Độc Tính Mệnh Đan - Giải Cứu Tần Du
Giọng gào thét chua ngoa, chói tai của mụ vang vọng khắp địa đạo ngầm, cắt đứt sự tĩnh lặng ẩm ướt của hầm quặng cổ Ninh thị.
Trong bóng tối chập chờn của ngách hầm phía tây, đôi mắt xám tro của Ninh Chuyết đột ngột co rụt lại. Hắn vừa mới cưỡng ép chuyển dịch oán lực tà ác từ Tội Ấn trước ngực sang phế bỏ hoàn toàn tu vi của Ninh Hoài Hải, nhục thân vẫn còn vương chút mỏi mệt nhẹ. Thế nhưng tiếng thét kinh hoàng của thẩm thẩm Vương Thị giống như một gáo nước lạnh giội thẳng vào đầu hắn, đánh thức mọi giác quan nhạy bén của một đao phủ lâu năm.
Không thể để mụ kêu cứu!
Nếu tiếng hét này truyền ra sảnh ngoài, bốn tên lính canh chấp pháp của tiên điện lập tức sẽ tràn vào. Khi đó, không chỉ bí mật về tu vi thực sự Luyện Khí hậu kỳ tầng chín của hắn bị bại lộ, mà ngay cả Ninh Dao và Diệp Hồng Trần đang ẩn nấp trong cấm địa cũng sẽ rơi vào hiểm cảnh.
"Vút!"
Ninh Chuyết không hề do dự. Nhờ vào nhục thân dẻo dai đã qua Địa Mạch Đột Phá cải tạo, hắn vận dụng sức mạnh cơ bắp thuần túy mà không để lộ một tia linh lực nào. Thân hình hắn tựa như một bóng ma xám tro lướt đi trong bóng tối, tốc độ nhanh đến mức xé rách màn sương ẩm ướt dưới lòng đất.
Vương Thị vừa chạy được vài trượng, miệng vẫn đang gào rú điên cuồng, thì bỗng cảm thấy một luồng gió lạnh thấu xương áp sát sau gáy. Mụ chưa kịp ngoảnh đầu lại, bàn tay gầy guộc nhưng cứng cáp như gọng kìm sắt của Ninh Chuyết đã chuẩn xác bổ mạnh vào gáy mụ.
"Bộp!"
Tiếng hét của Vương Thị nghẹn lại nơi cổ họng. Mụ trợn ngược mắt, toàn thân mềm nhũn đổ gục xuống đất cát ẩm ướt. Chiếc trâm cài tóc bằng đồng rách nát rơi ra, lăn lóc bên cạnh cơ thể thoi thóp của Ninh Hoài Hải.
Ninh Chuyết lạnh lùng nhìn hai kẻ phản bội gia tộc đang nằm bất động dưới đất. Hắn vung tay, túm lấy cổ áo của cả hai, kéo lê bọn họ ném sâu vào một ngách hầm khuất gió, tạm thời dùng đá tảng che lấp lại. Thế nhưng, tiếng thét ban nãy của Vương Thị dẫu ngắn ngủi nhưng vẫn đủ để gây ra động tĩnh.
"Có tiếng động ở ngách phía tây! Mau vào xem!"
Tiếng bước chân sắt thép dồn dập vang lên từ sảnh ngoài. Bốn tên lính canh chấp pháp tiên điện đã bị đánh động, bắt đầu rút vũ khí tiến vào địa đạo ngầm.
Ninh Chuyết ép sát lưng vào vách đá ẩm ướt, vận hành nhịp thở quy tức theo Bí quyết thở Lão Thạch Đầu để dập tắt hoàn toàn nhịp tim và hơi thở. Đôi mắt xám tro của hắn nhìn chăm chằm vào cột đá chịu lực cũ kỹ phía trên ngách hầm. Cột đá này đã bị mục nát sau vạn năm, chỉ cần một lực tác động nhỏ là sẽ sập xuống.
Hắn cúi người nhặt một viên quặng sắt nặng nề, dồn lực lượng nhục thân thô sơ ném mạnh vào chân cột đá.
"Rắc! uỳnh!!!"
Cột đá chịu lực nổ tung, kéo theo hàng tấn đất đá và quặng thải sụp xuống dữ dội, lấp kín hoàn toàn lối đi ngách hầm phía tây, ngăn cách Ninh Chuyết với bốn tên lính canh bên ngoài. Tiếng chửi bới và gạch đá rơi rầm rầm vang vọng bên kia bức tường đổ nát, nhưng tạm thời bọn chúng không thể đào bới để qua đây trong vòng vài canh giờ.
Ninh Chuyết thở hắt ra một hơi, lồng ngực hơi phập phồng. Thế nhưng ngay lúc này, một bóng đen nhỏ bé đột ngột lướt ra từ một khe đá hẹp phía sau hắn.
Là Tiểu Tửu, tạp dịch nhỏ tuổi của Vạn Sinh Đường. Gương mặt cậu bé đen nhẻm bám đầy bụi than mỏ, đôi mắt ngập tràn hoảng sợ, thở không ra hơi:
"Ninh... Ninh đại ca! Ngài mau đi cứu Tần y sư! Vạn Sinh Đường... gặp tai ương rồi!"
Ninh Chuyết biến sắc, bước tới giữ chặt vai cậu bé: "Tiểu Tửu, bình tĩnh lại. Có chuyện gì xảy ra ở Vạn Sinh Đường?"
Tiểu Tửu mếu máo, nước mắt giàn giụa làm sạch hai vệt trên mặt: "Tào Linh... mụ độc tu độc ác kia đã hạ độc nguồn nước ở khu ổ chuột Huyết Tro hòng ép ngài lộ diện. Tần y sư dốc hết sức tinh luyện Tịch Tà Đan cứu sống hàng vạn phàm nhân, cản trở âm mưu thu thập oán khí của mụ. Tào Linh nổi điên, đã ra lệnh cho đệ tử Đan Đường tiên điện là Tống Thanh dẫn quân đến vây quét Vạn Sinh Đường hòng bắt giữ tỷ tỷ và cướp đoạt Đan thư! Cháu phải chui qua đường cống ngầm mới trốn ra ngoài tìm ngài được!"
Nghe đến ba chữ "Đan thư Vạn Sinh Đường", ánh mắt Ninh Chuyết lạnh lùng cực điểm. Cuốn y thư cổ đại đó không chỉ chứa công thức giải độc oán khí diện rộng, mà còn ghi chép các phương pháp tịnh hóa độc tính của Mệnh Đan—thứ mà cha hắn, Ninh Hoài Sơn, đang rất cần để hồi phục thần hồn trong lúc ngủ đông bên trong Phán Mệnh Lục. Nếu Đan thư rơi vào tay tiên điện, cha hắn sẽ mất đi hy vọng sống sót, và Tần Du—người đồng minh cứu mạng của hắn—cũng sẽ phải chịu cực hình tra tấn.
"Tiểu Tửu, ngươi lập tức quay lại cấm địa quặng mỏ, bảo Diệp huynh và Dao nhi thủ vững nơi đó, tuyệt đối không được ra ngoài!" Ninh Chuyết dứt khoát ra lệnh.
"Còn ngài thì sao, Ninh đại ca?"
"Ta đi giết người."
Lời vừa dứt, thân hình Ninh Chuyết đã chìm dần vào nền đất đá của ngách hầm. Hắn vận hành Địa Mạch Ngự Thân, luồng linh quang thổ thuộc tính màu vàng kim nhạt bao bọc lấy nhục thân, giúp hắn dung hợp hoàn hảo vào địa mạch lòng đất.
Nhờ có Địa Mạch Đột Phá mở rộng đan điền gấp ba lần, Ninh Chuyết di chuyển dưới lòng đất với tốc độ kinh hoàng. Đất đá rẽ ra hai bên như dòng nước ấm, hoàn toàn không để lại bất kỳ dao động pháp lực nào trên mặt đất. Hắn đi xuyên qua các bức tường thành kiên cố của Linh Châu, bỏ lại sau lưng những cuộc tuần tra gắt gao của Chấp Pháp Tiên Điện, nhắm thẳng hướng Vạn Sinh Đường nằm sâu trong ngõ hẻm khu ổ chuột.
...
Tại Vạn Sinh Đường.
Không gian vốn dĩ thanh tịnh, ngập tràn mùi thảo dược dịu nhẹ giờ đây đã biến thành một đống đổ nát hoang tàn. Các tủ thuốc bằng gỗ dâu bị đập phá vỡ vụn, hàng trăm loại dược thảo quý giá bị giẫm đạp nát bấy dưới những đôi ủng sắt dày cộm. Khói đen bốc lên nghi ngút từ lò luyện đan bị lật đổ.
Tần Du đứng tựa lưng vào chiếc tủ thuốc lớn duy nhất còn nguyên vẹn, y phục tố sắc giản dị của nàng đã lấm lem tro bụi và máu tươi. Gương mặt thanh nhã thoát tục của nữ y sư lúc này tái nhợt vì kiệt quệ linh lực sau nhiều ngày liên tục tinh luyện Tịch Tà Đan cứu dân nghèo. Đôi tay nàng run rẩy, ngón tay thanh mảnh kẹp chặt ba cây châm ngọc Vạn Sinh tỏa ra linh quang mộc hệ yếu ớt.
Đối diện với nàng là Tống Thanh, đệ tử chân truyền của Đan Đường tiên điện. Hắn mặc đạo bào trắng dính đầy vết dược thảo màu xanh tím tà dị, gương mặt nhợt nhạt lộ rõ vẻ điên cuồng và tàn nhẫn. Trên tay phải của hắn, thanh trường kiếm rực sáng độc quang màu xanh lục đang chĩa thẳng vào cổ họng Tần Du.
"Tần y sư, ta khuyên ngươi nên biết điều một chút." Tống Thanh cười lạnh, giọng nói khàn khàn đầy rẫy sự khinh miệt. "Chỉ là một lũ phàm nhân khu ổ chuột hèn mọn, chết thì cứ chết, ngươi lại dám dùng Tịch Tà Đan để phá hỏng đại kế của Tào Linh tiểu thư? Hôm nay, giao ra Đan thư Vạn Sinh Đường và công thức tịnh hóa oán độc, ta sẽ cho ngươi một cái chết nhẹ nhàng. Nếu không..."
Hắn vung kiếm, kiếm khí độc tu rạch một đường nhỏ trên bờ vai gầy guộc của Tần Du, khiến máu tươi rỉ ra, nhanh chóng bị độc tính ăn mòn hóa thành màu đen nhạt.
"Ta sẽ ném ngươi vào lò luyện đan, dùng nhục thân của ngươi để luyện chế Hắc Độc!"
Tần Du cắn chặt môi đến bật máu, ngạo cốt từ bi của nàng không cho phép nàng khuất phục trước ác bá: "Tống Thanh, các ngươi là tu sĩ tiên điện, ăn lộc của thiên quy nhưng lại dùng phàm nhân làm lò thử thuốc, luyện chế Mệnh Đan tàn hại chúng sinh! Đan thư Vạn Sinh Đường là để cứu người, tuyệt đối không bao giờ rơi vào tay lũ súc sinh các ngươi!"
"Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!"
Tống Thanh nổi giận lôi đình, vung kiếm đâm thẳng vào bả vai Tần Du hòng phế bỏ tu vi của nàng trước để dễ bề ép cung.
Tần Du nghiến răng, vung tay phóng ra ba cây châm ngọc Vạn Sinh hòng chống đỡ. Thế nhưng, nàng đã quá suy kiệt. Ba cây châm ngọc vừa chạm vào hộ thể linh quang màu xanh lục của Tống Thanh liền vang lên tiếng "rắc" giòn giã, vỡ vụn thành những mảnh ngọc nát rơi rụng khắp nền đất.
"Chết đi!"
Tống Thanh cười tàn ác, mũi kiếm độc quang chỉ còn cách cổ họng Tần Du nửa tấc.
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, nền gạch đá dưới chân Tống Thanh đột ngột nứt toác.
"Uỳnh!"
Một bóng người xám tro tựa như quỷ mị từ lòng đất trồi lên ngay sát sườn Tống Thanh. Không hề có một tia linh lực dao động, không có uy áp pháp thuật của tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ, chỉ có một luồng sát ý lạnh thấu xương tủy bùng phát chớp nhoáng.
Ninh Chuyết đã giáng lâm!
Trong tay phải của hắn, thanh Đoản đao chấp pháp rỉ sét vẽ nên một đường vòng cung tàn khốc giữa hư không. Đao phong mang theo oán lực tích tụ từ Tội Ấn lồng ngực, thi triển Phán Quyết Đao dứt khoát.
"Xoẹt!"
Một vệt sáng xám tro lạnh lẽo sượt qua.
Tống Thanh thậm chí còn chưa kịp quay đầu lại nhìn xem kẻ đột kích là ai, thì cảm giác đau đớn tột cùng đã bùng nổ ở cổ tay phải của hắn. Hộ thể linh quang Luyện Khí tầng bảy kiêu ngạo của hắn bị thanh đoản đao phàm trần rỉ sét chém đứt như chém bùn.
"Phập!"
Máu tươi phun trào xối xả. Cả bàn tay phải đang cầm kiếm của Tống Thanh bị chém đứt lìa hoàn toàn, rơi bịch xuống nền đất đá dính đầy bụi thảo dược. Thanh trường kiếm độc quang cắm ngược xuống sàn gạch, linh quang tắt ngấm.
"A!!! Tay của ta!!! Kẻ nào?! Kẻ nào dám ám sát ta?!" Tống Thanh ôm lấy cổ tay cụt máu chảy như suối, gào rú thảm thiết, loạng choạng lùi lại phía sau.
Ninh Chuyết đứng lặng giữa đống đổ nát, tà áo xám rách nát tung bay. Hắn dùng Ngụy Giả Đan Điền để giả lập khí tức yếu ớt của Luyện Khí tầng một phế mạch, gương mặt nhợt nhạt lạnh lùng, che giấu hoàn toàn tu vi thực sự trước mặt ba tên đệ tử Đan Đường đi theo phía sau Tống Thanh.
"Ninh Chuyết?! Ngươi... ngươi là tên đao phủ phế vật ở nghĩa trang?!" Tống Thanh trợn tròn mắt nhìn thiếu niên gầy gò trước mặt, không thể tin nổi cổ tay của mình lại bị một tên phế mạch phàm nhân chém đứt.
"Bắt hắn lại cho ta! Lột da rút gân hắn!" Tống Thanh điên cuồng gào thét ra lệnh cho ba tên tay sai.
Ba tên đệ tử Đan Đường (Luyện Khí tầng năm) lập tức hoàn hồn, vung kiếm lôi quang đồng loạt lao vào vây sát Ninh Chuyết.
Ninh Chuyết hừ lạnh một tiếng. Hắn không hề vận dụng linh lực thổ thuộc tính tinh thuần trong đan điền thực sự để tránh để lại dấu vết pháp thuật thiên cơ. Hắn hoàn toàn dựa vào sức mạnh nhục thân dẻo dai sau khi dung hợp Địa Mạch Tinh Huyết, kết hợp với bộ pháp dứt khoát của đao phủ pháp trường.
Hắn nghiêng người né tránh một đường kiếm lôi quang sượt qua mặt, chân phải đạp mạnh vào nền đất, xuất hiện chớp nhoáng bên hông một tên đệ tử. Đoản đao rỉ sét vung lên, cán đao nện thẳng vào huyệt thái dương của gã, chấn ngất gã ngay tại chỗ.
Hai tên còn lại kinh hoàng, chưa kịp biến chiêu, Ninh Chuyết đã xoay người quét chân, đá gãy xương sườn một tên, đồng thời vung tay chém mạnh vào gáy tên cuối cùng.
Chỉ trong vòng ba hơi thở ngắn ngủi, ba tên đệ tử Đan Đường đã nằm gục dưới đất, co giật bất tỉnh. Toàn bộ quá trình chiến đấu đều là những đòn thế vật lý thô sơ, tàn nhẫn và chuẩn xác tuyệt đối, hoàn toàn không mang nửa tia linh lực dao động.
Tống Thanh chứng kiến cảnh tượng đó, nỗi sợ hãi tột cùng cuối cùng cũng đè bẹp sự kiêu ngạo của gã. Gã nhận ra, tên đao phủ phế vật này là một con quái vật cận chiến đáng sợ ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc phế mạch.
"Ngươi... ngươi đừng qua đây! Ta là đệ tử chân truyền của Đan Đường! Ngươi giết ta, tiên điện sẽ tru di tam tộc ngươi!" Tống Thanh lết lùi lại, tay trái thọc sâu vào túi trữ vật bên hông hòng tìm kiếm độc dược.
Ninh Chuyết chậm rãi bước tới, đao phong rỉ sét bám máu tươi kéo lê trên mặt đất tạo ra những tiếng rít ghê rợn.
"Tống Thanh, ngươi dùng phàm nhân làm lò thử thuốc, luyện chế Mệnh Đan độc hại. Ác nghiệp của ngươi, hôm nay phải trả bằng máu."
"Chết đi!!!"
Tống Thanh gầm rống điên cuồng, dùng bàn tay trái còn lại lôi ra một chiếc lò đan mini 'Hắc Độc' rách nát, định kích nổ để giải phóng luồng độc phấn 'Hắc Độc' ăn mòn linh lực diện rộng hòng đồng quy vu tận.
Thế nhưng, tốc độ của Ninh Chuyết còn nhanh hơn.
Hắn lướt tới như một cơn gió xám, chân phải đá bay chiếc lò đan mini ra xa. Đồng thời, tay trái hắn thò ra, bóp chặt lấy cằm Tống Thanh, cưỡng ép miệng gã phải há rộng ra.
Tay phải Ninh Chuyết mò vào túi trữ vật của Tống Thanh, lôi ra một viên Hắc Độc đan rực sáng tà quang màu xanh tím—đây chính là viên độc đan cực độc mà Tống Thanh vừa luyện chế để chuẩn bị đầu độc nguồn nước tiếp theo.
"Ngươi thích dùng độc để hại người vô tội đúng không?" Giọng Ninh Chuyết tĩnh lặng đến đáng sợ.
"Không... ưm..."
Ninh Chuyết không chút do dự, nhét ngược viên độc đan cực độc vào sâu trong cổ họng Tống Thanh, sau đó vung tay vỗ mạnh vào ngực gã, cưỡng ép gã phải nuốt xuống.
"Ực!"
Viên độc đan trôi tuột xuống bụng Tống Thanh. Chỉ trong nháy mắt, độc tính ăn mòn linh lực kinh hoàng của Hắc Độc đan bộc phát dữ dội bên trong cơ thể gã.
"A!!! Đan điền của ta... Linh lực của ta!!!"
Tống Thanh trợn tròn mắt, hai tay ôm chặt lấy bụng, lăn lộn điên cuồng trên nền đất đá Vạn Sinh Đường. Luồng độc tính tàn khốc điên cuồng cắn xé và ăn mòn đan điền Luyện Khí tầng bảy của gã, phá hủy hoàn toàn các kinh mạch tu luyện. Da thịt gã bắt đầu lở loét rỉ ra máu đen oán độc, tu vi tiêu tán sạch sẽ trong vòng vài hơi thở.
Gã ngã quỵ xuống đất, toàn thân co giật, đan điền rách nát hoàn toàn, trở thành một phế nhân tàn phế gánh chịu chính độc tính do mình chế tạo.
Ninh Chuyết lạnh lùng quay người lại, bước đến bên cạnh Tần Du đang đứng lảo đảo sắp ngã. Hắn vươn tay đỡ lấy bả vai mảnh mai của nàng: "Tần cô nương, nàng không sao chứ?"
Tần Du nhìn hắn, ánh mắt ngập tràn sự cảm kích và chấn động: "Ninh công tử... ta không sao. Cảm ơn ngài đã cứu mạng... Nhưng hiệu thuốc..."
Nàng nhìn cảnh tượng hoang tàn xung quanh, lòng đau như cắt.
"Hiệu thuốc có thể xây lại, người còn sống là tốt rồi." Ninh Chuyết khẽ nói, tay âm thầm truyền một luồng linh lực mộc hệ ôn hòa (được thổ linh lực chuyển hóa) vào cơ thể nàng để ổn định thương thế.
Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc Ninh Chuyết vừa đỡ Tần Du đứng dậy, một dị biến chí mạng đột ngột bộc phát.
Tống Thanh đang nằm thoi thóp trên vũng máu đen dưới đất, đôi mắt gã ngập tràn sự oán hận và điên cuồng tột cùng của kẻ bị hủy hoại đạo cơ. Gã biết mình không thể sống sót, liền dùng chút sức tàn cuối cùng của bàn tay trái, bóp nát một chiếc hộp ngọc ẩn giấu trong tay áo.
"Bùm!"
Một vốc bột phấn màu xanh lam phát sáng đột ngột bùng nổ, hóa thành một làn khói xanh đậm đặc bay vút về phía Tần Du.
"Tránh ra!" Ninh Chuyết giật mình, định kéo Tần Du lùi lại, thế nhưng làn khói xanh di chuyển quá nhanh, tựa như có linh tính bám chặt lấy y phục tố sắc của nàng.
Làn khói xanh nhanh chóng thấm vào thớ vải, hóa thành những ký tự bùa chú màu xanh lam phát sáng rực rỡ, bám chặt lấy nhục thân và linh hồn của Tần Du không thể tẩy sạch.
Tầm Cốt Linh Hương!
Tống Thanh cười lên một tiếng ghê rợn, máu tươi trào ra đầy miệng trước khi ngất lịm đi hoàn toàn:
"Ha ha... Tầm Cốt Linh Hương đã bám... Giám Sát Đường... lập tức tới bắt các ngươi... Chờ chết đi..."
Ninh Chuyết nhìn làn khói xanh phát sáng bám chặt trên người Tần Du, sắc mặt đại biến. Mùi hương này cực kỳ nhạy cảm, có khả năng định vị xương tủy của kẻ mang oán khí hoặc Tội Ấn trong phạm vi mười dặm. Giám Sát Đường chắc chắn đang lần theo dấu vết ánh sáng này tiến về đây.
"Keng! Keng! Keng!"
Tiếng chuông sắt báo động dồn dập và tiếng bước chân rầm rập của đội tuần tra Giám Sát Đường bắt đầu vang dội từ đầu ngõ hẻm, đang nhanh chóng áp sát Vạn Sinh Đường.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!