Nhạc nềnTaohua

Kẽ Hở Thiên Quy - Thư Viện Đổ Nát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân sắt thép dồn dập và tiếng la hét lục soát của các hộ vệ bịt mặt bắt đầu vang vọng từ ngõ hầm đá ngoài tiệm cầm đồ. Ánh sáng đỏ tà mị từ những chiếc đèn lồng mỡ cá yêu quái trên vách đá hắt xuống, kéo dài những chiếc bóng vặn vẹo của đám sát thủ Mộ Dung thế gia đang khép chặt vòng vây.


Ninh Chuyết đứng lặng sau quầy đá đen của Hắc Thất, chiếc mặt nạ quỷ bằng gỗ mục che giấu hoàn toàn gương mặt không chút cảm xúc của hắn. Thần thức của hắn lúc này đang mỏi mệt cực độ sau khi tiêu hao quá nhiều tinh thần lực để vẽ ba lá Oán Hỏa Phù, thái dương truyền đến từng cơn đau nhói như búa bổ. Tuy nhiên, đôi mắt xám tro của hắn vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ.


"Nhóc con, lối này!" Hắc Thất rít qua kẽ răng, ngón tay gầy guộc chỉ về phía một chiếc tủ gỗ mục nát ở góc khuất của tiệm. "Trận pháp xóa dấu vết của ta chỉ có thể che mắt chúng trong mười hơi thở. Mau biến đi, ta không muốn cái tiệm này bị san bằng!"


Ninh Chuyết không do dự, khẽ gật đầu rồi lướt nhanh vào khoảng trống sau chiếc tủ gỗ. Hắn vận hành Ngụy Giả Đan Điền, cưỡng ép dòng linh lực thổ thuộc tính cuộn xoáy trong đan điền chìm xuống, chỉ để lộ ra ngoài dao động yếu ớt của Luyện Khí tầng một phế mạch. Trên ngón tay hắn, chiếc Nhẫn đồng rỉ sét khẽ ngân lên một tiếng u minh trầm đục, tỏa ra một quầng tàn quang xám tro nhạt bao bọc lấy toàn thân, cô lập hoàn toàn hơi thở của hắn khỏi mọi la bàn tầm cốt đang rà quét bên ngoài.


Hắn lách qua khe đá hẹp phía sau tủ gỗ, bước vào một lối ngầm tối tăm và ẩm ướt. Tiếng la hét của đám sát thủ Mộ Dung thế gia xông vào tiệm cầm đồ của Hắc Thất nhỏ dần rồi biến mất sau lưng hắn. Ninh Chuyết lấy ra mảnh ngọc giản màu xám tro mua từ Tiêu Dao Tử, thần thức quét nhanh qua bản đồ tuần tra của Giám Sát Đường.


"Sát thủ của Mộ Dung Hải đã phong tỏa toàn bộ các lối ra vào chính của chợ đen Linh Châu." Ninh Chuyết âm thầm suy tính, bước chân lướt đi không tiếng động trong bóng tối. "Nhưng chúng không biết rằng, hệ thống địa đạo ngầm này có một ngách nhỏ nối liền với đường cống thải phế thải của Chấp Pháp Tiên Điện, dẫn thẳng lên khu vực nghĩa trang và thư viện đổ nát phía sau phân điện. Đó là nơi Giám Sát Đường ít tuần tra nhất vì chứa đầy oán khí."


Hắn vận dụng nhịp thở quy tức theo Bí quyết thở Lão Thạch Đầu, hít vào ba phần tử khí, thở ra bảy phần oán niệm. Nhịp tim vốn đang đập nhanh lập tức chậm lại, đồng điệu hoàn toàn với hơi thở u ám của lòng đất. Hắn di chuyển tựa như một bóng ma xám tro, lẩn tránh hoàn hảo các chốt canh phòng ngầm của Trần Hải ghi trên bản đồ.


Sau gần nửa canh giờ luồn lách qua những đường ống đá đen bám đầy rêu độc và huyết dịch khô cứng, Ninh Chuyết dừng lại trước một vách đá rạn nứt. Hắn dùng sức mạnh cơ bắp thuần túy từ nhục thân đã qua Địa Mạch Đột Phá cải tạo, nhẹ nhàng đẩy một phiến đá lỏng lẻo ra, lách người leo lên.


Một luồng không khí lạnh buốt, nồng nặc mùi giấy mốc và bụi bặm xộc thẳng vào mũi hắn.


Ninh Chuyết đứng vững, nhận ra mình đang ở góc tối của một gian sảnh khổng lồ nhưng hoang phế. Những kệ gỗ cao hàng trượng xếp thành từng dãy dài như mê cung, trên đó chất đầy những cuộn da thú bám bụi dày cộp, những cuốn luật thư rách nát và các ngọc giản xám xịt đã mất đi linh quang. Những hạt bụi nhỏ li ti nhảy múa trong những luồng sáng mỏng manh lọt qua khe cửa sổ đá vỡ nát.


Đây chính là thư viện đổ nát của Chấp Pháp Tiên Điện - Phân điện Linh Châu.


Hắn chậm rãi gỡ chiếc mặt nạ quỷ cất vào ngực áo, để lộ gương mặt thiếu niên gầy gò nhợt nhạt, mặc bộ đao phủ bào xám tro rách nát bám đầy huyết tro pháp trường. Trông hắn lúc này không khác gì một tên đao phủ phế vật cấp thấp đang lén lút tìm nơi trốn việc.


Ninh Chuyết điềm tĩnh bước đi giữa những hàng kệ sách đổ nát. Hắn biết, muốn giải cứu phụ thân Ninh Hoài Sơn trong vòng hai ngày tới, hắn không thể chỉ dựa vào vũ lực. Hắn cần tìm ra kẽ hở pháp lý và lỗi vận hành của đại trận bòn rút khí vận để tạo ra một cuộc bạo loạn lôi phạt đủ lớn, bẻ gãy hệ thống phòng ngự của tiên điện.


Khi đi đến trung tâm thư viện, Ninh Chuyết bỗng dừng bước.


Trên một chiếc bàn gỗ sồi lớn đã mục nát một nửa, một lão già gầy gò nhếch nhác đang nằm ngủ gật, tiếng ngáy o o vang vọng khắp gian sảnh trống trải. Lão mặc một bộ đạo bào bẩn thỉu dính đầy bụi giấy và vết rượu khô, mái tóc rối bù bám đầy mạng nhện, tay phải vẫn nắm chặt một bầu rượu bằng đồng rỉ sét đã trống rỗng.


Thủy Kính Đạo Nhân.


Người gác thư viện thần bí của tiên điện, một kẻ nổi tiếng lười biếng, ham rượu và giả khờ giả điếc để tránh xa các cuộc tranh chấp phe phái của Ôn Như Ngọc và Tào Lĩnh.


Ninh Chuyết đứng lặng nhìn lão già. Bằng thần thức nhạy cảm của mình, hắn mơ hồ cảm nhận được một luồng linh lực thủy hệ ẩn tàng cực kỳ thâm sâu dưới lớp đạo bào bẩn thỉu kia, tựa như một mặt hồ không đáy đang tự phong ấn.


Hắn không hề tỏ ra hoảng hốt, chậm rãi bước tới trước bàn gỗ. Từ trong ngực áo, Ninh Chuyết lấy ra một bình rượu Thanh Tâm dẹt bằng gốm cũ—thứ rượu ngon chứa phật quang ẩn giấu mà hắn đã nhờ Triệu Cương mua từ quán trà của Hứa Lão Bản trước đó. Hắn nhẹ nhàng đặt bình rượu lên bàn, ngay sát cạnh bầu rượu rỗng của lão già.


Mùi thơm dịu nhẹ, thanh khiết của rượu tịnh linh lập tức lan tỏa trong không khí bụi bặm.


Tiếng ngáy của Thủy Kính Đạo Nhân đột ngột ngưng bặt. Lão già khẽ động đậy cái mũi hếch, rồi từ từ hé mở một bên mắt đục ngầu nhưng lấp lánh một tia độc quang kỳ dị. Lão nhìn chằm chằm vào bình rượu gốm, rồi ngước lên nhìn bộ đao phủ bào xám rách nát của Ninh Chuyết, cười lạnh một tiếng khàn khàn:


"Nhóc con, đao phủ cấp thấp như ngươi mà cũng có rượu ngon thế này sao? Rượu Thanh Tâm của Hứa Lão Đầu... tịnh hóa oán độc, xoa dịu thần hồn. Đúng là thứ ta đang thèm."


Lão già vươn bàn tay bẩn thỉu chụp lấy bình rượu, không cần mở nút, chỉ khẽ ngửi qua miệng bình rồi ngửa cổ nốc một ngụm lớn. Luồng phật quang mỏng manh từ rượu thấm vào cơ thể khiến gương mặt nhăn nheo của lão lộ vẻ sảng khoái cực độ.


Lão quẹt ngang miệng, liếc nhìn Ninh Chuyết, lầm bầm với giọng điệu đầy ẩn ý: "Luật pháp tam giới, lấp liếm thiên cơ. Kẻ muốn tìm kiếm ngọn nguồn tội nghiệt, thường sẽ táng thân dưới đống tro tàn của pháp trường. Kệ sách thứ chín, hàng thứ ba, cuốn luật thư rách nát nhất... chính là nơi có bọ mối gặm nhấm nhiều nhất. Đọc xong thì cút đi, đừng làm phiền giấc ngủ của ta."


Nói xong, Thủy Kính Đạo Nhân ôm chặt lấy bình rượu gốm, xoay người nằm gục xuống bàn, tiếng ngáy o o lại tiếp tục vang lên như chưa từng có chuyện gì xảy ra.


Ninh Chuyết đứng lặng trong giây lát, rồi cúi người hành lễ một cách cung kính: "Đa tạ tiền bối chỉ điểm."


Hắn biết, Thủy Kính Đạo Nhân thực chất đã nhận ra thần thức mạnh mẽ vượt trội của hắn từ lâu, nhưng lão cố tình che chở và chỉ đường vì căm ghét sự thối nát, bóc lột của Phó điện chủ Ôn Như Ngọc. Đây chính là một sự đồng thuận thầm lặng dưới bóng tối.


Ninh Chuyết lập tức di chuyển đến dãy kệ sách thứ chín ở góc sâu nhất của thư viện. Hắn leo lên một chiếc thang gỗ mục, tìm đến hàng thứ ba. Đúng như lời chỉ điểm, nằm kẹt giữa những cuộn da thú khổng lồ là một cuốn sách da thú cũ kỹ, rách nát đến mức gáy sách đã bị mối mọt gặm nhấm nham nhở. Trên bìa sách mờ nhạt ba chữ cổ bằng mực đen: *Linh Châu Pháp Quy*.


Hắn cẩn thận rút cuốn sách ra, phủi đi lớp bụi dày cộp rồi ngồi xếp bằng ngay trên sàn đá lạnh lẽo của góc kệ sách.


Ninh Chuyết tập trung thần thức vào đôi mắt.


"Nhãn quang phán mệnh thuật, khởi!"


Đôi mắt đen của hắn đột ngột chuyển sang màu xám tro tĩnh lặng đến lạnh người. Thế giới vật lý xung quanh hắn như nhạt nhòa đi, thay vào đó là hàng vạn sợi tơ nhân quả vô hình màu xám tro bắt đầu rực sáng, kết nối giữa cuốn luật thư rách nát này với toàn bộ hệ thống kiến trúc của Chấp Pháp Tiên Điện bên ngoài.


Hắn lật từng trang sách ố vàng. Những dòng chữ cổ mô tả quy tắc vận hành của thiên quy và cấu trúc trận pháp bòn rút khí vận hiện lên rõ ràng trong thức hải của hắn. Ninh Chuyết vừa đọc, vừa xâu chuỗi với những manh mối mà hắn đã điều tra được về *Mục đích vu oan Ninh Hoài Sơn*.


"Tào Lĩnh vu oan cho phụ thân ta là ma đầu câu kết ma tu, thực chất là để che giấu việc đại trận bòn rút thọ nguyên phàm nhân bị rò rỉ oán khí ra khu mỏ." Ninh Chuyết lẩm bẩm, ngón tay gầy guộc lướt nhanh qua các điều luật cổ. "Nhưng tại sao một đại trận do ngũ đại tiên môn thượng giới thiết lập lại dễ dàng bị rò rỉ oán khí như vậy? Bản thân trận pháp chắc chắn phải có một kẽ hở nhân quả cực lớn."


Hắn đọc sâu vào chương nói về *Lỗi vận hành trận nhãn Linh Châu*. Đột nhiên, nhãn quang phán mệnh của hắn dừng lại ở một đồ hình trận pháp phức tạp mô tả dòng chảy năng lượng dâng hiến thọ nguyên lên thượng giới.


Một phát hiện kinh hoàng bùng nổ trong tâm trí Ninh Chuyết.


"Thì ra là thế!" Đồng tử màu xám tro của hắn khẽ co rút. "Hệ thống tu tiên hiện tại bòn rút khí vận phàm nhân, nhưng bản thân thiên quy của vũ trụ vẫn tôn trọng luật nhân quả công bằng. Để cưỡng ép chuyển dịch thọ nguyên của phàm nhân sang cho tiên nhân một cách 'hợp pháp' mà không bị thiên phạt phát hiện, tiên điện bắt buộc phải khắc Tội Ấn lên người phàm nhân, biến họ thành những 'tội nhân' mang ác nghiệp."


Ninh Chuyết lật mạnh một trang sách rách nát khác, ngón tay run lên vì chấn động: "Nhưng nếu một phàm nhân mang Tội Ấn bị chém đầu oan sai tại pháp trường—nghĩa là họ hoàn toàn không phạm tội ác tương ứng với hình phạt—thì oán niệm cực độ của họ lúc chết sẽ tạo ra một vết nứt nhân quả nhỏ bên trong lõi trận nhãn của đại trận bòn rút. Vết nứt này tích tụ vạn năm qua, tạo thành một lỗi vận hành chí mạng!"


Hắn siết chặt nắm tay, linh lực thổ thuộc tính trong đan điền khẽ dao động: "Mỗi khi có một đao phủ phàm nhân mang Tội Ấn chết oan, vết nứt oán khí trong lõi trận nhãn sẽ mở rộng ra. Nếu ta có thể kích hoạt toàn bộ oán khí tích tụ trong các vết nứt này cùng một lúc, lõi trận nhãn Linh Châu Phân Điện sẽ hoàn toàn quá tải và tự sụp đổ dưới sức mạnh của thiên kiếp lôi phạt diệt thế!"


Đây chính là kẽ hở thiên quy tối cao mà hắn đang tìm kiếm. Nó biến toàn bộ hệ thống luật pháp thối nát của tiên điện thành một quả bom nổ chậm khổng lồ, và hắn—một tên đao phủ phế vật—chính là kẻ nắm giữ ngòi nổ.


Ninh Chuyết hít một hơi sâu, kìm nén sự phấn khích đang dâng trào trong lồng ngực. Hắn lật đến trang cuối cùng của cuốn luật thư cổ để tìm kiếm sơ đồ cấu trúc chi tiết của trận nhãn.


Trang sách cuối cùng đã bị mục nát một nửa, đen sạm vì thời gian. Nhưng ngay tại góc dưới cùng của trang giấy, nhãn quang phán mệnh của hắn bỗng phát hiện ra một dao động u minh cực kỳ quen thuộc.


Ở đó, có một chữ ký cổ xưa viết bằng nét mực đậm, sắc bén như nét đao chém:


*Ninh Vô Hối*.


Tổ tiên vạn năm trước của Ninh gia, người gác sổ nợ thái cổ!


Ngay khi ngón tay bám đầy huyết tro của Ninh Chuyết chạm vào chữ ký của tổ tiên, một luồng huyết khí nóng bỏng từ Tội Ấn lồng ngực hắn đột ngột bộc phát, truyền thẳng vào trang giấy mục nát.


"Uỳnh!"


Một tiếng nổ trầm hùng vang lên bên trong thức hải của hắn. Chữ ký "Ninh Vô Hối" đột ngột rực sáng lên luồng linh quang u minh màu tím lạnh thấu xương. Nét mực cổ xưa bắt đầu uốn lượn, dịch chuyển dữ dội trên trang giấy rách nát, tựa như những con rồng u minh đang thức tỉnh.


Trước đôi mắt trợn tròn kinh ngạc của Ninh Chuyết, những nét chữ ký biến đổi hoàn toàn, vẽ nên một bản đồ cấu trúc ngầm chi tiết đến kinh ngạc của Chấp Pháp Tiên Điện. Những đường vẽ phát sáng tím lạnh chạy dọc trang giấy, hội tụ lại và biến thành một mũi tên u minh rực sáng, chỉ thẳng về phía một mật thất bí mật nằm sâu dưới lòng đất—nơi tọa lạc của Trận nhãn Linh Châu Phân Điện.


"Rầm!!! Rầm!!!"


Đột nhiên, tiếng đập cửa dồn dập và tiếng quát tháo thô bạo vang lên từ phía cửa gỗ nặng nề của thư viện cổ, cắt đứt sự tĩnh lặng ngột ngạt.


"Giám Sát Đường kiểm tra đột xuất! Thủy Kính lão đầu, mau mở cửa! Có tin báo ma tu đang lẩn trốn trong khu vực này!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!