"Răng rắc!!!"


Ngay khi kiếm phôi vừa chạm vào xích sắt, đá trấn linh khổng lồ bao quanh mật thất đột ngột bùng phát một luồng áp chế vô hình cực mạnh. Nhân Hoàng Kiếm phôi chưa hoàn chỉnh bị thần lực đá trấn linh đè nặng, nứt nhẹ một vết rạn trên lưỡi kiếm, phát ra tiếng kêu u uất rồi thối lui vào thức hải. Xích sắt khóa linh vẫn nguyên vẹn không hề sứt mẻ.


Ninh Chuyết hộc ra một ngụm máu tươi, thần thức bị tổn hao cực lớn do phản phệ nhục thân gánh chịu oán lực lồng sắt trong không gian trấn linh.


Cùng lúc đó, ba hơi thở đóng băng kết thúc. Vương Đằng bừng tỉnh khỏi tiếng sáo Trấn Hồn, sắc mặt gã tái nhợt vì sợ hãi khi chứng kiến xác chết đẫm máu của Lý Mậu dưới đất. Gã biết mình hoàn toàn không phải là đối thủ của tên đao phủ sát phạt quyết đoán này trong mật thất ngục tối.


Không chút do dự, Vương Đằng lùi lại phía sau, vung tay đập nát hoàn toàn trận pháp báo động bằng đá ngọc gắn trên bức tường mật thất.


"U u... u... oành!!!"


Tiếng chuông sắt báo động cướp ngục của tầng ba ngục tối bất ngờ vang lên dồn dập, chấn động dữ dội toàn bộ không gian ngục tối. Những ký tự trận pháp lôi hỏa vàng kim trên trần nhà bắt đầu xoay tròn điên cuồng, tỏa ra uy áp chấp pháp rợn người.


"Rầm rầm rầm!!!"


Cánh cửa sắt trấn linh khổng lồ ở lối vào hành lang tầng ba tự động hạ xuống với tốc độ kinh hoàng, phong tỏa hoàn toàn mọi lối thoát hiểm ngầm dẫn về mật đạo nghĩa trang.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!