Thanh Trừng Kẻ Phản Bội
Roi oán khí "Huyết Xích" rít lên một tiếng xé gió kinh hồn, mang theo luồng lôi điện màu tím thẫm bạo ngược giáng thẳng xuống đỉnh đầu Ninh Chuyết. Sát lực hủy diệt thiên địa ấy cuộn trào oán khí của hàng vạn phàm nhân oan khuất, đủ sức đánh nát linh hồn của bất kỳ tu sĩ Luyện Khí kỳ nào. Trong ngách hầm tối tăm của hầm quặng cổ Ninh thị, lôi quang tím sẫm rực sáng lên, nhuộm vách đá rạn nứt thành một màu máu tà dị.
Ninh Chuyết không né tránh. Hắn đang quỳ rạp dưới đất cát ẩm ướt, đầu cúi sát đất, nhưng đôi mắt xám tro dưới mái tóc rối bù lại bình tĩnh đến đáng sợ.
"Hít vào ba phần tử khí, thở ra bảy phần oán niệm..."
Hắn vận hành Bí quyết thở Lão Thạch Đầu cực hạn, cưỡng ép nhịp tim đang sôi trào phải chậm lại, đồng điệu với hơi thở u ám của lòng đất. Đồng thời, thần thức nhạy cảm của hắn len lỏi vào lồng ngực, kích hoạt chiếc Nhẫn đồng rỉ sét trên ngón tay để cô lập hoàn toàn dao động linh lực thực sự của Luyện Khí hậu kỳ tầng chín đỉnh phong. Hắn chỉ để lộ luồng linh lực giả tạo yếu ớt của Luyện Khí tầng một phế mạch thông qua Ngụy Giả Đan Điền.
Nhưng át chủ bài thực sự của hắn đã âm thầm bùng phát.
"Đồng Sinh Khế, nghịch!"
Trong thức hải của Ninh Chuyết, sợi xích huyết sắc vô hình của Đồng Sinh Khế (Sơ cấp) đột ngột rực sáng. Sợi tơ nhân quả oán hận nối liền linh hồn hắn và Chấp sự Chấp Pháp Tào Lĩnh—cha của Tào Phi—co rút mạnh mẽ.
"Chát!!!"
Tiếng roi da quất xé thịt vang lên giòn giã. Cú quất chí mạng của Tào Phi găm thẳng vào bả vai và lưng Ninh Chuyết, xé toác lớp áo bào xám rách nát, để lại một vết thương sâu hoắm rỉ máu tươi lẫn đen. Lôi điện tím sẫm điên cuồng cắn xé da thịt hắn, mang theo oán độc tột cùng găm vào kinh mạch.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, một dị tượng kinh hoàng xảy ra.
Ninh Chuyết tuy gào thét thảm thiết, ngã nhào ra đất cát, nhưng vết thương tàn khốc trên lưng hắn đột ngột mờ nhạt đi một nửa. Ngược lại, từ phía biệt phủ Tào gia cách đó mười dặm, một luồng oán lực phản chiếu cực mạnh nương theo sợi tơ nhân quả dội ngược trở lại.
"Rắc!"
Ngọc bài truyền tin gia tộc bên hông Tào Phi thình lình nứt toác làm đôi. Từ bên trong mảnh vỡ ngọc bài, tiếng gào thét điên cuồng, đau đớn tột cùng của Tào Lĩnh đột ngột truyền ra, vang vọng khắp hầm quặng cổ:
"Nghịch tử... dừng tay! Ngực ta... Tội Ấn của ta nứt ra rồi! Khế ước đồng sinh... Kẻ nào đang gánh chịu sát thương?! Mau dừng tay!!!"
"Cái gì?!"
Tào Phi đang vung roi định quất tiếp nhát thứ hai, nghe thấy tiếng cha hộc máu gầm rú thì cả người cứng đờ. Gã trợn tròn mắt nhìn ngọc bài nứt nẻ, mặt cắt không còn giọt máu.
Gã cúi đầu nhìn Ninh Chuyết đang nằm co giật dưới đất, lồng ngực thiếu niên rỉ máu tươi từ vết sẹo chữ thập Tội Ấn Linh Châu. Tào Phi lập tức nhận ra, vết thương trên lưng Ninh Chuyết hằn sâu bao nhiêu, thì tiếng gào thét của cha gã bên kia ngọc bài lại thê thảm bấy nhiêu.
"Khế ước đồng sinh tà môn... Ngươi... ngươi đã làm gì cha ta?!" Tào Phi gầm lên, gương mặt tuấn mỹ vặn vẹo vì hoảng sợ và nghi kỵ cực độ. Gã muốn vung roi giết chết Ninh Chuyết, nhưng ngón tay lại run rẩy không dám hạ xuống. Giết tên phế vật này, chính là tự tay giết chết cha ruột của mình!
Ninh Chuyết yếu ớt lết thân xác đẫm máu, khóc lóc van xin: "Thiếu chủ... tiểu nhân không biết... tiểu nhân chỉ là một đao phủ hèn mọn... Van cầu ngài tha mạng..."
"Thiếu chủ, ngọc bài của Chấp sự trưởng đang tắt dần linh quang, khí huyết của ngài ấy đang suy kiệt cực nhanh!" Một tên truy binh Giám Sát Đường hớt hải báo cáo.
"Đáng chết!" Tào Phi nghiến răng ken két, sát ý trong mắt gã bùng lên rồi lại bị nỗi sợ hãi dập tắt. Gã không thể mạo hiểm mạng sống của cha mình. Nhưng gã cũng không muốn bỏ dở cuộc lùng sục cấm địa quặng mỏ để bắt giữ Ninh Dao mang Thuần Âm Chi Thể.
Gã nhìn sang thúc phụ của Ninh Chuyết—Ninh Hoài Hải đang khúm núm đứng bên cạnh.
Ninh Hoài Hải mặc chiếc cẩm y rẻ tiền lòe loẹt, gương mặt mập mạp bám đầy bụi đất mỏ, đôi mắt ti hí luôn đảo liên tục lộ rõ vẻ tham lam và sợ hãi. Lão vì muốn lấy lòng Tào Phi để đổi lấy một viên Trúc Cơ Đan hứa hẹn, đã chủ động bán đứng gia tộc, dẫn đường cho quân tiên điện tiến vào đây.
"Ninh Hoài Hải!" Tào Phi quát lớn. "Ta phải lập tức quay về gia trang cứu cha ta! Ngươi dẫn theo toán truy binh này tiến sâu vào cấm địa quặng mỏ Ninh gia, lục soát từng ngóc ngách cho ta! Tìm bằng được con bé Thuần Âm kia! Còn tên phế vật này... trói chặt hắn lại ném vào ngách hầm bên cạnh, chờ ta quay lại xử lý!"
"Dạ! Dạ! Thiếu chủ yên tâm, tiểu nhân hiểu rõ từng ngách hầm của Ninh gia hơn ai hết! Tiểu nhân nhất định sẽ dâng con bé đó lên cho ngài!" Ninh Hoài Hải cúi đầu khom lưng, nịnh nọt ra mặt.
Tào Phi hừ lạnh một tiếng, vung tay dẫn theo hai tên hộ vệ thân tín ngự khí lướt nhanh ra khỏi hầm quặng cổ, vội vã quay về cứu viện Tào Lĩnh.
Trong hầm quặng cổ lúc này chỉ còn lại Ninh Hoài Hải, bốn tên truy binh chấp pháp ngoại môn tiên điện, và Ninh Chuyết đang bị trói chặt bằng xích sắt khóa linh ném vào một ngách hầm tối tăm.
Tiếng bước chân của Tào Phi vừa dứt, Ninh Hoài Hải lập tức thay đổi sắc mặt. Lão đứng thẳng lưng, phủi phủi bụi cát trên chiếc áo gấm, gương mặt mập mạp lộ ra vẻ đắc ý và tàn nhẫn tột cùng. Lão bước đến trước ngách hầm tối, cúi đầu nhìn Ninh Chuyết đang nằm im lìm trong bóng tối, khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống đất.
"Hừ, tên phế vật đan điền rách nát! Cha ngươi đã bị giam trong ngục chờ ngày chém đầu, ngươi lại dám cấu kết với ma tu để hại Tào chấp sự? Đúng là tự tìm đường chết!" Ninh Hoài Hải cười lạnh, giọng nói chua ngoa vang vọng trong địa đạo ẩm ướt. "Chờ ta bắt được con bé Ninh Dao dâng cho Thiếu chủ, ta sẽ có được Trúc Cơ Đan! Đến lúc đó, Ninh gia này sẽ do ta làm chủ, còn hai anh em ngươi... cứ việc xuống địa ngục mà đoàn tụ với phụ mẫu đi!"
Ninh Chuyết nằm trong bóng tối, hai mắt nhắm nghiền, không hề đáp lại nửa lời. Nhưng dưới lớp đất cát bám đầy mặt, khóe môi hắn khẽ nhếch lên một đường cong lạnh thấu xương.
Lòng tham của con người, quả nhiên là thứ bẫy rập hoàn hảo nhất.
Ninh Chuyết âm thầm vận hành Địa Mạch Đột Phá. Linh lực thổ thuộc tính tinh thuần cuộn xoáy trong đan điền rộng mở gấp ba lần của hắn. Hắn nhẹ nhàng dẫn động linh lực đi qua các khớp xương, nhục thân dẻo dai sau đột phá giúp hắn dễ dàng thu nhỏ xương cốt, tuột khỏi vòng xích sắt khóa linh thô sơ mà không hề gây ra một tiếng động nhỏ.
Hắn dùng Ngụy trang khí tức pháp để hòa nhập hoàn toàn vào bóng tối của hầm quặng cổ Ninh thị. Hắn biết rõ địa hình nơi này hơn bất kỳ ai. Tổ tiên Ninh thị gác sổ nợ vạn năm trước đã thiết lập hệ thống địa đạo ngầm chằng chịt này làm căn cứ phòng hờ tai biến, chứa đựng nhiều ngách hầm tối tăm và bẫy sập địa chất tự nhiên.
"Ninh Hoài Hải, nợ máu của gia tộc... hôm nay ta sẽ thu hồi món đầu tiên."
Ninh Chuyết nhặt một viên đá nhỏ, vận linh lực búng mạnh về phía ngách hầm sâu nhất phía tây—nơi dẫn đến khu vực quặng sập ẩm ướt, hoàn toàn tách biệt khỏi lối vào cấm địa.
"Cộc!"
Tiếng đá va chạm thanh thúy vang lên trong không gian tĩnh lặng của lòng đất.
"Ai?!" Ninh Hoài Hải giật mình, lập tức quay đầu lại. Lão nhìn về phía ngách hầm tối đen như hũ nút phía tây, đôi mắt ti hí lấp lóe tia sáng tham lam. Lão nghĩ rằng Ninh Dao đang hoảng sợ trốn chạy và vô tình làm rơi đá.
Lão quay sang bốn tên truy binh chấp pháp ngoại môn đang đứng canh gác sảnh ngoài: "Các vị đại nhân, các ngài cứ thủ vững lối ra vào này. Ngách hầm phía tây rất hẹp, để một mình tiểu nhân lách vào bắt con bé đó ra là được, tránh để nó hoảng sợ nhảy xuống hầm quặng sâu."
Bốn tên lính canh chấp pháp ngoại môn tiên điện vốn lười biếng, lại khinh miệt phàm nhân, liền gật đầu đồng ý, đứng im tại chỗ canh phòng.
Ninh Hoài Hải hí hửng, tay cầm một lá bùa hộ mệnh rách nát, khom người lách vào ngách hầm tối tăm phía tây. Lão không hề biết rằng, bước chân của lão đang dẫn thẳng lão vào đoạn đầu đài của nhân quả.
Càng đi sâu vào trong, không khí càng trở nên ẩm ướt và ngột ngạt. Mùi gỗ mục, đất sét ẩm và hơi lạnh từ cấm địa quặng sâu bốc lên khiến Ninh Hoài Hải khẽ rùng mình. Lão giơ cao viên linh thạch vụn tỏa ra ánh sáng yếu ớt để dò đường.
"Dao nhi? Ngoan ngoãn ra đây với thúc thúc nào. Thúc thúc sẽ đưa cháu đi hưởng vinh hoa phú quý ở tiên điện..." Giọng nói giả tạo, ngọt xớt của Ninh Hoài Hải vang lên trong bóng tối, nghe tởm lợm như tiếng rắn bò.
"Thúc thúc đang tìm ai?"
Một giọng nói lạnh lùng, tĩnh lặng đột ngột vang lên ngay sau lưng Ninh Hoài Hải.
Lão giật bắn người, suýt chút nữa làm rơi viên linh thạch trên tay. Lão vội vã quay ngoắt lại, giơ cao nguồn sáng.
Dưới ánh sáng mỏng manh, Ninh Chuyết đang đứng thẳng lưng ngay giữa ngách hầm hẹp. Bộ áo bào xám rách nát bám đầy bùn đất không thể che giấu được khí chất lạnh lùng, uy nghiêm như một phán quan đứng dưới bóng tối của hắn. Gương mặt hắn nhợt nhạt nhưng đôi mắt lại rực sáng lên một màu xám tro tĩnh lặng, sâu thẳm như chứa đựng vạn trượng nhân quả.
"Ninh Chuyết?! Ngươi... sao ngươi thoát được xích khóa linh?!" Ninh Hoài Hải kinh hoàng thét lên, lùi lại hai bước, lưng đập mạnh vào vách đá ẩm ướt. Lão vội vàng vận hành linh lực Luyện Khí tầng hai của mình, tạo ra một quầng sáng mỏng manh bảo hộ quanh thân. "Tên phế vật này, ngươi muốn chết sao?!"
Ninh Chuyết không trả lời. Hắn chậm rãi bước tới, mỗi bước chân của hắn đều nhẹ nhàng không tiếng động, nhưng áp lực tinh thần tỏa ra lại nặng nề như núi tảng đè nặng lên lồng ngực Ninh Hoài Hải.
"Nhãn quang phán mệnh thuật, mở!"
Trong thức hải của Ninh Chuyết, Trảm Tiên Phán Mệnh Lục khẽ lật mở. Đôi mắt xám tro của hắn rực sáng thần quang phán quan. Dưới nhãn quang phán mệnh, không gian tối tăm xung quanh biến mất, thay vào đó là mạng lưới các sợi tơ nhân quả đan xen.
Ninh Chuyết nhìn chằm chằm vào lồng ngực của Ninh Hoài Hải. Ở đó, một sợi tơ nhân quả đen kịt, bốc mùi hôi thối nồng nặc của sự phản bội đang nối chặt lão với Tào Phi và gia tộc Tào thị. Đó chính là Giao dịch của Ninh Hoài Hải—lão đã dùng mạng sống của Ninh Dao để đổi lấy một viên Trúc Cơ Đan hứa hẹn, gieo ác nghiệp phản hại tộc nhân cực nặng.
"Ninh Hoài Hải." Giọng Ninh Chuyết vang lên, lạnh lẽo như tiếng sương muối mùa đông gõ vào vách đá. "Ngươi cấu kết với ngoại nhân, bán đứng gia tộc, chỉ điểm nơi giấu Dao nhi để đổi lấy Trúc Cơ Đan. Ác nghiệp phản bội dòng họ của ngươi, Phán Mệnh Lục đã ghi nhận."
"Ngươi... ngươi đang nói cái quái gì thế?!" Ninh Hoài Hải hoảng loạn, lão cảm nhận được luồng khí tức u uất, bạo ngược đang cuồn cuộn dâng trào quanh thân Ninh Chuyết. Luồng khí tức ấy không phải của Luyện Khí tầng một phế mạch, mà mạnh mẽ và kiên cố đến mức áp chế hoàn toàn khí huyết của lão. "Tên phế vật này... ngươi giấu giếm tu vi?!"
Lòng tham và sự sợ hãi kích thích Ninh Hoài Hải hành động. Lão vung tay phóng ra một luồng hỏa cầu thuật sơ cấp mang theo linh lực Linh Nguyên Quyết hạ phẩm hèn mọn, định thiêu rụi Ninh Chuyết để mở đường máu chạy trốn.
"Vút!"
Quả cầu lửa nhỏ màu đỏ nhạt lao vút qua khoảng không chật hẹp.
Ninh Chuyết không thèm tránh né. Hắn chỉ vươn bàn tay phải gầy gò ra, linh lực thổ thuộc tính tinh thuần của Địa Mạch Đột Phá bộc phát, hóa thành một lá chắn đất đá kiên cố ngay trước mặt. Quả cầu lửa đập vào lá chắn, lập tức tắt ngấm không để lại một dấu vết.
"Nhân Quả Tráo Mệnh Pháp, khởi!"
Ninh Chuyết khẽ quát lạnh. Hắn vươn ngón tay trỏ bám đầy huyết tro chỉ thẳng vào lồng ngực Ninh Hoài Hải. Sợi tơ nhân quả phản bội đen kịt đột ngột bị cưỡng ép rút mạnh, liên kết trực tiếp vào vết sẹo chữ thập Tội Ấn Linh Châu trước ngực Ninh Chuyết.
Lồng ngực Ninh Chuyết rực sáng lên một quầng linh quang màu xám tro tà dị. Vết sẹo chữ thập Tội Ấn Linh Châu—nơi vừa hấp thụ và tích lũy luồng oán lực tà ác từ roi oán khí của Tào Phi ở đầu tập—bắt đầu cuộn trào điên cuồng.
"Tráo Đổi Vật Lý Thương!"
Ninh Chuyết vận hành cấm thuật tráo mệnh. Hắn không chuyển dịch vết thương vật lý của mình sang Ninh Hoài Hải, mà hắn cưỡng ép chuyển dịch luồng oán lực tà ác đang tàn phá gân cốt lưng hắn, kết hợp với oán độc tích tụ vạn năm của pháp trường nghĩa trang, rót thẳng vào đan điền và kinh mạch của Ninh Hoài Hải thông qua sợi tơ nhân quả.
"Uỳnh!!!"
Một luồng oán hỏa xám tro rực sáng ánh xám thình lình bùng phát từ lồng ngực Ninh Hoài Hải.
"A!!!"
Ninh Hoài Hải hét lên một tiếng thảm khốc thấu tận trời xanh. Viên linh thạch vụn trên tay lão rơi xuống đất cát, vỡ tan tành. Lão ngã gục xuống đất, hai tay ôm chặt lấy đan điền, toàn thân co giật điên cuồng.
Luồng oán lực tà ác từ roi oán khí kết hợp với oán độc pháp trường như hàng vạn con rết độc rỉ sét, điên cuồng cắn xé và ăn mòn đan điền Luyện Khí tầng hai hèn mọn của lão. Kinh mạch toàn thân lão rạn nứt nẻ, linh lực hỗn tạp của Linh Nguyên Quyết bị oán hỏa thiêu rụi sạch sẽ.
"Đan điền của ta... Kinh mạch của ta! Ninh Chuyết... ngươi đã làm gì ta?!" Ninh Hoài Hải gào thét thảm thiết, gương mặt mập mạp vặn vẹo vì đau đớn cực hạn, máu tươi lẫn đen không ngừng trào ra từ khóe miệng và lỗ tai.
Ninh Chuyết đứng nhìn xuống kẻ phản bội đang giãy giụa dưới chân mình, ánh mắt không một chút gợn sóng, lạnh lùng như đang nhìn một xác chết oan khuất trên bệ chém đầu.
"Khai thông kinh mạch phế của ngươi, nay đã hóa thành tro tàn." Giọng Ninh Chuyết vang lên tĩnh lặng giữa ngách hầm tối. "Tu vi Luyện Khí tầng hai bòn rút từ gia tộc của ngươi, hôm nay chính thức bị phế bỏ. Đây là phán quyết đầu tiên dành cho kẻ bán đứng dòng họ."
Kinh mạch toàn thân Ninh Hoài Hải đứt đoạn hoàn toàn, đan điền nổ tung hóa thành một phế nhân không còn nửa điểm linh lực. Lão nằm co quắp trên vũng máu đen oán độc bốc khói khét lẹt, hơi thở thoi thóp, đôi mắt ti hí trợn tròn rực lên sự sợ hãi tột độ trước tên phế vật mà lão luôn khinh miệt.
"Cứu... cứu mạng..." Ninh Hoài Hải khàn giọng rên rỉ, hai tay cào cấu đất cát ẩm ướt trong tuyệt vọng.
"Hoài Hải! Phu quân!!!"
Đột nhiên, từ bóng tối ngách hầm phía sau, một tiếng hét chói tai, chua ngoa vang lên.
Ninh Chuyết khẽ nheo mắt, quay đầu nhìn lại.
Thẩm thẩm Vương Thị—vợ của Ninh Hoài Hải—đang lén lút đứng nấp sau một phiến đá lớn rạn nứt. Mụ vì muốn bám đuôi chồng để sớm chia phần linh thạch Trúc Cơ Đan hứa hẹn từ tiên điện, đã âm thầm đi theo vào ngách hầm từ lúc nào.
Tận mắt chứng kiến cảnh tượng phu quân của mình bị Ninh Chuyết phế bỏ hoàn toàn tu vi, nằm giãy giụa trên vũng máu đen oán độc, Vương Thị sợ hãi đến mức hồn siêu phách lạc. Gương mặt trung niên gầy gò của mụ vặn vẹo tột độ, đôi môi mỏng mím chặt run rẩy, chiếc trâm cài tóc bằng đồng dính đầy đất cát rơi rụng.
"Ninh Chuyết... ngươi... ngươi là ma quỷ! Ngươi đã giết phu quân của ta!" Vương Thị điên cuồng gào rú, đôi mắt trợn ngược lộ rõ vẻ khắc nghiệt và hoảng loạn cực hạn.
Mụ không dám tiến lại gần Ninh Chuyết, liền điên cuồng quay đầu lao ra phía cửa ngách hầm, miệng không ngừng gầm rú định gọi binh lính tiên điện đang lùng sục ngoài sảnh:
"Các vị đại nhân chấp pháp! Mau cứu mạng! Ninh Chuyết là ma đầu! Hắn đang ở trong này phế bỏ tu vi... Mau đến bắt hắn!!!" Giọng gào thét chua ngoa, chói tai của mụ vang vọng khắp địa đạo ngầm, cắt đứt sự tĩnh lặng ẩm ướt của hầm quặng cổ Ninh thị.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!