Thâm Nhập Ngục Tối
Tiếng gõ cửa rầm rầm như sấm nện dội vào cánh cửa gỗ sồi cổ kính của thư viện đổ nát, kéo theo những mảng bụi phấn xám xịt rơi lả tả xuống không gian u tối. Giọng quát tháo thô bạo của đệ tử tuần tra Giám Sát Đường Linh Châu vang lên đầy hống hách bên ngoài, mang theo sát ý lạnh lùng của những kẻ chấp pháp thượng giới:
"Giám Sát Đường kiểm tra đột xuất! Thủy Kính lão đầu, mau mở cửa! Có tin báo ma tu đang lẩn trốn trong khu vực này!"
Ninh Chuyết đứng lặng ở góc tối của kệ sách thứ chín, lồng ngực khẽ phập phồng theo nhịp thở quy tức của Bí quyết thở Lão Thạch Đầu. Hít vào ba phần tử khí, thở ra bảy phần oán niệm. Nhịp tim của hắn vốn đang đập nhanh lập tức chậm lại, đồng điệu hoàn toàn với sự tĩnh lặng của những bức tường đá đen bao quanh. Trên tay hắn, cuốn luật thư cổ *Linh Châu Pháp Quy* vẫn đang rực sáng luồng linh quang u minh màu tím lạnh, hiển lộ rõ ràng Bản đồ chỉ đường u minh của tổ tiên Ninh Vô Hối vạn năm trước.
Hắn biết, luồng linh quang này thực chất là một phong ấn cổ xưa nhạy cảm với huyết mạch Ninh gia. Nếu hắn rời tay ra, bản đồ u minh dẫn thẳng đến Trận nhãn Linh Châu Phân Điện sẽ lập tức tiêu tán vĩnh viễn. Ninh Chuyết tập trung thần thức lực đang mỏi mệt cực độ của mình vào đôi mắt xám tro, vận hành Nhãn quang phán mệnh thuật đến cực hạn để ghi nhớ từng đường nét, từng ngách ngầm và trận nhãn phòng ngự chi tiết trong chớp mắt.
"Từ từ... Lão già ta đang bận tìm đôi hài rách... Đêm hôm khuya khoắt các ngươi gầm rú cái gì?"
Giọng nói lười biếng, khàn khàn của Thủy Kính Đạo Nhân vang lên từ phía cổng sảnh. Lão già gác thư viện cố tình kéo dài giọng, tiếng bước chân lẹt quẹt cùng tiếng va quẹt của những cuộn thẻ tre rơi loảng xoảng xuống đất vang lên đầy chân thực. Thủy Kính Đạo Nhân đang cố tình tạo ra một mớ hỗn độn để kéo dài thời gian cho Ninh Chuyết.
Ninh Chuyết không bỏ lỡ một hơi thở nào. Khi nét vẽ u minh cuối cùng của bản đồ khắc sâu vào thức hải, hắn dứt khoát rút tay lại. Linh quang màu tím lạnh lập tức tắt ngấm, cuốn luật thư cổ trở về trạng thái rách nát, bám đầy bụi bặm như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Hắn nhanh chóng nhét cuốn sách vào lại hàng thứ ba của kệ sách thứ chín, rồi lướt nhẹ như một chiếc lá rụng vào khoảng trống hẹp phía sau chiếc tủ gỗ mục nát.
Hắn vận hành Ngụy Giả Đan Điền, cưỡng ép dòng linh lực thổ thuộc tính thâm hậu cuộn xoáy trong đan điền chìm sâu xuống, chỉ để lộ ra ngoài dao động yếu ớt, hỗn tạp của Luyện Khí tầng một phế mạch. Chiếc Nhẫn đồng rỉ sét trên ngón tay hắn khẽ ngân lên một tiếng trầm đục vô âm, tỏa ra một quầng tàn quang xám tro nhạt bao bọc lấy toàn thân, cô lập hoàn toàn hơi thở của hắn khỏi mọi la bàn tầm cốt đang rà quét bên ngoài.
"Rầm!"
Cửa chính thư viện bị đệ tử Giám Sát Đường thô bạo đá văng. Tiếng bước chân sắt thép nện xuống sàn đá vang lên dồn dập, đi kèm là tiếng quát tháo của tên đội trưởng tuần tra:
"Thủy Kính lão đầu! Ngươi ngủ chết rồi sao? Có kẻ báo cáo nhìn thấy một bóng đen mang theo oán khí đậm đặc chạy về hướng này!"
"Làm gì có ma tu nào... Chỉ có lão già này cùng đống giấy lộn rách nát mà thôi..." Giọng Thủy Kính Đạo Nhân ngái ngủ, kèm theo tiếng nấc cụt nồng nặc mùi rượu Thanh Tâm.
Ninh Chuyết không nghe tiếp cuộc đối thoại. Hắn đã lách người xuống lối ngầm tối tăm phía sau tủ gỗ, men theo đường ống thải phế thải chứa đầy oán khí của phân điện để trở về nghĩa trang Linh Châu phân điện an toàn.
***
Một ngày sau, đêm trước ngày hành quyết phụ thân Ninh Hoài Sơn.
Bầu trời thành Linh Châu u ám đến ngột ngạt. Những đám mây đen đặc quánh như mực phủ kín đỉnh đầu, thỉnh thoảng lại lóe lên những tia lôi quang vàng kim từ đại trận phong tỏa của tiên điện. Không khí nồng nặc mùi huyết tro từ pháp trường bay về, bám đầy trên những mái nhà tranh rách nát của khu ổ chuột Huyết Tro.
Ninh Chuyết đứng bên rìa nghĩa trang Linh Châu phân điện, tà áo đao phủ xám rách nát tung bay trong gió lạnh. Gương mặt thiếu niên của hắn nhợt nhạt dưới ánh chớp, nhưng đôi mắt xám tro lại tĩnh lặng như mặt hồ không đáy. Hắn đang siết chặt trong tay một mảnh bản đồ da thú cổ xưa—Địa Đồ Mật Đạo Vô Danh do tổ phụ Ninh Thiên Kỳ để lại.
"Ninh Chuyết huynh!"
Một tiếng gọi nhỏ nhẹ nhưng đầy lo lắng vang lên từ phía lùm cây rậm rạp. Một nam tử trung niên vạm vỡ, mặc đao phủ bào xám đậm sờn cũ, râu quai nón rậm rạp bước ra.
Trần Thiết.
Đồng nghiệp trung niên của Ninh Hoài Sơn, người duy nhất trong đao phủ doanh còn giữ chút nghĩa khí phàm nhân, âm thầm làm nội ứng chuyển tin tức ngục tối ra ngoài cho Ninh Chuyết.
"Trần thúc, tình hình trong ngục thế nào rồi?" Ninh Chuyết bước tới, giọng nói trầm ổn đến đáng sợ.
Trần Thiết nhìn quanh một lượt đầy cảnh giác, khàn giọng nói: "Lý Mậu và đám Hình Phạt Đường đang phát điên. Tào Lĩnh bị thương nặng do phản phệ khế ước lạ lùng, nên chúng muốn bức cung Hoài Sơn đại ca khai ra bí mật chiếc nhẫn đồng và bản đồ trước khi chém đầu vào sáng mai. Lý Mậu đã tăng phòng thủ ngục tối lên gấp đôi, cấm chế lôi quang quét liên tục. Hoài Sơn đại ca... đã bị tra tấn dã man suốt một ngày qua, e là không trụ được lâu nữa."
Cánh tay phải của Ninh Chuyết khẽ siết chặt, các khớp xương kêu lên răng rắc, nhưng gương mặt hắn vẫn không lộ một tia cảm xúc thừa thãi. Hắn biết, sự nóng nảy lúc này chính là tự sát. Hệ thống Ngục Tối Tiên Điện Linh Châu được xây dựng hoàn toàn bằng đá trấn linh, loại đá cổ xưa có khả năng hấp thụ và dập tắt mọi dao động linh lực thông thường của tu sĩ. Nếu hắn bộc phát tu vi Luyện Khí hậu kỳ thực sự để cưỡng ép xông vào, đại trận lôi hỏa của tiên điện sẽ lập tức nghiền nát hắn thành tro bụi.
"Trần thúc, kế hoạch nghi binh ngoài sảnh canh gác thế nào rồi?" Ninh Chuyết hỏi.
Trần Thiết vỗ vỗ vào bình rượu bằng đồng cũ hông mình, hào sảng nói: "Yên tâm. Ta đã hẹn với mấy tên đao phủ và phu dịch mỏ ở sảnh ngoài. Đúng giờ hợi, ta sẽ cố ý gây gổ lớn tiếng với lính canh ngục về việc ăn chặn bổng lộc linh thạch vụn tháng này. Đám phu dịch đang phẫn nộ tột độ vì thuế nạp tăng cao, chỉ cần một mồi lửa nhỏ của ta, sảnh ngoài chắc chắn sẽ hỗn loạn. Nhưng ngươi chỉ có tối đa nửa nén nhang trước khi Giám Sát Đường điều binh tới."
"Nửa nén nhang... thế là đủ rồi." Ninh Chuyết gật đầu, ánh mắt lộ ra vẻ dứt khoát tàn nhẫn.
Hắn tiễn Trần Thiết rời đi, rồi quay lại nhìn sâu vào nghĩa trang hoang vu. Hắn bước đến trước một ngôi mộ cổ không bia vị nằm sát rìa rừng sâu—đây chính là lối vào Mật đạo Vô Danh nối liền từ nghĩa trang thẳng vào lòng đất ngục tối.
Ninh Chuyết ngồi xếp bằng trên đất bùn ẩm ướt, chậm rãi mở cuốn sổ da thú rỉ sét Trảm Tiên Phán Mệnh Lục lơ lửng trước ngực. Hắn nhìn vào dòng chữ số hiển thị lượng Công Đức Điểm của mình: 50 điểm. Đây là số điểm tích lũy cực khổ của hắn sau khi giải quyết các vụ án oan sai cấp thấp hằng ngày.
"Tiêu hao mười điểm Công Đức, vận hành Vô Danh Phổ Gạch Tên Pháp!"
Ninh Chuyết cắn đầu ngón tay, viết tên mình lên trang sách trắng bên trong Phán Mệnh Lục bằng máu tim bám oán lực. Ngay khi nét chữ hoàn thành, một luồng khí lạnh u minh thấu xương từ cuốn sổ bùng phát, bọc lấy linh hồn hắn. Ninh Chuyết cảm thấy một phần ký ức nhân duyên của mình với thế giới xung quanh nhạt nhòa đi, nhưng bù lại, tên của hắn hoàn toàn biến mất khỏi sổ sinh tử của tiên điện.
Trạng thái Gạch Tên Ẩn Thân chính thức kích hoạt.
Nhục thân gầy gò của hắn bắt đầu nhạt nhòa dần dưới màn đêm sương mù, trở nên vô hình hoàn toàn trước mọi thần thức quét tầm xa của tu sĩ Trúc Cơ. Chiếc Nhẫn đồng rỉ sét trên ngón tay hắn tỏa ra một luồng tàn quang xám tro mỏng manh, bọc chặt lấy Tội Ấn hình chữ thập trước ngực để ngăn chặn mọi sự định vị từ la bàn tầm cốt.
Ninh Chuyết đứng dậy, dùng sức mạnh cơ bắp nhục thân đẩy phiến đá bia mộ cổ ra, để lộ một hố đen sâu thẳm tỏa ra mùi đất ẩm mốc và khí lạnh u minh. Hắn lướt nhẹ người nhảy xuống, không tiếng động chìm vào lòng đất.
***
Mật đạo Vô Danh tối tăm và chật hẹp, những bức tường đá đen rạn nứt bám đầy rêu độc và mạng nhện giăng kín lối đi. Ninh Chuyết di chuyển tựa như một bóng ma xám tro, bước chân không hề phát ra một tiếng động nhỏ nhất trên nền đất cát ẩm ướt.
Hắn vừa đi vừa mở rộng Địa Đồ Mật Đạo Vô Danh trong tay. Bản đồ da thú cổ xưa rực lên những đường vẽ ẩn hình màu đỏ sậm khi tiếp xúc với oán lực từ Tội Ấn của hắn, chỉ dẫn chính xác từng ngách ngầm lẩn tránh các bẫy sập địa chất tự nhiên sâu dưới lòng đất.
Sau gần một nén nhang luồn lách qua những đường hầm tối tăm, Ninh Chuyết dừng lại trước một vách đá xám dày cộp. Bằng thần thức nhạy cảm vượt trội, hắn nghe thấy những tiếng cãi vã, tiếng đập bàn ghế dồn dập vang lên từ phía bên kia vách đá.
Trần Thiết đã bắt đầu kế hoạch nghi binh.
"Ăn chặn bổng lộc của đao phủ chúng ta?! Các ngươi ngồi mát ăn bát vàng, còn chúng ta hằng ngày phải gánh chịu oán khí pháp trường ăn mòn nhục thân! Hôm nay không trả đủ linh thạch vụn sạch, đao phủ doanh quyết không chém đầu một ai!" Giọng Trần Thiết vang dội đầy phẫn nộ từ sảnh ngoài.
"Phản rồi! Lũ phàm nhân hèn mọn các ngươi muốn mưu phản sao?!" Tiếng lính canh ngục tối thét lên hống hách, tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng bùng phát dữ dội.
Ninh Chuyết không chần chừ, vươn bàn tay phải đã qua Địa Mạch Đột Phá cải tạo dẻo dai, nhẹ nhàng đẩy một phiến đá lỏng lẻo bên hông vách đá rách nát, lách người leo lên hành lang tầng một Ngục Tối Tiên Điện Linh Châu.
Hành lang ngục tối xây bằng đá trấn linh lạnh thấu xương, không khí ngột ngạt bao trùm bởi mùi huyết dịch khô và tiếng khóc than ai oán của hàng trăm phàm nhân oan sai bị giam giữ trong các lồng sắt đen kịt. Linh lực thông thường ở đây hoàn toàn bị dập tắt, khiến Ninh Chuyết cảm thấy đan điền hơi nặng nề, nhưng oán lực và quy tắc nhân quả của Phán Mệnh Lục trong lồng ngực hắn vẫn vận hành trơn tru.
Hắn áp sát lưng vào vách đá đen, sử dụng Gạch Tên Ẩn Thân để nhạt nhòa cơ thể vào bóng tối của những ngọn đuốc mỡ cá yêu quái đang cháy lập lòe.
"U u... u..."
Đột nhiên, từ phía cuối hành lang, một vòng cấm chế lôi quang màu vàng kim khổng lồ của Giám Sát Đường Linh Châu quét qua lối đi, rà soát mọi dao động linh lực bất thường của tù nhân đào ngũ.
Ninh Chuyết đứng im nín thở, hai mắt nhắm nghiền, vận hành Bí quyết thở Lão Thạch Đầu đến cực hạn. Nhịp tim hắn chậm lại đến mức gần như ngừng đập. Chiếc Nhẫn đồng rỉ sét trên ngón tay hắn khẽ rùng mình, tỏa ra một quầng tàn quang xám tro mỏng manh hấp thụ hoàn toàn những gợn dao động linh lực nhỏ nhất phát ra từ Tội Ấn lồng ngực.
Vòng cấm chế lôi quang quét qua người hắn, mang theo những tia sét lách tách rợn người, nhưng hoàn toàn đi xuyên qua bóng hình nhạt nhòa của hắn mà không hề kích hoạt trận pháp báo động.
Ninh Chuyết mở mắt, lướt nhanh qua hành lang. Khi đi ngang qua một phòng giam chứa một phụ nữ phàm nhân đang khóc lóc thảm thiết ôm đứa con nhỏ mang Tội Ấn, lồng ngực Ninh Chuyết khẽ thắt lại. Hắn khựng bước, vươn tay định bóp nát chiếc khóa sắt khóa linh trên cửa ngục.
"Két..."
Ngay khi ngón tay hắn vừa chạm vào khóa sắt, một luồng lôi điện tím sẫm từ cấm chế bùng phát, chấn động nhẹ kinh mạch tay hắn. Phán Mệnh Lục trong lồng ngực khẽ rung lên cảnh báo: Việc mở khóa phòng giam phàm nhân lúc này sẽ làm quá tải cấm chế trấn linh của tầng một, kích hoạt chuông báo động toàn phân điện ngay lập tức.
Ninh Chuyết nghiến răng, thu tay lại đầy dứt khoát. Hắn nhìn người phụ nữ oan khuất bằng đôi mắt xám tro tĩnh lặng, thầm nhủ: *Đợi ta... Đợi ta bẻ gãy lõi đại trận tiên điện, các ngươi sẽ được tự do số mệnh.*
Hắn bỏ lại căn phòng giam, lướt nhanh về phía lối cầu thang đá đen dẫn sâu xuống lòng đất ngục tối tầng hai.
Khi bước chân gầy gò của Ninh Chuyết vừa đặt xuống bậc thềm đá ẩm ướt, lạnh buốt của lối vào tầng hai ngục tối, một luồng khí lạnh nồng nặc mùi muối linh và huyết nhục thối rữa từ dưới sâu xộc thẳng vào mũi hắn.
"Chát!!! Sizzz!!!"
Tiếng roi da quất xé thịt vang dội đầy ghê rợn từ dưới hầm tối vọng lên, đi kèm là tiếng xèo xèo của muối linh ăn mòn vào vết thương hở rỉ máu.
"Nói!!! Thằng ranh con nhà ngươi giấu chiếc nhẫn đồng rỉ sét của Diệp Tố Tâm ở đâu?! Bản đồ Linh Kiếm Mộ nằm ở đâu?! Hôm nay ta sẽ lột từng mảng da trên người ngươi trước, ngày mai ta sẽ băm vằm con trai ngươi trên đoạn đầu đài pháp trường!"
Giọng nói vặn vẹo, điên cuồng đầy sát khí tàn ác của Cai ngục trưởng Lý Mậu vang vọng khắp địa đạo ngầm, đi kèm là tiếng rên rỉ đau đớn, khàn đặc nhưng kiên nghị bất khuất của phụ thân Ninh Hoài Sơn.
Đôi mắt xám tro của Ninh Chuyết đột ngột co rút lại, sát ý ngập trời bùng phát dữ dội dưới bóng tối u uất của ngục tối trấn linh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!