Chợ Đen Tiêu Tang - Chuẩn Bị Pháp Bảo
Bão lôi đình ngoài thành đã hoàn toàn tắt ngấm, nhưng bầu không khí dưới mật thất ngầm của khu ổ chuột Huyết Tro vẫn ngột ngạt đến mức khiến người ta khó thở. Ánh lửa từ lò than rèn đúc của Vương Mộc hắt lên vách đất ẩm ướt những bóng đen dài vặn vẹo. Ninh Chuyết đứng lặng trước chiếc hộp sắt chứa hàng trăm viên oán khí tinh thạch chất lượng cao mà Triệu Cương vừa dâng hiến. Từng viên tinh thạch đỏ sậm rực sáng, tỏa ra luồng oán lực bạo ngược nhịp nhàng như nhịp tim của một loài tà thú cổ xưa.
Trong thức hải của hắn, thanh Nhân Hoàng Kiếm phôi màu vàng kim nhạt vừa mới ngưng tụ đang khẽ rung động, không ngừng hấp thụ những hạt Hương Hỏa Vụn lấp lánh từ đức tin của hàng vạn phàm nhân khu ổ chuột. Việc ngưng tụ thần binh tối cao này đã vắt kiệt thần thức lực của Ninh Chuyết, khiến thái dương hắn đau nhói như có hàng vạn cây kim chọc vào. Hắn nhắm mắt, vận hành nhịp thở quy tức theo Bí quyết thở Lão Thạch Đầu để cưỡng ép bình ổn dòng linh lực thổ thuộc tính cuộn xoáy trong đan điền, tạm thời đè nén cơn mỏi mệt cực độ của linh hồn.
Thời gian chỉ còn đúng hai ngày trước khi phụ thân Ninh Hoài Sơn bị đưa lên đoạn đầu đài. Ngục tối đã tăng cường phòng thủ gấp đôi dưới sự trấn giữ của Phạm Đồng. Ninh Chuyết hiểu rằng, muốn cướp ngục thành công, hắn không thể chỉ dựa vào sức mạnh vật lý thô sơ. Hắn cần vũ khí, cần bùa chú bạo phá diện rộng, và quan trọng nhất: hắn cần linh thạch sạch để mua dược liệu tịnh hóa cho phụ thân.
Ninh Chuyết cúi người, lấy đôi đoản đao Huyết Lục—chiến lợi phẩm đoạt được từ sát thủ Hắc Sát—đang bọc chặt trong vạt áo bào xám rách nát từ dưới hố đất cát lên. Đôi đoản đao rực sáng lục quang oán độc lạnh lẽo, tẩm đầy kịch độc u minh của gia tộc Tào thị. Đây là hàng nóng chí mạng, nếu để Giám Sát Đường phát hiện, toàn bộ kế hoạch của hắn sẽ tan thành mây khói. Cách duy nhất là thâm nhập Hắc Thị Linh Châu để tiêu thụ chúng.
Hắn chậm rãi khoác lên người một chiếc trường bào xám tro rộng thùng thình của thư sinh nghèo, tóc đen buộc gọn bằng dây da, che giấu hoàn toàn nhục thân dẻo dai kiên cố của tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ tầng chín đỉnh phong. Trên ngón tay gầy gò, chiếc Nhẫn đồng rỉ sét khẽ ngân lên một tiếng trầm đục, tự động vận hành bằng huyết khí của hắn, tỏa ra một quầng tàn quang u minh mỏng manh bao bọc lấy toàn thân. Dưới tác động của nhẫn đồng và thuật Ngụy Giả Đan Điền, khí tức thực sự của hắn bị che giấu hoàn hảo, biến hắn thành một thư sinh phế mạch Luyện Khí tầng một yếu ớt, nhợt nhạt.
"Tần cô nương, nàng ở lại đây dưỡng thương và nghiên cứu Đan thư Vạn Sinh Đường để chuẩn bị thuốc giải oán độc." Ninh Chuyết nhìn Tần Du đang ngồi bên đống rơm khô, khẽ truyền âm. "Triệu đại huynh, canh giữ lối vào hầm ngầm cẩn thận. Ta đi chợ đen một chuyến."
Tần Du lo lắng nhìn hắn, khẽ gật đầu: "Ninh công tử cẩn thận. Giám Sát Đường đang truy quét gắt gao ngoài kia."
Ninh Chuyết xoay người lách vào lối ngầm ẩm ướt nối liền mật thất với hệ thống địa đạo chằng chịt dẫn xuống Hắc Thị Linh Châu.
...
Hắc Thị Linh Châu nằm sâu ba mươi trượng dưới lòng đất khu ổ chuột Huyết Tro, là một mê cung khổng lồ xây bằng đá đen rêu phong, hoàn toàn tách biệt khỏi sự kiểm soát pháp lý của Chấp Pháp Tiên Điện. Nơi đây không có ánh mặt trời, chỉ có những chiếc đèn lồng thắp bằng mỡ cá yêu quái tỏa ra ánh sáng đỏ tà mị và làn khói xám bốc mùi hôi tanh nồng nặc.
Ninh Chuyết đeo một chiếc mặt nạ quỷ bằng gỗ mục để che giấu gương mặt, đóng một viên linh thạch vụn làm phí vào cổng rồi bước nhanh vào dòng người hỗn loạn. Xung quanh hắn, những tán tu phản nghịch mặc hắc y, những tội phạm mang Tội Ấn rỉ máu, và các thương nhân chợ đen bịt mặt đang thì thầm giao dịch các vật phẩm cấm kỵ. Tiếng mặc cả, tiếng gầm rú của độc trùng, và tiếng kim loại va chạm tạo nên một bầu không khí náo nhiệt nhưng đầy rẫy sát cơ.
Ninh Chuyết lẩn khuất trong bóng tối vách đá, nương theo tàn quang của nhẫn đồng để lẩn tránh những luồng thần thức quét tầm xa của các tai mắt Giám Sát Đường cải trang tuần tra ngầm. Hắn đi thẳng đến khu vực phía đông chợ đen, nơi có một tiệm cầm đồ cũ kỹ treo tấm biển gỗ mục nát vẽ hình một chiếc cân đồng rỉ sét.
Đây là tiệm cầm đồ của Hắc Thất.
Ninh Chuyết đẩy cánh cửa gỗ kêu kẽo kẹt bước vào. Bên trong tiệm tối tăm và nồng nặc mùi thảo dược mốc, những kệ gỗ cao chất đầy các pháp bảo sứt mẻ và bình ngọc bám bụi. Phía sau quầy giao dịch bằng đá đen, một lão già lùn tịt, mặc áo gấm đen thêu chỉ vàng lộng lẫy đang gõ nhịp những ngón tay gầy guộc đeo đầy nhẫn trữ vật. Lão đeo một chiếc kính một mắt bằng pha lê xám, đôi mắt ti hí lấp lánh độc quang giảo hoạt.
Hắc Thất.
Ninh Chuyết không nói một lời, bước đến trước quầy đá, dứt khoát đặt đôi đoản đao Huyết Lục bọc trong vải xám lên mặt bàn gốm.
"Hắc lão bản, xem hàng đi." Giọng Ninh Chuyết qua mặt nạ quỷ trở nên khàn đục, trầm thấp.
Hắc Thất khẽ nhướng mày, dùng ngón tay gầy guộc gạt tấm vải xám ra. Ngay khi đôi đoản đao lộ diện, luồng lục quang oán độc tỏa ra khiến lão già khẽ rùng mình. Lão lập tức lấy từ dưới gầm bàn ra một chiếc cân tiểu ly bằng đồng rỉ sét cổ xưa—pháp bảo "Vô Sai" chuyên dụng để giám định linh lực.
Lão đặt đôi đoản đao lên cân, kim la bàn lập tức quay tròn dữ dội rồi dừng lại ở vạch đỏ sậm, phát ra tiếng rít gió u u u ám.
"Tê..." Hắc Thất hít vào một hơi lạnh, chiếc kính một mắt khẽ run lên. Lão ngẩng đầu, đôi mắt ti hí nhìn chằm chằm vào mặt nạ quỷ của Ninh Chuyết, hạ thấp giọng: "Nhóc con, ngươi gan to bằng trời! Đôi đoản đao này mang oán độc u minh cực mạnh, là vũ khí độc quyền của cặp sát thủ Hắc Sát - Bạch Sát thuộc dòng chính gia tộc Tào thị. Hàng nóng chí mạng thế này, ngươi dám mang đến đây tiêu thụ?"
Hắc Thất khẽ đẩy chiếc kính pha lê, gương mặt lộ rõ vẻ giảo hoạt tính toán. Lão gõ ngón tay xuống bàn gốm, cười lạnh: "Món đồ này nếu để Chấp Pháp Đường phát hiện, tiệm của ta sẽ bị san bằng trong chớp mắt. Ta phải gánh chịu rủi ro cực lớn để xóa bỏ ấn ký oán độc của Tào gia bằng trận pháp xóa dấu vết. Hai mươi viên linh thạch hạ phẩm sạch! Ta chỉ có thể trả bấy nhiêu."
Hai mươi viên linh thạch sạch? Đây là mức giá ép xuống chưa đầy một phần năm giá trị thực của đôi đoản đao cực phẩm Luyện Khí hậu kỳ này.
Ninh Chuyết dưới chiếc mặt nạ quỷ khẽ mỉm cười lạnh lùng. Hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc đối chất trí tuệ này. Hắn không hề hoang mang, chậm rãi vươn tay thu hồi đôi đoản đao lại, giọng điệu điềm tĩnh nhưng sắc bén như dao mổ:
"Hắc lão bản, đừng dùng thóp 'hàng nóng' để dọa ta. Quy tắc của Hắc Thị Liên Minh là không hỏi nguồn gốc, chỉ bàn giá trị. Hiện tại, Chấp sự Tào Lĩnh đang bị trọng bệnh liệt giường, gia tộc Tào thị đang đại loạn để tranh giành quyền lực, làm gì còn tâm trí để ý đến đôi đoản đao của hai tên sát thủ đã chết?"
Ninh Chuyết tiến sát hơn một bước, luồng oán lực mỏng manh từ Tội Ấn lồng ngực khẽ rò rỉ, tạo ra một áp lực vô hình: "Hơn nữa, ta biết rõ tiệm cầm đồ đối diện—Bạch Sa Các của Bạch bang—đang tìm kiếm vũ khí oán tính để rèn khôi lỗi chiến đấu. Nếu lão bản không muốn giao dịch, ta hoàn toàn có thể mang sang đó. Tin rằng họ sẵn sàng trả một cái giá sòng phẳng hơn nhiều."
Hắc Thất nghe vậy, gương mặt béo mập khẽ giật giật. Lão không ngờ tên thư sinh nghèo nàn này lại am hiểu kẽ hở luật pháp và tình hình nội bộ của tiên điện cũng như chợ đen đến thế. Bạch Sa Các vốn là đối thủ truyền kiếp của lão, nếu để món hời này rơi vào tay họ, lão sẽ mất đi một khoản lợi nhuận khổng lồ.
"Khoan đã!" Hắc Thất vội vàng xua tay, nụ cười giảo hoạt nhanh chóng quay trở lại trên gương mặt. "Nhóc con thật là sắc sảo. Được rồi, nể tình ngươi là khách quen của chợ đen, ta đồng ý giao dịch. Tám mươi viên linh thạch hạ phẩm sạch, hoàn toàn không mang dấu vết linh lực của tiên điện! Đây là giới hạn cuối cùng của ta."
Ninh Chuyết im lặng ba hơi thở để tạo áp lực tâm lý, sau đó mới chậm rãi gật đầu: "Thành giao."
Hắc Thất thở phào một tiếng, vội vàng cất đôi đoản đao vào một chiếc hộp gỗ tẩm bột tịnh hóa, rồi lấy ra một túi da thú chứa tám mươi viên linh thạch hạ phẩm lấp lánh linh quang tịnh khiết đặt lên bàn. Ninh Chuyết thu túi linh thạch vào ngực, trong lòng khẽ nhẹ nhõm. Có số linh thạch sạch này, hắn đã có đủ tài chính để chuẩn bị hậu cần cứu cha.
Hắn bước ra khỏi tiệm cầm đồ, đi vòng qua ba ngách hầm tối tăm rồi bước vào một quán rượu ngầm sặc sụa mùi rượu rẻ tiền và khói thuốc. Ở góc tối nhất của quán, một gã trung niên phong lưu nhếch nhác, mặc đạo bào rách nát loang lổ vết rượu đang gục đầu ngủ bên một bầu rượu lớn.
Tiêu Dao Tử.
Ninh Chuyết bước đến, gõ ngón tay xuống bàn gỗ ba tiếng nhịp nhàng theo quy tắc ngầm. Gã trung niên khẽ hé mở đôi mắt đục ngầu nhưng ẩn chứa tia sáng sắc sảo như chim ưng. Lão ngáp một cái, lầm bầm: "Rượu ngon chưa đến, tin mật chưa khai. Nhóc con, muốn mua gì?"
Ninh Chuyết đặt mười sáu viên linh thạch sạch (tương đương 20% lợi nhuận bán đao) lên bàn: "Bản đồ bố phòng và lịch trình tuần tra chi tiết của Giám Sát Đường quanh ngục tối tiên điện trong hai ngày tới."
Tiêu Dao Tử nhìn chằm chằm vào túi linh thạch sạch, đôi mắt rực sáng. Lão nhanh tay thu túi tiền vào ngực, hớp một ngụm rượu lớn từ bầu rượu Vô Ưu, rồi từ trong tay áo rộng thùng thình rút ra một mảnh ngọc giản màu xám tro cũ kỹ đẩy về phía Ninh Chuyết.
"Bản đồ chi tiết nằm ở trong này. Lịch thay ca của tuần tra đệ tử, vị trí các chốt canh phòng ngầm của Trần Hải... đều có đủ." Tiêu Dao Tử rỉ tai nói, giọng khàn khàn.
Ninh Chuyết thu ngọc giản vào ngực, khẽ hỏi thêm: "Còn tung tích và lịch trình di chuyển của Phó điện chủ Ôn Như Ngọc trong ngày mai thì sao?"
Tiêu Dao Tử nghe đến cái tên Ôn Như Ngọc, sắc mặt lập tức biến đổi. Lão vội vàng lắc đầu, xua tay lia lịa, ôm lấy bầu rượu của mình: "Không được, không được! Tin tức về phó điện chủ Trúc Cơ Trung Kỳ là cấm kỵ tối cao. Muốn mua lịch trình của lão, ngươi phải trả ít nhất năm trăm linh thạch trung phẩm sạch! Ta không muốn rước họa sát thân đâu, nhóc con mau đi đi."
Ninh Chuyết biết rõ giới hạn của giao dịch chợ đen, không ép buộc thêm. Hắn xoay người rời khỏi quán rượu, thuê một mật thất luyện khí nhỏ bỏ hoang bên rìa nghĩa trang nghĩa địa chợ đen, khóa chặt cửa đá.
Bên trong mật thất ẩm ướt, Ninh Chuyết đặt chiếc hộp sắt chứa oán khí tinh thạch chất lượng cao của Triệu Cương lên bệ đá. Hắn lấy ra một lượng U Minh Thiết oán tính và các mảnh xương tàn kiếm rỉ sét thu thập được.
Hắn vận hành nhịp thở quy tức để điều hòa oán khí ăn mòn cơ thể hằng ngày. Tay phải hắn cầm Phán Mệnh Thần Bút rỉ sét, nhúng ngòi bút vào hỗn hợp Huyết Lệ Mực chế từ Huyết Lệ Tinh Thạch nghiền mịn và máu tim của chính mình. Cơn đau nhói từ việc trích máu tim khiến mặt hắn tái nhợt, nhưng đôi mắt xám tro của hắn vẫn kiên định bất khuất.
Hắn bắt đầu vẽ bùa chú oán hỏa lên các mảnh xương tàn kiếm. Từng đường nét vẽ ra mang theo linh quang xám tro rực cháy ngọn lửa xám lạnh. Quá trình luyện chế bùa chú bạo phá đòi hỏi sự tập trung thần thức cực độ. Thần thức đang mỏi mệt của hắn bị vắt kiệt liên tục, mồ hôi đẫm sũng trường bào xám. Sau hai canh giờ gian khổ, ba lá Oán Hỏa Phù hoàn chỉnh rực sáng oán lực bạo ngược đã thành hình trên bệ đá.
Ninh Chuyết thu bùa chú và linh thạch sạch vào ngực, khẽ thở phào. Chuẩn bị đã hoàn tất, ngày mai sẽ là trận chiến sinh tử quyết định vận mệnh của phụ thân.
Hắn bước ra khỏi mật thất luyện khí, quay trở lại tiệm cầm đồ của Hắc Thất để mua thêm một ít bột khử khí tức trước khi rời khỏi chợ đen.
Thế nhưng, ngay khi hắn vừa bước chân vào tiệm, Hắc Thất đang lau chùi một chiếc gương đồng cổ bỗng dừng tay. Lão già lùn tịt khẽ đẩy chiếc kính một mắt pha lê xám, nhìn xung quanh cảnh giác, rồi bất ngờ rón rén bước tới sát quầy đá, rỉ tai Ninh Chuyết bằng một giọng nói cực kỳ nhỏ nhưng đầy rùng rợn:
"Nhóc con, ta nể tình ngươi giao dịch sòng phẳng nên mới rỉ tai cảnh báo một câu. Mau tìm nơi trốn chạy cho kỹ đi! Mộ Dung thế gia—đích thân thiếu chủ Mộ Dung Hải—vừa mới ban bố lệnh treo thưởng cực lớn ở chợ đen Linh Châu để truy tìm kẻ đã diệt sát hai sát thủ Hắc Sát và Bạch Sát hòng cướp đoạt đôi đoản đao Huyết Lục kia. Lưới sắt của thế gia đang khép chặt khắp các lối ra vào của chợ đen rồi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!