Huyết Tro Phàm Bang - Tụ Nghĩa
Tiếng chuông sắt báo động dồn dập vang lên ngoài ngõ hẻm, xen lẫn tiếng bước chân rầm rập của đội tuần tra Giám Sát Đường. Luồng sáng xanh lục từ bột Tầm Cốt Linh Hương bám trên vạt áo của Tần Du rực lên trong bóng tối âm u của Vạn Sinh Đường đổ nát, tựa như một ngọn hải đăng dẫn lối cho tử thần.
Ninh Chuyết nheo mắt, thần thức nhạy cảm vượt xa người thường của hắn đã bắt được dao động linh lực bạo ngược của ít nhất mười tu sĩ Chấp Pháp Đường đang khép chặt vòng vây bên ngoài hiệu thuốc.
"Ninh công tử... ngài mau đi đi! Bột hương này không thể tẩy sạch bằng linh lực thông thường, Giám Sát Đường chỉ cần dùng la bàn tầm cốt là có thể khóa chặt vị trí của ta. Ngài ở lại sẽ bị liên lụy!" Tần Du khàn giọng nói, gương mặt thanh tú nhợt nhạt không còn một giọt máu, bả vai trái rỉ ra từng giọt máu đen oán độc do vết thương cũ cắn xé.
Ninh Chuyết không nói một lời. Hắn biết rõ, nếu lúc này bỏ lại Tần Du, nàng chắc chắn sẽ rơi vào tay Giám Sát Đường, chịu cực hình tra tấn để ép khai ra Đan thư Vạn Sinh Đường. Mà hắn, một đao phủ phế mạch, cũng sẽ mất đi đồng minh y đạo duy nhất có thể cứu chữa cho linh hồn phụ thân Ninh Hoài Sơn đang ngủ đông.
Lý trí của Ninh Chuyết vận hành với tốc độ kinh hoàng. Hắn liếc nhìn Tống Thanh đang nằm bất tỉnh nhân sự dưới đất, đan điền của gã đã bị độc tính ăn mòn rách nát hoàn toàn.
"Đắc tội rồi, Tần cô nương."
Ninh Chuyết dứt khoát ra tay. Hắn vung đoản đao rỉ sét rạch phăng vạt áo bám đầy bột phát sáng của Tần Du, sau đó thô bạo quấn chặt vạt áo đó lên người Tống Thanh. Hắn lại dùng chính chiếc áo bào đao phủ xám rách nát của mình—thứ được Nhẫn đồng rỉ sét bọc lấy tàn quang che giấu thiên cơ—choàng lên người Tần Du để cô lập hoàn toàn hơi thở của nàng.
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ rách nát của Vạn Sinh Đường bị một luồng lôi quang đánh sập hoàn toàn.
"Chấp Pháp Giám Sát Đường hành sự! Kẻ nào dám làm loạn!"
Ngay trong khoảnh khắc cửa đổ, Ninh Chuyết ôm chặt lấy eo Tần Du, chân phải dẫm mạnh xuống đất gạch:
"Địa Mạch Ngự Thân, nghịch!"
Nền đất đá dưới chân họ đột ngột rẽ ra như dòng nước ấm. Linh lực thổ thuộc tính tinh thuần từ đan điền thực sự của Ninh Chuyết bùng phát, bao bọc lấy cả hai rồi chìm thẳng vào lòng đất tối tăm.
Trên mặt đất, đội tuần tra Giám Sát Đường tràn vào hiệu thuốc, chỉ thấy Tống Thanh đang nằm co giật trong vạt áo phát sáng xanh, đan điền đã bị phế bỏ hoàn toàn. Tiếng gầm rú giận dữ của lính canh vang lên, nhưng Ninh Chuyết và Tần Du đã ở sâu mười trượng dưới lòng đất, di chuyển thần tốc về phía khu ổ chuột Huyết Tro.
...
Dưới lòng đất khu ổ chuột Huyết Tro, không khí ẩm ướt bốc mùi hôi thối của bùn đất và huyết tro từ pháp trường bay về phủ kín các lối đi ngầm. Ninh Chuyết đưa Tần Du trồi lên bên trong một mật thất ngầm chật hẹp, nằm sâu dưới lòng đất của một túp lều tranh rách nát.
Tần Du vừa thoát khỏi hiểm cảnh, liền ho khan dữ dội, bả vai trái rỉ máu đen nhức nhối. Ninh Chuyết vội vàng đỡ nàng ngồi xuống một đống rơm khô.
"Tần cô nương, tạm thời chúng ta đã an toàn. Nhưng độc tố oán linh của Tào Linh đang tàn phá ngoài kia."
Tần Du gượng dậy, đôi mắt từ bi rưng rưng nước mắt: "Ninh công tử... nguồn nước của khu ổ chuột Huyết Tro đã bị Tào Linh hạ độc rết mù oán khí. Hàng vạn phàm nhân nghèo khổ đang thoi thóp ngoài kia. Nếu không kịp thời cứu trị, họ sẽ hóa thành oán linh làm lò ngưng tụ Huyết Lệ Tinh Thạch cho mụ!"
Ninh Chuyết im lặng. Hắn dùng Nhãn quang phán mệnh thuật, đôi mắt xám tro nhìn xuyên qua vách đất ngầm, thấy được oán khí màu đen kịt đang bốc lên ngùn ngụt từ các giếng nước trên mặt đất. Tiếng rên rỉ đau đớn của hàng vạn người già, trẻ nhỏ vang vọng khắp hang cùng ngõ hẻm khu ổ chuột.
"Ninh công tử, ta cần Đan thư Vạn Sinh Đường và một lượng lớn Tịch Tà Thảo." Tần Du khẩn khoản nói. "Đan thư ta đã giấu an toàn, nhưng linh lực của ta đã kiệt quệ, không thể ngự hỏa luyện dược."
"Để ta giúp nàng."
Hắn lập tức truyền âm cho phu dịch mỏ bên ngoài. Chỉ một lát sau, cửa hầm ngầm mở ra. Triệu Cương—với thân hình vạm vỡ đầy sẹo roi da—cùng Hồng Cô dẫn theo vài phu dịch trung thành khuân vào hàng chục bó Tịch Tà Thảo lớn bám đầy đất nghĩa trang ẩm ướt.
"Ninh huynh! Tần y sư! Toàn bộ phu dịch mỏ và dân nghèo ngoài kia đều đang chờ hai người!" Triệu Cương khàn giọng nói, đôi mắt đỏ ngầu vì lo lắng.
Tần Du lật mở cuốn Đan thư Vạn Sinh Đường cổ kính, chỉ điểm công thức phối dược tịnh hóa oán độc diện rộng. Nàng nhìn Ninh Chuyết đầy lo lắng: "Ninh công tử, ngài mang phế mạch đan điền, linh lực mỏng manh, liệu có thể khống chế được hỏa hầu tinh luyện?"
Ninh Chuyết gật đầu, gương mặt tĩnh lặng không chút gợn sóng. Dưới lớp ngụy trang của Ngụy Giả Đan Điền, hắn chỉ để lộ dao động linh lực yếu ớt ở mức Luyện Khí tầng một phế vật. Thế nhưng, khi hắn đặt bàn tay gầy guộc lên chiếc vạc sắt khổng lồ chứa nước giếng và Tịch Tà Thảo, đan điền thực sự của hắn—nơi đã qua Địa Mạch Đột Phá mở rộng gấp ba lần—bắt đầu cuộn xoáy linh lực thổ thuộc tính tinh thuần dữ dội.
Hắn dồn linh lực, cưỡng ép chuyển hóa thành một luồng mộc hệ ôn hòa thông qua kinh mạch tay phải, rót thẳng vào vạc sắt.
"Xèo xèo!"
Nước trong vạc sắt sôi sùng sục, khói trắng bốc lên nghi ngút mang theo mùi thơm đắng của thảo dược tịnh hóa. Ninh Chuyết cẩn thận khống chế nhiệt độ, giữ cho ngọn lửa ngầm không bộc phát ra ngoài một tia dao động linh lực nào để tránh thu hút tai mắt tiên điện. Thần thức của hắn căng ra như dây đàn, mồ hôi rịn ra trên trán.
Tần Du nhìn cảnh tượng đó, trong lòng kinh ngạc tột độ. Một tu sĩ phế mạch tầng một làm sao có thể duy trì luồng linh lực ôn hòa và thâm hậu đến thế trong suốt ba canh giờ liên tục? Nàng thầm nhận ra, vị đao phủ hèn mọn này ẩn chứa một bí mật kinh thiên động địa.
Từng gáo thuốc giải Tịch Tà Đan hóa lỏng được Triệu Cương và Hồng Cô nhanh chóng mang ra ngoài, phân phát cho hàng vạn phàm nhân đang quằn quại trong độc tố.
Khi phàm nhân uống thuốc, oán độc màu đen trên da thịt họ nhanh chóng tiêu tán, nhịp thở ổn định trở lại. Hàng vạn sinh mệnh phàm trần đã được kéo về từ tay tử thần.
Ngay trong khoảnh khắc đó, cuốn sổ Trảm Tiên Phán Mệnh Lục lơ lửng trước ngực Ninh Chuyết bỗng chấn động kịch liệt. Một dòng chữ cổ rực sáng u minh hiện lên trong tâm trí hắn:
"Tịnh hóa oán độc cứu vạn dân phàm trần, tích lũy năm trăm Công Đức Điểm (Sơ cấp)!"
Năng lượng công đức thuần khiết tràn vào Phán Mệnh Lục, xoa dịu đi vết sẹo rỉ máu trước ngực hắn, khiến hắn cảm thấy tinh thần sảng khoái chưa từng có.
...
Sau khi đại dịch oán độc được dập tắt, căn hầm ngầm của khu ổ chuột Huyết Tro trở nên chật chội bởi sự xuất hiện của các thủ lĩnh phu dịch mỏ và dân nghèo.
Triệu Cương đứng đầu, bả vai quấn băng gạc thấm máu, đôi mắt rực lửa căm hờn trước sự tàn bạo của tiên điện nhưng lại tràn ngập sự kính ngưỡng tột cùng khi nhìn về phía Ninh Chuyết.
"Bịch!"
Triệu Cương bất ngờ quỳ một gối xuống nền đất cát ẩm ướt trước mặt Ninh Chuyết. Thanh xà beng sắt đen tẩm oán độc cắm mạnh xuống đất đá.
"Ninh huynh! Tiên điện coi phàm nhân chúng ta như súc vật, bắt giữ cha ngài, lại muốn đầu độc chết sạch cả khu ổ chuột để luyện đan thế mạng! Chúng ta không muốn làm lò thử thuốc nữa! Triệu Cương ta đại diện cho hàng vạn phu dịch mỏ và dân nghèo khu Huyết Tro, thề trung thành tuyệt đối với ngài dưới danh hiệu Phán Quan Bóng Đêm! Nguyện cùng ngài đứng lên phản kháng!"
Hồng Cô cùng vài phu dịch vạm vỡ phía sau cũng đồng loạt quỳ xuống, cúi đầu thành kính:
"Nguyện thề trung thành với Phán Quan đại nhân!"
Ninh Chuyết bước tới, vươn tay đỡ Triệu Cương đứng dậy. Gương mặt thiếu niên gầy gò lúc này mang theo một sự uy nghiêm tĩnh lặng vượt xa tuổi tác:
"Triệu đại huynh, các vị đồng bào, mau đứng lên đi. Chúng ta đều là phàm nhân yếu thế, bị tiên nhân cao ngạo dùng thiên quy giả dối để bóc lột thọ nguyên và khí vận. Muốn sống sót qua kiếp nạn này, muốn đòi lại công lý cho cha ta, chúng ta chỉ có một con đường duy nhất: đứng lên bẻ gãy ách thống trị của tiên điện!"
Hắn quét mắt nhìn khắp căn hầm ngầm, dứt khoát tuyên bố:
"Hôm nay, tại khu ổ chuột Huyết Tro này, chúng ta chính thức lập nên Huyết Tro Phàm bang! Một bang hội của phàm nhân, hoạt động dưới bóng tối để thực thi công lý phàm trần!"
"Rầm!"
Lời vừa dứt, một dị tượng kinh thiên động địa bộc phát trong thức hải của Ninh Chuyết.
Hắn lập tức vận hành Nhãn quang phán mệnh thuật. Đôi mắt hắn chuyển sang màu xám tro tĩnh lặng.
Trong tầm mắt nhân quả của hắn, từ cơ thể của Triệu Cương, Hồng Cô, và hàng vạn phàm nhân vừa được cứu sống ngoài kia, đột ngột bùng phát hàng vạn sợi tơ nhân quả màu vàng kim nhạt rực rỡ. Đó là sợi tơ của đức tin, lòng biết ơn và ý chí bất khuất của vạn dân phàm trần dâng hiến cho Phán Quan Bóng Đêm.
Hàng vạn sợi tơ vàng kim ấy điên cuồng hội tụ về phía lồng ngực Ninh Chuyết, xuyên qua Tội Ấn rỉ máu, lao thẳng vào thức hải của hắn.
Bên trong thức hải, thanh kiếm thô sơ rỉ sét—Nhân Hoàng Kiếm phôi (Sơ cấp)—bỗng reo vang dữ dội. Nó bắt đầu điên cuồng hấp thụ luồng đức tin thuần khiết này như một sa mạc khô cằn gặp mưa rào. Luồng đức tin hóa thành vô số hạt Hương Hỏa Vụn lấp lánh, bao bọc lấy kiếm phôi, cưỡng ép ngưng tụ hình thể thô sơ của thanh thần binh gác cổng nhân quả.
"Ách!"
Ninh Chuyết khẽ rên rỉ một tiếng trong lòng, gương mặt hơi vặn vẹo vì đau đớn. Việc ngưng tụ Nhân Hoàng Kiếm phôi đòi hỏi một lượng thần thức khổng lồ để trấn áp và chuyển hóa ý chí bạo ngược của vạn dân. Thức hải của hắn như muốn nổ tung, từng sợi gân xanh nổi lên trên trán.
Thế nhưng hắn vẫn nghiến chặt răng, đứng sừng sững như một ngọn núi đá, cưỡng ép ổn định kiếm phôi rực sáng ánh kim nhạt trong tâm trí.
Thấy Ninh Chuyết đứng vững, Hồng Cô tiến lên một bước, dâng lên ba chiếc hộp sắt lớn bám đầy bụi than đỏ:
"Bang chủ! Đây là hàng vạn viên Linh thạch vụn sạch và oán khí tinh thạch chất lượng cao mà phu dịch mỏ chúng ta đã âm thầm giấu giếm, lẩn tránh thuế nạp tàn bạo của tiên điện vạn năm qua. Chúng ta dâng hiến toàn bộ cho bang chủ để làm tài nguyên đại sự!"
Ninh Chuyết gật đầu, thu nhận rương linh thạch vụn sạch. Đây chính là nguồn tài chính hậu cần quan trọng để chế tạo bùa chú và chuẩn bị lực lượng.
Ngay lúc này, thiếu niên câm điếc A Sương lướt ra từ bóng tối khe đá. Cậu bé đã tu luyện Vô Danh Khí Thuật do Ninh Chuyết truyền dạy, giúp cơ thể hoàn toàn vô hình trước thần thức dò tìm của lính canh.
A Sương dùng tay ra hiệu một cách nhanh chóng, đồng thời trải ra một tấm bản đồ da thú cũ kỹ vẽ đầy các đường mực đỏ.
Triệu Cương giải thích: "A Sương đã thám thính và vẽ lại toàn bộ sơ đồ bố phòng ngoại vi, lịch trình thay ca của các chấp sự Chấp Pháp Tiên Điện. Chúng ta đã có tai mắt rải khắp các chốt gác!"
"Tốt lắm." Ninh Chuyết lạnh lùng nói. "Có kẻ nào nghi ngờ hành tung của chúng ta không?"
Triệu Cương sắc mặt trầm xuống, ánh mắt lộ vẻ tàn nhẫn dứt khoát: "Bang chủ yên tâm. Lúc nãy có hai tên phu dịch nhát gan, vì muốn đổi lấy Trúc Cơ Đan và linh thạch của tiên điện, đã định lén chạy đi báo tin cho Giám Sát Đường về vị trí mật thất. Ta đã tự tay dùng xà beng sắt đen đập nát đầu bọn chúng, dọn dẹp sạch sẽ ném xuống hố quặng sâu! Huyết Tro Phàm bang tuyệt đối không dung thứ cho kẻ phản bội!"
Ninh Chuyết gật đầu hài lòng trước sự quyết đoán của Triệu Cương. Để đối đầu với một hệ thống chấp pháp tàn bạo như tiên điện, lòng từ bi mù quáng chính là liều thuốc độc tự sát.
Triệu Cương hít vào một hơi thật sâu, gương mặt vạm vỡ lộ rõ vẻ nghiêm trọng tột độ. Lão quay người, lôi từ trong hốc đá sâu ra một chiếc hộp sắt nặng nề, rỉ sét loang lổ vết máu khô.
"Bang chủ, đây mới là át chủ bài mạnh nhất của phu dịch mỏ chúng ta."
Triệu Cương chậm rãi mở nắp hộp sắt.
"Rắc!"
Một luồng oán khí màu đỏ sậm bạo ngược đột ngột bùng phát, khiến nhiệt độ trong căn hầm ngầm giảm xuống điểm đóng băng.
Bên trong chiếc hộp sắt, hàng trăm viên oán khí tinh thạch chất lượng cao đang nằm im lìm, tỏa ra luồng sáng đỏ rực pulsing như nhịp tim của một con quái thú u minh. Đây là những tinh thạch hấp thụ oán niệm cực độ từ lòng mỏ sâu—nơi chôn cất xương tủy cổ thần vạn năm trước.
"Chỉ cần ngài ra lệnh!" Triệu Cương rít qua kẽ răng, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí. "Chúng ta sẵn sàng rải số tinh thạch này khắp các khu mỏ và ngõ ngách thành Linh Châu, kích nổ một cuộc bạo loạn khổng lồ làm nghi binh, thu hút toàn bộ lực lượng tiên điện ra ngoài!"
Ninh Chuyết nhìn chằm chằm vào chiếc hộp sắt rực sáng oán lực đỏ rực. Đây chính là nhiên liệu hoàn hảo để hắn chuẩn bị cho cuộc cướp ngục sinh tử.
Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc hắn định vươn tay nhận lấy hộp sắt, một bóng đen phu dịch hớt hải từ địa đạo ngầm lao vào, toàn thân đầy máu và đất cát, ngã nhào ra đất:
"Báo... báo cáo bang chủ! Tin mật từ ngục tối truyền ra! Phó điện chủ Ôn Như Ngọc vừa ra lệnh tăng cường canh phòng ngục tối gấp đôi! Đại đao phủ Phạm Đồng đích thân dẫn theo năm mươi chấp pháp đệ tử trấn giữ tầng hai ngục tối! Ngày hành quyết Ninh lão đại... chỉ còn đúng hai ngày nữa!"
Căn hầm ngầm lập tức rơi vào sự tĩnh lặng chết chóc.
Hai ngày.
Thời gian để cứu cha hắn đang ngắn lại từng giờ, trong khi lưới sắt của tiên điện đang khép chặt hơn bao giờ hết.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!