Ngụy Trang Ẩn Thân - Đối Đầu Tào Phi
Tiếng bước chân sắt thép rầm rập của đội truy binh tiên điện bắt đầu dội vào lòng đất hầm quặng cổ Ninh thị. Âm thanh ấy nặng nề, dồn dập, xen lẫn tiếng xẹt xẹt tà dị của lôi điện u minh, khiến lớp bụi đất bám trên vách đá rạn nứt không ngừng rơi rụng. Cơn bão lôi đình ngoài kia vẫn đang gầm rú, nhưng sát khí đang tràn xuống lòng quặng cổ này còn lạnh lẽo và nghẹt thở hơn gấp bội.
Ninh Chuyết đứng lặng trong bóng tối, bả vai trái thình lình nhói lên một cơn đau buốt thấu xương tủy. Độc tố xanh tím của Bạch Sát tuy đã bị áp chế tạm thời bằng dược dịch tịnh hóa của Tần Du, nhưng mỗi khi luồng linh lực bạo ngược từ ngoài tiến gần, vết thương lại rỉ ra một chút máu đen oán độc, bốc lên làn khói khét lẹt. Hắn nghiến chặt răng, vận hành Bí quyết thở Lão Thạch Đầu.
"Hít vào ba phần tử khí, thở ra bảy phần oán niệm..."
Nhịp thở sâu và chậm rãi giúp huyết dịch đang sôi trào của hắn dần ổn định trở lại. Ninh Chuyết quay đầu, nhìn về phía phòng đá đông—nơi Diệp Hồng Trần đang xếp bằng dưỡng thương, sắc mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu. Xa hơn một chút, trong ngách hầm tối mật được che chắn bởi trận pháp hoài nghi thô sơ, Ninh Dao đang ôm chặt lấy chiếc túi thơm cỏ tịnh linh, đôi mắt to tròn ngập tràn nỗi sợ hãi nhưng tuyệt đối không dám phát ra một tiếng động nhỏ.
"Diệp huynh, đưa Dao nhi lui sâu vào cấm địa quặng mỏ Ninh gia." Giọng Ninh Chuyết truyền âm cực kỳ nhỏ, chỉ vừa đủ lọt vào tai Diệp Hồng Trần. "Lối vào cấm địa có phong ấn cổ xưa của tổ tiên ta, mang tính chất trấn áp ma khí oán niệm. Tào Phi dù mang theo la bàn tầm cốt cũng khó lòng dò thấu trong thời gian ngắn. Nơi này... cứ để ta đối phó."
Diệp Hồng Trần siết chặt thanh tàn kiếm Hồng Trần, ngạo cốt kiếm tu khiến y không muốn lùi bước: "Nhưng nhục thân của ngươi đang chịu oán độc, linh lực lại cạn kiệt sau khi thi triển bí thuật khóa thần thức. Ngươi lấy cái gì để đối đầu với Tào Phi? Hắn là Luyện Khí tầng chín đỉnh phong, hành sự cực kỳ tàn bạo!"
"Chính vì hắn tàn bạo và kiêu ngạo, hắn mới dễ bị lừa." Ninh Chuyết khẽ nhếch môi, đôi mắt xám tro tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng. "Nếu chúng ta cùng trốn, Tào Phi chắc chắn sẽ phát hiện ra dấu vết linh lực rò rỉ và san phẳng hầm quặng này. Ta là đao phủ tập sự mang Tội Ấn của tiên điện, hắn biết ta. Ta ra mặt, hắn mới không nghi ngờ."
Không đợi Diệp Hồng Trần phản đối, Ninh Chuyết tiến lên bước dài, hai tay nhanh chóng đẩy phiến đá đen khổng lồ, che lấp hoàn toàn lối vào phòng đá đông. Ngay khi phiến đá khép lại, hắn lập tức ngồi xếp bằng xuống đất bùn ẩm ướt, nhắm chặt mắt.
"Ngụy Giả Đan Điền, ngưng!"
Trong thức hải của Ninh Chuyết, cuốn sổ da thú rỉ sét Trảm Tiên Phán Mệnh Lục khẽ rung động, tỏa ra một quầng tàn quang xám tro nhạt. Dưới sự điều khiển của thần thức nhạy cảm, đan điền rộng mở gấp ba lần sau Địa Mạch Đột Phá—vốn đang cuộn xoáy linh lực thổ thuộc tính tinh thuần của Luyện Khí hậu kỳ tầng chín đỉnh phong—đột ngột bị một tầng cấm chế vô hình phong tỏa chặt chẽ.
Hắn vận hành Ngụy trang khí tức pháp đi ngược kinh mạch, tự tạo ra một luồng linh lực giả tạo yếu ớt, hỗn tạp và đầy rẫy sơ hở ở các kinh mạch ngoài. Trong mắt bất kỳ tu sĩ nào dùng thần thức rà quét lúc này, Ninh Chuyết chỉ là một tên đao phủ phế vật mang Tội Ấn Linh Châu, tu vi thảm hại ở mức Luyện Khí tầng một phế mạch, kinh mạch tắc nghẽn hoàn toàn.
Để ngụy trang hoàn hảo hơn, Ninh Chuyết vớ lấy một vốc huyết tro trộn lẫn đất bùn dưới chân, chà xát điên cuồng lên gương mặt nhợt nhạt và áo bào xám rách nát của mình. Hắn cố ý dùng móng tay tự cào rách da thịt lồng ngực, khiến vết sẹo chữ thập Tội Ấn Linh Châu rỉ ra vài giọt máu tươi đỏ sậm, trông cực kỳ thê thảm và hoảng loạn. Hắn lết nhục thân sát vào vách đá nứt rỉ oán độc, hơi thở dồn dập, đôi mắt lộ vẻ sợ hãi tột độ giống hệt một phàm nhân phu dịch nhát gan vừa thoát chết từ một vụ sập mỏ.
"Rầm!!!"
Cánh cửa gỗ thô sơ của hầm quặng cổ bị một luồng lôi đình bạo ngược đánh nát vụn thành trăm mảnh. Bụi đất và mảnh gỗ bay tứ tung trong không gian chật hẹp.
Bước vào đầu tiên là bốn tên đệ tử chấp pháp mặc hắc y dệt bằng tơ linh lực, tay cầm trường đao lôi quang rực sáng, ánh mắt lạnh lùng quét qua từng ngóc ngách. Theo sau chúng, một quầng sáng màu đỏ sậm tà dị từ từ tiến vào, xua tan bóng tối u ám của lòng đất.
Tào Phi.
Thiếu chủ Chấp Pháp Tiên Điện Linh Châu ngự trên đôi ủng da thú thêu chỉ vàng, bước đi đầy kiêu ngạo. Gương mặt gã tuấn mỹ nhưng vặn vẹo bởi sát ý lạnh lùng, đôi mắt ti hí lấp lánh độc quang tàn nhẫn. Trên tay phải của gã, chiếc roi oán linh "Huyết Xích" dệt bằng tơ oán hồn phàm nhân đang uốn lượn như một con rắn độc rực cháy lôi điện tím sẫm, phát ra những tiếng gào thét u uất trầm đục của những vong hồn bị bòn rút thọ nguyên.
"Tìm kiếm cho ta!" Tào Phi gầm lên, giọng nói mang theo uy áp Luyện Khí đỉnh phong khổng lồ chấn động vách đá. "Hắc Sát và Bạch Sát mất liên lạc ngay tại khu vực này. Ngọc bài truyền tin của chúng bị vỡ nát, chắc chắn có ma tu hoặc kẻ phản nghịch ẩn nấp dưới lòng đất quặng cổ Ninh thị!"
"Thiếu chủ, ở kia có một kẻ!" Một tên truy binh Giám Sát Đường chỉ thẳng trường đao lôi quang về phía góc khuất vách đá.
Tào Phi nheo mắt nhìn qua. Dưới ánh sáng tím sẫm của roi oán khí, gã nhìn thấy một thiếu niên gầy gò, mặc đao phủ bào xám rách nát bám đầy huyết tro và bùn đất, đang co rúm người quỳ rạp dưới đất, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Lồng ngực thiếu niên r rỉ máu tươi từ vết sẹo chữ thập Tội Ấn Linh Châu.
"Ninh Chuyết?" Tào Phi nhíu mày, nhận ra tên đao phủ phế vật hèn mọn từng bị gã lăng nhục tại pháp trường nghĩa trang. Gã bước chậm rãi tới, mũi ủng da thú dẫm mạnh lên bàn tay đang run rẩy của Ninh Chuyết, nghiến mạnh xuống nền đất cát ẩm ướt.
"A!!! Thiếu chủ tha mạng! Thiếu chủ bớt giận!" Ninh Chuyết gào lên thảm thiết, gương mặt vặn vẹo vì đau đớn, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng trộn lẫn bùn đất. Hắn cố ý bộc phát oán độc từ Tội Ấn lồng ngực ra ngoài để ngụy trang, khiến luồng khí tức xám tro hỗn tạp bốc lên yếu ớt.
"Tên phế vật hèn mọn kia, tại sao ngươi lại ở đây?" Tào Phi cúi đầu, ánh mắt đầy khinh miệt nhìn đan điền của Ninh Chuyết. Gã phóng ra thần thức rà quét mạnh mẽ.
Dưới tác động của Ngụy Giả Đan Điền, thần thức của Tào Phi chỉ chạm vào một luồng linh lực hỗn tạp, đứt đoạn của Luyện Khí tầng một phế mạch. Kinh mạch của Ninh Chuyết trông như một đống đổ nát tắc nghẽn hoàn toàn do oán khí ăn mòn lâu ngày, hoàn toàn không có nửa điểm dao động của một tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ.
"Hồi... hồi bẩm Thiếu chủ!" Ninh Chuyết run rẩy khóc lóc, đầu dập liên tục xuống đất đá. "Tiểu nhân... tiểu nhân bị đao phủ trưởng Phạm Đồng ăn chặn hết linh thạch vụn bổng lộc, không có tiền mua thuốc tịnh hóa oán độc vai trái. Tiểu nhân nhớ cha có nói hầm quặng cũ của gia tộc còn sót lại vài mảnh quặng linh thạch vụn thải ra, nên mới lén trốn đến đây đào bới kiếm sống... Không ngờ... không ngờ vừa rồi đất mỏ sập xuống, tiểu nhân suýt bị chôn sống..."
"Nói láo!"
Tào Phi rít lên một tiếng lạnh thấu xương. Gã vung chiếc roi oán linh Huyết Xích quất mạnh một nhát chí mạng vào lưng Ninh Chuyết.
"Chát!!!"
Tiếng roi da xé rách không khí vang lên giòn giã. Đạo đao phủ bào xám trên lưng Ninh Chuyết lập tức nứt toác, lộ ra một lằn roi rách da nát thịt rỉ máu tươi lẫn đen. Luồng lôi điện tím sẫm từ roi oán khí điên cuồng tràn vào nhục thân hắn, điên cuồng cắn xé kinh mạch và bòn rút thọ nguyên.
Ninh Chuyết gào thét thảm khốc, ngã nhào ra đất đá, cơ thể co giật liên tục. Nhưng dưới lớp ngụy trang rách nát, thần trí của hắn lại tỉnh táo và lạnh lùng đến đáng sợ. Hắn đang vận hành nhịp thở quy tức theo Bí quyết thở Lão Thạch Đầu cực hạn, điều hòa dòng máu nóng bỏng bảo vệ lục phủ ngũ tạng.
Đồng thời, vết sẹo Tội Ấn Linh Châu trên lồng ngực hắn tự động vận hành, điên cuồng hấp thụ luồng oán lực tà ác từ roi oán khí của Tào Phi vừa gieo rắc vào nhục thân, cưỡng ép chuyển hóa và cất giấu sâu trong đan điền thực sự để làm mực vẽ bùa sau này.
"Thiếu chủ... tiểu nhân thật sự không biết gì cả! Van cầu ngài tha mạng!" Ninh Chuyết lết thân xác đẫm máu bám đầy đất cát, ôm chặt lấy chân Tào Phi khóc lóc van xin như một con chó hèn mọn.
"Hừ, một tên phế vật Luyện Khí tầng một phế mạch làm sao có thể giết được Hắc Sát và Bạch Sát." Tào Phi khinh bỉ đạp mạnh vào ngực Ninh Chuyết, chấn động khiến hắn hộc ra một ngụm máu tươi giả tạo. Gã quay sang nhìn bốn tên truy binh chấp pháp: "Lục soát sâu vào cấm địa quặng mỏ phía sau cho ta! Hai kẻ kia mất liên lạc ngay tại đây, chắc chắn có lối đi bí mật dẫn xuống lòng đất sâu hơn!"
Ninh Chuyết nghe vậy, trong lòng khẽ run lên. Lối vào cấm địa quặng mỏ Ninh gia tuy có phong ấn cổ xưa, nhưng nếu đệ tử trận pháp của tiên điện dùng la bàn rà quét kỹ lưỡng, việc phát hiện ra Diệp Hồng Trần và Ninh Dao chỉ là vấn đề thời gian. Hắn phải đánh lạc hướng chúng.
"Thiếu chủ!" Ninh Chuyết yếu ớt kêu lên, tay chỉ về hướng tây của hầm quặng. "Vừa rồi lúc mỏ sập, tiểu nhân có nhìn thấy hai bóng đen mặc hắc y lướt nhanh về phía ngách hầm rừng trúc ngoại vi! Chúng... chúng đi rất nhanh, dường như mang theo pháp bảo phát ra lục quang oán độc..."
"Rừng trúc ngoại vi?" Tào Phi nheo mắt đầy nghi ngờ. Gã nhìn chằm chằm vào Ninh Chuyết, sát ý bùng phát: "Ngươi dám lừa ta? Nếu ta phát hiện ngươi nói dối, ta sẽ dùng roi oán khí này lột sạch da thịt ngươi!"
Tào Phi bước lên một bước định dẫn quân rời đi theo hướng chỉ của Ninh Chuyết. Nhưng ngay khi gã vừa nhấc chân, ánh mắt tàn nhẫn của gã đột ngột dừng lại dưới nền đất đá ngay sát bên hông Ninh Chuyết.
Dưới ánh sáng lấp lánh của lôi điện tím sẫm, một mảnh vải đen rách nát bám đầy bùn đất đang bị Ninh Chuyết dùng bàn chân rỉ máu cố tình che giấu một nửa. Mảnh vải ấy không phải vải thô của phu dịch phàm nhân, mà là tơ u minh thượng phẩm—thứ chất liệu chuyên dụng của sát thủ hắc đạo Linh Châu.
Trên góc mảnh vải đen, một vệt máu độc màu xanh tím bốc mùi tanh tưởi đặc trưng của Bạch Sát vẫn còn chưa khô hoàn toàn, đang âm thầm ăn mòn hạt cát dưới chân Ninh Chuyết.
Tào Phi khựng lại. Sát ý trong đôi mắt gã bỗng chốc đông cứng thành băng lạnh. Gã chậm rãi cúi người xuống, dùng chuôi roi oán linh gạt bàn chân của Ninh Chuyết ra, để lộ hoàn toàn mảnh vải đen thấm máu độc của Bạch Sát.
"Thiếu chủ... tiểu nhân..." Ninh Chuyết lắp bắp, gương mặt ngụy trang lộ vẻ kinh hoàng tột độ.
"Mảnh vải này... là tơ u minh của sát thủ Tào gia." Tào Phi đứng thẳng lưng lên, tiếng cười của gã vang vọng khắp hầm quặng cổ như tiếng quỷ gọi hồn. Gã giơ chiếc roi oán linh Huyết Xích lên cao, lôi đình màu tím thẫm nổ tung xẹt xẹt rực sáng cả không gian u tối.
"Ninh Chuyết! Ngươi quả nhiên biết hai sát thủ đang ở đâu! Ngươi dám cấu kết với ma tu giết hại người của Tào gia ta!"
Tào Phi gầm rống, vung roi oán khí rực sáng sát lực hủy diệt thiên địa, định chém đầu Ninh Chuyết ngay tại chỗ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!